34. Chương 34: Chúng ta có thể hẹn nhau không?

Kẹo Bạc Hà - Tễ Đào

Chương 34: Chúng ta có thể hẹn nhau không?

Kẹo Bạc Hà - Tễ Đào thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Doãn Trì và Nam Vu Hạ quay về nhà ngay.
Về đến nhà của Doãn Trì.
Vừa bước qua cửa thì mưa bắt đầu đổ xuống. Trời ở thành phố này lúc nào cũng vậy, sáng sớm không một gợn mây, đến chiều tối đột nhiên mưa rào, gió giật ầm ầm, sấm chớp liên hồi, mưa như trút nước.
Ban công của Doãn Trì là ban công ngoài trời, không có mái che, nếu trời mưa không dọn sen đá vào sẽ bị ngập. Anh vừa vào nhà liền chạy ra ban công, Nam Vu Hạ vội vã chạy theo giúp.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, cả thành phố chìm trong màn mưa dày đặc, trời có vẻ không tạnh mưa sớm.
Sen đá trong nhà nhiều không kể xiết. Hai người hối hả từng chậu từng chậu chuyển vào, mưa rơi trên ban công khiến người và cây đều ướt sũng.
Diện tích trong nhà không đủ, mấy chậu sen đá buộc phải xếp cả vào nhà vệ sinh mới hết.
Sầu Riêng, con chó chăn cừu Đức vô cùng tinh nghịch, cứ quấn lấy hai người không rời, mặc kệ bộ lông ướt sũng, thậm chí còn lấm bẩn hết. Doãn Trì dùng chân đẩy nó ra, nhưng nó lại chồm lên người anh, chỉ sau khi bị mắng vài tiếng mới chịu ngồi im.
Cuối cùng cũng dọn xong, Nam Vu Hạ vội chạy tới đóng cửa kính ban công, ngăn cơn mưa ngoài cửa sổ. Doãn Trì vuốt tóc, nước vẫn còn đọng lại ở chân tóc, tạo thành một vũng nhỏ trên sàn.
Không gian trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp độp trên mái nhà. Phòng khách ngập tràn sen đá, ngay cả giá sách của Doãn Trì cũng chen chúc đầy ắp, sen đá mọc um tùm khắp nơi.
Nam Vu Hạ nhìn quanh, lẩm bẩm: “Anh nên lắp mái che cho ban công đi.”
Doãn Trì bật cười. Lúc đầu vai chỉ run run, sau đó không kìm được cười thành tiếng, mắt anh híp lại thành một đường nét nhỏ.
Đây là lần đầu tiên Nam Vu Hạ thấy anh cười như vậy, nhìn anh một lúc, rồi cũng bật cười theo.
Anh bắt đầu nhớ lại nụ hôn giữa mình và Doãn Trì hồi chiều. Nụ hôn đó rõ ràng hơn rất nhiều so với lần đầu khi say rượu, lần đó chỉ cảm nhận được sự mềm mại ấm áp, nhưng lần này mới chính là nụ hôn thật sự.
Dịu dàng và lưu luyến, trong mắt hai người chỉ có nhau, như thể thế giới xung quanh chỉ là phông nền không tồn tại…
Nụ hôn đầu tiên và lần thứ hai của anh đều dành cho Doãn Trì, từ lần thứ ba, thứ tư trở đi, tất cả những nụ hôn sau này anh đều muốn dành cho anh.
Tiếng mưa rơi ngoài trời bị cửa kính cách âm che lấp, Nam Vu Hạ cắn môi, khẽ hỏi: “Anh… thích kiểu con trai như thế nào?”
Anh không biết mình đang mong chờ câu trả lời ra sao, chỉ nghĩ rằng bất kể Doãn Trì thích kiểu người thế nào, anh sẽ cố gắng trở thành kiểu đó. Bởi vì anh thích Doãn Trì quá, muốn được ở bên cạnh anh.
Doãn Trì nhìn anh rất lâu, lâu đến mức Nam Vu Hạ tưởng anh sắp hóa đá. Anh không dám nói gì, chỉ lo lắng xoa tay.
Trên đường về, Doãn Trì vừa lái xe vừa kể cho Nam Vu Hạ nghe chuyện hồi đại học. Thực ra quyết định bỏ học, dành toàn bộ thời gian và công sức học về rượu và pha chế cocktail không hề dễ dàng. Doãn Trì nói anh không hối tiếc về quyết định đó, chỉ tiếc là hồi đó không suy nghĩ kỹ trước khi hành động.
Lúc đầu anh muốn học pha chế cocktail, chỉ ngồi một mình trong ký túc xá pha chế linh tinh, trộn nước gừng, nước cam với rượu tequila, kết quả vừa ngọt vừa đắng, lại cay đến mức suýt độc chết người.
Học pha chế cocktail không phải là con đường dễ dàng, bố mẹ anh cũng không ủng hộ, họ cho rằng chỉ là làm phục vụ, lại còn phải trả tiền học mấy năm trời.
Việc không nhận được sự ủng hộ từ người xung quanh là một cú sốc lớn đối với anh.
Anh muốn học pha chế nhưng không có thời gian, không có sức lực, cũng không có tiền, không học nhưng lại không thể từ bỏ.
Doãn Trì nói xong, thò tay vào túi áo lục tìm thứ mình cần, nhưng không thấy. Cuối cùng anh rút ra một điếu thuốc, im lặng một lúc rồi mở cửa xe, hỏi Nam Vu Hạ: “Em có phiền không?”
Nam Vu Hạ không trả lời có hay không, chỉ lục túi áo của mình, lấy ra ba viên kẹo bạc hà do Doãn Trì đưa trước đó, cậu vẫn giữ lại chưa dám ăn.
Cuối cùng Doãn Trì vẫn không châm điếu thuốc.
Cả căn phòng im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của nhau, sau một lúc lâu, Doãn Trì mới lên tiếng, giọng bình tĩnh nhưng vô cùng nghiêm túc: “Thích kiểu con trai dễ thương, hơi nhút nhát, thường hay đỏ mặt, lại biết chơi violin.”
Nam Vu Hạ ngạc nhiên ngước mắt lên, đúng như dự đoán, cậu đỏ mặt. Sau một hồi suy nghĩ, trước khi Doãn Trì hỏi, cậu chủ động nói: “Em thích con trai có đôi mắt khác biệt, toàn thân mang mùi bạc hà, tóc hơi xoăn, lại biết pha chế cocktail.”
“Chúng ta… chúng ta có thể…”
“Có thể gì?” Doãn Trì giả vờ hỏi.
Nam Vu Hạ hít một hơi thật sâu, “Ý là… hẹn nhau không?”
Doãn Trì trả lời bằng một nụ hôn nhẹ, môi chạm môi Nam Vu Hạ, khẽ nói:
“Ừ.”
Dường như đã trôi qua cả ngàn năm, hai người mới tách ra.
Trong lòng Nam Vu Hạ như có một con chim ruồi đang bay tán loạn, mỗi giây đôi cánh lại vỗ mạnh hơn, khiến cậu cảm thấy tê dại cả người.
Cậu muốn hôn Doãn Trì, muốn cướp lấy viên kẹo bạc hà chưa tan trong miệng anh, muốn thử xem nó có ngọt hơn khi ăn trực tiếp không.
Thế là cậu đã làm vậy.
Cả hai người đều ướt sũng, dính chặt vào nhau không thoải mái, nhưng không ai chịu nhường ai. Nam Vu Hạ có thể cảm nhận hơi ấm từ cơ thể Doãn Trì, ấm áp nhưng xen lẫn chút lạnh lẽo của mưa, thật dễ chịu.
Doãn Trì mặc áo phông trắng, khi ướt gần như trong suốt, Nam Vu Hạ liếc nhìn một cái rồi vội quay đi, giả vờ không quan tâm. Doãn Trì quan sát hết mọi động tác nhỏ của cậu, trong lòng thấy buồn cười, nói: “Nếu muốn nhìn thì cứ nhìn đi.”
Sầu Riêng tinh nghịch, nhảy nhót khắp nhà, thân hình to lớn như chó chăn cừu Đức, không thể bế nổi nữa, nó lao vào người Nam Vu Hạ suýt chút nữa đè cậu ngã.
Nam Vu Hạ chỉ có thể xoa đầu nó, nhưng Sầu Riêng càng chơi nghịch hơn, cọ mạnh đầu vào tay cậu.
Doãn Trì đuổi nó vào phòng ngủ, cuối cùng căn phòng cũng trở lại yên tĩnh.
Cả người đều đã ướt, đi dép cũng vô dụng, Doãn Trì bước chân trần vào bếp, vừa đi vừa cởi bỏ chiếc áo phông trắng, vứt vào giỏ đồ giặt, chỉ còn lại mỗi chiếc quần.
Anh để lại một vệt chân ướt trên sàn. Từ phía sau nhìn, anh có bờ vai rộng, eo thon, cơ bắp rõ rệt, vóc dáng gần như hoàn hảo.
Nam Vu Hạ không thể rời mắt khỏi anh, cảm giác như bị dính vào cơ thể Doãn Trì, chỉ nhìn một chút đã muốn chảy nước miếng.
“Bị ướt có khó chịu lắm không?”
Nam Vu Hạ vẫn đang nhìn vào xương bướm của Doãn Trì, mất một lúc lâu mới phản ứng lại câu hỏi của anh. Cậu nhìn vào thân hình trần trụi của Doãn Trì, vô thức suýt nữa cởi bỏ áo của mình.
Mới chỉ kéo tay áo lên rồi anh bừng tỉnh, mặt đỏ bừng, tự nhủ không được, không được nghĩ như vậy.
Doãn Trì nhìn thấy hết vẻ ngại ngùng này của cậu, cười cười không nói gì, chỉ mở cửa tủ lạnh, lấy ra mấy chai nước trái cây trong lọ thủy tinh, nói: “Thay đồ khô đi, không cảm lạnh đấy.”
“Dạ.” Nam Vu Hạ ngớ ngẩn đáp, nhưng chẳng nghe thấy gì, đứng yên tại chỗ không động đậy.
Doãn Trì bận rộn pha chế đồ uống, không thể rảnh tay, chỉ chỉ về phía phòng ngủ:
“Trong ngăn kéo phòng ngủ có quần áo khô, em tự tìm đi.”
Thấy Nam Vu Hạ vẫn không động, anh lại nói thêm: “Nhanh lên, ngoan nào.”
Nam Vu Hạ bỗng thấy trong lòng ấm áp, bước nhanh vào phòng Doãn Trì, mở ngăn kéo tủ gần tường, kéo ra ngăn kéo trên cùng.
Bên trong là mấy chiếc áo phông được xếp gọn gàng, chủ yếu là màu trắng và đen, vài chiếc có họa tiết. Nam Vu Hạ suýt nữa định lấy hết tất cả mặc lên người, cứ như thử đồ trong siêu thị vậy.
Tất cả đều đã được giặt sạch sẽ, nhưng vẫn còn mang một chút mùi của Doãn Trì, mùi bạc hà pha với thuốc lá, là mùi dễ chịu của mùa hè.
Nam Vu Hạ chọn mãi mới xong, giống như khi thử đồ ở trung tâm mua sắm, cuối cùng cậu mặc chiếc áo phông trắng có hình hai chú vịt vàng nhỏ, phía dưới có dòng chữ:
“I’m quackers about you.”
Tạm dịch: Anh phát điên vì em
Thật khó tưởng tượng đây là đồ của Doãn Trì.
Khi Nam Vu Hạ quay lại bếp, Doãn Trì đã pha xong hai ly cocktail, ly của anh có vodka và rượu đào, ly của Nam Vu Hạ chỉ có nước trái cây.
Màu của nước cam và nước quả mâm xôi hòa trộn lại tạo thành một màu sắc rực rỡ, như ánh hoàng hôn trên biển, lại thêm đá viên, cảm giác mát lạnh dễ chịu.
Đó là Passion Coast.
Doãn Trì chống khuỷu tay lên quầy bếp, nhìn Nam Vu Hạ uống, không biết nghĩ gì, khẽ cười một tiếng, híp mắt, đột nhiên hỏi: “Em biết cocktail này tên gì không?”
“Ừ, tên gì vậy?” Nam Vu Hạ nhấc ly lên, miệng ngậm ống hút, ngẩng đầu nhìn anh.
“Cho em một bài tập về nhà, tự về tra đi.”
“Anh nói cho em biết là được rồi mà.”
“Ngoan, tự mình tìm hiểu đi nhé.” Doãn Trì từ từ áp sát vào tai Nam Vu Hạ, thì thầm: “Tên tiếng Anh của nó là điều anh muốn làm cùng em.”
Passion Coast có nghĩa khác là ‘segg bờ biển’ =)))
Nam Vu Hạ lại đỏ mặt, cúi đầu ngậm chặt ống hút, thầm ghi nhớ tên của ly cocktail này.
Doãn Trì chỉ mất vài ngụm đã uống hết ly cocktail của mình, mặt không đỏ một chút nào, tùy tiện hỏi: “Ở lại qua đêm không?”
Nam Vu Hạ không ngờ Doãn Trì lại hỏi như vậy, cả người giật mình, vừa gật đầu vừa lắc đầu, như bị đóng đinh tại chỗ, hai tay ôm chặt ly trong lòng.
Doãn Trì nhìn thấy vậy trong lòng bật cười, đi tới lấy ly rỗng trong tay Nam Vu Hạ, để lên bàn, rồi hướng về phòng ngủ, hờ hững nói: “Đừng đi nữa, mưa lớn thế này mà đi thì không tốt đâu.”