Chương 45: Tiếp tục diễn vai gã nhà quê keo kiệt

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê

Chương 45: Tiếp tục diễn vai gã nhà quê keo kiệt

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Làm gì có!” Sầm Úc vội vàng phủ nhận, suýt chút nữa thì bật dậy khỏi bàn ngay lập tức.
Vừa nói xong, cậu đã thấy cả Lâu Bách Xuyên lẫn hai anh em nhà họ Ngu đều quay sang nhìn cậu chằm chằm. Sầm Úc đành ho khan một tiếng: “Cậu ấy vẫn chưa chốt người đi show cùng đâu.”
“Vậy là cũng có ý đó rồi.” Ngu Cẩn Hành cười.
“Hôm trước Tang Thiên Sơn còn đưa Sầm Úc về tận nhà để bàn chuyện nữa cơ.” Ngu Sân Ngọc chen vào.
Biết ngay mà!
Ý nghĩ này đồng thời lóe lên trong đầu Bùi Chá và Lâu Bách Xuyên.
Hôm đó Tang Thiên Sơn bị chụp lén lúc đi cùng Sầm Úc, ắt hẳn là vì chuyện tham gia chương trình rồi.
Nhưng…
Bùi Chá lại nghĩ sâu hơn Lâu Bách Xuyên một chút.
Hắn ta không tin Tang Thiên Sơn không hề hay biết mình bị paparazzi đeo bám, tên đó vốn nổi tiếng nhạy bén với ống kính lắm mà?
Mà cho dù thật sự không phát hiện ra đi nữa, thì với thế lực của nhà họ Tang, nếu Tang Thiên Sơn không cho phép, mấy tay săn ảnh kia dám bén mảng đến gần sao? Tin đồn “trai cong” lan tràn khắp nơi, chẳng ai buồn gỡ xuống — rõ ràng là hắn ta cố tình tung tin.
Chẳng lẽ định gây chú ý từ trước, rồi lấy cớ rủ Sầm Úc đi cùng?
Nghĩ tới đây, Bùi Chá chợt thấy có gì đó không ổn.
Chết tiệt, nước cờ của mình vừa rồi… không khéo lại thành giúp cho thằng chó Tang Thiên Sơn một tay à?!
Sầm Úc thật sự không hiểu nổi sao Ngu Sân Ngọc lại đột nhiên nhắc đến chuyện đi show vào lúc này.
Hay là y đã để ý đến Tang Thiên Sơn rồi? Giờ thấy Bùi Chá nên nhớ tới hắn ta?
Cậu còn đang mải ngẫm nghĩ, ai ngờ Ngu Sân Ngọc lại bất ngờ làm một chuyện lớn hơn, y bất ngờ quay phắt sang phía Bùi Chá vẫn đang im lặng hóng chuyện từ nãy đến giờ:
“À phải rồi, ban chiều em nghe anh Úc kể, dạo này anh đang bị fan cuồng theo dõi làm phiền phải không?”
Ngu Sân Ngọc giả vờ ngây thơ hết mức: “Fan cuồng đáng sợ đến thế cơ ạ?”
“Suýt chút nữa đã hiểu lầm anh Úc nhà em là kẻ theo dõi rồi.” Y cười tủm tỉm, đoạn ngước lên nhìn Sầm Úc, ánh mắt rạng rỡ vẻ dựa dẫm thấy rõ: “Anh Úc sao mà là kẻ theo dõi được chứ?”
Toang rồi!
Sầm Úc không thể tin nổi Ngu Sân Ngọc lại đem chuyện này ra nói ngay giữa bữa cơm.
Y vừa nói xong, ánh mắt Ngu Cẩn Hành đã khẽ chuyển sang Bùi Chá. Khương Nguyên Thanh thì ngơ ngẩn cả người, chẳng hiểu nổi sao mới một buổi chiều không gặp mà mình đã lỡ biết bao nhiêu là chuyện.
Lâu Bách Xuyên vẫn điềm nhiên nhấp một ngụm nước, lặng thầm quan sát tất cả mọi người.
“Kẻ theo dõi à?” Ngu Cẩn Hành chợt tỏ vẻ hứng thú, ánh mắt đảo qua Sầm Úc rồi dừng lại nơi Bùi Chá: “Chuyện là thế nào?”
Bùi Chá quả thực chẳng dám gây sự với vị đại gia này. Dẫu nhận ra Ngu Cẩn Hành có vẻ không ưa Sầm Úc là mấy, nhưng việc này xét cho cùng vẫn do lỗi mình mà ra...
Thế nên, gã đành kể lại sơ qua chuyện ban chiều.
Cố ý bỏ qua tình tiết vệ sĩ kia.
Những tưởng mọi thứ đến đây là êm xuôi, ai ngờ Lâu Bách Xuyên vốn đang im lặng bỗng dưng cất tiếng, giọng không giấu nổi vẻ ngạc nhiên: “Hình như cậu Bùi đã quên mất vài tình tiết rồi thì phải?”
“…”
Đồ chõ mũi vào chuyện người khác!
Nhưng Bùi Chá đâu dám làm phật lòng nhà họ Lâu, gã chỉ đành cười gượng kể vắn tắt thêm đoạn có vệ sĩ.
Nghe xong, Ngu Cẩn Hành đăm chiêu một lát rồi cười nói với Bùi Chá: “Xem ra cậu phải đổi vệ sĩ khác rồi.”
“Mắt mũi đã kém cỏi thế kia, võ vẽ chắc cũng chẳng ra gì.”
“Chứ còn gì nữa.” Ngu Sân Ngọc vội chen lời, ánh mắt hướng về Ngu Cẩn Hành: “Anh Úc nhìn có giống kẻ theo dõi chút nào đâu.”
Ngu Cẩn Hành chỉ liếc qua Ngu Sân Ngọc đang cười toe toét, không buồn đáp lại.
Thấy tình hình đang căng thẳng, Khương Nguyên Thanh nhanh chóng xoa dịu: “Mà chuyện theo dõi này là thế nào? Sao trước giờ chưa nghe cậu nhắc tới vậy?”
Được Khương Nguyên Thanh có ý giúp đỡ, Bùi Chá liền trả lời ngay:
“Là một fan trên Weibo thôi.”
Nói đến đây, Bùi Chá khẽ chau mày, xem ra gã cũng khổ sở chẳng ít vì việc này.
Chuyện kể ra cũng đơn giản thôi: Bùi Chá có một kẻ cuồng si. Đi đâu, làm gì, gã cũng bị kẻ đó bám riết theo. Ngay cả những khu nhà an ninh nghiêm ngặt nhất, kẻ đó cũng tìm cách lách vào cho bằng được.
Phim trường với hậu đài thì càng khỏi phải nói.
Gã chỉ biết đó là một thanh niên trẻ tuổi, chứ mặt mũi ra sao thì chịu.
Thỉnh thoảng, vài cuộc gọi số lạ cũng là từ kẻ này.
Suốt thời gian dài, Bùi Chá bị kẻ đó quấy rầy đến phát điên, thế nên ban chiều mới có phần mất bình tĩnh như vậy — dĩ nhiên, nói thế cũng là để gã tự bào chữa cho mình.
Nhưng quả thực, chuyện gã bị kẻ lạ mặt kia quấy nhiễu đến khốn đốn là thật.
Bùi Chá vừa dứt lời, nét mặt mỗi người trong bàn một khác. Sầm Úc không ngờ Bùi Chá lại dính vào vụ rắc rối lớn đến vậy. Hai anh em Ngu Sân Ngọc và Ngu Cẩn Hành thì chẳng thèm quan tâm. Lâu Bách Xuyên tuy có vẻ chăm chú lắng nghe, nhưng ánh mắt lại chỉ chăm chú nhìn Sầm Úc kề bên.
Mỗi Khương Nguyên Thanh là kẻ duy nhất thực sự tò mò.
Sầm Úc chỉ ước gì có thể rút điện thoại ra ngay, gọi liền cho người quen duy nhất trong showbiz của mình.
Hỏi xem Tang Thiên Sơn có biết chuyện này hay không.
Tóm lại, suốt bữa ăn, mỗi người đều mải mê với những dòng suy tư riêng.
Đến lúc cơm nước xong xuôi, Sầm Úc và Ngu Sân Ngọc đang chuẩn bị ra về thì Bùi Chá lại tìm đến.
Gã một lần nữa chân thành ngỏ lời xin lỗi cả hai.
Sầm Úc vốn chẳng để tâm, Ngu Sân Ngọc cũng chỉ mỉm cười, bảo rằng không còn hiểu lầm là tốt rồi.
Có lẽ là do ăn tối hơi no, Ngu Sân Ngọc bèn đề nghị hai người đi bộ về luôn cho dễ tiêu. Sầm Úc cũng chẳng có lý do gì để từ chối, thế là cả hai bèn men theo con đường trong khu biệt thự, thong thả dạo chơi một lúc.
Cậu ngước nhìn vầng trăng vằng vặc treo trên cao, những lối đi xung quanh lờ mờ ánh đèn chớp tắt.
Giờ này, khắp khu nghỉ dưỡng chỉ còn mỗi hai người họ đang lang thang bên ngoài.
“Chồng ơi…” Sầm Úc chợt cảm nhận Ngu Sân Ngọc từ phía sau đã nhẹ nhàng áp sát lại, rồi vòng tay ôm lấy eo mình.
Mặt y tựa lên vai cậu.
Nếu là chỗ nào sáng sủa, Ngu Sân Ngọc có lẽ vẫn sẽ tiếp tục diễn trò “chim non nép mình” như xưa. Nhưng ngay bây giờ đây, y chẳng còn hứng thú đóng kịch gì thêm nữa.
Suốt bữa tiệc, bao ánh mắt lạ cứ không ngừng lướt qua Sầm Úc làm lòng y chán ghét khôn cùng.
Y cứ mặc cho những ý nghĩ tăm tối trong đầu dần dà trỗi dậy.
Một thoáng im lặng trôi qua, Ngu Sân Ngọc mới cất lời: “…Anh gặp anh hai em rồi đúng không?”
Sầm Úc cảm nhận rõ cả thân mình đối phương đang siết chặt áp vào, sức nặng từ y gần như đổ dồn cả lên người cậu. Vòng tay siết quanh eo bất giác khiến cậu thấy khó thở lạ thường.
Cậu vừa định đáp gì đó, thì Ngu Sân Ngọc lại càng ôm chặt hơn.
“…Chưa.” Sầm Úc vẫn quyết định nói dối.
“Vậy anh có biết anh hai em không?” Ngu Sân Ngọc tiếp tục tra hỏi.
Dưới luồng sáng mập mờ ảm đạm, nước da Sầm Úc vẫn giữ một sắc trắng lạnh giá. Ngu Sân Ngọc đưa tay ra, khẽ khàng miết nhẹ vào không khí, như thể đang chạm vào hình xăm dưới bụng cậu: “Em có cảm giác anh sợ anh ấy lắm thì phải.”
“…”
Ai mà không sợ Ngu Cẩn Hành cho được.
Sầm Úc nhớ rõ lúc này mình không hề biết thân phận của Ngu Sân Ngọc, nên đương nhiên càng không thể quen Ngu Cẩn Hành được.
Thế là cậu bèn đáp bừa: “Anh mà sợ ông ta sao? Sợ nỗi gì.”
Vừa mới dứt lời, một tràng ho đã vọng lại từ bên kia lối đi.
Sầm Úc: “…”
Cậu ngẩng đầu lên, quả nhiên liền bắt gặp ngay Ngu Cẩn Hành đang từ từ bước tới.
Trên người gã khoác thêm một chiếc áo choàng, chẳng biết đã lén nghe lén lút bọn họ tự lúc nào.