Chương 124

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 124 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

⭒°. ݁✮
“Lê Yến Kiêu.”
Xe vừa lên cao tốc, Chiêm Không Thanh bỗng lên tiếng.
Lê Yến Kiêu tháo một bên tai nghe, quay lại hỏi: “Hả?”
Với ai, hắn cũng vẫn giữ vẻ mặt uể oải đó. Thấy Chiêm Không Thanh có vẻ đang suy nghĩ, Lê Yến Kiêu bèn bảo: “Cứ nói thẳng ra đi.”
“Tôi muốn đổi phòng với cậu.” Chiêm Không Thanh cũng nói thẳng vấn đề.
Lê Yến Kiêu khẽ nhướng mày. Hắn còn chưa kịp nói gì, Hạ Từ ngồi ghế trên đã lập tức dội gáo nước lạnh: “Không được.”
Mắt Hạ Từ vẫn dán chặt vào máy tính bảng. Dĩ nhiên, gã đã nghe không sót một chữ nào từ cuộc nói chuyện không hề nhỏ tiếng phía sau lưng.
“Tôi không cần biết lý do là gì. Dù là cãi vã lặt vặt, tính cách không hợp, hay đơn giản là các cậu không ưa nhau…”
“Tôi đã nói rõ từ đầu. Phòng đã phân rồi, không có chuyện đổi phòng.”
“Sắp tới còn phải quay chương trình nhóm. Mấy cậu muốn phơi bày chuyện nội bộ lắm à?”
“Dẹp ngay mấy cái yêu cầu này đi.”
Giọng Hạ Từ trở nên sắc lạnh: “Tôi không muốn nghe lần thứ hai.” Không thèm quay đầu, gã tiếp lời: “Cũng đừng chơi mấy trò vặt vãnh sau lưng tôi.”
Lê Yến Kiêu nghịch chiếc tai nghe chống ồn trong tay. Hắn liếc sang Chiêm Không Thanh, thấy mặt cậu ta đã nhăn nhó vì bị Hạ Từ mắng.
“Tiếc ghê.” Lê Yến Kiêu thờ ơ buông một câu, chẳng rõ là tiếc cho người khác, hay đang tiếc nuối cho chính mình.
“Vẫn phải nghe lời đại ca thôi.”
“…Gọi tôi là ‘sếp’ được rồi.” Hạ Từ không nhịn được, phải lên tiếng đính chính.
“Tuân lệnh, đại ca.” Lê Yến Kiêu đáp lại tỉnh rụi. Đoạn, hắn quay sang Sầm Úc bên cạnh… thì thấy cậu đang đeo tai nghe, mắt dán chặt ra ngoài cửa sổ.
Sầm Úc vốn có làn da trắng lạnh. Lúc không cười, gương mặt lại càng phảng phất nét mệt mỏi, trông bất cần đến lạ.
Từ góc quan sát của Lê Yến Kiêu, hắn chỉ miễn cưỡng thấy được một bên mặt cậu.
Đẹp thật.
Càng tỏ ra lạnh lùng, càng kiêu kỳ, chẳng thèm để ai vào mắt, lại càng đẹp hơn gấp bội.
Hắn nghĩ thầm.
Rồi lại đeo tai nghe vào, ngả đầu lên vai Sầm Úc.
Lê Yến Kiêu lấy tay Sầm Úc ra nghịch cho đỡ chán. Như thể tò mò, hắn bắt đầu lần dọc lên cánh tay cậu, nhẹ nhàng vuốt ve hình xăm thiên thần trên đó.
Đầu ngón tay Lê Yến Kiêu có vài vết chai sần, không biết từ đâu mà có. Đúng là không hề ăn nhập gì với vẻ ngoài thiếu gia của hắn cả.
Hắn cứ sờ mó khiến Sầm Úc thấy nhột. Cậu vừa định rụt tay lại, thì lại bị Lê Yến Kiêu giữ chặt.
“Cho dựa một tí đi mà.” Lê Yến Kiêu bỗng giở giọng mè nheo: “Tối qua mình chẳng chợp mắt được chút nào hết, đêm chung kết căng thẳng thật.”
Nói đoạn, hắn còn chỉ vào quầng thâm dưới mắt mình: “Cậu coi quầng thâm của mình nè…”
Sầm Úc cũng nheo mắt săm soi một hồi, nhưng thực tình chẳng thấy quầng thâm ở đâu cả.
Chiêm Không Thanh ngồi ngay sau lưng hai người. Cậu ta liếc nhìn màn diễn trò của Lê Yến Kiêu, rồi lặng lẽ quay đi chỗ khác.
Đồ dối trá.
Căng thẳng á? Lê Yến Kiêu mà biết căng thẳng à? Tối qua tên này ngủ ngon lành cành đào.
Khương Quyết Minh cũng đã nghe rõ mồn một màn mè nheo ấy. Cái giọng điệu thảo mai đáng ghét của Lê Yến Kiêu khiến anh ta thấy khó chịu vô cùng.
Khương Quyết Minh vẫn không tài nào hiểu nổi.
Chả biết Sầm Úc tâng bốc đến mức lú lẫn luôn, hay cậu ta mù thật nên không nhìn ra Lê Yến Kiêu là hạng người gì.
Sao lại có người nhận sói làm chó được cơ chứ?
Khương Quyết Minh bực bội gõ tay lên ghế.
Đúng lúc đó, Hạ Từ bỗng lên tiếng: “Sau sự kiện thời trang kia, bên tạp chí có ngỏ ý mời các cậu lên bìa, đồng thời sẽ phát hành thêm một bản điện tử nữa.”
“Cơ mà, bìa chính chỉ có ba vị trí thôi.” Hạ Từ thong thả nói.
Gã không thèm liếc Khương Quyết Minh bên cạnh, thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu, mà chỉ thờ ơ thông báo: “Khương Quyết Minh. Lê Yến Kiêu.”
“Bên tạp chí đã chốt hai cậu.”
“Vị trí cuối cùng…” Hạ Từ nói: “…vẫn chưa quyết định.”
Gã ngả người ra ghế: “Tùy vào biểu hiện của các cậu hôm đó.”
Sầm Úc nghe là hiểu ngay ý của Hạ Từ.
Bên tạp chí vừa muốn khai thác fan, lại vừa chê khai thác mỗi bản online thì chưa đủ, nên mới nghĩ ra trò in bản cứng này.
Bản điện tử có tốn kém gì đâu, cũng chẳng cần so độ nổi tiếng. Thế thì tội gì mà không cho cả 9 thành viên lên, rồi mở thêm link đặt hàng riêng, để fan tranh cãi nhau sứt đầu mẻ trán mới sướng.
Còn bản in, bên tạp chí này vốn là ông lớn trong giới thời trang nên rất kiêu. May là Hạ Từ và công ty chống lưng quá vững chắc, lại thêm gia thế của Khương Quyết Minh với Lê Yến Kiêu cũng thuộc hàng khủng, chứ không có khi họ còn chẳng thèm nhả cho bìa chính.
Cùng lắm thì bố thí vài trang bên trong là cùng.
Giờ thì ý của Hạ Từ đã rõ mười mươi. Bên tạp chí đang nhắm vào sức nóng của Khương Quyết Minh và Lê Yến Kiêu, nên mới đẻ thêm trò bìa in này.
Hai người kia thì chắc chắn có suất lên bìa rồi.
Còn vị trí cuối cùng, ai hôm đó vừa mắt tạp chí hơn thì được chọn thôi.
Nghĩ đến đây, Sầm Úc bỗng thấy nực cười. Đúng lúc đó, cậu bắt gặp ánh mắt Lê Yến Kiêu đang nhìn chằm chằm mình ——
“Cậu muốn lên bìa không?” Lê Yến Kiêu bỗng hỏi.
Hắn nhìn Sầm Úc chằm chằm, đôi mắt long lanh chất chứa vẻ tò mò.
“Tôi á?”
Muốn cái quái gì, Sầm Úc thầm chửi trong bụng.
Theo truyện gốc thì đoạn này làm gì có cơ hội cho mình…
Tên Sầm Úc ham hố thể hiện, diễn lố quá đà nên bị tạp chí loại. Người được chọn cuối cùng là Chiêm Không Thanh.
Mà công nhận số tạp chí đó bán chạy thật.
Nhưng khổ nỗi, vai của Sầm Úc là một kẻ chuyên đi gây chuyện mà. Vậy nên, nghe Lê Yến Kiêu hỏi, cậu đáp lại ngay tắp lự:
“Tôi muốn chứ!” Sầm Úc thốt ra một câu dối trá mà đến chính cậu còn không tin nổi: “Tôi mơ cũng muốn được lên bìa nữa là.”
Lê Yến Kiêu nhìn chằm chằm vẻ giả tạo lộ liễu đó. Rồi, hắn lại tựa cằm lên vai Sầm Úc, vẫn mân mê ngón tay cậu: “…Vậy à.”
“Hay là mình đi năn nỉ bên tạp chí, cho Úc lên bìa chung với mình nha?” Lê Yến Kiêu chớp chớp mắt.
“Mơ à?” Khương Quyết Minh hết nhịn nổi, hừ một tiếng.
Sầm Úc cứ tưởng anh ta châm chọc mình ảo tưởng, chứ đâu biết Khương Quyết Minh đang mắng Lê Yến Kiêu mới là đứa nói mớ.
Lê Yến Kiêu thì hiểu ngay. Mặt hắn vẫn tỉnh bơ, vẫn cái dáng vẻ không xương tựa vào người Sầm Úc.
Hắn nhìn hàng ghế trước: “Biết đâu được?”
“Úc nhà mình cũng nổi tiếng chứ bộ.”
Lê Yến Kiêu dựa sát vào Sầm Úc, say sưa ngắm sườn mặt cậu: “Lỡ bên tạp chí chấm Úc thì sao?”
Hạ Từ nghe bọn họ cãi qua cãi lại, nhưng vẫn chẳng hé răng nửa lời.
⭒°. ݁✮
Chẳng mấy chốc, xe đã dừng lại trước cửa “ký túc xá” của họ.
Khu này an ninh cực kỳ nghiêm ngặt, fan cuồng hay paparazzi khó lòng lẻn vào được. Đây vốn là lựa chọn hàng đầu của nhiều nghệ sĩ trong giới.
Hạ Từ thả cả nhóm ở ký túc xá xong là chuẩn bị rời đi.
“Có gì cứ nói với chú Cao.”
“Chú Cao” mà gã nói chính là người quản lý đang tạm lo lịch trình cho cả nhóm.
Hạ Từ vốn có thế lực lớn, nghệ sĩ của gã toàn là ông hoàng bà chúa làng phim ảnh với sao hạng A. Còn mấy nhóm nhạc mì ăn liền thế này, dĩ nhiên gã đâu rảnh mà chăm sóc từ A đến Z.
Sầm Úc liếc nhìn chú Cao, thấy anh ta gật đầu chào cả nhóm.
Ngay sau đó, Hạ Từ rời khỏi ký túc xá của họ.
Trái ngược hẳn với vẻ mặt khó chịu của Hạ Từ, chú Cao này dễ chịu hơn nhiều. Gọi là “chú” thế thôi, chứ thực ra anh ta cũng chỉ tầm ba lăm.
Vừa tới nơi, anh ta đã phổ biến ngay cho cả nhóm mấy điều cần nhớ. Chủ yếu là chuyện vặt vãnh, kiểu như ra đường chạm mặt paparazzi thì xoay sở thế nào, rồi gặp fan thì đối đáp ra sao.
Dặn dò xong xuôi, anh ta mới vào chuyện chính: sự kiện thời trang nửa tháng nữa.
“Hôm đó toàn sao lớn cả đấy.” Chú Cao ngồi trên sofa, thông báo.
Nghe vậy, Sầm Úc liền nảy ra ý nghĩ.
Cậu nhớ ra ai sẽ xuất hiện rồi.
Một ngôi sao hạng A hàng đầu với một đạo diễn hàng đầu.
Toàn là trùm cuối của truyện cả…
Mà lúc đó, Tạ Cẩn Thần đã là trợ lý vặt vãnh cho cả nhóm, nên y cũng có mặt ở sự kiện cùng với chú Cao và Hạ Từ.
Và bắt đầu có quan hệ với hai người kia.
“Sắp tới, trợ lý phụ trách sinh hoạt cũng sẽ chuyển vào đây.” Chú Cao nói: “Bên công ty đang xem xét hồ sơ rồi.”
Sầm Úc ngồi co ro ở một góc sofa, đầu óc quay cuồng.
Làm thế quái nào để đưa Tạ Cẩn Thần vào bây giờ?
…Truyện gốc đâu có viết đoạn này.
Chả biết Sầm Úc bản gốc đã xoay sở cách nào mà đưa được Tạ Cẩn Thần vào nữa.
Cậu liếc chú Cao, thầm tính toán.
Hay là… bắt đầu từ ông này?
Ban nãy cậu nói lớn thế thôi, chứ thực ra là mù tịt, chả biết Sầm Úc bản gốc đã xoay sở thế nào.
Mình đâu có được như Khương Quyết Minh hay Lê Yến Kiêu. Vừa hot nhất nhì, gia thế lại còn khủng.
Nhà cũng chỉ thường thường, chẳng có gì nổi bật…
Chả lẽ là do ăn may sao?
“Úc đang nghĩ gì đấy?” Lê Yến Kiêu ngồi sát bên cạnh bỗng lên tiếng.
Chú Cao cũng quay sang Sầm Úc ngay: “Có chỗ nào chưa hiểu à?”
Giọng anh ta vẫn đều đều, không hề gắt gỏng, có vẻ là do thấy cậu đang lơ đãng nên mới hỏi.
Tức thì, mọi ánh mắt trong nhóm đều đổ dồn về phía Sầm Úc.
Cậu biết rõ mấy kẻ không ưa mình đã lâu đang thầm hả hê. Nhưng cậu cũng chẳng thèm để ý.
“Em chỉ đang nghĩ vụ trợ lý sinh hoạt…” Sầm Úc liếc nhìn một vòng căn hộ: “Họ sẽ ở đâu ạ?”
Nãy Hạ Từ nói là ở đây làm gì có nhiều phòng đến thế?
Chú Cao có vẻ ngạc nhiên vì Sầm Úc lại thắc mắc chuyện này. Anh ta vội đáp: “À, ở đây vẫn còn một phòng trống.”
“…Phòng cho người giúp việc à?” Sầm Úc hỏi lại, không chắc chắn lắm.
Cậu từng loáng thoáng nghe nói mấy căn hộ cao cấp kiểu này hay có phòng riêng cho người ở.
“…Cũng không hẳn.” Chú Cao trông hơi lúng túng.
Vốn dĩ cái phòng đó đúng là dành cho người giúp việc thật. Nhưng giờ trợ lý ở chung với cả nhóm, ai lại gọi như thế.
“Nó là một phòng riêng, cũng khá xa phòng các thành viên.” Chắc sợ có thành viên thấy bất tiện khi phải sống chung với trợ lý, chú Cao vội nói thêm: “Vả lại, trợ lý cũng không ở đây thường xuyên.”
“Thường thì chỉ khi nào phải chạy show hay có việc đột xuất thôi.”