28. Chương 28: Lời đề nghị

Kẹo Bạc Hà - Tễ Đào

Chương 28: Lời đề nghị

Kẹo Bạc Hà - Tễ Đào thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi vị khách cuối cùng rời khỏi quán bar, Nam Vu Hạ mới cất tiếng, giọng điềm nhiên:
“Nghe nói anh đi thi lấy chứng chỉ chuyên môn à?”
“Ừ.”
Doãn Trì xoay nhẹ ly rượu trong tay, giọng dịu dàng: “Sao thế?”
Anh nhìn về phía Nam Vu Hạ, thấy cậu nhoài người qua quầy bar, ánh mắt long lanh đầy hứng khởi, đúng như một chú cún con tinh nghịch. Nếu cậu có đuôi, chắc chắn nó đã ve vẩy không ngừng.
“Không, không có gì.”
Nam Vu Hạ nhún vai. Không ngờ nghề pha chế cũng đòi hỏi nhiều chứng chỉ như vậy. Cậu tò mò, hỏi nhỏ:
“Thế… có thể cho em xem không?”
Doãn Trì gật đầu thoải mái. Anh lau tay, vắt khăn lên vai rồi mở ngăn kéo dưới quầy, lấy ra một cuốn sổ nhỏ, kẹp giữa hai ngón tay đưa cho Nam Vu Hạ.
Những thuật ngữ trên đó hoàn toàn xa lạ với Nam Vu Hạ, dù là “Bartender cao cấp” hay “Bartender trung cấp” cũng chẳng khác gì nhau. Chỉ biết rằng cuốn sổ này như mang theo sức mạnh phi thường, bởi để lấy được nó, Doãn Trì đã nghỉ làm suốt bốn ngày. Và cái giá phải trả chính là bốn ngày không được gặp Nam Vu Hạ.
“Đúng là giỏi quá.” Nam Vu Hạ nâng niu chứng chỉ, cẩn thận trả lại cho Doãn Trì rồi mới yên tâm.
Chỉ sợ chẳng may mất, nếu phải thi lại, lại phải nghỉ việc vài ngày nữa thì sao đây.
Doãn Trì nhún vai: “Chẳng có gì to tát, chỉ là lương cao hơn chút thôi.”
Hỏi về tiền lương người khác vốn không phải chuyện tế nhị, nhưng Nam Vu Hạ vẫn không thể kiềm được sự tò mò. Cậu chẳng có ý đồ gì khác, chỉ thích thú tìm hiểu mà thôi.
Doãn Trì biết rõ Nam Vu Hạ nghĩ gì, nhưng không nói ra. Anh nhếch môi, lắc lắc ly đong trong tay rồi hỏi:
“Muốn học không?”
Nam Vu Hạ trợn tròn mắt, nhìn ly đong nhỏ xinh trong tay Doãn Trì, trông như chiếc đồng hồ cát. Ngón trỏ bàn tay phải của anh đeo một chiếc nhẫn bạc, càng tôn lên vẻ đẹp đôi bàn tay dài thon khi cầm ly.
Cuối cùng, như bị ma ám, Nam Vu Hạ gật đầu, vẻ mặt háo hức tiến lại gần hơn.
Quán bar lúc đó vắng khách. Doãn Trì nhìn xung quanh, thấy không ai gọi đồ, liền mở cửa bên hông quầy, nghiêng người để Nam Vu Hạ bước vào.
Nam Vu Hạ đã từng đứng sau quầy bar, thường giúp Doãn Trì dọn dẹp sau giờ làm. Nhưng lần này cảm giác hoàn toàn khác biệt. Trong quán đông người, cậu cảm thấy mình như một bartender chuyên nghiệp, ngầu không thể tả, không thể kiềm chế được mà đứng thẳng người, ưỡn ngực.
Doãn Trì nhìn cậu một lúc, đảo mắt rồi vỗ nhẹ lên đầu Nam Vu Hạ:
“Muốn học gì?”
“Loại rượu ngầu nhất là gì? Dạy em đi!” Nam Vu Hạ ngó nghiêng xung quanh, mọi thứ đều mới lạ đối với cậu.
Doãn Trì nhướng mày, cười hỏi: “Muốn nhìn hay muốn uống?”
Anh lấy từ dưới quầy ra một chai thủy tinh trong suốt còn nửa, gắn vòi rót dài vào miệng chai, đưa cho Nam Vu Hạ rồi chỉ cách cầm.
Bước đầu tiên trong pha chế là rót rượu. Dù rót thẳng vào ly, ly đo lường hay bình lắc, mỗi cách rót đều có kỹ thuật riêng, phụ thuộc vào loại rượu và lượng còn lại trong chai.
Không biết Doãn Trì có ý gì, hay chỉ muốn trêu chọc, anh bỏ qua bước dễ nhất là rót rượu vào bình lắc. Thay vào đó, anh đặt trước mặt Nam Vu Hạ một ly đo lường nhỏ với miệng ly không quá 5 cm.
“Dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy cổ chai, thả lỏng cổ tay.” Doãn Trì đứng sau Nam Vu Hạ, cúi đầu nhìn cậu thao tác: “Cầm cao lên chút nữa, dễ điều khiển hơn. Rót nhanh hơn chút, sẽ không bị đổ.”
Không biết có phải do cầm bình lắc đá không mà đầu ngón tay Doãn Trì hơi lạnh. Khi tay anh chạm vào mu bàn tay Nam Vu Hạ, cảm giác mát lạnh khiến cậu giật mình, “Á” lên một tiếng, toàn thân run nhẹ. Cậu không nhịn được, ngước nhìn Doãn Trì ở khoảng cách gần như vậy, lén quan sát hàng mi cong và khóe mắt xếch của anh.
Đẹp quá.
Doãn Trì chỉ chăm chú vào chai vodka trong tay Nam Vu Hạ, không để ý ánh mắt cậu. Anh nghiêm túc giải thích: “Cách này chỉ dùng cho chai rượu dưới 80%. Chai quá đầy dễ đổ, hơn nữa rất nặng, không tốt cho cổ tay.”
Nam Vu Hạ cố nhịn cười, không ngờ người ngầu như Doãn Trì lại còn chú trọng dưỡng sinh như vậy.
Cậu luyện tập một lúc mà không thấy mùi rượu, tò mò ghé mũi lại gần ngửi: “Đây là rượu gì? Vodka à?”
“Nước.” Doãn Trì thản nhiên đáp, “Dùng để luyện tập.”
“…Ồ.”
Học pha chế mà dùng nước sao?
Tập đi tập lại đến mức cổ tay mỏi nhừ, Nam Vu Hạ vẫn chưa nắm được kỹ thuật. Nhìn thì dễ, nhưng làm mới khó, nhất là khi miệng ly đo lường quá nhỏ, rót không tràn ra ngoài thực sự không dễ.
Lúc đó, một nhân viên phục vụ mang phiếu gọi đồ tới, đưa cho Doãn Trì.
Thấy Doãn Trì bận, Nam Vu Hạ định tránh sang một bên, lau tay lên áo rồi định rời đi.
Doãn Trì lại gọi cậu: “Không phải em muốn học à?”
Nam Vu Hạ sững người, hiểu ra rồi nhanh chóng chạy về cạnh anh, cười nịnh: “Đúng đúng, muốn học mà.” Sợ làm phiền, cậu đứng phía sau ngó qua quan sát.
Khách bên kia gọi một ly
Gin Fizz
, một loại cocktail khó pha, cần lòng trắng trứng. Lòng trắng trứng không vị nhưng giúp rượu có kết cấu mềm mại, mượt mà. Đây là loại cocktail chua ngọt hơi cay, được ưa chuộng, đồng thời cũng là bài kiểm tra trình độ bartender.
Cách lắc rượu không đá gọi là “lắc khô”. Doãn Trì cho lòng trắng trứng,
rượu gin
, nước cốt chanh và
siro phong
vào bình lắc, cố ý nghiêng người để Nam Vu Hạ quan sát rõ.
Khi lắc, anh đếm to từng giây, dặn Nam Vu Hạ chỉ được lắc đúng 10 giây, không hơn không kém. Với người khác, hành động này có vẻ ngớ ngẩn, nhưng trong lòng Nam Vu Hạ lại xao xuyến kỳ lạ.
Doãn Trì giải thích từng bước. Khi mở lon soda, anh nhắc nhở: “Soda không được lắc chung với nguyên liệu khác trong bình lắc, chỉ đổ thẳng vào ly.”
“Tại sao vậy?” Nam Vu Hạ đang chăm chú nhìn ly cocktail trong bình lắc nổi bọt trắng, nghe vậy thì ngẩng lên hỏi.
“Sẽ nổ đấy.”
Nam Vu Hạ trợn tròn mắt, sợ đến mức một lúc sau mới thốt lên: “Thật… thật ạ?”
Doãn Trì gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc, nhưng trong lòng nhịn cười đến mức đau cả bụng.
Sao mà dễ lừa thế, thú vị quá đi mất.
Chọc cậu đủ rồi, anh mới nói: “Đùa thôi.”
“Ái chà, tán tỉnh nhau đấy hở?”
Chưa kịp để Nam Vu Hạ phản ứng, ông chủ Từ đã bước tới, liếc mắt nhìn vào quầy bar. Mặt Nam Vu Hạ lập tức đỏ bừng, lúng túng lùi về phía cửa bên cạnh quầy bar, định lặng lẽ chuồn đi để không bị chú ý.
Ông ấy vừa nói… tán tỉnh cơ?
Doãn Trì vẫn bình thản, cầm lấy chai rượu Nam Vu Hạ vừa đặt trên quầy, thành thạo ném lên không trung, để nó xoay một vòng trước khi rơi vào tay anh. Giọng chậm rãi: “Anh Từ, rảnh quá ha?”
Ông chủ Từ cúi người, lấy hai chai nước lạnh trong quầy, cười tủm tỉm: “Bận lắm chứ, không quấy rầy hai người đâu, cứ tiếp tục nhé.”
Nam Vu Hạ: “?”
T-tiếp tục cái gì cơ?