Kẹo Bạc Hà - Tễ Đào
Chương 30: Say xỉn
Kẹo Bạc Hà - Tễ Đào thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Doãn Trì đang chơi với chó ở nhà thì nhận được cuộc gọi của Dương Tiêu. Lúc này, Sầu Riêng đã lớn hơn rất nhiều, to hơn hẳn so với khi mới mang về. Hai cái tai xù xì của nó dựng đứng lên, trông khá “đẹp chó” và rất tinh nghịch.
Trò chơi yêu thích của Sầu Riêng là “Chó dữ cắn dép”, tức là khi Doãn Trì di chuyển, nó sẽ chạy đến tóm gót chân anh, cố kéo anh lại.
Mỗi lần Doãn Trì đi bộ, Sầu Riêng lại nghĩ anh đang chơi với mình, vui vẻ không biết mệt, không hề nghĩ rằng nếu bị đá một cái sẽ bay tung ra.
Doãn Trì ném chiếc dép ra xa, định chờ Sầu Riêng chạy đến nhặt về thì điện thoại trên bàn reo lên. Anh liếc nhìn, thở dài rồi nhấc máy.
“Chuyện gì thế? Đang bận đây.” Anh nói giọng lười biếng, ngả người trên ghế sofa, theo dõi chú chó lăn lộn với chiếc dép.
“Bé nhà cậu đang ở chỗ tôi đây, nó có biết đây là đâu không? Nhìn cái chỗ này toàn toàn gì đâu…” Dương Tiêu ngừng lại, ho nhẹ một tiếng, “Lại còn dắt cả đàn chó theo nữa.”
Giọng Dương Tiêu chói tai khiến đầu Doãn Trì nhức nhối, anh xoa trán, định hỏi là bé nào, thì bóng dáng Nam Vu Hạ bỗng hiện lên trong đầu. Sao lại nghĩ đến cậu ấy nhỉ?
Doãn Trì đẩy chiếc dép khỏi miệng Sầu Riêng rồi ngập ngừng hỏi: “Nam Vu Hạ?”
“À, đúng là bé nhà cậu phải không? Bé mới vào trông ngơ ngác lắm. Nói thật, cũng khá đáng yêu đấy.”
Trong điện thoại tiếng ồn ào vang lên, tiếng nhạc điện tử và tiếng ầm ĩ của đám đông. Doãn Trì đứng dậy, bước ra cửa sổ, đi vài bước không để ý Sầu Riêng lẽo đẽo theo sau suýt nữa đạp phải, vội dừng lại hỏi: “Thôi giỡn nữa, cậu ấy đâu rồi?”
Dương Tiêu nghe thấy vẻ nghiêm túc của Doãn Trì, không giỡn nữa: “Thứ sáu tôi hay đến chỗ cậu biết mà?”
Doãn Trì ngay lập tức hiểu ra.
Nơi đó chẳng tử tế chút nào, tụ tập toàn hạng người hỗn tạp.
Anh từng đến một lần, bị Dương Tiêu kéo đi uống ba chai bia. Vừa bước vào cửa đã có mấy người lao đến sờ mó qua quần áo, bám chặt không chịu buông. Anh quay đi, không phải vì khó chịu, mà vì họ toàn người mất vệ sinh.
“Nhanh lên, không là không kịp đâu, ê, cậu ấy đâu rồi, không thấy…” Dương Tiêu lải nhải.
Chưa kịp nói hết, Doãn Trì đã cúp máy, nhét điện thoại vào túi rồi rời đi.
Sầu Riêng thấy Doãn Trì ra ngoài, liền nhả dép ra, cắn vào ống quần anh, không chịu buông, miệng kêu “ư ử” như cầu xin anh đừng đi.
Doãn Trì bế chó lên, hôn nhẹ mũi nó rồi bỏ vào ổ, “Ngồi yên nhé, không thì không có thịt ăn đâu.”
Sầu Riêng không chịu ngoan, vừa bị nhét vào ổ đã nhảy ra, trước đó còn kêu ư ử, giờ lại sủa vang, rung bần bật như hỏi Doãn Trì định đi đâu.
Doãn Trì cầm chìa khóa, đi giày, mở cửa ra ngoài liền mạch, vừa ra còn xoa đầu chó nói: “Đi tìm ba của con.”
Anh vào xe, phóng suốt đường đến câu lạc bộ, đỗ xe ven đường rồi chạy vào.
Câu lạc bộ Dusk Till Dawn vẫn như lần trước, hỗn loạn, ngột ngạt và tối tăm. Tiếng ồn của đám người gần như át hết nhạc, chiếc đèn disco quay đều trên trần, chiếu lên không gian những vệt sáng loang lổ.
Doãn Trì nhanh chóng tìm thấy Nam Vu Hạ. Cậu đang bị một gã đàn ông chặn trong góc gần cửa, mặc áo phông trắng có hình vẽ nổi bật, sau lưng đeo hộp đàn lệch.
Gã đàn ông trước mặt cậu trông lôi thôi, tay cầm ly rượu rỗng một nửa, cố nhét vào tay cậu.
Doãn Trì bước nhanh đến, giật lấy ly rượu trong tay gã, cố kìm giọng nói: “Cậu ấy không thể uống rượu.”
Nói xong, anh nắm tay Nam Vu Hạ kéo đi, nhưng vừa quay người lại nghe gã kia ngây ngô nói: “Không thể uống thì càng vui, như vậy mới thú vị.”
Doãn Trì quay lại ngay, nhìn chằm chằm vào mặt gã đỏ bừng, nghĩ đến cảm giác khi đấm vào mặt gã. Bàn tay bên người nắm lại thành quyền, nghe thấy tiếng khớp ngón tay răng rắc.
Chỉ nhìn qua đã biết gã không phải đối thủ, thậm chí tất cả người ở đây đều không đánh lại anh. Đây là kỹ năng từ nhỏ luyện được, khi đánh nhau anh có thể nhìn người rất chuẩn.
Adrenaline dâng lên, nắm đấm đã giơ lên, đột nhiên cảm thấy một cảm giác mềm mại trên cánh tay. Doãn Trì quay lại, thấy Nam Vu Hạ như con mèo mệt mỏi, dụi đầu vào vai anh, hai tay ôm chặt cánh tay anh.
Tất cả sức lực của Doãn Trì như tan biến, anh vươn tay đỡ nhẹ đầu Nam Vu Hạ, ngăn không cho cậu ngã.
Tên khốn kia vẫn không biết điều, tiến lại định kéo tay Nam Vu Hạ, lải nhải gã tìm được cậu trước, người khác phải chờ.
“Đừng động vào cậu ấy, đó là người của tôi.” Doãn Trì không thể kiềm chế cơn giận, giọng gắt lên, anh không muốn nhịn nữa, lập tức tung một quyền vào sống mũi gã, nghe tiếng gã hét đau đớn, che lấy mũi chảy máu, xụi lơ ra đất.
Gò má Nam Vu Hạ hơi đỏ, môi cũng dính chút màu hồng, Doãn Trì cúi xuống, ngửi thoáng qua biết ngay mùi rượu Bacardi, loại rượu ngọt nhưng rất mạnh, độ cồn 70%.
“Em uống rồi à?” Doãn Trì nhìn chai rượu trên bàn, trong lòng đã có câu trả lời.
Nam Vu Hạ ngây ngô cười, nhỏ giọng nói: “Em cứ tưởng đó là nước cơ.”
Thôi xong, cậu say rồi.
Say đến mức chết đi sống lại.
Biết không thể uống mà vẫn uống, chẳng phải ngốc thì là gì?
“Uống cho chết đi, ngốc thật.” Doãn Trì không nói nhiều, kéo tay Nam Vu Hạ ra ngoài, “Đi thôi, về nhà.”
Nam Vu Hạ say đến chân tay không vững, đi mấy bước suýt ngã, Doãn Trì phải kéo lại mới không té.
Ra đến cửa câu lạc bộ lại một sự cố. Khi đi qua sân khấu, Doãn Trì không kịp ngăn Nam Vu Hạ, cậu đột nhiên lao đến ôm lấy cây cột thép, trèo lên như khỉ.
Cột thép rất mảnh, Nam Vu Hạ dụi mặt vào đó, một chân quấn quanh.
Sân khấu lúc đó không có ai biểu diễn, Nam Vu Hạ ôm chặt cây cột, nhỏ giọng nói chỉ Doãn Trì nghe thấy: “Em thích anh nhất, anh Doãn Trì.”