Khởi Đầu Bất Ngờ

Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tám giờ tối, khu phố ẩm thực trước cổng trường đại học vẫn còn rất náo nhiệt, nhưng con hẻm phía sau lại vắng lặng. Chỉ lác đác vài nhân viên ra vứt rác, họ nhanh chóng hoàn thành rồi quay trở vào, chẳng ai chú ý tới một chàng trai đang ngồi trên bậc thềm sau cửa quán trà sữa.
Chàng trai ăn mặc rất đơn giản, chỉ với một chiếc áo sơ mi trắng và quần âu đen. Trên cổ áo sơ mi vẫn còn cài chiếc nơ đen, rõ ràng là kiểu dáng vô cùng bình thường, nhưng khi mặc trên người cậu lại toát lên một vẻ đẹp khác biệt – chiếc áo sơ mi được sơ vin gọn gàng, tôn lên vòng eo mảnh khảnh của cậu, đôi chân dài được bọc trong lớp vải quần khẽ co lên đầy tùy ý.
Ánh đèn đường chiếu rọi lên gương mặt giấu sau lớp khẩu trang của cậu. Làn da trắng trẻo, chỉ lộ ra đôi mắt hai mí với hàng lông mi rất dài. Giữa hàng chân mày hơi nhăn lại, cậu đang cúi đầu nhìn chiếc điện thoại cầm trên tay.
Trên màn hình là tin nhắn vừa mới gửi tới từ người có tên lưu là ‘Mạnh Nhất Chu’: “Dung Sơ, lại không được rồi. Cậu còn muốn tiếp tục gửi nữa không?”
Nhận được kết quả này, Dung Sơ cũng chẳng thấy bất ngờ.
Mạnh Nhất Chu là sinh viên khoa âm nhạc, đồng thời cũng là một trong số ít những người bạn thân thiết của Dung Sơ. Cách đây một thời gian, Dung Sơ từng nhờ Mạnh Nhất Chu, người có nhiều mối quan hệ trong giới, giúp cậu gửi một ca khúc đến công ty âm nhạc, với yêu cầu thù lao là mười nghìn tệ.
Mức giá này cũng không hề đắt. Dung Sơ vốn không phải dân chuyên nghiệp, lại chẳng có chút danh tiếng nào, ca khúc này còn là tác phẩm đầu tay của cậu.
Gió đêm tháng Mười cũng không quá lạnh. Dung Sơ lấy khăn ra lau khô tay, gõ một dòng tin trả lời: “Tạm thời không gửi nữa, cảm ơn cậu.”
Mạnh Nhất Chu rất nhanh đã gửi lại: “Tôi đang định nói là cậu nên tự mình thể hiện đi. Lúc trước cậu không nên từ bỏ việc học nhạc, cậu hát hay thế, lại còn hiểu biết về âm nhạc, mà lại đi học lịch sử làm gì chứ?”
Phía sau vang lên giọng nói của quản lý cửa hàng. Dung Sơ đứng dậy, hàng lông mày đã giãn ra. Ngón tay cậu trượt xuống, dừng tại một cái tên trong danh bạ Wechat “Hứa Xuyên – quản lý của Lục Kiệt”. Cậu mở ra, gửi cho đối phương một tin nhắn:
[Dung mama]: Xin chào, chuyện anh nói tôi đã nghĩ xong rồi, xin hỏi khi nào thì có thể ký hợp đồng?
Hứa Xuyên cũng không trả lời tin nhắn ngay.
Dung Sơ lại thoát ra rồi quay lại trả lời Mạnh Nhất Chu: “Không hát được, tôi sắp kết hôn rồi, ông xã không cho tôi xuất hiện công khai.”
[Mạnh Nhất Chu]: ? ? ? ?
Không để ý tới hàng chục tin nhắn kinh ngạc mà Mạnh Nhất Chu liên tiếp gửi tới nữa, Dung Sơ quay người trở lại trong tiệm.
Tình hình cụ thể, cậu phải chờ cho tất cả mọi chuyện ổn định đã rồi mới có thể giải thích rõ ràng với Mạnh Nhất Chu được.
Cũng không thể trách Mạnh Nhất Chu được, ngay cả Dung Sơ cũng cảm thấy cực kỳ kinh ngạc mà.
Dù sao cậu chỉ là một sinh viên đại học đã độc thân suốt 21 năm, ai ngờ mấy hôm trước, một người đàn ông tự xưng là quản lý của Lục Kiệt lại tìm đến, hỏi cậu có đồng ý kết hôn với Lục Kiệt không.
Dung Sơ còn nghĩ mình đã gặp phải kẻ lừa đảo, suýt chút nữa là cậu đã báo cảnh sát ngay tại chỗ.
Cũng may là Hứa Xuyên tháo khẩu trang xuống đúng lúc, để lộ ra gương mặt vẫn thường xuyên xuất hiện trên các trang tin tức giải trí – với tư cách là người quản lý của Lục Kiệt, Hứa Xuyên cũng thường xuyên bị buộc phải lộ diện trước công chúng.
Chẳng còn cách nào khác, ai bảo Lục Kiệt nổi tiếng quá cơ chứ? Còn trẻ vậy đã thành danh, 20 tuổi đã đoạt cúp Ảnh đế, vẻ ngoài đẹp trai, diễn xuất tốt. Cho dù kể cả khi bỏ qua xuất thân gia đình quá mức vững chắc của anh, thì đặt trong giới giải trí này anh cũng là một trong những nhân vật hàng đầu.
Nhưng mới chỉ hơn nửa tháng trước, Lục Kiệt đã gặp chuyện.
Dung Sơ vốn không hâm mộ ngôi sao nào, nhưng chuyện này cực kỳ ồn ào, mỗi ngày đi học Dung Sơ đều nghe thấy mọi người bàn tán về nó. Từ ngày ra mắt tới nay, Lục Kiệt, người vẫn luôn được fan ca ngợi là một con người biết giữ mình trong sạch, lại bị bắt gặp ra vào một khách sạn bị nghi ngờ có hoạt động mua bán ma túy, còn bị nghi ngờ là chụp lại được ảnh đang sử dụng ma túy. Mà đúng ngay ngày Lục Kiệt bị chụp hình lại, cảnh sát đã bắt giữ được một phòng khách sạn đầy những con nghiện ở trong đó.
Cái gì mà khách sạn có hoạt động mua bán ma túy cơ!
Dung Sơ trước đây từng làm thêm ở khách sạn ấy nên gào thét trong lòng.
Rõ ràng chính là những kẻ bị bắt đã làm tổn hại đến danh tiếng của khách sạn.
Một khi đã dính vào những chuyện ma túy, cờ bạc, mại dâm, thì danh tiếng của Lục Kiệt chắc chắn là phải chịu ảnh hưởng nặng nề. Cho dù phòng làm việc của anh có nhanh chóng công bố báo cáo xét nghiệm để làm sáng tỏ, nhưng với cư dân mạng thời nay thì những báo cáo đó căn bản cũng chẳng đáng tin. Đoạn clip vẫn còn rành rành ra đó, Lục Kiệt lại hoàn toàn không giải thích được tại sao hôm đó mình lại xuất hiện ở nơi ấy.
Tóm lại, trong khoảng thời gian này, tất cả những tin tức mà Dung Sơ nghe được về Lục Kiệt thì đều là tin tiêu cực.
Cậu cũng tìm hiểu đơn giản được, thì Lục Kiệt ra mắt đến nay đã 20 năm. Nhờ bối cảnh gia đình hùng hậu, diễn xuất tốt mà danh tiếng lại lớn nên thường xuyên dựa vào thế lực chèn ép các ngôi sao ít tên tuổi trên phim trường, mắc bệnh ngôi sao, phóng viên hỏi một chút thì cơ bản là sẽ không thèm trả lời, cũng thường xuyên vắng mặt ở các buổi tuyên truyền phim.
Nói chung thì, tính tình của Lục Kiệt rất tệ, không có mấy ai ưa.
Thừa cơ hội đục nước béo cò, trước kia không có ai dám động tới Lục Kiệt, giờ xảy ra chuyện, chuyện gì cũng bị đào bới ra hết.
Tuy Dung Sơ không theo đuổi thần tượng nào, nhưng hiểu rõ giới giải trí vốn nước sâu khó lường.
Bởi vậy, khi Hứa Xuyên tìm tới cậu, tràn ngập trong đầu óc của Dung Sơ đều là – Lục Kiệt sẽ không bạo hành gia đình đấy chứ?
Thậm chí cậu còn trực tiếp bỏ qua luôn câu hỏi tại sao Lục Kiệt lại muốn kết hôn với mình.
Cũng không trách cậu được.
Nghe nói những người dính vào ma túy thì ít nhiều gì thần kinh cũng có chút vấn đề.
Có lẽ Hứa Xuyên cũng nhìn ra được sự lo lắng của cậu, cho nên cười nói: “Lục Kiệt không hề hút ma túy, chuyện này cậu cứ yên tâm.”
Hứa Xuyên nói xong, còn tiện tay đưa cho Dung Sơ một bản hợp đồng, bảo cậu cứ mang về rồi từ từ đọc.
Sau khi tan ca rồi trở về ký túc xá, hai người bạn cùng phòng đều đã kéo rèm giường bận rộn với cuộc sống ban đêm của riêng mình. Dung Sơ lại một lần nữa mở bản hợp đồng ấy ra.
Lần trước Hứa Xuyên còn chẳng cho cậu cơ hội để trả lại bản hợp đồng ấy đã vội vàng đeo lại khẩu trang rồi rời đi, trông như rất sợ bị người khác phát hiện.
Trước đó Dung Sơ không hề có ý định sẽ đồng ý.
Cậu còn trẻ, chỉ vừa mới qua được tuổi kết hôn hợp pháp. Hiện giờ hôn nhân đồng giới đã hợp pháp, nhưng một người căn bản là chưa từng yêu đương như Dung Sơ cũng chẳng biết rốt cuộc khuynh hướng tính dục của bản thân là nam hay nữ.
Dựa theo cách nói của Hứa Xuyên, cậu và Lục Kiệt sẽ kết hôn giả. Nhưng Dung Sơ vẫn luôn cho rằng hôn nhân là một điều rất thiêng liêng, cho dù sau này có ly hôn vì hết hạn hợp đồng, thì vẫn sẽ để lại vết tích trong hồ sơ.
Mà hiện tại.
Dung Sơ mở lại bản hợp đồng này ra.
Lần trước cậu chỉ vội vàng nhìn được có mấy lần, chỉ chú ý điều khoản của hợp đồng có đề cập tới: Bên A sẽ cho bên B mười triệu tệ làm thù lao.
Mười triệu tệ, đó là con số mà cả đời một người bình thường như Dung Sơ cũng khó lòng kiếm được.
Vậy thì một chút vết tích ly hôn trong hồ sơ có đáng là bao?
Dung Sơ vốn luôn cho rằng bản thân mình là một người có nguyên tắc, nhưng ở trước tiền tài, thì nguyên tắc là gì chứ?
Cũng chẳng phải bảo cậu đi giết người phóng hỏa.
Chẳng qua là cùng Lục Kiệt đi đăng ký kết hôn, sau đó dọn vào nhà anh ta sống chung, rồi lại cùng nhau tham gia một chương trình tạp kỹ được phát trực tiếp trên toàn mạng mà thôi.
Việc này thì dễ hơn nhiều so với giết người phóng hỏa.
Chắc thế.
Dung Sơ tiếp tục lật xem.
Trong thời gian ở chung, cậu cần phải bồi dưỡng tình cảm với Lục Kiệt, bao gồm nhưng không giới hạn ở việc tìm hiểu sở thích của nhau, làm quen với những hành động thân mật như ôm, và những nụ hôn môi dừng lại đúng chừng mực…
Mấy cái ở phía sau, đối với một người ngay cả nắm tay còn chưa từng được nắm như Dung Sơ mà nói, thì quả thực là… chẳng khác nào bán thân.
Vành tai Dung Sơ hơi nóng ran, cậu lại tiếp tục đọc_____
Nếu bất cứ bên nào có hành vi vượt quá những điều khoản trên, đều sẽ bị coi là vi phạm hợp đồng.
Điều này thì chắc là không cần phải lo.
Dung Sơ làm sao nỡ bỏ qua số tiền mười triệu tệ kia được, cậu cũng không thể nào động lòng với một minh tinh ‘tính tình tệ hại’ như Lục Kiệt được, kể cả khi Lục Kiệt có sở hữu gương mặt và vóc dáng đẹp đến mức khiến Thần Phật cũng phải ghen tị đi chăng nữa.
Mà Lục Kiệt.
Một người như Lục Kiệt, đã quen thuộc với sự xa hoa lộng lẫy của giới giải trí, chắc là sẽ không để mắt tới một đứa sinh viên tay trắng như cậu đâu.
Điều khoản cuối cùng ở trong hợp đồng: Trong thời gian thực hiện hợp đồng, bên B không được tự ý lộ diện trên các nền tảng cộng đồng.
Cái này với bán thân thì có khác gì nhau đâu.
Nhưng vẫn có chút khác biệt.
Tiền thù lao lại càng nhiều hơn.
Nội dung của bản hợp đồng cũng không nhiều lắm, lần trước Hứa Xuyên nói, bọn họ gặp mặt thì sẽ bàn bạc lại cụ thể.
Có lẽ là vì biết Dung Sơ thật sự rất thiếu tiền, cho nên Hứa Xuyên dường như đã chắc chắn rằng cậu sẽ đồng ý.
Trước khi Dung Sơ sắp đi ngủ, cuối cùng Hứa Xuyên cũng gửi tin nhắn tới: “Ngày mai khi nào thì cậu rảnh? Tôi sẽ cho người tới đón cậu.”
[Dung mama]: Sáng mai là được.
[Hứa Xuyên quản lý của Lục Kiệt]: Vậy 8 giờ sáng mai, ở cổng trường, biển số xe là……..
Ngày hôm sau Dung Sơ không có tiết. Khi cậu thức dậy, mấy người bạn cùng phòng vẫn còn đang ngủ say. Họ đã chơi game cả đêm, đến lúc Dung Sơ đi ngủ vẫn còn nghe thấy tiếng nhạc game vọng lại.
Phòng của họ là phòng bốn người, vốn dĩ chỉ có hai người ở. Đến năm hai, khi Dung Sơ chuyển ký túc xá, trong phòng mới có ba người.
Dọn vào được hơn nửa năm, Dung Sơ rất ít khi có thời gian rảnh rỗi ở trong phòng, mối quan hệ với bạn cùng phòng chỉ ở mức xã giao, cả tuần chẳng nói chuyện với nhau được mấy câu.
Lúc Dung Sơ ra ngoài thì mới hơn 7 giờ rưỡi. Trên đường đã có không ít sinh viên đang vội vàng tới lớp 8 giờ sáng, khi đi ngang qua cậu, cũng có người ngoái đầu nhìn lại.
Dung Sơ vốn còn cho rằng bản thân đã tới sớm rồi, không ngờ là vừa ra khỏi cổng trường đã phát hiện thấy chiếc xe mà Hứa Xuyên nhắc tới. Trí nhớ của cậu tốt nên đã ghi nhớ rất rõ biển số xe đó rồi.
Chiếc xe dừng dưới bóng cây cách cổng trường không xa, là một chiếc xe van màu đen, thương hiệu bình dân. Ngoài cổng trường thường xuyên có đủ các loại xe sang đỗ ở quanh đấy, cho nên chiếc xe van này cũng chẳng quá nổi bật.
Dung Sơ không lập tức tiến lại gần, cậu nhắn tin cho Hứa Xuyên báo là mình đã tới rồi.
[Hứa Xuyên quản lý của Lục Kiệt]: Được rồi, vậy lên xe đi.
Dung Sơ vừa định bước qua đó, chiếc xe van hình như đã nhận ra cậu nên chầm chậm lăn bánh lại gần, rồi dừng ngay trước mặt cậu.
Cửa xe mở ra, Hứa Xuyên trong xe nở một nụ cười chuyên nghiệp với Dung Sơ: “Lên xe đi.”
Lần gặp mặt trước quá vội vàng, Dung Sơ còn nghi ngờ hắn là kẻ lừa đảo nên chẳng cảm thấy chút căng thẳng nào. Giờ đây, khi gặp mặt Hứa Xuyên một cách chính thức như thế này, cậu lại thấy hơi lo lắng.
Dung Sơ lên xe, ngồi xuống một cách nghiêm chỉnh như một học sinh tiểu học, hai chân khép lại, lưng thẳng tắp.
Hứa Xuyên nói: “Cậu không cần phải căng thẳng vậy.”
Dung Sơ nghĩ thầm, làm sao mà mình có thể không căng thẳng được chứ?
Đây là chuyện liên quan đến mười triệu tệ đấy.
Cũng liên quan đến cả chuyện lớn cả đời người của cậu nữa.
Tầm mắt của cậu dừng lại ở lưng ghế trước. Có lẽ là vì tính riêng tư của chiếc xe van cho nên tấm chắn hàng ghế trước đã được mở lên, hoàn toàn không thể nhìn thấy gáy của người lái xe.
Cậu không chú ý tới việc Hứa Xuyên khẽ liếc nhìn về phía hàng ghế cuối xe rồi mới tiếp tục nói với cậu: “Một số thông tin sơ lược đã được liệt kê sẵn trong hợp đồng rồi, chắc là cậu đã đọc qua nó rồi nhỉ.”
Dung Sơ gật đầu.
“Đối với nội dung của bản hợp đồng này, cậu còn có thắc mắc gì nữa không?”
Thái độ của Hứa Xuyên khá chuyên nghiệp, cho nên Dung Sơ cũng thả lỏng hơn.
Đối với Hứa Xuyên và Lục Kiệt mà nói, đây chính là một phần trong công việc.
Đối với Dung Sơ, đây cũng chỉ là một công việc có tiền lương cực kỳ cao mà thôi.
Thật ra Dung Sơ cũng không có vấn đề gì khác cả, chỉ có một điều liên quan tới an toàn của bản thân.
Ngẫm nghĩ một lát, cậu nghiêm túc hỏi Hứa Xuyên: “Lục Kiệt, anh ta có bạo hành gia đình không?”
Bên trong xe im lặng gần nửa phút.
Nét cười trên mặt Hứa Xuyên cũng tắt lịm, rõ ràng không hề đoán được là Dung Sơ sẽ hỏi cái này. Vị quản lý xưa nay vẫn luôn điềm tĩnh trước ống kính mà giờ đây biểu cảm lại vô cùng phong phú.
Dung Sơ siết chặt các ngón tay lại.
Cậu không thể nào dựa vào nét mặt của Hứa Xuyên mà tìm ra đáp án, chỉ là nếu Lục Kiệt thật sự có bạo hành gia đình, thì cậu sẽ tự mình đi mua bảo hiểm tai nạn cho mình trước, đến lúc đó ít nhất còn có thể được bồi thường một khoản.
Khi cậu vẫn còn đang suy nghĩ, thì đột nhiên nhận ra Hứa Xuyên chầm chậm quay đầu nhìn về phía sau.
Tiếp đó, trong xe lại vang lên giọng nói của một người thứ tư, còn mang theo chút ý cười, “Tôi không có sở thích trái pháp luật như vậy đâu.”
Dung Sơ cứng nhắc quay đầu lại, liền bắt gặp một đôi mắt cong cong tràn đầy ý cười. Chủ nhân của đôi mắt ấy đang thoải mái dựa vào lưng ghế, hai chân vắt chéo, trên đầu gối đặt một tập tài liệu.
Đối phương đang dùng một tư thế vô cùng ung dung để nhìn cậu.
Dung Sơ: “……….”
Dung Sơ có cảm giác ngượng ngùng như mình vừa mới lén nói xấu sau lưng người ta thì đã bị bắt gặp, hai má cậu nhanh chóng đỏ bừng.
Người đàn ông phía ghế sau đột nhiên ngồi thẳng lưng lại, anh đưa tay ra, “Xin chào, tôi là Lục Kiệt.”
Dung Sơ cũng máy móc đưa tay lên, chạm vào lòng bàn tay ấm áp của Lục Kiệt.
Ngay khoảnh khắc hai bàn tay chạm nhau, Lục Kiệt đã lập tức nắm lấy tay cậu, gần như bao trọn cả bàn tay Dung Sơ.
Lát sau, Lục Kiệt mang theo nụ cười nhàn nhạt, chậm rãi nói ra tên cậu: “Bạn học Dung Sơ….” Ngón tay anh gõ nhẹ lên mu bàn tay cậu, sau đó mới rút tay về, nâng mắt nhìn về phía Dung Sơ để xác nhận: “Phải không?”