Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 78: Vào vai gã streamer chuyên đi lừa bịp (2)
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chẳng rõ là đã bị máu chó mực làm cho khiếp vía, hay chỉ đơn giản là không ngờ Sầm Úc lại to gan đến vậy, hai bàn tay lạnh ngắt kia bỗng từ từ buông khỏi cổ cậu…
Sầm Úc ngồi xổm xuống, liếc nhìn tên trợ lý rồi đưa tay lên mũi dò xem cậu nhóc còn thở không.
“…Chưa chết.” Sau đó, cậu liền nói cụt lủn một câu.
Làm kẻ tồi tệ trong một cuốn truyện kinh dị đồng tính, vai diễn lần này của Sầm Úc kể ra cũng độc đáo có một không hai.
Lấy ví dụ như ở thế giới trước, nơi ai ai cũng giàu có, thì cậu lại vào vai một gã trai quê nghèo nàn keo kiệt bậc nhất.
Giờ sang đến thể loại kinh dị này, hình tượng hiện tại của Sầm Úc là:
Kẻ duy nhất trong truyện theo chủ nghĩa duy vật.
Một người theo chủ nghĩa vô thần cứng đầu đến tận cùng. Dù cho có chuyện ma quái kỳ dị nào xảy ra, cậu vẫn khăng khăng rằng khoa học có thể giải thích được tất cả.
Tuy giờ chẳng có ai đang xem, nhưng Sầm Úc vẫn nhớ rõ nhiệm vụ của mình. Thế là cậu bèn ho khan một tiếng:
“Chắc từ trường của căn biệt thự này có vấn đề rồi. Thành ra đám người kia mới gặp ảo giác, tự dọa mình đến mức khiếp sợ thôi.”
Còn chuyện tại sao ai cũng chết trong tư thế treo cổ, Sầm Úc mạnh dạn đoán rằng:
“Anh đây nghĩ là có trộm lẻn vào.”
Nói xong câu đó, Sầm Úc chỉ biết câm nín, trong đầu cậu chỉ còn vang vọng một câu hỏi:
không biết mình ngu, hay là kẻ tạo ra nhân vật này bị ngớ ngẩn nhỉ?
Chiếc điện thoại vừa rơi lúc nãy vẫn còn nằm lăn lóc dưới nền đất. Sầm Úc nhặt lên, thấy màn hình may mà vẫn nguyên vẹn không hề hấn gì. Cậu liền vừa bật đèn pin, vừa mở camera trước…
Và rồi, phản chiếu qua màn hình, cậu thấy có mấy bóng dáng đang co ro ngồi trong góc phòng…
“Dân bụi đời ấy mà.”
Sầm Úc gật gù, nhìn những cái bóng kia rồi tiếp tục kết luận: “Mấy người vô gia cư không có chỗ ở thôi.”
Hội dân bụi đời: …?
Có điều, thứ vừa siết cổ cậu tuy không dùng nhiều sức, nhưng chẳng rõ là do quá khỏe hay sao mà vẫn để lại một vết hằn sâu quanh cổ Sầm Úc. Nhìn qua camera, trông cứ như là vừa bị treo cổ vậy.
“Đỡ tốn tiền.” Sầm Úc lẩm bẩm một mình: “Chứ hóa trang cũng tốn khá nhiều.”
Thấy tay trợ lý vẫn còn bất tỉnh, cậu đành gắng sức lôi cậu ta đến một góc khuất máy quay. Dù khóe mắt vừa liếc thấy “hội bụi đời” kia, song Sầm Úc vẫn làm như không thấy, nhất quyết không nhìn về phía đó một lần.
Đùa à, lỡ tụi nó xúm vào xin tiền cậu thì sao?!
Có lẽ vì máu chó mực quá linh nghiệm, hoặc cũng có thể là bởi đám “dân bụi đời” này thực sự chẳng có ác ý gì; nên lúc thấy Sầm Úc khó nhọc kéo tên trợ lý vào, chúng còn tự giác dạt sang một bên nhường đường.
Sầm Úc: “…”
Anh đây đúng là mù rồi.
Cậu liếc nhìn tên trợ lý vẫn đang nhắm tịt mắt, đoán chừng phải lâu nữa nó mới tỉnh lại được. Thế là Sầm Úc lôi mấy lá bùa mà Bùi Hằng Quân cứ nằng nặc bắt cậu mang theo để phòng thân ra, rồi nhét hết vào người nó.
Xong việc, cậu lại quay về chỗ vừa quay được cảnh treo cổ ban nãy.
Sầm Úc cũng đi lấy nốt cái hình nộm của trợ lý đã chuẩn bị sẵn đến. Loay hoay chẳng biết nên để đâu, cậu bèn quẳng nó xuống khoảng trống ngay cạnh cậu ta.
Sau khi sắp xếp đâu vào đấy xong xuôi, Sầm Úc lại vẩy thêm chút máu chó mực lên người, tay nắm chặt mấy lá bùa, ngồi bệt xuống đất. Mở lại kênh live, cậu thở dốc nói:
“Ổn rồi nhé mấy đứa.”
“Thứ lúc nãy bị anh xử lý xong rồi.” Sầm Úc chỉ vào vết hằn trên cổ mình: “Đây, đây là chiến tích sau khi vật lộn.”
Sau khi livestream được bật lên ——
【 Đệt!! Sao tự dưng mất sóng live thế, quả này gặp chuyện thật rồi sao, á á á á sợ chết khiếp! Phải đi cúng bái gấp thôi! 】
【 Ôi chết streamer đừng chết nha, có ai biết ổng đang ở đâu không? 】
【 Cười chết mất, bình tĩnh nào anh bạn, lại chả là trò câu view rẻ tiền của Sầm Chó chứ gì. Mấy người tin thật sao? 】
【 Thằng Nhạc đâu ra diễn tiếp đi? Trốn làm gì nữa, tao biết thừa cái thứ kia là do mày treo lên từ đầu rồi! 】
Thằng Nhạc chính là tên của cậu trợ lý. Thỉnh thoảng nó có xuất hiện trên live, nên fan cứng trong kênh ai cũng quen mặt.
Sầm Úc thì chẳng thèm quan tâm. Thấy lượng người xem tăng vọt sau lần mất sóng đột ngột, cậu bèn đổi ngay tiêu đề cho hợp thời:
《 BIỆT THỰ MA ÁM?! TRỪ TÀ ONLINE! 》
Rồi cậu giơ điện thoại, chĩa thẳng lên sợi dây thừng treo lủng lẳng trên trần nhà.
“Thấy không?” Sầm Úc chỉ vào đấy: “Lúc nãy thứ đó ở ngay đây này.”
【 Thấy rồi thấy rồi, cái mác còn chưa xé kìa anh bạn. 】
“…” Lúc này cậu mới ngước lên nhìn kỹ sợi dây, đúng là ở cuối vẫn còn cái tem nhựa thật.
Thằng trợ lý này còn phá phách hơn cả mình!
Sầm Úc giả vờ ngây ngô, tiếp tục quay sang cửa sổ vỡ nát: “Anh vừa gặp nó xong, nó còn viết thẳng tên anh lên đây để dọa nữa này!”
Nói rồi, cậu chỉ tay vào mấy dòng chữ máu đỏ tươi.
“Lần này anh không hề lừa bịp đâu nhé.”
“Mấy đứa nói xem, ngoài anh ra, làm gì còn ai biết được tên anh nữa?”
【 Thì trợ lý của anh đấy thôi? 】
【 Anh ơi, lần sau đầu tư loại sơn nào xịn hơn một chút được không? Chứ giờ phai màu hết rồi, nhìn mà tiếc lắm 🤡 】
【 Mấy người nói gì vậy?! Lúc nãy tôi thấy rõ mặt nó luôn!! Sợ chết khiếp đi được! 】
【 Ủng hộ anh Sầm, anh là số một ❤️ 】
【 Anh Sầm vừa đẹp trai vừa có tài, bọn em mê mẩn 🌹 】
【 Sầm Úc trả lương không đủ sao, sao thuê đám seeder nói năng luyên thuyên gì thế kia 🤡🤡 】
Sầm Úc liếc nhanh qua lượng người xem, thấy mới hai giờ sáng mà đã vọt lên hơn ba mươi nghìn – một con số khủng khiếp so với vỏn vẹn chỉ ba, bốn nghìn người thường ngày của cậu.
Dĩ nhiên, phần lớn cũng là nhờ cơn mưa quà tặng của “Bé Ngọc” ban nãy.
Đã thế, tiêu đề Sầm Úc mới đổi lại rất thu hút. Căn biệt thự này vốn là nơi quen thuộc của giới streamer săn ma, nên chắc chắn sẽ có người tò mò vào xem.
Sầm Úc căng mắt tìm khung chat, tìm xem “Bé Ngọc” có nói thêm gì không.
Ai ngờ sau khi vung tiền bắt cậu vào nhà ma xong, người ta đã biến mất tăm hơi…
Chắc mình kiếm được đại gia thật sự rồi chăng?
Thấy người xem ngày càng đông, quà tặng cũng bay tới tấp, Sầm Úc đang tính đường chuồn êm thì bỗng nghe một tiếng hét thất thanh vọng ra từ phòng khách ——
“MA Á Á Á Á!!!!”
Nghe giọng thì đúng là thằng Nhạc.
Chưa kịp nghĩ xem nó vừa thấy thứ quái quỷ gì, thằng Nhạc đã lao thẳng đến bên Sầm Úc: “Anh ơi anh ơi!!!! Phòng khách có ma!!!!”
“Nó nằm chình ình ngay cạnh em nè!!!!!”
Sầm Úc đã biết thừa “nó” là gì: “…”
Cậu liếc thằng Nhạc một cái đầy bất lực, tự hỏi không biết nó có đang cố diễn sâu để câu view hay không.
Khung chat lại được dịp dậy sóng.
【 Ra xem đi anh ơi. 】
【 Streamer qua đó nhanh lên! 】
“…”
Xem cái gì? Xem hình nộm chắc?
Sầm Úc bó tay, nhưng vẫn phải chĩa điện thoại về phía sofa. Sau đó, cậu quay sang mấp máy môi với thằng Nhạc, nói bằng thứ âm lượng mà kênh live không thể nghe được:
“Hình nộm mà mày cũng sợ hả?!”
Thằng Nhạc lập tức mếu máo: “Cái đó em mua chứ ai, em còn lạ gì nữa?!”
“Đệt mợ anh Sầm ơi, không phải hình nộm đâu!!”
Nó run lẩy bẩy như cầy sấy, nấp sau lưng Sầm Úc: “Anh mau ra mà xem đi!!!”