Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 79: Hóa thân streamer lừa đảo (3)
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thật lòng mà nói, nghe đến đây, ngay cả Sầm Úc cũng cảm thấy hơi e ngại. Nhưng trớ trêu thay, vai diễn của cậu lại là một kẻ vô thần thực thụ, nên cậu làm sao có thể tin vào những lời ba hoa chích chòe của thằng Nhạc được.
Gã trai to con vạm vỡ, vậy mà cứ mặt dày núp sau lưng Sầm Úc, tay run rẩy chỉ về phía góc phòng:
“...Anh Sầm, nó ở ngay kia kìa.”
Sầm Úc không cần đọc khung chat cũng biết chắc khán giả đang nhao nhao đòi cậu đi xem thử. Chẳng lẽ “hội bụi đời” kia không muốn ngồi yên chịu trận nữa, định nổi điên cắn người sao? Nghĩ vậy, tim Sầm Úc đập thình thịch, trong bụng thầm rủa cái hệ thống rác rưởi đã dúi cho mình kịch bản khốn nạn chỉ có hai lựa chọn: hoặc gặp ma, hoặc gay lọ chồng chất.
Phòng khách lúc này chìm trong màn đêm tĩnh mịch.
Một tay cầm đèn pin, Sầm Úc từ từ lách qua những mảnh kính vỡ, rón rén tiến lại gần phía sofa…
Khi cậu đến nơi, đám người “bụi đời” vẫn đang co ro ngồi trong góc tường, thân thể gần như đã trở nên trong suốt.
Rồm rộp… rồm rộp…
Sầm Úc bất chợt nghe thấy tiếng nhai nuốt rau ráu. Cậu chiếu đèn pin theo hướng có tiếng động, lập tức phát hiện một kẻ ăn mặc rách nát đang ngồi xổm cạnh hình nộm, lưng còng. Gã cúi gằm xuống, dường như đang ra sức gặm nhấm thứ gì đó trên con nộm.
Sầm Úc liếc nhanh qua khung chat, bỗng thấy một dòng tin nhắn quan trọng đến bất ngờ:
【 CÁI ÁO ĐÓ! Tao từng thấy ảnh ông chủ nhà đầu tiên rồi! Ổng mặc đúng bộ đồ này nè!! 】
【 ĐM ĐM ĐM ĐM SPAM BÌNH LUẬN CHE MÀN HÌNH LẠI NHANH!!! 】
【 …Với lại thứ đó… cứ đi nhón gót mãi…】
Đọc xong, Sầm Úc vội quan sát kẻ đang gặm nhấm hình nộm thật kỹ. Quả đúng như bình luận đã nói, gót chân của gã không hề chạm đất, cứ như có một thế lực vô hình nào đó đang níu giữ lại! Và nếu cậu nhớ không nhầm, truyền thuyết kể rằng chỉ có ma treo cổ mới đi đứng kiểu kiễng gót như vậy.
Ánh đèn pin của Sầm Úc vốn rất mạnh. Nhận thấy điều đó, cậu lập tức tắt đèn, rồi nhanh chóng ngồi thụp xuống. Phòng livestream tuy vẫn đang mở, nhưng màn hình giờ chỉ còn một màu đen kịt.
Chẳng lẽ mình vừa chân ướt chân ráo đến đây mà đã sắp bỏ mạng rồi ư?!
Sầm Úc im thin thít, không dám hé răng nửa lời.
Cậu và thằng Nhạc ngồi co ro trong góc, bên tai cứ liên tục vẳng lại tiếng nhai nuốt rồm rộp.
Dường như cuối cùng thứ kia cũng nhận ra mình đang nhai phải đồ giả.
Nó nhổ toẹt miếng nhựa trong miệng xuống sàn. Rồi, giữa phòng khách trống hoác, tiếng bước chân bắt đầu vang lên…
Tiêu rồi! Sầm Úc thầm kêu, tay vội sờ vào túi, song chỉ mò được mấy lá bùa mà Bùi Hằng Quân đã đưa cho mình. Thôi thì còn nước còn tát! Nghĩ vậy, cậu liền vung tay ném bùa tới tấp về phía có tiếng bước chân.
“Gàoooo!”
Giữa bóng tối mịt mờ, một tiếng rít gào đau đớn vang lên. Rõ ràng là thứ đó đã trúng phải lá bùa. Sầm Úc lập tức đẩy mạnh thằng Nhạc, cả hai vội vàng vòng qua sofa, cắm đầu cắm cổ chạy thẳng ra ngoài…
Nhưng trớ trêu thay, đúng vào lúc này, chiếc điện thoại dự phòng trong túi quần cậu bỗng rung lên bần bật. Tuy đã để chế độ rung, nhưng điện thoại lại áp sát vào đùi, nên vẫn khó mà che giấu được tiếng “rè rè” giữa một nơi tĩnh lặng tột độ như thế này.
Tiêu đời rồi! Sầm Úc thầm nghĩ, còn chưa kịp nói “làm sao bây giờ” thì tiếng xe dừng đột ngột vang lên từ phía ngoài biệt thự. Ngay sau đó là tiếng mở cửa, và có người nhanh chóng bước xuống ——
“Úc ơi?”
Giọng người vừa cất lời không lớn lắm, nghe vô cùng dịu dàng.
“Anh thấy bé mãi vẫn chưa về, có chuyện gì không bé?”
Vừa nghe được giọng nói này, Sầm Úc đã biết ngay đó là ai.
Thụ chính Bùi Hằng Quân, một giáo viên mỹ thuật.
Trái ngược hoàn toàn với Sầm Úc theo chủ nghĩa vô thần, Bùi Hằng Quân lại là người cực kỳ yếu bóng vía, sợ ma chết khiếp. Cũng chính vì vậy mà khi biết Sầm Úc là streamer chuyên săn ma, y đã vội vàng sắm cho cậu đủ loại bùa chú, rồi còn mua cả máu chó mực đóng chai…
Tiếc là Sầm Úc chẳng bao giờ tin vào những thứ đó.
Thế nên lần nào Bùi Hằng Quân cũng lén dúi vào túi cậu.
Nhận ra người đó là Bùi Hằng Quân, Sầm Úc bất giác nghĩ thầm trong lòng:
Lẽ nào cuốn truyện này toang ngay từ chương một luôn sao? Lý do là vì thụ chính bị ma lỡ tay vồ chết?!
Đang khi cậu còn mải mê chìm trong dòng suy nghĩ, Bùi Hằng Quân đã lên tiếng nói tiếp:
“Tối quá, anh bật đèn nha em.”
Bật đèn? Đèn đóm ở đâu ra chứ?
Chẳng phải hệ thống điện của căn nhà này đã hỏng từ đời nào rồi ư?
Ai dè chỉ trong tích tắc sau, cả căn biệt thự bỗng sáng bừng như ban ngày.
Ánh đèn chói lòa công suất cực mạnh bất ngờ xé toạc màn đêm, khiến mọi thứ trước mắt Sầm Úc chỉ còn lại một màu trắng xóa.
Con quái vật kia cũng ai oán rú gào, sau đó có vẻ như đã nhanh chóng chuồn lên tầng trên.
Sầm Úc vội đưa tay che kín mắt lại. Thật lâu sau đó, mãi đến khi có người tiến lại gần, cúi xuống tắt kênh livestream hộ rồi mới vỗ nhẹ lên vai cậu:
“…Úc này, anh đã bảo ở đây có ma thật mà em.”
Sầm Úc vẫn ngồi thụp sau sofa, nhắm nghiền mắt một lúc mà đầu óc vẫn còn choáng váng.
Cậu bất giác quơ quào hai tay ra phía trước.
Ngay lập tức, người có giọng nói ấm áp đó liền nắm lấy tay cậu.
“Để anh đưa em ra ngoài trước đã.” Bùi Hằng Quân cất lời.
Giờ Sầm Úc chẳng còn thấy trời đất gì nữa, suýt thì mù luôn vì chiếc đèn soi thấu cả lòng người của Bùi Hằng Quân… Thế nên, cậu đành siết chặt tay y, mặc cho đối phương từng bước dắt mình ra ngoài.
Còn nhóc trợ lý Nhạc thì sao?
“Phiền cậu Nhạc tự đi nhé.” Bùi Hằng Quân cười tủm tỉm.
Tuy thằng Nhạc vẫn còn nhắm tịt mắt, nhưng giờ có cho vàng nó cũng chẳng dám ở lại thêm giây nào…
Đến khi cả ba đã thành công rời khỏi căn biệt thự kỳ quái đó, Bùi Hằng Quân mới tắt chiếc đèn pha cầm tay, đoạn quay sang thở dài với Sầm Úc:
“Anh đã bảo em chỗ này có ma rồi.”
Y mở cửa xe, ra hiệu cho Sầm Úc vào trước.
Một tay cậu vẫn đang che mắt, rồi tiện thể quan sát kỹ Bùi Hằng Quân từ trên xuống dưới.
Ở y toát ra vẻ điềm đạm vô cùng, nước da trắng nõn, các đường nét trên gương mặt cũng rất mực xinh đẹp. Nhưng có lẽ là vì cốt cách dịu dàng nổi bật hơn cả, nên ấn tượng đầu tiên của bất kỳ ai về y cũng chỉ gói gọn trong hai chữ: ấm áp.
“Trên đời này làm gì có ma!” Sầm Úc vẫn không quên vai diễn của mình, bèn buột miệng cãi lại ngay.
Bùi Hằng Quân dường như chẳng hề bất ngờ trước thái độ bướng bỉnh của cậu, y chỉ liếc nhìn căn biệt thự hoang tàn đó rồi hỏi: “Vậy lúc nãy hai người bọn em trốn cái gì?”
Ma chứ gì nữa, trời! Sầm Úc nghĩ bụng là thế, song ngoài mặt vẫn cố cứng đầu cứng cổ: “…Là mấy người lang thang thôi.”
“Người lang thang mà mặc đồ giống hệt chủ nhà đầu tiên luôn sao em?” Bùi Hằng Quân lắc lắc chiếc điện thoại trên tay, tỏ vẻ đã theo dõi livestream của em người yêu từ đầu đến giờ.
Sầm Úc ngại quá, lập tức bùng nổ sự bực bội: “Ông ta cố tình giả dạng thế đấy! Cứ giả làm chủ nhà đầu tiên thì ai nhìn mà chẳng sợ! Rồi ông ta chỉ việc sống phè phỡn ở đây là xong, đố đứa nào dám bén mảng tới đó!”
“Vậy chắc em cũng thấy lúc nãy ông ta ăn gì rồi chứ?”
“Đói quá thôi.” Sầm Úc tiếp tục cãi chày cãi cối: “Đói thì cái gì mà chẳng nuốt được.”
Bùi Hằng Quân hơi đảo mắt sang thằng Nhạc đang run như cầy sấy ở ghế sau: “Đưa cậu ấy về trước đã.”
Y nói với Sầm Úc: “Có lẽ là sợ mất mật rồi.”
Vừa dứt lời, Bùi Hằng Quân liền chuẩn bị nổ máy.
Giờ đang là mùa hè, thụ chính làm thầy giáo dạy vẽ nên được nghỉ, thành ra tối mới có thời gian chạy đến đón Sầm Úc.
Y vừa lái xe, ngón tay vừa chậm rãi gõ nhịp lên vô lăng: “Úc này.”
Khóe mắt Bùi Hằng Quân khẽ cong cong: “Lớp trưởng cấp ba vừa rủ anh về họp lớp, Úc có muốn đi cùng anh không?”
Dĩ nhiên là Sầm Úc bắt buộc phải đi rồi. Nhưng theo vai diễn trai tồi hiện tại, cậu chắc chắn sẽ lắc đầu từ chối trước.
Ấy thế mà Bùi Hằng Quân cứ như đọc được suy nghĩ trong lòng đối phương, y bèn nhanh nhảu bổ sung:
“Anh có một cậu bạn cũ đang làm bên lĩnh vực livestream.” Nói đoạn, y liếc sang điện thoại của Sầm Úc bằng ánh mắt đầy ẩn ý: “Hình như đúng ngay nền tảng của em luôn đó.”