2. Chương 2: Chồng hôn tôi một cái đi

Kẹo Bạc Hà - Tễ Đào

Chương 2: Chồng hôn tôi một cái đi

Kẹo Bạc Hà - Tễ Đào thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Doãn Trì cúi xuống nhìn cậu trai vừa nhào vào lòng mình, thấy dáng người cậu bé nhỏ, đỉnh đầu còn lưa thưa vài sợi tóc ngố dựng đứng, đôi mắt mở to tròn xoe ngửa mặt nhìn anh.
Thật ra vóc người cậu không hề nhỏ, nhưng so với Doãn Trì cao hơn một mét chín, cậu thấp hơn hẳn một đầu. Đỉnh đầu cậu vừa khéo chạm đến cằm anh, khi ngẩng lên có thể nhìn thấy bóng mình dưới hàng mi cong ấy.
Tóc mái cậu khá dài, ngoan ngoãn nép theo nếp tóc, hơi che khuất tầm nhìn, chiếc má mềm mại vừa nãy vẫn cọ cọ vào áo Doãn Trì, còn phát ra tiếng khe khẽ như tiếng mèo ngáy.
Đáng yêu quá.
Cậu trai uống hết một ly Gibson nhưng gương mặt đã ửng hồng, thậm chí môi cũng thoáng hồng.
"Ôi, say rồi sao?" Doãn Trì mỉm cười.
Từ hồi cấp III, anh đã biết mình là người đồng tính. Lúc các bạn nam bàn tán về cô gái nào có mái tóc dài đẹp nhất trong giờ học, anh lại thầm nghĩ cô gái nào có làn da mịn màng nhất. Dù chưa từng yêu ai, song những lần nắm tay, hôn môi đều đã trải qua.
Nói đến hôn môi... Doãn Trì nhìn chằm chằm đôi môi của Nam Vu Hạ, nghĩ mình đã gặp đủ loại người đến đây uống rượu, nhưng chưa từng thấy ai uống xong môi lại đỏ như vậy. Anh chỉ biết đứng trơ ra nhìn cậu bé xinh xắn say khướt tiến đến trước mặt mình.
"Chồng ơi, hôn tôi một cái đi."
Doãn Trì suýt bị nghẹn, định đẩy cậu ra theo bản năng, nhưng đẩy hai lần vẫn không được. Cậu bé dính chặt trên người anh như con bạch tuộc, hai cánh tay siết chặt lấy hông anh.
Nam Vu Hạ bị đẩy bèn híp mắt nhìn anh, trong đôi mắt đầy vẻ giận dỗi xen lẫn buồn bã: "Chồng không cần em nữa sao?"
Giọng cậu nhẹ nhàng dưới tác dụng của rượu, pha chút ngọt ngào như vừa thức dậy, tựa như chiếc kẹo bông gòn bán ở gánh hàng rong trong công viên.
Lần đầu đời, chàng trai Doãn Trì cao hơn mét chín cảm thấy nội lực của mình chẳng là bao.
Vậy là "một ly gục" trong truyền thuyết, ngã cũng chẳng nói được gì, lại còn ngã lên người khác như vậy.
Đúng lúc đó, ông chủ cầm đàn violin bước tới, nhìn thấy người chơi violin chưa thuê được đang bám trên người bartender, mắt gần như lồi ra ngoài: "Nam... Nam..."
Ông chủ cũng là chàng trai trẻ, tốt nghiệp đại học chưa lâu đã dùng toàn bộ tiền tích lũy mở quán bar phong cách jazz. Nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt, anh tưởng mình mở nhầm bar thường.
Doãn Trì thấy ông chủ như đang nghi ngờ cuộc đời mình, bèn tốt bụng giúp anh ta, vỗ nhẹ lên tóc cậu bé trong lòng, bình tĩnh nói: "Đúng vậy, cậu ấy là con trai."
"Cậu Nam..."
Ông chủ do dự đưa cây violin và cây vĩ cho Nam Vu Hạ. Cậu giơ tay tự nhận lấy, nhưng chẳng thèm nhìn cây vĩ lần nào, chỉ cầm cần đàn kéo lại gần mũi ngửi ngửi.
"Cái này là gì vậy? Gà nướng hả?" Nam Vu Hạ lẩm bẩm, chẳng biết mình đang nói với ai, "Thơm quá, cho tôi cắn một miếng đi."
Một cánh tay cậu vẫn ôm chặt Doãn Trì, ngay lập tức há miệng định gặm đàn violin.
Doãn Trì nhanh tay ngăn cậu, nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay cậu khỏi đàn rồi trả lại cho ông chủ, sợ nhóc con gặm đứt vài cái răng mất.
Tiếng nhạc trong quán khá lớn, nhưng vẫn có vài vị khách tò mò nhìn về phía họ.
Quán bar khai trương chưa lâu, đây cũng là lần đầu tiên ông chủ chứng kiến cảnh tượng như thế. Lúng túng một hồi, ông hỏi Doãn Trì: "Bạn cậu?"
"À." Doãn Trì cười cười, nhẹ nhàng đẩy cậu bé định tiến gần khuôn mặt mình lần nữa, "Anh Từ, tôi tiễn cậu ấy về. Phải gọi taxi cho cậu ấy."
Lúc này đã gần tan sở, Doãn Trì không thể để cậu bé mãi bám trên người mình, đành ôm kéo cậu ra ngoài.
"Nhanh lên đi, tình huống gì vậy không biết..."
Doãn Trì nửa ôm nửa kéo Nam Vu Hạ, người cứ mè nheo trong lòng anh, rồi vẫy một chiếc taxi bên vệ đường.
May thay, cậu bé vẫn nhớ địa chỉ nhà mình, biết nói với tài xế sau khi lên xe. Doãn Trì nghĩ mình đã yên tâm, vừa định đóng cửa xe thì bác tài khó xử mở lời: "Làm gì có chỗ này?"
"Hả?" Doãn Trì cúi xuống nhìn Nam Vu Hạ, người đã nằm dài trên ghế, chỉ thiếu chăn đắp thêm.
Bác tài đặt tay lên vô lăng: "Bạn cậu say hả? Là anh em tốt thì đưa người ta về đi, đừng bỏ bạn vậy chứ."
Doãn Trì chẳng còn cách nào, đành ôm người ra khỏi xe, để cậu dựa vào mình, đảm nhiệm vai trò người bạn tốt đi về phía bãi đỗ xe.
"Còn biết đường về không?" Anh đỡ cậu vào xe, khom lưng nhìn cậu.
Trong tay cậu vẫn ôm hộp đàn, chiếc chốt bị hỏng, hé mở lộ ra cần đàn gãy ngang bên trong. Doãn Trì định lấy hộp đàn để vào cốp, ai ngờ vừa chạm vào cậu đã ôm chặt hơn, lẩm bẩm: "Của tôi mà."
Doãn Trì suýt bật cười, thôi rồi thôi, của cậu đó. Anh gài dây an toàn xong, chọc vào mặt cậu như trả thù, cảm giác khá tuyệt, hơi mềm. Nhìn kỹ, cậu bé cũng là một chàng trai xinh xắn, ngoại hình ngoan ngoãn lanh lợi.
Trong hai năm làm bartender, đây là lần đầu tiên anh thấy người mới uống một ly Gibson đã say như vậy. Nhưng dù sao cũng do anh cho người ta uống, nếu để cậu tự lo liệu ngoài đường thì quả là không thể chấp nhận được. Dáng vẻ đáng yêu như thế, bị kẻ xấu lừa bán thì thật đáng tiếc.
Dù vẫn lờ đờ nhưng cậu bé nhớ rõ đường về. Doãn Trì theo lời chỉ dẫn rẽ trái rẽ phải cuối cùng cũng về tới nhà Nam Vu Hạ.
Đến nơi, Doãn Trì ôm cậu từ xe lên, rồi lên lầu. Đứng trước cửa phòng, anh thở phào nhẹ nhõm, hỏi cậu bé đang bám trên người mình: "Tự vào cửa được không?"
Cậu trả lời bằng cách khều khều chốt cửa, ngẩng đầu nói tội nghiệp: "Cái cửa này sao không mở được chứ?"
Doãn Trì cố kìm tiếng cười, lục túi quần cậu móc chìa khóa ra mở cửa.
Vào nhà, Nam Vu Hạ vừa chạm giường đã chẳng thèm quan tâm đến anh nữa, trườn vào chăn, quấn kín người, khe khẽ ngáy vài tiếng rồi ngủ thiếp đi.
Doãn Trì khẽ cười, thần xui khiến anh lại tự tay kéo chiếc chăn bị kẹp giữa hai chân cậu ra, đắp lại ngay ngắn, rồi tắt đèn trong phòng.
Cậu bé vô tư đến lạ, có người lạ vào nhà mà vẫn ngủ say như vậy. Lâu lắm rồi Doãn Trì chưa thấy ai vô tư như thế.
Nhưng dù sao, chuyện này cũng có lỗi của anh. Trong lòng anh dâng lên chút áy náy, muốn nói lời xin lỗi nhưng cậu bé đã ngủ mất rồi.
Lúc rời đi, Doãn Trì để lại trên bàn một tờ giấy ghi số điện thoại mình, đang định đóng nắp bút thì chợt nghĩ ra điều gì, cười nhạt viết thêm câu nữa rồi mới đi.
Không biết sau này có duyên gặp lại cậu bạn này nữa không.
Tễ Đào: Không những gặp mà còn thành vợ luôn á. ( ̄▽ ̄)~*