Chương 14: Giả say và cơ hội đầu tiên

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê

Chương 14: Giả say và cơ hội đầu tiên

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Cậu là bạn cùng nhà của Sầm Úc à?” Lâu Bách Xuyên một tay đỡ Sầm Úc, nhìn về phía người vừa mở cửa.
Dù vẫn đang cố sức giả vờ say khướt, nhưng nghe giọng Lâu Bách Xuyên và biết đã về đến nhà, Sầm Úc vẫn cố hé mắt.
Ngu Sân Ngọc đang mặc một chiếc áo len cashmere mềm mại, mái tóc hơi dài buông xõa vai. Gương mặt y vẫn mang nét thơ ngây của một cậu ấm sống trong nhung lụa chưa trải sự đời, đôi mắt nâu ánh xanh chăm chú nhìn Sầm Úc, tràn đầy vẻ lo lắng khôn nguôi.
“Hai vị là đồng nghiệp của Sầm Úc ạ...?” Ngu Sân Ngọc hỏi, tay vò vò chiếc tạp dề đang đeo.
Mấy hình dâu tây in trên đó bị y vò đến nhăn nhúm.
Y cong môi nở nụ cười dịu dàng hết mực, rồi vươn tay ra định đỡ cậu: “Làm phiền hai vị rồi.”
Vừa nói, y vừa kéo tay Sầm Úc về phía mình, tay kia theo phản xạ cũng muốn vòng qua ôm lấy eo cậu.
“Cứ đưa anh ấy vào nhà trước đã rồi tính.” Cao Lan Diên cười xen vào.
“Hai người cùng đỡ thì sẽ tiện hơn.” Hắn nói, nhanh chóng liếc nhìn Ngu Sân Ngọc trong chiếc áo len cashmere, dáng người đối phương tuy cao ráo nhưng lại trông có vẻ yếu đuối lạ kỳ: “Chứ không khéo anh Sầm lại ngã bây giờ.”
Đáy mắt Ngu Sân Ngọc thoáng lạnh đi mấy phần.
Nhưng khi nhìn thấy Sầm Úc với đôi má ửng hồng và hơi thở phảng phất mùi men bia — đôi mắt ấy lại lập tức tràn ngập vẻ đắm đuối và ôn tồn khôn cùng.
“Không sao đâu.” Y vẫn giữ chặt cậu không buông, bàn tay đang ôm quanh eo cũng vô thức siết mạnh hơn, như thể muốn kéo hẳn người kia vào lòng mình.
“Tôi quen chăm sóc anh ấy rồi.”
“Vả lại cũng không còn sớm nữa.” Giọng Ngu Sân Ngọc nhẹ nhàng hết mực, động tác ôm Sầm Úc cũng hết sức nhẹ nhàng. Bàn tay y chậm rãi lướt từ eo Sầm Úc lên sau gáy cậu, chuẩn bị kéo đối phương vào để bế vào nhà.
“Làm phiền hai vị rồi, tôi có thể tự chăm sóc anh ấy được, hai vị cứ về trước đi ạ.”
Nhưng đúng lúc y kề sát lại gần Sầm Úc, mùi hương quen thuộc của rượu rum và hoắc hương lại xộc thẳng vào mũi lần nữa.
Thằng đê tiện đó!
Tầm mắt Ngu Sân Ngọc liền chuyển sang Cao Lan Diên đang mặc bộ quần áo thoải mái bên cạnh: “Vẫn chưa biết nên xưng hô với hai vị thế nào?”
“Cao Lan Diên.”
“Lâu Bách Xuyên.”
Y thoáng chút ngạc nhiên.
Hóa ra mùi nước hoa kia không phải của Lâu Bách Xuyên...
Ngu Sân Ngọc nhìn anh ta đang đỡ Sầm Úc bên kia, tay còn lại cũng đưa ra, tỏ vẻ sẵn sàng giúp đỡ bất cứ lúc nào.
Áo vest bên ngoài đã được đối phương nới lỏng mấy nút, phần tóc mái vốn được vuốt keo cẩn thận nay cũng có vài sợi lệch đi.
Dù vừa trút giận nhầm đối tượng, nhưng lòng Ngu Sân Ngọc lại chẳng hề mảy may áy náy.
Y ôm Sầm Úc, ánh mắt lướt qua bàn tay Lâu Bách Xuyên vẫn đang dìu lấy cậu, rồi liếc sang “thằng đê tiện” đang đứng bên cạnh, rồi mỉm cười lên tiếng: “Tôi là Ngu Sân Ngọc... đã sống chung với Sầm Úc ba năm nay.”
“Hai vị buông tay được rồi ạ, tôi có thể chăm sóc cho anh ấy.”
Đầu Sầm Úc cứ mềm oặt tựa vào vai Ngu Sân Ngọc, cố tình im re không nói một lời. Cũng là vì cậu muốn tạo cơ hội cho Ngu Sân Ngọc và Lâu Bách Xuyên gặp nhau, trò chuyện vài câu để nảy sinh “phản ứng hóa học”...
Cuối cùng Ngu Sân Ngọc sẽ đá văng gã trai tồi là cậu đây, rồi hớn hở thẳng tiến đến một tương lai sáng lạn.
Do hơi men ngấm vào, tuy Sầm Úc chưa say đến mức không biết trời đất gì, nhưng đầu óc cũng đang chẳng mấy tỉnh táo.
Má cậu khẽ cọ vào bờ vai dưới lớp áo len cashmere mềm mại, trong lòng lưỡng lự không biết có nên mở miệng nói gì đó không.
Cứ đứng mãi ngoài cửa thế này, thật chẳng ra làm sao cả.
Đã vậy còn vướng thêm cái của nợ Cao Lan Diên nữa chứ!
Nghĩ thế, cậu bực bội gạt phắt Cao Lan Diên đang giữ lấy cánh tay mình ra.
“Buồn ngủ quá...” Vừa rầm rì, cậu vừa dụi dụi má vào vai Ngu Sân Ngọc: “... Ngu Sân Ngọc?”
Sầm Úc giả vờ tỉnh táo hơn đôi chút, ngẩng đầu lên gọi tên y.
Ngu Sân Ngọc lập tức đưa tay xoa nhẹ gáy cậu: “Anh tỉnh rượu rồi ạ?”
“Giờ này đáng ra em phải đi giặt đồ chứ!” Sầm Úc cố tình kiếm cớ vô lý: “Chạy ra đây làm gì!”
Lâu Bách Xuyên vẫn đứng yên một bên, một tay vẫn vịn nhẹ Sầm Úc để đề phòng cậu loạng choạng té ngã. Đáng lẽ anh ta nên đi từ lâu, nhưng chắc thấy cậu còn chưa tỉnh táo hẳn nên mới nán lại, định bụng đợi đưa cậu vào tận nhà rồi mới rời đi.
Giờ trông Sầm Úc có vẻ đã ổn hơn phần nào, Lâu Bách Xuyên liền rút tay về.
“Sầm Úc tỉnh rồi, vậy chúng tôi về trước đây.” Anh ta nói, rồi liếc sang Cao Lan Diên bên cạnh.
Hắn đang cúi đầu nhìn bàn tay vừa mới bị Sầm Úc hất ra.
“Cậu Cao đi cùng tôi chứ? Để tôi tiện đường đưa cậu một đoạn?”
Cao Lan Diên hạ tay xuống, nét mặt vẫn rạng rỡ vẻ hoạt bát của một chàng trai trẻ: “Từ đây thì em gọi xe về được rồi ạ.”
Thái độ của hắn với Lâu Bách Xuyên chẳng mấy mặn mà: “Không làm phiền anh Xuyên nữa.”
Thấy cả hai người kia đều đã buông Sầm Úc ra, chuẩn bị rời đi, nụ cười trên môi Ngu Sân Ngọc mới chân thật hơn một chút.
“Chúng tôi về trước.” Lâu Bách Xuyên gật đầu: “Lát nữa nếu Sầm Úc tỉnh dậy mà còn thấy khó chịu, cứ nhắn tin xin nghỉ với tôi.”
“Cậu ấy uống nhiều như vậy, tôi cũng có phần trách nhiệm.” Anh ta bổ sung.
Ý của Lâu Bách Xuyên là do ban chiều giữ Sầm Úc ở lại văn phòng để chỉnh sửa đề án nên mới làm cậu đến muộn.
Nhưng chính cái giọng điệu giải thích thản nhiên ấy lại càng đổ thêm dầu vào ngọn lửa oán hận trong lòng Ngu Sân Ngọc.
“Trách nhiệm của tôi” cái gì cơ?
Nụ cười trên môi Ngu Sân Ngọc sắp sửa rạn nứt đến nơi.
Y chỉ muốn tống khứ cả hai người này đi cho khuất mắt.
Nhưng nghĩ tới chuyện Sầm Úc đã tỉnh táo hơn một chút, mà Sầm Úc thì lúc nào cũng thích dáng vẻ cậu ấm ngây thơ, dịu dàng hiểu chuyện của y…
Ngu Sân Ngọc đành phải cố giữ hình tượng, dìu Sầm Úc đang loạng choạng vào nhà, vừa định đóng sầm cửa lại thì —
“... Anh đừng đi.” Sầm Úc bỗng buột miệng kêu lên!
Nghe Lâu Bách Xuyên nói sắp đi, cậu liền quýnh quáng cả lên!
Đây chính là ứng cử viên chính thức số một mà độc giả nguyên tác chèo thuyền nhiều nhất! Anh ta cũng là người đầu tiên rung động trước Ngu Sân Ngọc — đóa sen trắng thuần khiết bị tên trai tồi phụ bạc!
Phân đoạn gặp mặt này cực kỳ quan trọng đấy! Giờ anh ta đi mất thì tình tiết còn phát triển kiểu gì nữa!!
Thấy cốt truyện sắp toang, Sầm Úc cũng chẳng thèm bận tâm mình có OOC hay không, cứ thế chộp lấy cổ tay Lâu Bách Xuyên rồi giả vờ say đến ngất lịm.
“...” Nụ cười trên mặt Ngu Sân Ngọc đã hoàn toàn tắt ngấm.
Lâu Bách Xuyên nhíu mày nhìn Sầm Úc bỗng dưng bất tỉnh, rồi chuyển mắt xuống bàn tay đang nắm chặt lấy cổ tay mình.
Anh ta thử gỡ tay đối phương ra, nhưng lại phát hiện cậu siết mạnh đến mức không ngờ, chẳng có bất cứ kẽ hở nào để anh có thể rút về.
“Ha.” Cao Lan Diên đứng bên cạnh bỗng bật cười khe khẽ, dù nét biểu cảm không chút vui vẻ nào.
“Có vẻ như anh Xuyên tạm thời chưa thể đi được rồi.” Hắn liếc sang Sầm Úc đang mê man đổ gục lên người Ngu Sân Ngọc, vẫy tay chào: “Vậy em về trước nhé.”
Sau khi Cao Lan Diên rời khỏi, Lâu Bách Xuyên nhìn cảnh tượng trước mắt mà cảm thấy đau đầu.
Ngu Sân Ngọc cúi xuống ngắm Sầm Úc đã thiếp đi:
“Anh vào nhà trước đã.”
“Dép lê ở đây.”
Và thế là, hệt như những gì đã diễn ra trong nguyên tác: sau khi Sầm Úc say mèm tại bữa tiệc liên hoan, Lâu Bách Xuyên đưa cậu về nhà, thấy một mình Ngu Sân Ngọc khó lòng xoay xở nổi với người đang say ấy, bèn tiện tay dìu Sầm Úc vào căn hộ hai người sống chung.