Kẹo Bạc Hà - Tễ Đào
Chương 12: Hai bố một con
Kẹo Bạc Hà - Tễ Đào thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nam Vu Hạ không giấu nổi niềm vui hiện rõ trên khuôn mặt, cố gượng nở nụ cười trên môi, không để vẻ phấn khích lộ ra quá nhiều. Cậu cúi mình xuống, nói với chú mèo con đen trắng trong lồng: “Ôi, tội nghiệp cục bông nhỏ này quá, chẳng ai thương nó cả, thế thì anh phải miễn cưỡng mang em về nhà thôi.”
Cuối cùng, bác sĩ thú y cũng đến, dặn dò vài điều cần thiết khi chăm sóc mèo: “Cơ bản không còn vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ cần đến đây kiểm tra lại sau khi tháo bột. Ở nhà nhớ trông chừng nó, đừng để nó chạy lung tung.”
“Đã tiêm phòng và tẩy giun đầy đủ rồi, đợi nó lớn thêm chút nữa hãy tính đến việc triệt sản.” Bác sĩ mở lồng, nghiêng người để Nam Vu Hạ bế mèo ra.
Bệnh viện thú y không bán lồng xách, Nam Vu Hạ đành ôm mèo con, bé ngoan ngoãn nằm im trong lòng cậu, không hề kêu một tiếng.
Rời bệnh viện, cậu định đến cửa hàng đồ thú cưng mua sắm vài thứ cần thiết.
Cậu nói với Doãn Trì rằng nếu anh bận thì không cần đi cùng, nhưng Doãn Trì không nói gì, chỉ mở cửa ghế phụ, nhướng mày chờ cậu lên xe.
Nam Vu Hạ không khách sáo, ôm mèo ngồi phịch xuống ghế, chờ Doãn Trì lái xe.
Lên xe, Doãn Trì ngập ngừng vài giây, chống tay lên vô lăng hỏi: “Mua đồ ở cửa hàng nào?”
Nam Vu Hạ đang vuốt ve mèo, nghe vậy ngẩng đầu: “Anh hỏi em à?”
Cậu làm vẻ mặt như thể “tài xế thì phải biết đường đi chứ”, khiến Doãn Trì đành lấy điện thoại tra cứu, rồi quyết định đến một cửa hàng lớn, xa hơn nhưng đồ đầy đủ.
Lái xe hơn nửa tiếng mới tới, Doãn Trì đỗ xe trong bãi, cùng Nam Vu Hạ xuống xe.
Nam Vu Hạ không yên tâm để mèo lại trong xe, nhưng sợ cửa hàng không cho mang thú cưng vào, cuối cùng quyết định nhét mèo vào trong cổ áo mình.
Bộ lông mềm mại áp sát ngực, ấm áp dễ chịu, mèo con thò đầu ra từ cổ áo, nghiêng đầu tận hưởng góc nhìn cao bất ngờ.
Trước khi vào cửa hàng, Nam Vu Hạ nhanh chóng ấn đầu mèo trở lại.
Cửa hàng rộng lớn, nhưng khách hàng không đông, các kệ đồ chất đầy vật dụng cho chó mèo.
Nam Vu Hạ đi trước, trong cổ áo có một chú mèo, Doãn Trì theo sau. Đi được vài bước, cậu bật cười, trông hai người chẳng khác gì hai ông bố dẫn con đi mua sắm.
Hì hì, mà cậu còn là ông bố đẹp trai hơn nữa, Nam Vu Hạ không kìm được, ưỡn ngực đầy kiêu hãnh.
“Cát vệ sinh loại nào tốt nhỉ?” Đến khu đồ mèo, cậu cầm túi cát trên kệ xuống xem, lẩm bẩm một mình.
Lần cuối nuôi mèo là khi còn nhỏ, giờ đã gần mười năm, các loại cát vệ sinh và thức ăn thay đổi nhiều. Trên kệ bày đủ loại: cát sỏi, giấy nén, thậm chí cả loại màu xanh lấp lánh như kim cương.
Chẳng ngờ mèo đi vệ sinh cũng cầu kỳ, mỗi loại mang đến trải nghiệm khác nhau sao?
Nhìn Nam Vu Hạ lưỡng lự mãi không chọn được, Doãn Trì tiện tay nhặt một hộp lớn bỏ vào giỏ: “Loại này tốt.”
Cậu liếc qua nhãn hiệu, hỏi: “Anh dùng rồi à?”
Doãn Trì: “…Chưa.”
Mua cát xong, sang thức ăn. Nam Vu Hạ không biết chọn loại nào, cuối cùng thấy bao bì đẹp là lấy hết, chất đầy giỏ, rồi chuyển sang đồ hộp.
Cậu muốn trở thành ông bố mèo có trách nhiệm, lần nào cầm thức ăn cũng đưa cho mèo ngửi thử, xem nó có ý kiến gì. Mèo chỉ ngáp rồi khe khẽ kêu.
Kết luận cuối cùng: mèo thích pate gà, không thích cá hồi.
Hai người lang thang gần tiếng đồng hồ, ngoài thức ăn và cát còn mua đồ chơi, cỏ bạc hà. Khi ra về trời bắt đầu mưa, bầu trời u ám, mây đen dày đặc.
Đường phố không một bóng người, chỉ còn tiếng mưa tí tách. Thành phố tĩnh lặng và ẩm ướt.
Lúc đầu, Nam Vu Hạ định tự về, nhà cậu xa trung tâm, không biết Doãn Trì có tiện đường không. Nhưng ôm mèo, xách đồ, ngồi tàu không tiện. Khi Doãn Trì đề nghị đưa về, cậu vui vẻ đồng ý, nghĩ bữa sau phải mời anh ăn, đã phiền anh nhiều rồi, tiền thuốc cũng do anh trả.
Khi về đến nhà Nam Vu Hạ, mưa đã trở nặng, cần gạt nước hoạt động liên tục, tiếng mưa lộp bộp trên nóc xe.
“Anh Doãn Trì, cảm ơn anh nhé, thật ra anh không cần đi cùng em đến bệnh viện đâu, đã làm phiền nhiều rồi.”
Nam Vu Hạ vừa định mở cửa xe, chợt nhớ ra điều gì, môi nhếch lên, liếc nhìn cơn mưa nặng hạt bên ngoài, nói đầy ngụ ý: “Mưa to thế này, lái xe nguy hiểm nhỉ?”
Vừa dứt lời, cậu chột dạ, không dám nhìn Doãn Trì, giả vờ thò đầu ra ngoài nhìn trời mưa trắng xóa.
Bên ngoài, mây đen dày đặc, thành phố chìm trong màn mưa mờ ảo, trông chẳng khác gì sắp tạnh.
Cậu đợi mãi không thấy Doãn Trì trả lời, lòng càng bối rối, đang nghĩ cách chữa cháy thì Doãn Trì lên tiếng: “Ừ, mưa thế này khó lái xe thật.”
Anh liếc nhìn Nam Vu Hạ, hỏi đúng điều cậu mong đợi: “Vào nhà cậu trú mưa nhé?”