6. Chương 6: Sao cậu thích mèo thế?

Kẹo Bạc Hà - Tễ Đào

Chương 6: Sao cậu thích mèo thế?

Kẹo Bạc Hà - Tễ Đào thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hôm nay là Doãn Trì người cuối cùng tan làm. Quán bar mới mở chưa lâu nên nhân lực vẫn còn thiếu, anh không chỉ là bartender, nói đúng hơn là nửa ông chủ. Anh có chìa khóa quán, suốt tuần nửa thời gian đều ở lại đóng cửa.
Quán đóng cửa lúc mười một giờ, Doãn Trì dọn dẹp xong đã gần mười hai giờ đêm.
Việc dọn dẹp gồm lau quầy bar, rửa shaker, muỗng khuấy và cốc định lượng, sắp xếp lại vị trí cũ để sáng mai mở quán. Những việc khác không cần quan tâm, chỉ cần quản lý quầy bar tốt là được. Chẳng phiền phức gì, chỉ là phải chờ nhân viên khác xong việc mới khóa cửa.
Nhiệm vụ cuối cùng là đi đổ rác. Doãn Trì cầm hai túi rác đẩy cửa sau ra, đi về phía thùng rác ở góc sân.
Hẻm sau không có đèn nên khá tối. Doãn Trì chớp mắt vài lần để thích ứng.
Bất chợt, anh nhìn thấy một bóng đen giữa hẻm. Anh thoáng nghĩ đó là người rồi định quay đi, nhưng bóng đó bỗng động đậy, khiến anh nhận ra đó là một người.
Sau khi mắt đã quen với bóng đêm, Doãn Trì nhận ra đó chính là Nam Vu Hạ.
Cậu ngồi xổm trên đường, rất tập trung vào trò gì đó. Cây đàn violin mượn của chủ quán vẫn đeo sau lưng, không hề để ý đến tiếng động của Doãn Trì.
Đã gần nửa đêm, Doãn Trì nhớ ra cậu tan học từ lâu rồi, sao giờ vẫn chưa về.
Anh nhướng mày, không tiếp tục vứt rác, một tay cầm túi đứng trước cửa nhìn cậu với vẻ thích thú.
Anh tự hỏi đây có phải lần đầu Nam Vu Hạ biểu diễn không. Thực sự không thấy chút lúng túng nào ở cậu, cứ như đã trình diễn vô số lần rồi.
Tối nay khách đến quán đông gấp đôi ngày thường, phần vì buổi biểu diễn trực tiếp hay hơn hát nhạc thu录. Giai điệu sôi động của bản nhạc violin vang ra tận bên ngoài, thu hút không ít người ghé vào, khiến vài nhân viên bận đến suýt không kịp.
Nam Vu Hạ khẽ di chuyển đến bên Doãn Trì, anh mới nhìn rõ cậu đang làm gì. Trước mặt cậu là một chú mèo con đang cố ngẩng cổ về phía đồ trong tay cậu.
Mèo hoang thường chạy đến hẻm sau quán, Doãn Trì đã nhìn thấy nhiều lần nên không ngạc nhiên.
Chú mèo không lớn lắm, khoảng một tuổi, lông trắng đen xen như bò sữa, nhưng phần trắng bị dơ nên gần như xám.
Nam Vu Hạ nâng một hộp đồ ăn cho mèo vừa mới mở. Có lẽ sợ cạnh hộp làm mèo bị thương, cậu không đặt xuống ngay mà nhìn đi nhìn lại như tìm thứ gì, lẩm bẩm: "Em chờ chút nhé, để anh tìm cái đĩa cho em."
Hẻm sau quán rất sạch sẽ, mặt đất không có rác. Nam Vu Hạ tìm mãi không thấy thứ gì để đựng hộp.
Chú mèo nhỏ không chờ được nữa, tiếng "meo meo" càng lúc càng lớn, không biết lấy đâu ra nhiều sức trong thân hình nhỏ bé như vậy.
Cuối cùng Nam Vu Hạ đành đặt hộp xuống đất. Dĩ nhiên mèo không chê, nó ăn ngon lành, như thể đói cả tháng.
Nam Vu Hạ không rời đi, ngồi xổm bên cạnh xem mèo ăn. Cậu định chạm vào bộ lông bẩn của mèo nhưng sợ làm phiền nên thôi.
Doãn Trì cũng không đi, dựa cửa nhìn cậu, hai túi rác chưa vứt vẫn ở bên cạnh.
Mèo ăn xong đồ hộp rất nhanh, hình như chưa no nên ngẩng đầu nhìn tay Nam Vu Hạ xem còn đồ ăn không.
"Để anh mua thêm một hộp nhé, ăn chưa no đúng không?" Nam Vu Hạ vươn tay về phía mèo, thấy nó không tránh, liền xoa đầu mèo, "Lần sau anh sẽ mua nhiều hơn chút."
Mèo như hiểu, không dụi vào tay cậu nữa, nhưng cũng không né, bắt đầu đi vòng quanh Nam Vu Hạ, cuối cùng đứng sau lưng cậu, ngẩng đầu ngửi cây đàn violin.
Nam Vu Hạ mở khóa hộp, nâng đàn ra để mèo ngửi dễ hơn.
Bé mèo rất thích thú, tỉ mỉ ngửi từ đầu đến đuôi đàn, chăm chú như đang giám định châu báu.
Câu nói tiếp theo của Nam Vu Hạ suýt nữa làm Doãn Trì bật cười.
Cậu hỏi bé mèo: "Em cũng thấy đàn giống gà nướng sao?"
"Cái anh đẹp trai kia còn nói anh ngốc nữa, anh đâu có ngốc đâu." Giọng Nam Vu Hạ có chút giận dỗi, "Lần kiểm tra trước anh đứng thứ hai toàn khóa đó."
Doãn Trì nhướng mày.
"Hay tại người đứng nhất là con trai giáo sư ta."
Nghe đến đó, Doãn Trì không nhịn được, phì một tiếng cười.
Nam Vu Hạ giật mình quay lại, mèo nhỏ nghe tiếng cũng chạy mất.
Doãn Trì chậm rãi bước ra khỏi cửa, giả vờ không nhìn thấy cậu, vứt rác xong cẩn thận đậy thùng, rồi quay sang Nam Vu Hạ cười.
"Anh Doãn Trì, chưa về sao?" Nam Vu Hạ giấu đàn sau lưng, đứng dậy.
Doãn Trì gật đầu, coi như cho phép cậu gọi mình là "anh". Bản thân anh lớn hơn vài tuổi, lại cùng làm việc, gọi anh cũng bình thường.
Nhưng anh không thể ngừng nghĩ đến tiếng "ông xã" mà cậu gọi lúc đầu, khẽ mỉm cười.
Anh hỏi: "Sao chưa về nhà?"
Nam Vu Hạ quay đầu nhìn về phía mèo vừa chạy đi, thấy nó đã biến mất mới giải thích: "Tôi phát hiện bé mèo hoang, thấy nó đói nên đi mua đồ ăn. Muộn quá nhiều cửa đóng rồi, chỉ mua được hộp này thôi."
Doãn Trì gật đầu: "Cậu thích mèo à?"
"Thích chứ, ai mà không thích lông xù xù chứ." Nam Vu Hạ thấy Doãn Trì không phản ứng, thử hỏi: "Anh không thích sao?"
Doãn Trì không đưa ra ý kiến, chỉ nói: "Con mèo đó thường quanh đây, tôi thấy nó nhiều lần. Chắc bị mẹ bỏ rơi. Cậu rất có duyên với nó, trước tôi muốn cho nó ăn nhưng nó không chịu."
"Vậy sao." Giọng Nam Vu Hạ có chút tự hào, "Có khi nó cảm nhận được tôi từng nuôi mèo lúc nhỏ."
Doãn Trì mỉm cười, lấy chìa khóa xe bấm mở cửa chiếc Mercedes trắng bên cạnh.
"Nhanh về đi, khuya lắm rồi." Anh đi qua Nam Vu Hạ hướng về xe.
Anh chưa kịp mở cửa thì Nam Vu Hạ giải thích: "Không sao đâu, học kỳ này tôi không chọn lớp sáng, kỳ trước tôi có ba lớp phải đến lúc tám giờ sáng, khổ lắm."
Cậu vừa đơn thuần vừa dễ thương, khiến Doãn Trì vừa lòng: "Tôi đưa cậu về nhé?"
"Hả, không cần không cần, trạm tàu ngay bên cạnh thôi, bắt chuyến cuối là tới." Nam Vu Hạ nói xong chạy về phía trạm, còn quay lại vẫy tay: "Tạm biệt anh Doãn Trì nha."
Doãn Trì lên xe nhưng không đi ngay. Anh nhìn Nam Vu Hạ vào trạm rồi mới khởi động xe, lái khoan khoái ra đi.
Tễ Đào: Nuôi mèo hoang không phải lựa chọn tốt nhất đâu, dù tiểu thuyết vẫn là tiểu thuyết, thấy vui là được rồi nè~ yêu mọi người. (。・ω・。) ノ ♡
玉: Lịch đăng sẽ là 2 chương/tuần nha mọi người.:3