Chương 2

Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa Xuyên không nói nên lời nhìn Lục Kiệt, “Không phải tôi đã gửi tài liệu cho cậu rồi à? Cậu chưa đọc sao?”
Người ngồi sau lại lần nữa dựa lưng vào ghế, ánh mắt ung dung nhìn lại về phía Hứa Xuyên, trên mặt vẫn mang theo nụ cười nhạt nhòa, giọng điệu uể oải, “Đọc rồi, đây chẳng phải tôi chỉ đang xác nhận lại một chút thôi sao?” Nói xong anh ta lại quay sang phía Dung Sơ đang bối rối không biết phải làm sao, dáng ngồi thẳng tắp như học sinh tiểu học, anh ta cười khẽ một tiếng, “Hai người cứ nói chuyện đi, không cần phải để ý tới tôi đâu.”
Nói rồi, anh ta liền đeo bịt mắt vào.
Dáng vẻ như là muốn đi ngủ rồi.
Hứa Xuyên trợn mắt.
Nửa đêm hôm qua Lục Kiệt mới bay về từ nơi khác, còn chưa kịp về nhà.
Ban đầu Hứa Xuyên chỉ định tự đi đón Dung Sơ, dù sao chuyện kết hôn giả này Lục Kiệt vốn không đồng ý, nào ngờ sáng sớm đã nhận được điện thoại từ khách sạn nơi Lục Kiệt ở, anh ta nhất quyết đòi phải có người đến đón.
Hứa Xuyên hết cách, đành phải đến khách sạn đón anh ta về. Vì thời gian gấp rút, hắn còn định báo cho Dung Sơ là mình sẽ đến muộn một chút, nhưng không hiểu Lục Kiệt lại nổi hứng muốn đi cùng hắn để đón người.
Lười chẳng buồn để tâm đến Lục Kiệt, Hứa Xuyên đưa cho Dung Sơ một tập hồ sơ, “Đây là bản hợp đồng hoàn chỉnh, cậu có thể tranh thủ xem luôn trên đường đi. Cậu có bị say xe không?”
Dung Sơ vội vàng lắc đầu, rồi liếc sang nhìn Lục Kiệt vẫn đang thở đều, lồng ngực phập phồng lên xuống.
Không biết Lục Kiệt ngủ thật hay giả vờ, nhưng nhìn anh ta thì có vẻ đã khá mệt mỏi.
Hơn nữa, thấy anh ta đi ngủ như vậy, Dung Sơ cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cậu còn tưởng Lục Kiệt sẽ tức giận vì câu nói lúc nãy của mình, nhưng Lục Kiệt lại hoàn toàn không giận, ngược lại còn khiến Dung Sơ không biết phải làm sao, trong lòng cũng dấy lên sự áy náy.
Trước kia Dung Sơ đi làm thêm cũng từng gặp người nổi tiếng, nhưng cũng chỉ dừng ở mức nhìn thấy thôi. Phần lớn các minh tinh đều có rất nhiều nhân viên vây quanh, ngay cả nhân viên phục vụ cũng phải có đủ tư chất mới được đến gần.
Được nói chuyện trực tiếp như hôm nay thì đúng là lần đầu tiên.
Mặc dù hiện tại Lục Kiệt đang đầy rẫy tai tiếng, nhưng nhan sắc và khí chất của anh ta quả thật vẫn đủ sức để giữ vững danh hiệu ngôi sao hàng đầu trong giới giải trí.
Huống hồ, anh ta còn chính là đối tượng sắp kết hôn cùng Dung Sơ.
Chỉ với một cuộc trò chuyện như thế này, Dung Sơ đã bắt đầu lo lắng bản thân có thể diễn tốt vai trò này hay không nữa.
Rõ ràng là họ có thể tìm một diễn viên chuyên nghiệp mà.
Nhìn thái độ của Lục Kiệt, hình như đối với anh ta thì ai cũng chẳng quan trọng.
Mà chuyện diễn kịch này cậu lại hoàn toàn chẳng biết gì, ngay lần đầu tiên gặp mặt đã đắc tội với “cấp trên” trực tiếp của mình rồi.
Trong lòng Dung Sơ vừa phiền muộn lại vừa lo lắng.
Khoản tiền một nghìn vạn này đúng là chẳng dễ kiếm chút nào.
Bên trong xe lại trở nên tĩnh lặng. Chẳng bao lâu sau, Dung Sơ cũng dần bình tĩnh, cậu bắt đầu đọc kỹ hơn bản hợp đồng hoàn chỉnh này.
Thật ra nó cũng không khác mấy so với bản mà Hứa Xuyên đưa trước đó, chỉ là bổ sung thêm một số chi tiết và chỗ để ký tên.
Trông cũng trang trọng hơn.
Dung Sơ bất giác đọc đến thất thần.
“Đến rồi.”
Mãi đến khi giọng Hứa Xuyên vang lên mới kéo Dung Sơ về với thực tại.
Cửa xe chậm rãi mở ra, Dung Sơ cũng cất bản hợp đồng rồi ngẩng đầu lên.
Đập vào mắt cậu không phải là một nhà hàng riêng tư bí mật thích hợp để đàm phán, mà là một tòa biệt thự.
Thấy Dung Sơ không nhúc nhích, Hứa Xuyên nhắc nhở cậu, “Trong hợp đồng có ghi rõ, cậu và Lục Kiệt cần phải sống chung.”
Đương nhiên là Dung Sơ biết.
Nhưng mà cậu không biết là lại nhanh đến thế.
Dung Sơ còn chưa kịp động đậy, thì từ phía sau đã truyền tới tiếng cười trầm thấp của Lục Kiệt, “Cái gì mà sống chung, anh phải nói rõ ràng với người ta, là ở chung một nhà, chứ không cần phải ở cùng một phòng.”
Hứa Xuyên: “………”
Có gì khác nhau đâu?
Dung Sơ quay đầu lại.
Không biết Lục Kiệt đã tỉnh dậy từ lúc nào, anh ta tháo bịt mắt, nhìn dáng vẻ như là muốn xuống xe.
Cậu sợ mình đang cản đường, nên vội vàng xuống xe trước, vành tai có hơi nóng lên.
Nhưng Lục Kiệt lại chưa xuống xe, ngược lại, người xuống xe theo Dung Sơ lại là Hứa Xuyên. Xuống tới nơi, Hứa Xuyên bảo Dung Sơ theo mình, vừa đi vừa giải thích với cậu, “Bởi vì thời gian chuẩn bị quay chương trình quá gấp gáp, cậu cần phải nhanh chóng chuyển đến đây, không thể ở bên ngoài để bàn chuyện được, rất dễ bị chụp ảnh.”
Dung Sơ gật đầu tỏ ý đã hiểu, cậu ngẫm nghĩ một chút rồi quay đầu nhìn về phía Lục Kiệt.
Lục Kiệt vẫn đang tựa vào xe gọi điện thoại, không hề chú ý đến cậu.
“Đây là nơi ở riêng tư của Lục Kiệt, cậu cần phải giữ bí mật tuyệt đối, bao gồm tất cả các nội dung của bản hợp đồng. Cho dù sau này hai người ly hôn, cậu cũng chỉ được nói với người khác là vì mâu thuẫn tình cảm nên mới ly hôn.”
Sau khi đi vào biệt thự, thái độ của Hứa Xuyên trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều.
Những điều hắn vừa nói đương nhiên Dung Sơ đều hiểu rõ.
“Chuyện bạn học và người nhà bên phía cậu thì cần cậu tự mình xử lý.”
“Sau khi ký hợp đồng, nếu cậu có yêu cầu gì chúng tôi cũng sẽ cố gắng đáp ứng. Toàn bộ nhân viên trong studio sẽ coi cậu là người bạn đời thực sự của Lục Kiệt mà đối đãi. Chờ đến khi show thực tế được phát sóng, tất cả mọi người cũng sẽ coi cậu là bạn đời của Lục Kiệt. Sự thay đổi thân phận này cần cậu phải tự mình thích ứng, không thể giống như lúc nãy trên xe được, chỉ cần Lục Kiệt nói với cậu một câu là cậu đã hoàn toàn không biết phải đối đáp ra sao.”
Dung Sơ bị nói như thế thì cực kỳ xấu hổ.
Tuy là cậu đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi thật sự phải đối mặt thì biểu hiện vẫn vô cùng tệ.
Khi đối mặt với một người thật sự có sự chênh lệch rõ ràng với mình, thì ai cũng sẽ vô thức trở nên căng thẳng.
“Có điều đây là lần đầu tiên cậu gặp Lục Kiệt, nên vậy cũng là bình thường. Chính vì thế nên mới cần cậu và Lục Kiệt… ở chung một chỗ để vun đắp tình cảm. Cậu yên tâm, Lục Kiệt không có khuynh hướng bạo lực gia đình, cậu ấy không sử dụng ma túy cũng không dính dáng tới mại dâm. Đoạn clip ấy là thật nhưng nội dung thì là giả.” Dường như câu cuối cùng ấy mới là trọng điểm của Hứa Xuyên.
Dung Sơ ngoan ngoãn gật đầu.
Hứa Xuyên nở một nụ cười, “Cậu còn có vấn đề gì khác không?”
Dung Sơ ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi: “Tại sao lại là tôi?”
Rõ ràng là họ có rất nhiều lựa chọn khác tốt hơn mà.
Cậu nghĩ một chút rồi bổ sung: “Nếu không tiện thì cũng không cần phải cho tôi biết đâu.”
Hứa Xuyên ‘à’ lên một tiếng, “Cũng không có gì bất tiện, đầu tiên thì cậu trông rất đẹp.”
Khuôn mặt này của Dung Sơ dù có đặt vào giới giải trí thì cũng không thể bị bỏ qua được, xinh đẹp, trong sáng, nhất là cặp mắt kia.
“Kế đến, cậu đang rất thiếu tiền.”
Hứa Xuyên đã điều tra tư liệu về Dung Sơ, biết rõ vì sao cậu lại cần tiền. So với người trong giới, thì dễ nắm Dung Sơ trong tay hơn nhiều.
“Đương nhiên điều quan trọng nhất là, cậu đã từng làm thêm trong khách sạn nơi Lục Kiệt xảy ra scandal.”
Dĩ nhiên là Dung Sơ vẫn nhớ mình từng làm việc một thời gian ở khách sạn ấy.
Nhưng cậu hoàn toàn không ngờ đó lại chính là lý do.
Có lẽ vì nhìn ra được sự nghi hoặc của cậu, Hứa Xuyên tiếp tục nói: “Lục Kiệt là khách quen của khách sạn này, hồi làm ở đó chắc cậu chưa từng gặp anh ấy, nhưng chuyện đó không quan trọng. Chúng ta có thể ngụy tạo bằng chứng rằng hai người thường xuyên hẹn hò ở chính khách sạn ấy.”
Thì ra là vậy.
Dung Sơ đã hiểu.
Bởi vì cậu từng làm ở khách sạn ấy, nên lịch trình của cậu và Lục Kiệt sẽ có một số lần trùng nhau. Không chỉ có thể tạo ra vẻ là hai người họ vẫn luôn hẹn hò yêu đương, mà tiện thể còn giải thích được luôn cả cái clip kia của Lục Kiệt, rằng rốt cuộc là anh ta đến khách sạn đó để làm gì.
Cho dù ngày hôm đó Dung Sơ đã nghỉ việc rồi, nhưng chỉ cần họ muốn, thì đen cũng có thể nói thành trắng được.
Bất kể hôm đó rốt cuộc là Lục Kiệt đến đó để làm gì, thì chỉ cần Dung Sơ hạ bút ký tên mình xuống bản hợp đồng ấy, thì ngày hôm đó chính là ngày mà anh ta đến để hẹn hò với Dung Sơ.
Lần đầu tiên Dung Sơ đối diện trực tiếp với sự giả dối của giới giải trí, trong đầu lại hiện lên những lời đồn thổi về tính cách tệ hại của Lục Kiệt.
Có lẽ cái đó cũng là giả.
Thế nhưng đối với Dung Sơ mà nói thì chuyện ấy cũng chẳng quan trọng.
Giọng nói của Hứa Xuyên cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu: “Nếu cậu đã cân nhắc xong thì có thể ký vào bản hợp đồng này. Ký xong thì nó sẽ có hiệu lực pháp lý, hai trăm vạn tiền cọc sẽ lập tức được chuyển vào thẻ của cậu.”
Trong lúc Hứa Xuyên đang nói, Lục Kiệt nãy giờ vẫn đang đứng bên ngoài gọi điện đã bước vào. Anh không xen ngang cuộc trao đổi, mà trực tiếp ngồi xuống ghế sofa bên cạnh Dung Sơ.
Cảm nhận được độ lún xuống của sofa, Dung Sơ lập tức ngồi thẳng lưng.
Hứa Xuyên liếc Lục Kiệt một cái, tiếp tục nói: “Chúng tôi cũng có thể sắp xếp chuyển viện cho em trai cậu.”
Ánh mắt lạnh nhạt của Lục Kiệt nhìn về phía Hứa Xuyên, có ý ngầm cảnh cáo.
Hàng mi Dung Sơ run nhè nhẹ, cậu nhanh chóng mím môi, cầm lấy cây bút đã được đặt sẵn trên bàn, ngòi bút hạ xuống đúng nơi cần chữ ký của mình.
Đột nhiên giọng nói của Lục Kiệt lại vang lên bên tai cậu.
“Suy nghĩ rõ ràng. Về sau chúng ta kết hôn rồi, một khi đã tham gia show, đã lộ diện trước công chúng, cậu sẽ không còn có thể lấy lại được cuộc sống bình thường của mình nữa. Lúc ấy mọi nhất cử nhất động của cậu đều có thể bị phóng đại lên. Về sau ly hôn rồi, mặc kệ là cậu có bước chân vào giới giải trí hay không, thì cậu vẫn sẽ bị người khác chú ý đến, thậm chí còn có thêm một danh hiệu là người bị tôi vứt bỏ.”
Hứa Xuyên nhíu mày.
Động tác ký tên của Dung Sơ khựng lại, cậu chầm chậm quay đầu nhìn về phía Lục Kiệt.
Lục Kiệt đang tựa lưng vào sofa, hiển nhiên là vẫn chưa hoàn toàn tỉnh ngủ, trên gương mặt vương nét mệt mỏi.
Giọng điệu của anh cũng chẳng nghiêm túc, có phần trầm thấp.
Dung Sơ không nghĩ là Lục Kiệt sẽ nói với mình điều này. Cậu còn tưởng Lục Kiệt chỉ cần một cơ hội để gột sạch danh tiếng, còn về phần đối tượng kết hôn giả cùng anh ra sao thì căn bản anh cũng chẳng thèm để ý đến.
Nhưng những điều này Dung Sơ đều đã lo nghĩ từ trước rồi. So với một nghìn vạn trước mặt thì tất cả cũng chẳng tính là gì.
Đúng như Hứa Xuyên đã nói, cậu thiếu tiền.
Dung Sơ cong cong đôi mắt nhìn Lục Kiệt, “Cảm ơn anh, tôi đã cân nhắc kỹ rồi.”
Dứt lời, không để ý đến biểu cảm của Lục Kiệt biến chuyển thế nào, cậu đã quay đầu lại không do dự mà ký tên mình xuống bản hợp đồng ấy.
Lục Kiệt nhướn mày.
Anh cúi đầu nhìn bức ảnh đang đặt trên đầu gối.
Trong ảnh chính là Dung Sơ đang mặc một chiếc áo sơ mi trắng, cậu giơ chữ V cực kỳ ngốc nghếch nhìn về phía máy ảnh, so với bây giờ thì nụ cười ấy rạng rỡ hơn nhiều.
Tấm ảnh này là Hứa Xuyên lấy được từ trang web của trường Dung Sơ.
Ngón tay chạm khẽ lên tấm hình, Lục Kiệt cất nó vào túi áo, nhìn Dung Sơ ký tên lên bản hợp đồng.
Hứa Xuyên lập tức nở một nụ cười hoàn mỹ, đưa tay về phía Dung Sơ: “Hợp tác vui vẻ.”
“Hợp tác vui vẻ.” Dung Sơ cũng bắt tay hắn.
Trong lòng cậu dường như có một tảng đá lớn vừa được trút xuống.
Ít nhất thì cậu không cần phải vì một vạn tệ mà phải bán đi những thứ mình cực kỳ trân quý nữa, mặc dù người khác còn chẳng buồn liếc mắt một cái.
Một lát sau, Dung Sơ xoay người, chủ động đưa tay ra với Lục Kiệt. Lúc đối mặt với anh, cậu vẫn khựng lại chốc lát, rồi mới nhẹ giọng nói: “Hợp tác vui vẻ.”
Lục Kiệt không cự tuyệt, cũng đưa tay ra nắm lấy tay Dung Sơ, “Chung sống vui vẻ.”
Dung Sơ ngước mắt lên nhìn Lục Kiệt: “Cho tôi xin lỗi chuyện lúc nãy trên xe đã nói ngài là bạo lực gia đình.”
Không ngờ cậu lại tự nhiên nhận lỗi, biểu cảm của Lục Kiệt cũng thoáng hiện sự bất ngờ, nhưng rất nhanh đã tươi cười trở lại, “Không sao, nhưng mà sau này tốt nhất là cậu đừng gọi tôi là ‘ngài’, nghe giống như chúng ta xa lạ lắm vậy.”
Mặc dù sự thật đúng là như thế.
Dung Sơ ngẩn người, còn chưa nghĩ ra phải trả lời thế nào, thì Hứa Xuyên đã chen vào cuộc đối thoại của họ, “Nếu đã ký hợp đồng rồi, vậy cậu xem chừng nào chuyển đến đây thì tiện? Khi nào thì tiện đi đăng ký kết hôn?”
Trông Hứa Xuyên còn sốt ruột hơn cả Lục Kiệt.
Đăng ký kết hôn…
Dung Sơ hít sâu vào một hơi, gương mặt lại không chịu nghe lời mà đỏ bừng lên, “Mấy ngày nay tôi đều khá rảnh.”
Hứa Xuyên nói: “Vậy sáng mai nhé? Vừa vặn chuyển vào ở luôn trong chiều mai.”
Dung Sơ nghe lời mà gật đầu.
Lục Kiệt liếc sang nhìn khuôn mặt ửng hồng của Dung Sơ, cũng khẽ ‘ừ’ một tiếng.
Mặt Dung Sơ dường như lại càng đỏ hơn.
Đâu có cách nào, cậu còn chưa từng hẹn hò với ai, nay lại bất ngờ phải đi đăng ký kết hôn. Mặc dù đã củng cố tâm lý thật tốt rồi, cậu cũng rất tỉnh táo biết đây chỉ là giả, nhưng mà vẫn không nhịn được mà thấy ngại ngùng.
Chẳng muốn để bản thân trông quá ngây ngô, Dung Sơ suy nghĩ một chút rồi chủ động hỏi Hứa Xuyên: “Chuyện ngài nói có thể giúp em trai tôi chuyển viện là thật sao?”
“Đương nhiên rồi.” Hứa Xuyên gật đầu, “Giờ tôi sẽ sắp xếp luôn.”
Dung Sơ thở phào nhẹ nhõm, “Buổi chiều tôi vẫn còn có lớp, giờ có thể đi được chưa?”
Hứa Xuyên đáp: “Có thể đi được rồi.”
Nhận được câu trả lời, Dung Sơ liền quay đầu sang nhìn Lục Kiệt.
Vừa mới chuẩn bị chào tạm biệt anh, Lục Kiệt đã khẽ nâng cằm, khóe môi mang theo chút ý cười nhàn nhạt, “Hẹn sáng mai gặp lại.”
Giọng Lục Kiệt giống như có sức mê hoặc, khiến Dung Sơ bất giác đáp: “…. Hẹn sáng mai gặp.”