Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 58: Phòng ốc quái dị và cuộc tranh giành bất đắc dĩ
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngu Cẩn Hành ngả lưng trên chiếc sofa gỗ tếch, lật tấm thẻ phòng của mình lên: “Phòng đơn.”
Ánh mắt gã liếc nhìn Tang Thiên Sơn: “Xem ra cậu lo hão rồi.”
Tang Thiên Sơn thoáng cau mày.
Chẳng lẽ ban nãy mình đã nghĩ quá nhiều ư? Vậy cái thái độ chắc nịch của Ngu Sân Ngọc là sao?
Ngay sau Ngu Cẩn Hành, những người còn lại cũng lần lượt lật thẻ phòng. Kết quả, Vu Hòe Ninh chung phòng với Giản Châu, Vệ Kha thì chung phòng cùng Bùi Chá.
Hai phòng đơn cuối cùng, thật trùng hợp, lại thuộc về Sầm Úc và Tang Thiên Sơn.
Sầm Úc thấy thế thì vô cùng ngạc nhiên. Cậu liếc nhìn tấm thẻ của mình, chỉ thấy nhân phẩm hôm nay đúng là bùng nổ.
Có thể nói, ngoài Sầm Úc ra, kết quả bốc thăm này chẳng làm hài lòng bất cứ ai.
Vệ Kha cau mày, hắn chẳng hề thân thiết gì với Bùi Chá cả. Đã thế, hắn thừa biết nếu phải ở chung với người này, kiểu gì hắn cũng bị lu mờ...
Hắn chỉ muốn ở cùng Vu Hòe Ninh thôi. Nói gì thì nói, lúc đầu cả hai đã giao kèo xong xuôi hết cả, vai trò của Vu Hòe Ninh vốn là để làm nền tôn hắn lên.
Vệ Kha vô thức nhìn sang Vu Hòe Ninh, để rồi bắt gặp cậu ta đang cố tình né tránh ánh mắt hắn.
Chết tiệt, đồ qua cầu rút ván!
Đương nhiên Vệ Kha dễ dàng đoán được cậu ta cảm thấy ở cùng với Giản Châu sẽ dễ tạo hint hơn, dù sao thì cả hai đều là những ngôi sao nam đang nổi.
“Anh Giản Châu ơi.” Vệ Kha liền lên tiếng: “Em có thể đổi phòng với anh được không ạ?”
Hắn gãi đầu, ra vẻ thật thà hết mực: “Chẳng là em hơi muốn ở chung với Ninh Ninh, cũng lâu lắm rồi bọn em chưa có dịp đi chơi cùng nhau.”
Có mà! Đã đi với nhau bao giờ đâu!
Vu Hòe Ninh thầm kêu gào trong lòng. Nhưng vẫn nhớ phải diễn tròn vai, cậu ta chỉ đành thể hiện vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa cảm động khôn xiết, trong bụng thì thầm cầu trời cho Giản Châu đừng đồng ý.
Thế mà Giản Châu lại thoải mái gật đầu cái rụp.
Hai người cứ thế đổi thẻ phòng cho nhau…
“…Đạo diễn ơi, bọn em được đổi phòng kiểu đó luôn ạ?” Vu Hòe Ninh vẫn chưa từ bỏ, cố gắng hỏi thêm, đôi mắt chớp chớp liên hồi: “Biết thế thì em đã xin ở chung với Vệ Kha ngay từ đầu.”
“Bây giờ cũng chưa muộn mà.” Vệ Kha cười cười.
Đạo diễn đáp: “À ha ha, ban nãy chỉ là một trò chơi nhỏ thôi.” Ông ta nói với mọi người: “Dĩ nhiên quý vị cũng có thể tự do sắp xếp phòng.”
Còn về việc những người khác có chịu đổi hay không, thì lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Chỉ riêng chuyện chia phòng ai ở với ai, rồi ai nhất quyết đòi ngủ cùng ai thôi cũng đủ khiến các diễn đàn hóng hớt nổ tung, bàn tán xôn xao cả chục trang liền, cãi nhau ầm ĩ suốt ba ngày ba đêm không dứt.
Đài Durian chỉ mong sao cho ai cũng tỏ thái độ bất bình để chương trình càng thêm kịch tính!
Sầm Úc thì chẳng có gì để phàn nàn, cậu phải nói là cực kỳ hài lòng với phòng đơn của mình.
Trái lại, Tang Thiên Sơn mặt mày lạnh tanh vô cảm, chẳng rõ vui buồn ra sao…
Phòng ốc cũng đã chia xong, cả nhóm bèn tìm về phòng của mình.
Căn biệt thự này có tổng cộng hai tầng ——
“Tôi ở tầng một à?” Tang Thiên Sơn liếc tấm thẻ phòng, thấy mình được xếp vào phòng đơn ngay tầng một.
Cùng tầng với hắn là cô bạn không thuộc giới giải trí ban nãy.
Căn phòng đôi còn lại thuộc về Vu Hòe Ninh và Vệ Kha.
Sầm Úc liếc qua, thấy phòng mình nằm trên tầng hai.
Cậu bèn xách vali lên cầu thang biệt thự, ai dè vừa tới nơi đã bắt gặp Ngu Cẩn Hành đứng sừng sững trước một cánh cửa gần đấy, đúng lúc máy quay đang chĩa thẳng về phía họ.
Ngu Cẩn Hành dường như cũng không ngờ phòng của Sầm Úc lại nằm ngay sát vách phòng mình.
Gã gật đầu với cậu một cái, rồi mở cửa bước vào.
Dù có hơi sốc khi phát hiện đối phương ở phòng kế bên, nhưng Sầm Úc lại nghĩ đằng nào cũng còn cách nhau một bức tường, nên cậu chẳng chút ngần ngại mở cửa vào luôn.
Vừa đặt chân vào trong, khung cảnh biển trời choáng ngợp từ sân thượng liền đập vào mắt cậu.
Phong cách trang trí của cả căn phòng hoàn toàn đồng điệu với những khu vực khác trong biệt thự. Diện tích nơi đây rộng đến bất ngờ, ở một góc phòng còn được đặt một chiếc ghế Barcelona kinh điển. Đưa mắt nhìn dọc theo bức tường đối diện, Sầm Úc bất ngờ phát hiện ra một cánh cửa gỗ trên đó.
“…?” Cậu khó hiểu bước đến.
Và rồi, cánh cửa trên tường bỗng bật mở, Ngu Cẩn Hành trong chiếc áo len dệt kim sáng màu cũng hiện ra.
Dường như gã không ngờ kết cấu của căn biệt thự này lại kỳ lạ đến thế.
Trông thấy phòng Sầm Úc phía sau cánh cửa, một chút ngạc nhiên thoáng qua trên nét mặt gã.
“…Cửa này thông sang hai phòng à?” Sầm Úc nhìn chằm chằm vào cánh cửa Ngu Cẩn Hành vừa mở.
Cậu chẳng khó khăn gì để quan sát tường tận phòng ngủ của đối phương. Phong cách bài trí gần như y hệt phòng cậu, xem chừng ngay từ đầu hai không gian này đã được thiết kế để sử dụng chung.
Hơn nữa, Sầm Úc còn phát hiện ra một điều…
Nhà tắm lại nằm ở phòng ngủ của Ngu Cẩn Hành!
Bên phòng cậu hoàn toàn không có cái nào! Có lẽ hai gian phòng này vốn dĩ đã thông nhau ngay từ đầu rồi!
Sầm Úc ngước nhìn cánh cửa, chợt nhận ra nó là loại có thể mở ra hoàn toàn… Cậu thử đẩy nhẹ phần cửa đã xếp gọn sang một bên, không gian tức khắc trở nên rộng rãi, thoáng đãng hơn hẳn.
Giờ đây, cả hai căn phòng gần như cùng chia sẻ chung một khoảng sân thượng. Ngoài nửa bức tường che chắn ra, trông nó chẳng khác nào một phòng đơn lẻ.
Mấy người quay phim đi theo cũng đang lia ống kính, ghi lại thiết kế căn phòng này.
Khung bình luận trực tiếp hiện tại:
【 …Đúng là cuộc sống của giới nhà giàu khiến tôi lóa cả mắt! Trời ơi, con hận ông! 】
【 Ủa khoan, Tang Thiên Sơn cứ để anh dâu nhà mình “động phòng” với người khác luôn à?! 】
【 Ai thiết kế cái biệt thự này đúng là đỉnh thật! Cười muốn xỉu! 】
Bên kia, Tang Thiên Sơn vừa thu xếp xong hành lý là ba chân bốn cẳng chạy ngay sang phòng Sầm Úc. Hắn vốn nghĩ phòng đơn thì chắc không có vấn đề gì to tát, ai dè vừa lách qua đám nhân viên để vào trong…
…Thì đã phát hiện ra bí mật động trời của hai căn phòng này!
Hắn vô thức nhìn sang Ngu Cẩn Hành đứng bên cạnh.
Gã cũng đang thể hiện vẻ mặt ngạc nhiên không kém, làm như hoàn toàn chẳng hay biết gì về kiểu thiết kế của căn biệt thự.
Đúng là giỏi giả vờ giả vịt thật.
Tang Thiên Sơn thấy mình sắp bật cười vì tức.
Hắn nhận ra một điều: hai anh em nhà họ Ngu này, mặc kệ ngày thường suy tính ra sao, nhưng hễ cứ đụng tới lợi ích chung thì y như rằng sẽ bắt tay hợp tác răm rắp.
“Đổi phòng được không?” Tang Thiên Sơn thừa biết mình không thể vòng vo tam quốc với hạng người như Ngu Cẩn Hành, liền đi thẳng vào vấn đề: “Tôi muốn ở chung với Úc.”
Nghe thế, Ngu Cẩn Hành liền tỏ vẻ khó xử ra mặt. Gã ngoảnh lại nhìn đống hành lý đã được đặt sang một bên:
“Tôi thì lại không muốn đổi cho lắm.”
Thấy Tang Thiên Sơn và Ngu Cẩn Hành sắp “choảng nhau” đến nơi, Sầm Úc tức khắc cuống quýt cả lên.
Bro là một trong những công chính cơ mà, sao lại có thể gây sự với anh vợ tương lai của mình được chứ?!
Thế là, cậu liền nhanh trí phát huy tinh thần vì nghĩa quên thân: “Hay là cậu cứ ở phòng này của tôi đi?”
“…Tôi ở phòng cậu?” Tang Thiên Sơn hỏi lại: “Thế còn cậu?”
“Thì sang bên cậu?” Sầm Úc gợi ý.
Mình phải ở ngay sát vách Ngu Cẩn Hành ư?!
Mặt Tang Thiên Sơn trông như thể chỉ muốn nhảy lầu cho xong đời.
“Tại sao chúng tôi không được ở chung với nhau hả?” Hắn đột nhiên quay sang người quay phim đang theo chân.
“Chắc ê-kíp không cấm ngủ dưới đất đâu nhỉ.” Nói đoạn, hắn nhìn sang Ngu Cẩn Hành: “Tôi muốn trải nệm nằm ở đây!”