Chương 15: Thủ vai gã trai quê keo kiệt khó ưa (15)

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê

Chương 15: Thủ vai gã trai quê keo kiệt khó ưa (15)

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâu Bách Xuyên khó chịu nhìn cấp dưới nồng nặc mùi rượu đang la lối đòi Ngu Sân Ngọc lấy dép. Thấy chàng trai đang đeo tạp dề trước mặt định bước đến tủ giày, anh liền vội vàng lên tiếng ngăn: “Không cần.”
“Cậu là bạn cùng nhà của Sầm Úc à?” Lâu Bách Xuyên hỏi.
Ngu Sân Ngọc cảm thấy lòng mình cay đắng khôn tả. Y muốn mở lời nói điều gì đó, nhưng vì Sầm Úc đang ở đây, lại thêm đối phương còn là cấp trên của cậu, nên cuối cùng y chỉ đành gật đầu.
“Đây là tình tiết gốc sao?” Khẽ nhắm hờ mắt, tựa người vào sofa, Sầm Úc khẽ hỏi hệ thống.
Chú mèo vàng khẽ dụi vào mu bàn tay cậu: “Đúng vậy, ký chủ.”
Nó nhắc nhở thêm: “Cậu đừng quên lời thoại của mình đấy.”
Mắt vẫn lim dim, Sầm Úc len lén nhìn trộm xem từ lúc cậu bước vào nhà đến giờ, Lâu Bách Xuyên và Ngu Sân Ngọc đang làm gì.
Nhưng chỉ thấy cả hai đứng im chẳng nói năng gì.
Còn cậu vẫn cứ nắm chặt cánh tay Lâu Bách Xuyên không buông, khiến vẻ mặt đối phương trông khó chịu vô cùng.
Sầm Úc khẽ hắng giọng, rồi bắt đầu nhập vai đúng theo kịch bản gốc:
“Dép đâu? Sao còn chưa lấy dép cho anh?” Cậu gắt lên với Ngu Sân Ngọc.
Y lập tức cúi đầu nhìn xuống chân Sầm Úc. Vì hôm nay không phải diện đồ công sở chỉnh tề, cậu đã chọn một đôi giày thể thao thay vì giày da như mọi khi.
Đế giày giẫm lên sàn, kéo theo vài vệt bẩn mờ khó tránh khỏi.
Ngược lại, Lâu Bách Xuyên vừa bước qua ngưỡng cửa đã lập tức tháo giày đặt ngay lối ra vào.
Anh nghe rõ tiếng Sầm Úc quát tháo, cũng thấy rõ mồn một đôi sneaker đang yên vị trên chân cậu.
Ngu Sân Ngọc không nói gì, chỉ lẳng lặng đi đến tủ giày, xách đôi dép lê lại.
Sầm Úc nhìn y mang dép đến trước mặt, tai vẫn ong ong tiếng hệ thống thúc giục không ngừng. Cậu bèn nhắm mắt làm liều, quyết diễn cho tròn vai một kẻ hư hỏng không ai chấp nhận!
“Em quỳ xuống.” Sầm Úc ngả người trên sofa, ra lệnh cho đối phương.
Nghe vậy, Ngu Sân Ngọc liền ngước lên nhìn cậu. Men say khiến gò má Sầm Úc ửng đỏ, ánh mắt cũng đã nhuốm vài phần mờ mịt.
Ánh mắt y nán lại nơi nốt ruồi lệ dưới khóe mi cậu một lúc, rồi từ từ trượt dọc gò má, rơi xuống vùng cổ đang phớt hồng vì rượu, đoạn mới hạ thấp người, nửa quỳ nửa ngồi bên cạnh cậu.
Chẳng khác nào một chú chó lớn trung thành đã được huấn luyện thuần thục.
Ngu Sân Ngọc khẽ nhích gần Sầm Úc, tựa như đang lặng lẽ chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo.
Y không buồn để mắt đến Lâu Bách Xuyên đang đứng ngay bên cạnh. Hay nói đúng hơn, trong lòng y, tất thảy những người khác trên đời này vốn chẳng đáng để y bận tâm.
Ánh mắt Ngu Sân Ngọc đắm đuối quyến luyến khắp người Sầm Úc. Hồi lâu sau, y mới khẽ cất tiếng: “Em quỳ rồi đây ạ.”
“...” Cảm giác tội lỗi chợt dấy lên.
Nghe giọng nói dịu dàng chứa chan yêu thương ấy từ Ngu Sân Ngọc, Sầm Úc thấy mình đúng là một kẻ khốn nạn tày trời.
Nhưng đã đâm lao thì phải theo lao, cậu không thể nào dừng vai diễn giữa chừng được.
Thế là Sầm Úc gác thẳng chân lên đầu gối đối phương: “Không thấy anh còn đang mang giày à?”
“Đổi dép cho anh mau lên.”
Độc ác, tồi tệ, mất dạy.
Sầm Úc tự phỉ nhổ bản thân.
Thấy Lâu Bách Xuyên khẽ cựa quậy, như thể đang muốn lên tiếng ngăn Ngu Sân Ngọc — y hệt tình tiết trong nguyên tác, Sầm Úc liền âm thầm thả lỏng bàn tay đang siết chặt, nhường lại sân khấu cho anh.
Nhưng cậu còn chưa kịp đoán xem đối phương định làm gì thì Ngu Sân Ngọc đã bất ngờ giữ lấy cổ chân cậu.
Y dường như chẳng hề bận tâm việc Sầm Úc đang gác cả giày lên đùi mình, một tay vẫn nhẹ nhàng nắm lấy cổ chân cậu, tay kia khéo léo nới dây rồi tháo giày ra.
Ngu Sân Ngọc cảm nhận được Lâu Bách Xuyên bên cạnh đang chăm chú dõi theo mọi động tác của mình.
Vì thế, y nhanh chóng xỏ dép lê vào chân cho Sầm Úc, rồi chẳng đợi người kia kịp lên tiếng, y đã chuyển ngay sang chiếc giày còn lại.
Mang dép xong xuôi, Ngu Sân Ngọc mới cầm đôi giày thể thao của cậu cất vào chiếc tủ đặt trước cửa.
Quay lại nhìn Lâu Bách Xuyên đang đứng cạnh sofa, y dĩ nhiên thấy tay anh giờ đã được Sầm Úc buông ra.
Biểu cảm Lâu Bách Xuyên lúc này thật khó diễn tả thành lời.
Anh nhìn Sầm Úc, rồi lại quay sang Ngu Sân Ngọc.
Giống hệt như trong nguyên tác, anh cất tiếng hỏi câu đó:
“Hai người là bạn cùng nhà à?”
Mắt Ngu Sân Ngọc khẽ trĩu xuống. Y nhìn người đàn ông cao hơn mình hai phân trước mặt, đáp: “Phải.”
Lâu Bách Xuyên nhíu mày, muốn nói thêm gì đó nhưng lại tự thấy mình không nên can thiệp quá sâu vào đời tư của cấp dưới.
Ánh mắt anh bất giác dừng lại trên Sầm Úc đang tựa vào sofa.
Ban nãy thấy cậu ra lệnh cho Ngu Sân Ngọc, đã có một thoáng anh định lên tiếng can ngăn.
Song rất nhanh sau đó, anh nhận ra vẻ mặt hoàn toàn cam tâm tình nguyện của Ngu Sân Ngọc. Thậm chí, lúc y quỳ xuống, trong mắt còn ánh lên một sự cuồng nhiệt khó gọi tên nhất là vào khoảnh khắc y cúi đầu tháo giày cho cậu.
Lâu Bách Xuyên còn nghi ngờ rằng: nếu không có anh ở đây, chưa chắc Ngu Sân Ngọc đã sốt sắng đổi giày cho Sầm Úc đến vậy.
Vẻ sùng bái đến gần như thành kính của người thanh niên trước mặt khiến Lâu Bách Xuyên bất giác thấy gai người.
“Nhiệm vụ đã xong, tôi về đây.” Lâu Bách Xuyên không muốn nán lại căn nhà này thêm chút nào.
Anh thậm chí còn chẳng buồn liếc Sầm Úc lấy một cái, cứ thế toan cất bước rời đi.
Nụ cười trên môi Ngu Sân Ngọc lúc này mới có vẻ chân thành hơn đôi chút.
“Để tôi tiễn anh.” Y vừa nói vừa định đưa Lâu Bách Xuyên ra cửa.
Quanh đi quẩn lại có mấy bước chân, tiễn với đưa làm gì cơ chứ?
Ý nghĩ đó chợt lóe lên trong đầu Lâu Bách Xuyên, nhưng người ta đã có lòng, anh cũng không muốn khăng khăng từ chối.
Anh bèn gật đầu đồng ý.
Lâu Bách Xuyên nhanh chóng xỏ lại giày, chuẩn bị rời đi.
Ngu Sân Ngọc chỉ đứng lặng yên trước cửa, gương mặt thoáng hiện nét yếu đuối, nom cực kỳ mong manh, nhẹ nhàng cất lời:
“Anh Úc say quá nên mới thế thôi ạ, chứ bình thường anh ấy không bao giờ đối xử với tôi như vậy đâu.” Y giải thích.
“Anh lúc nào cũng dịu dàng, quan tâm tôi lắm.” Y nhìn sang Lâu Bách Xuyên và nói: “Anh ấy còn chăm sóc tôi từng chút một nữa. Chỉ tại tôi vụng về chẳng biết làm gì nên đành quanh quẩn ở nhà giặt giũ cơm nước cho anh ấy.”
Nghe y nói xong, Lâu Bách Xuyên bất giác cau mày.
Thoạt nghe thì có vẻ như Ngu Sân Ngọc đang nói đỡ cho Sầm Úc, còn cố tình nhấn mạnh rằng cậu ta hết lòng chăm sóc mình. Nhưng nghĩ kỹ lại, ẩn ý đằng sau cứ như đang vẽ ra cảnh y bị Sầm Úc thao túng tâm lý, bắt nạt thậm tệ.
Y than thở mình chẳng làm được gì nên hồn, chỉ có thể lo việc nhà cho Sầm Úc.
Đó là còn chưa kể cú điện thoại trên xe ban nãy.
Nếu không tận mắt chứng kiến ánh mắt cuồng si của Ngu Sân Ngọc lúc quỳ xuống đổi giày cho Sầm Úc, thì chỉ riêng cuộc điện thoại kia, hay mấy hành động vừa rồi thôi, cũng đủ để Lâu Bách Xuyên xếp Sầm Úc vào danh sách đen trong lòng.
Dẫu rằng điều đó sẽ không ảnh hưởng đến đánh giá về năng lực chuyên môn của Sầm Úc, nhưng xét cho cùng, con người ta sống với nhau chủ yếu bằng tình cảm. Giữa một kẻ nhân cách có vấn đề và một người chân thành, phóng khoáng, ai mà chẳng tự nhiên nghiêng về người thứ hai?
Lâu Bách Xuyên nhìn cậu con lai trước mặt.
Anh gật đầu: “Đương nhiên rồi, tôi sẽ không hiểu lầm cậu ấy đâu.”
Lâu Bách Xuyên khẽ mỉm cười: “Cậu yên tâm, so với chuyện đời tư, tôi coi trọng năng lực làm việc của cấp dưới hơn nhiều.”
“Sầm Úc làm rất tốt.”
Đúng như dự đoán của Lâu Bách Xuyên, vừa nghe anh nói xong, ánh mắt chàng trai xinh đẹp mong manh phía đối diện liền tối sầm xuống thấy rõ.
Anh bỗng cảm thấy nực cười khôn tả, đồng thời cũng có chút thương hại cho Sầm Úc vẫn còn đang mơ màng, chẳng hề hay biết gì.
Cuối cùng, Lâu Bách Xuyên chỉ gật đầu: “Tôi về đây. Nhắn Sầm Úc, mai gặp ở công ty.”