Chương 112: Vào vai gã streamer chuyên đi lừa bịp (36)

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê

Chương 112: Vào vai gã streamer chuyên đi lừa bịp (36)

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 112 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai tuần sau, Sầm Úc đã có thể chống nạng đi thoăn thoắt. Hễ có ai định chủ động lại gần giúp đỡ là sẽ bị cậu chàng vung nạng xua đuổi ngay lập tức.
“Bé Úc.” Bùi Hằng Quân đang ở cùng nhà nghỉ trong thị trấn với cậu. Thấy em người yêu tính đi một mình, y liền giở giọng làm nũng: “Cho anh đi với.”
Sầm Úc chỉ xua tay qua loa, rồi cứ thế chống nạng đi thẳng về phía trường Mỹ Mãn…
Cậu vẫn nhớ mình còn một nhiệm vụ đang dở dang, chưa chuồn khỏi đây được.
Dạo này con mèo ú cứ lăn ra giả chết mãi. Nó còn quyết tâm “chuộc lỗi” bằng cách hứa hão suốt ngày, cam đoan rằng thế giới sau sẽ là món hời, đúng chuẩn đi du lịch nghỉ dưỡng luôn!
Sầm Úc vừa đi được mấy bước thì đã tình cờ gặp Hạ Vĩnh Ninh từ phòng bên cạnh.
Cậu liếc qua cây gậy ba-toong trong tay đối phương.
“…”
Làm màu thấy ớn.
Sầm Úc lẩm bẩm trong lòng, đoạn lại ngước lên đánh giá Hạ Vĩnh Ninh từ đầu đến chân: “Chưa về à?”
Sao mình nhớ tên này vừa tỉnh dậy là đã được trợ lý đưa về thủ đô tiếp tục chữa trị rồi cơ mà…
Thế quái nào mới có hai tuần không gặp, cha nội lại vác mặt đến cái nhà nghỉ tồi tàn này làm gì?!
Hạ Vĩnh Ninh không hề ngạc nhiên khi thấy Sầm Úc. Vết thương của anh ta nhẹ hơn nên đã được tháo bột, tuy đi còn chưa vững nhưng cũng có thể bước vài bước.
“Thì… cứ nghĩ bụng là nên tạt về xem thế nào.” Hạ Vĩnh Ninh suy nghĩ một lát rồi đáp.
Đương nhiên đó không phải lý do duy nhất, nhưng giờ lấy lý do này cũng hợp lý.
“Cũng phải.” Sầm Úc gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Hai người họ có một phần ký ức thêm mà những người khác không hề nhớ. Chắc Hạ Vĩnh Ninh cũng đang tò mò, muốn xem dãy nhà học anh ta tài trợ ở thời điểm này trông ra sao.
Vừa đến cổng trường Mỹ Mãn, Sầm Úc đã bắt gặp một người quen thuộc.
Giang Thoan cũng ở đó, một tay treo lủng lẳng trong lớp bột trắng xóa.
“…”
Chuyện gì thế này?
Ba anh em bó bột cả sao?
Sầm Úc mải suy nghĩ linh tinh, còn Giang Thoan thì đang tìm cách bắt chuyện với bác bảo vệ.
Trông thấy hai thằng bạn cũ, hắn ta tỏ vẻ ngạc nhiên ra mặt.
Sầm Úc chỉ im lặng quan sát bác bảo vệ lạ mặt trước mắt. Một lúc sau, bác mở cho họ một cái cổng nhỏ, dặn cả ba đi nhanh về nhanh.
Chắc bác thấy ba người bị thương mà vẫn cố gắng đến thăm trường nên cảm động đó mà.
Sầm Úc đứng chống nạng, ngước mắt nhìn dãy nhà học mới tinh phía trước ——
Trông nó cũng khá giống như trong ký ức cậu, khác một cái là các lớp học đều có người đông đúc.
Tiếng chuông tan trường vang lên… rồi cả bọn thấy Nhạn Phi Loan bước ra.
Sầm Úc bất giác nhìn xuống đôi chân của thầy Nhạn.
Ở thời điểm này, chân thầy vẫn bình thường.
Nhận ra ba cậu học trò cũ, thầy Nhạn không giấu được vẻ vui mừng. Vốn dĩ thầy cũng định đi họp lớp, nhưng vì phải dẫn đội tuyển đi thi đột xuất nên đành lỡ hẹn.
Ai ngờ chưa bao lâu sau đã nghe tin lũ bùn đá tràn xuống.
May mà cả đám đều thoát nạn…
Thầy cứ có cảm giác mình đã mơ rất nhiều chuyện, mà tỉnh dậy thì chẳng còn nhớ được gì cả.
“Dãy nhà cũ đâu rồi ạ?” Bất chợt, Sầm Úc tò mò hỏi.
Khác hẳn với cảnh tượng trong “giấc mơ” đó, trường Mỹ Mãn bây giờ chỉ có hai dãy nhà mới tinh, hoàn toàn không còn dấu vết nào của khu nhà cũ kỹ năm xưa.
Nghe Sầm Úc hỏi, thầy Nhạn thoáng chút bùi ngùi.
Thầy kể: “Khoảng mấy năm trước, chỗ này cũng bị sạt lở một trận. May là đúng đợt nghỉ hè nên không có thiệt hại về người.”
“Dãy nhà cũ bị sập, nhưng được cái bà con trong làng ngoài xóm cùng chung tay quyên góp, rồi Vĩnh Ninh lại tài trợ thêm một khoản.”
“Dọn dẹp xong thì người ta xây luôn dãy nhà mới ngay trên nền đất cũ.”
Hạ Vĩnh Ninh không ngờ mọi chuyện ở thời điểm này lại như thế.
Anh ta liếc nhìn dãy nhà học “do mình tài trợ xây”, khiêm tốn gật đầu: “Giúp được cho trường là tốt rồi ạ.”
Thầy Nhạn cười ha hả, vỗ vai từng người một: “Các em cứ đi xem thoải mái nhé.”
“Trên tầng ba có mấy lớp đang ôn thi, còn lại thì trống hết.” Thầy liếc nhìn về phía nền đất cũ: “Bên đó giờ là khu thí nghiệm, cũng chẳng có ai cả.”
Nói rồi, thầy có vẻ vội nên đi luôn.
Giang Thoan để ý thấy Sầm Úc cứ dán mắt vào chân Nhạn Phi Loan nãy giờ. Hắn ngứa miệng hỏi ngay:
“…Chân thầy Nhạn sao thế?”
“Không có gì đâu.” Sầm Úc tỉnh bơ đáp: “Tự dưng thấy xúc động thôi… chân thầy thật tuyệt.”
“?” Giang Thoan lập tức liếc xuống cái chân bó bột của cậu chàng, trong đầu tự hỏi không biết thằng này đang ghen tị hay có ẩn ý nào khác.
Chỉ có Hạ Vĩnh Ninh là hiểu Sầm Úc đang nói gì, anh ta bèn khẽ bật cười thành tiếng.
Thấy cả hai đứa đều cười cười, Giang Thoan ngơ ngác hỏi: “Hai cậu lại giấu mình chuyện gì đúng không?”
Hắn bước thêm vài bước, vừa lúc ra đến sân bóng rổ.
Tiếc là giờ chẳng có quả bóng nào…
Giang Thoan nhìn cánh tay bị thương của mình, rồi lại liếc sang hai “đồng chí” thương binh bên cạnh, bất giác cũng thấy hơi buồn cười.
“Tự dưng thèm chơi một trận bóng như ngày xưa ghê.”
Giang Thoan khẽ cựa quậy cánh tay đang bó bột: “Cơ mà giờ bó tay đúng nghĩa rồi.”
Sầm Úc chỉ nhún vai.
Ngay lúc đó, Hạ Vĩnh Ninh bỗng lấy một quả bóng rổ mini từ trong túi quần ra.
Anh ta tung nó lên xuống vài lần, hỏi: “Chơi một ván chứ?”
Mặt Giang Thoan lập tức hớn hở thấy rõ. Sầm Úc thì chống nạng, mắt liếc ngang liếc dọc rồi ngoắc tay thách thức: “Đừng có mà khóc đấy nhé.”
Lúc Bùi Hằng Quân thong thả bước tới, cảnh tượng đập vào mắt y là ba người bị thương đang chơi bóng rổ với tốc độ rùa bò…
Sầm Úc vừa cướp được quả bóng bé tí, định bụng làm một cú úp rổ thì mới nhớ ra cái chân bị thương của mình.
Thế là cậu đành nhón lên, dùng cổ tay đẩy nhẹ quả bóng đi.
“Bốp!”
Bóng vào rổ.
Rơi xuống mặt sân.
“GG.” Sầm Úc hất cằm về phía hai người thua cuộc.
Giang Thoan đang cố kèm chặt Hạ Vĩnh Ninh, thấy thế thì cũng bỏ cuộc luôn. Hắn vén vạt áo, lau mồ hôi trên trán rồi nói: “Thôi nghỉ, hai cậu cứ chơi đi.”
Đoạn, Giang Thoan bước tới nhặt quả bóng nhỏ xíu lên.
Tạng người hắn vốn đã to con, nên quả bóng mini nằm lọt thỏm trong lòng bàn tay lại càng trông như món đồ chơi tí hon.
Giang Thoan đăm đăm nhìn nó, bất giác bóp nhẹ vài cái.
Hắn ngước lên cột rổ trước mặt, chợt nhận ra trường mình cũng biết tính toán phết. Bằng chứng là cái cột rổ này vẫn y nguyên như cũ, vẫn là cây cột mà hồi xưa cả bọn hay kéo nhau ra chơi.
Chẳng hiểu sao nó lại thoát được kiếp nạn năm đó…
Giờ đây, cả khoảng sân chỉ còn hai bóng người.
Giang Thoan quay lại nhìn Sầm Úc, hệt như vô số lần hắn đã từng ngoảnh đầu nhìn cậu trong những năm tháng còn ngồi trên ghế nhà trường.
Và lúc nào cũng vậy, hắn cũng cất lên cùng một câu hỏi:
“Sầm Úc ơi, đi ném bóng không?”