Lê Yến Kiêu: Hai thái độ

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 125 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ha ha, nếu Tạ Cẩn Thần mà đến đây, chắc chắn sẽ bám rễ ở đây không rời. Sầm Úc thầm nghĩ.
Thế nhưng, ngoài mặt cậu vẫn gật gù tỏ vẻ ngoan ngoãn, biết ơn chú Cao rất nhiều vì đã giúp đỡ mình.
Khương Quyết Minh đang ngồi gần đó, dĩ nhiên cũng kịp nhận ra sự thay đổi trên nét mặt của Sầm Úc…
Anh ta chợt nhớ lại màn thì thầm to nhỏ ở cánh gà lúc nãy, và cả chuyện cậu ta muốn đưa người đó vào.
Không hiểu vì lý do gì, anh bỗng không muốn để người đó làm trợ lý cho cả nhóm chút nào.
Thế là Khương Quyết Minh ngả người ra sofa, nhìn chú Cao, nhắc nhở khéo léo: “Vị trí trợ lý này, chú để mắt kỹ giúp tôi nhé.”
“Lỡ để những kẻ không đàng hoàng lẻn vào…” Khương Quyết Minh liếc Sầm Úc: “Không biết còn gây ra phiền phức đến mức nào nữa.”
“…”
Nghe rồi! Chắc chắn là đã nghe lỏm được rồi!
Mới nhìn cái điệu bộ đó, Sầm Úc đã biết rõ Khương Quyết Minh đã nghe được hết mọi chuyện giữa cậu và Tạ Cẩn Thần lúc nãy.
Thế thì cậu cũng tạm yên tâm được phần nào.
Chứ tên này mà không nghe thấy thì sẽ rất khó khăn đấy.
“Cũng phải.” Chú Cao gật gù. Anh ta chỉ tưởng Khương Quyết Minh đang lo đám fan cuồng hay những tay săn ảnh lẻn vào.
Chẳng phải là cấm tiệt fan đâu, nhưng để fan làm trợ lý thì mặt hại bao giờ cũng lấn át mặt lợi.
Trời cũng đã khuya rồi. Chú Cao dặn dò cả bọn thêm vài câu rồi ra về.
Đi được mấy bước, anh ta như sực nhớ tới điều gì đó, bèn quay lại nói thêm: “Đồ đạc của các em đã chuyển vào phòng hết rồi nhé.”
“Tranh thủ nghỉ ngơi sớm đi.”
Chú Cao vừa khuất bóng, bầu không khí trong căn hộ trở nên dễ thở hẳn ra.
Ai thân thì tụ tập lại với nhau, còn ai chỉ quen biết sơ sơ thì vẫn ngồi yên tại chỗ, dán mắt vào điện thoại.
Sầm Úc để ý thấy Chiêm Không Thanh lặng lẽ về phòng, rồi đóng sập cửa lại…
Xem ra đúng là ghét cậu ấy không thèm giấu giếm gì cả.
Cậu nghĩ mãi một hồi, vẫn không tài nào nhớ ra mình đã làm gì phật ý Chiêm Không Thanh.
Chắc tại Sầm Úc cứ dán mắt vào cánh cửa mãi, Lê Yến Kiêu bèn mon men lại gần: “Úc nhìn gì đấy?”
Ánh mắt hắn cũng lướt theo Sầm Úc, rồi dừng lại nơi cánh cửa đang đóng im lìm.
Lê Yến Kiêu ngoắc ngoắc ngón tay: “Nếu cậu không muốn ở chung với tên đó…”
“…thì cứ lén sang phòng mình này. Mình thề là không mách đại ca đâu.”
Sầm Úc nhìn chằm chằm vào mặt Lê Yến Kiêu.
Khóe môi hắn ta còn vương nụ cười lười nhác, đôi mắt xanh xám khẽ híp lại…
Đúng là cái đồ nhìn thùng rác mà cũng ra vẻ tình tứ được, Sầm Úc nghĩ bụng.
Đường nét của Lê Yến Kiêu vốn rất sắc sảo, xương mày lại nhô cao. Dưới ánh đèn chiếu rọi, hắn luôn tạo cảm giác như thể đang đắm đuối si mê người đối diện.
Chẳng biết đã có bao nhiêu người đổ gục trước vẻ ngoài quá đỗi xuất sắc và đôi mắt xanh xám đặc trưng ấy rồi.
“Đừng đùa nữa.” Sầm Úc gạt phắt lời dụ dỗ của Lê Yến Kiêu đi.
Hạ Từ có thể linh động với Lê Yến Kiêu, chứ với cậu thì khó mà nói được.
Cậu cũng bắt đầu thấy buồn ngủ thật. Ngáp một cái rõ to, Sầm Úc đứng dậy, cứ thế lững thững về thẳng phòng soạn đồ, rồi đóng cửa lại ngay trước mặt Lê Yến Kiêu.
Bóng lưng Sầm Úc vừa khuất dạng, nụ cười giả tạo trên môi Lê Yến Kiêu tức khắc nhạt đi trông thấy.
Hắn ngả phắt người ra sofa, cúi đầu lướt điện thoại.
Mãi đến khi có người lân la lại gần, hắn mới ngẩng lên ——
“Anh Lê…” Hóa ra là cậu bạn chung phòng với hắn.
“Hay là mình qua xem phòng ốc một chút, anh nhé?”
Lê Yến Kiêu vẫn nằm ườn trên sofa. Hắn vốn đô con, cặp chân dài đến độ chẳng còn chỗ nào để…
Kể cả khi cậu bạn kia bước tới, hắn cũng chẳng thèm co chân lại.
Lê Yến Kiêu vừa lướt điện thoại, vừa ngước lên nhìn anh chàng nọ.
“Không đi.”
“Cậu cứ chọn giường cậu thích. Chiếc còn lại để cho tôi là được.”
Hồi còn chung team trong show, anh chàng này đã lờ mờ nhận ra cái tính cách lạnh nhạt từ Lê Yến Kiêu. Ai ngờ giờ debut với nhau cả rồi mà vẫn bị hắn ta đối xử lạnh nhạt như vậy.
Nhưng bảo Lê Yến Kiêu thái độ khó chịu ư? Cũng không hẳn. Hắn đã nói thẳng là cho cậu ta chọn trước, còn thừa chiếc nào hắn lấy chiếc đó, chứ có kén cá chọn canh gì đâu.
Giờ mà lỡ có bị quay lén rồi tung lên mạng, chắc cũng chẳng ai dám nói Lê Yến Kiêu chảnh chọe hay mắc bệnh công tử được.
Nhưng với cậu bạn vừa hỏi, đây rõ ràng là một cú phũ phàng.
Cậu ta vẫn không thể lý giải nổi.
Lúc ở cạnh Sầm Úc, Lê Yến Kiêu toàn tỏ ra cưng chiều hết mực mà. Sao cứ hễ đổi sang người khác là lại lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng thế?
Nếu Khương Quyết Minh đọc được suy nghĩ ấy, hẳn anh ta sẽ cười khẩy vì sự ngây thơ của cậu chàng này ——
Lê Yến Kiêu có muốn 'xơi' cậu ta đâu, hắn giả ngoan làm gì?!