Chương 14: Thầy Dung, có thể dạy tôi hát được không?

Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử

Chương 14: Thầy Dung, có thể dạy tôi hát được không?

Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đương nhiên Dung Sơ không thể từ chối. Cậu biết rõ việc mình cùng Lục Kiệt đến đây vốn dĩ là để 'lộ diện', tạo ra những dấu hiệu giả nhằm chứng minh rằng cậu đang hẹn hò với Lục Kiệt.
Đến đưa đồ ăn cho Lục Kiệt là một cái cớ hoàn hảo.
Cậu không dám chần chừ, vừa cúp điện thoại, Dung Sơ đã lập tức đội mũ, đeo khẩu trang rồi rời khỏi nhà.
Khách sạn cách phim trường không xa. Tuy trước khi đi cậu đã chuẩn bị tâm lý, nhưng Dung Sơ vẫn khó tránh khỏi cảm giác căng thẳng.
Đây là lần đầu tiên cậu đến thăm đoàn làm phim.
Xe dừng lại êm ái. Dung Sơ còn chưa kịp xuống xe, Lâm Trác đã vội vàng xuống từ ghế phụ rồi mở ô che cho cậu.
Hôm nay nắng cũng không quá gay gắt.
Dung Sơ: “………”
Dung Sơ nghĩ vậy nhưng cũng không từ chối, cậu đoán chắc đây là cách thức xuất hiện tiêu chuẩn của người nổi tiếng.
Nhưng cậu chưa từng thấy Lâm Trác che ô cho Lục Kiệt bao giờ.
Lâm Trác cũng không nói gì, chỉ dẫn Dung Sơ vào trong.
Trên đường đi, họ gặp không ít nhân viên. Tất cả đều rất bận rộn, chẳng mấy ai để ý đến họ. Thỉnh thoảng có người sẽ liếc qua nhìn một cái, thấy Dung Sơ đi cùng Lâm Trác thì không nhịn được mà huých tay người bên cạnh.
Họ không biết Dung Sơ, nhưng lại biết Lâm Trác, và cũng biết Lâm Trác là trợ lý riêng của Lục Kiệt.
Giờ thấy trợ lý riêng của Lục Kiệt dẫn theo người lạ vào, trong lòng họ khó tránh khỏi sự tò mò.
Thoạt nhìn là một người con trai, dáng cao gầy, nhưng bị khẩu trang và mũ che kín mặt nên không thể nhìn rõ diện mạo.
“Đó là nghệ sĩ mới ký với studio của Lục Kiệt à?”
Chuyện Lương Tốn đuổi ca sĩ hát quán bar kia thì ai cũng biết. Giờ Lương Tốn vẫn đang gọi điện tìm người thay thế.
Nhưng họ cũng nghe nói hình như Lục Kiệt có đề cử một ai đó.
Có phải chính là người trước mặt này không?
Có người tinh mắt nhận ra Dung Sơ đang ôm thứ gì đó, “Hình như là đồ ăn thì phải? Không phải là đến thăm đoàn phim đấy chứ?”
Đến thăm Lục Kiệt ở đoàn phim??
Nếu thật sự đến để gặp Lục Kiệt ở đoàn phim, thì đúng là tin tức lớn đó!
Vài người không kìm được mà cứ nhìn chằm chằm bóng dáng Dung Sơ, như thể chỉ cần nhìn là sẽ thấy được điều gì đó.
Dung Sơ không để ý lắm đến những ánh mắt đột nhiên tập trung lên người mình. Cậu đi thêm một đoạn nữa, thì cảnh trước mắt đã hiện ra một quán bar. Nơi này vắng vẻ hơn nhiều so với bên ngoài. Suốt đường đi, Dung Sơ không thấy Lương Tốn, nhưng chỉ vừa liếc mắt đã thấy ngay Lục Kiệt đang ngồi ở quầy bar.
Một chân của Lục Kiệt chạm xuống đất, chân còn lại gác lên thanh ngang của chiếc ghế cao phía trước, tay đang ôm đàn guitar.
Dung Sơ còn đang do dự không biết có nên tiến tới hay không, thì Lục Kiệt như thể đã cảm nhận được điều gì đó, anh nhìn về phía Dung Sơ.
Chỉ trong một giây, ánh mắt anh đã dừng lại trên người Dung Sơ.
Biểu cảm của Lục Kiệt thoáng ngẩn người, rồi sau đó là một nụ cười vừa kinh ngạc vừa vui mừng, như thể người mà anh chờ đợi bấy lâu giờ bỗng nhiên xuất hiện ngay trước mặt.
Sau đó anh đưa tay lên, vẫy chào Dung Sơ.
Diễn xuất của Lục Kiệt quả thật rất tốt.
Vành tai Dung Sơ có hơi đỏ lên, cậu không nhịn được mà bước đi về phía anh.
Lâm Trác không đi theo nữa, cậu ấy thu ô lại.
Ba nhân viên còn lại vừa thấy thế thì quay sang nhìn nhau.
Ai tinh ý thì đều đã nhìn ra, người mà Lâm Trác vừa dẫn tới, chắc chắn có mối quan hệ không hề đơn giản với Lục Kiệt.
Niềm vui trong đôi mắt của Lục Kiệt không hề giống như đang diễn.
Bởi vì thiếu diễn viên nên cảnh quay này tạm thời chưa thể tiếp tục. Trước đó Lương Tốn cũng đã bảo các nhân viên tạm nghỉ, chiều sẽ đẩy cảnh khác lên quay. Bởi vậy, chỉ còn lại ba người ở lại để thu dọn đạo cụ.
Lúc này ba người họ hơi do dự, nhưng vẫn cực kỳ có đạo đức nghề nghiệp mà rời đi.
Chốc lát sau, trong khung cảnh quán bar ấy chỉ còn lại hai người Dung Sơ và Lục Kiệt.
Nhưng mà cũng chẳng sao, chỉ lát nữa thôi thì toàn bộ nhân viên ở đây đều sẽ biết rằng có một người đến thăm Lục Kiệt tại phim trường.
Dung Sơ đặt hộp mì bò mà mình đã ôm suốt cả đường đi lên quầy bar, “Thầy Lục, em đã nói với chủ quán là để riêng mì và nước dùng ra rồi, nhưng để lâu nên mì có thể sẽ hơi vón cục một chút.”
Lục Kiệt khẽ ‘ừ’ một tiếng rồi gật đầu, “Cảm ơn em.”
Nhưng anh không ăn mì ngay, mà lại gảy mấy dây đàn guitar đang ôm trong lòng.
Dung Sơ vội vàng lắc đầu, nhưng ánh mắt cậu cứ dán vào chiếc đàn guitar mà Lục Kiệt cầm.
Dung Sơ nhận ra cây đàn đó là của một thương hiệu rất đắt tiền.
Lục Kiệt ôm cây đàn trong lòng một cách rất tự nhiên, tư thế rất chuẩn. Dung Sơ không nhịn được hỏi: “Thầy Lục hôm nay định chơi đàn guitar ạ?”
Lục Kiệt ngước mắt lên nhìn cậu rồi khẽ cười. Anh không trả lời mà thật sự bắt đầu chơi đàn.
Dung Sơ gần như nín thở.
Giây tiếp theo, cậu lại nghe thấy những âm thanh phát ra giống hệt thời điểm mình mới bắt đầu học đàn.
Cực kỳ chói tai và hỗn loạn.
Dung Sơ sửng sốt, vẻ mặt cực kỳ ngơ ngác nhìn Lục Kiệt.
Nhưng Lục Kiệt không nhìn cậu, anh dường như đắm chìm vào âm nhạc, như thể hoàn toàn không hề nhận ra mình đã có vấn đề gì với việc chơi đàn.
Nhìn thấy vẻ mặt ấy của anh, Dung Sơ cũng hơi hoài nghi, chẳng lẽ đây là bài hát mới ra năm nay mà cậu chưa kịp nghe sao….
Dung Sơ cố gắng xác định giai điệu mà Lục Kiệt đang chơi.
Nhưng chưa tới nửa phút sau, tiếng đàn guitar đã ngừng lại.
Lục Kiệt hỏi Dung Sơ: “Có nghe ra đây là bài gì không?”
Dung Sơ với vẻ mặt rối rắm, ngập ngừng hỏi lại: “Anh có thể chơi lại lần nữa được không ạ?”
Lục Kiệt ‘ồ’ một tiếng, giọng nói có chút tiếc nuối: “Em không nghe ra được à?”
Dung Sơ vừa định lắc đầu, lại nghe thấy Lục Kiệt cười bảo: “Thật ra tôi cũng quên mất vừa nãy mình chơi cái gì rồi.”
Dung Sơ: “?”
Ánh mắt của Dung Sơ lộ ra mấy phần bối rối.
Ngược lại Lục Kiệt chẳng thấy có vấn đề gì, còn thoải mái thừa nhận, “Tôi vốn định chơi bài ‘Chờ em’ của Quan Thứ, nhưng mà chắc là tôi chưa học hành đến nơi đến chốn rồi, em đã nghe bài đó chưa?”
Bài hát đó, chính là bài mà ca sĩ hát quán bar vừa nãy đã thể hiện, cũng là bài mà Lương Tốn yêu cầu.
Vừa nghe thấy tên bài hát, Dung Sơ hơi khựng lại, sau đó cậu gật đầu, “Đã nghe rồi ạ.” Cậu đâu chỉ 'đã nghe', Dung Sơ nhỏ giọng nói tiếp, “Quan Thứ là ca sĩ em thích nhất.”
Mà bài ‘Chờ em’, cũng chính là bài hát đầu tiên mà Dung Sơ học.
Bài hát này đã phát hành lâu rồi, từ mười mấy năm trước.
Khi con người ta nói về điều mình yêu thích thì sẽ chẳng thể che giấu nổi cảm xúc của mình.
Lúc Dung Sơ nói câu ấy, ánh mắt cậu trở nên sáng hơn.
Lục Kiệt ngạc nhiên, “Vậy chẳng phải là vừa khéo à? Em biết hát không?” Lục Kiệt dứt lời, đột nhiên cất giọng hát.
Dung Sơ còn đang nghĩ, hóa ra Lục Kiệt cũng thích bài hát và ca sĩ giống mình, không ngờ cậu và Lục Kiệt vậy mà lại có điểm chung.
Nhưng đột nhiên nghe giọng hát của anh, biểu cảm trên gương mặt cậu sững sờ, chớp mắt ngơ ngác nhìn Lục Kiệt.
Lục Kiệt chỉ hát hai câu đã dừng lại, còn quay sang hỏi Dung Sơ: “Thế nào?”
Dung Sơ nhất thời không biết phải trả lời sao.
Lần đầu tiên cậu cảm thấy Lục Kiệt cũng chỉ là người bình thường, anh rất giỏi diễn xuất, nhưng lại không biết hát.
Thấy vẻ xoắn xuýt của Dung Sơ, Lục Kiệt không nhịn được nữa mà bật cười, cũng thôi trêu chọc cậu rồi nói: “Thật ra Hứa Xuyên từng khen tôi hát hay đấy.”
Anh Hứa Xuyên khen kiểu gì vậy?
Dung Sơ nhịn không được mà bắt đầu suy đoán.
“Anh ấy nói giọng tôi rất hợp để cài làm chuông báo thức.”
Đúng là hợp làm chuông báo thức thật, nghe xong thì căn bản là chẳng thể ngủ lại được nữa.
Dung Sơ thoáng trầm mặc, cậu không biết phải tiếp lời ra sao. Cậu vốn chẳng giỏi nói mấy lời hoa mỹ xã giao, giờ thật sự thấy hơi khó xử.
Nhưng hình như Lục Kiệt chẳng để tâm, anh lại gảy nhẹ dây đàn, “Em có biết hát không?”
Dung Sơ nghĩ một chút rồi gật đầu.
Không cần thiết phải nói dối Lục Kiệt, mà chắc anh cũng đã biết trước đây cậu có học nhạc.
Lục Kiệt nhẹ nhàng nói, “Thầy Dung, vậy thầy có thể dạy tôi hát được không? Đợi tôi học xong rồi sẽ thu một bản để tặng Hứa Xuyên cài làm chuông báo thức.”
Nghe thấy hai tiếng ‘Thầy Dung’, khuôn mặt Dung Sơ đã lập tức đỏ bừng. Cậu vội lắc đầu, “Em không phải Thầy Dung đâu ạ.”
Lục Kiệt gọi cậu là ‘thầy’, cậu nào dám nhận.
Lục Kiệt cười: “Em còn chưa dạy, thì làm sao mà em biết được mình có phải là ‘Thầy Dung’ hay không chứ?”
“Em chưa từng dạy ai hát cả….” Tài năng ca hát của Dung Sơ chính là thiên bẩm. Ngay cả giáo viên dạy nhạc năm đó cũng từng nói chất giọng của cậu trời sinh là để hát, cùng với khả năng cảm âm thiên bẩm, đó là điều khiến rất nhiều người phải ghen tị.
Lục Kiệt gật đầu, “Không sao, tôi học nhanh lắm, em cứ làm mẫu cho tôi một lần, biết đâu tôi lại học được ngay ấy chứ.”
Thấy Lục Kiệt cứ khăng khăng như vậy, Dung Sơ không thể từ chối thêm lần nữa được.
Đã rất lâu rồi cậu không còn nghiêm túc với việc ca hát, nhưng ca từ và giai điệu của bài hát đầu tiên mà bản thân từng học thì vẫn luôn khắc sâu trong lòng.
Dung Sơ tháo khẩu trang, khẽ hắng giọng rồi nhẹ nhàng ngân nga giai điệu.
Giọng nói của cậu khá trong trẻo, khi cất tiếng hát, nó dường như càng thêm thanh thoát, hư ảo.
Lục Kiệt đã từng xem qua tư liệu về Dung Sơ, trước đây cậu từng học nhạc, được giáo viên đánh giá rất cao.
Nhưng đến khi thật sự được nghe cậu hát, Lục Kiệt cũng trở nên nghiêm túc hẳn.
Tuy là anh không có năng khiếu âm nhạc, nhưng vẫn biết phân biệt được hay dở.
Lúc đầu Dung Sơ còn cảm thấy rất căng thẳng, thậm chí hơi lệch tông. Cậu chẳng dám nhìn Lục Kiệt, cứ sợ bản thân sẽ hát sai.
Nhưng rồi rất nhanh cậu đã đắm chìm vào nó.
Trạng thái khi cậu nghiêm túc hát và lúc bình thường không hề giống nhau, dường như thông qua tiếng hát cậu có thể truyền đạt cảm xúc của bản thân mình.
Dung Sơ có một linh hồn âm nhạc chỉ thuộc về riêng mình.
Bàn tay Lục Kiệt cầm ly rượu đặt bên cạnh. Trong khoảnh khắc Dung Sơ mở mắt nhìn về phía mình, anh lại khẽ nở nụ cười quen thuộc thường ngày.
Lúc hát cậu chẳng cảm thấy gì, giờ lắng mình lại, Dung Sơ không nhịn được mà khẽ siết chặt nắm tay, khẽ nâng mắt, nhỏ giọng hỏi Lục Kiệt, “Thầy Lục, anh đã học được chưa ạ?”
Lục Kiệt mỉm cười, rồi khẽ gảy mấy dây đàn. Anh không trả lời câu hỏi của Dung Sơ, mà đưa cây guitar ra, nhìn vào mắt cậu rồi hỏi: “Em có muốn thử không?”
Dung Sơ sửng sốt.
Cho dù cậu có chậm hiểu đến đâu, thì cũng thấy có gì đó là lạ.
Lục Kiệt bỗng dưng lại bảo cậu hát, rồi còn đưa guitar cho cậu.
Rõ ràng hôm nay Lục Kiệt còn có cảnh quay, nhưng giờ thì chẳng có ai ở đây cả, chỉ còn cậu và anh.
Hình như đã xảy ra chuyện gì đó.
Dung Sơ khẽ mím môi, nhìn về cây guitar trong tay Lục Kiệt.
Đã từ rất lâu rồi cậu không còn chạm vào guitar nữa.
Nhưng cậu vẫn nhớ rất rõ cảm giác ấy, cũng nhớ rất rõ từng âm điệu.
Cậu nhớ rất rõ là vì cậu đã từng không ngủ nghỉ để luyện tập không ngừng.
Cũng nhớ rất rõ buổi tối ấy khi Dung Nguyên đập vỡ guitar của cậu.
Dung Sơ không nói gì, Lục Kiệt cũng chẳng lên tiếng. Anh dường như đang đợi Dung Sơ đưa ra lựa chọn của chính mình.
Nhưng ánh mắt của Lục Kiệt cũng đang nói với Dung Sơ rằng: Em có thể từ chối.
Đây không phải là ép buộc, đây là đang cho Dung Sơ quyền được lựa chọn.
Dung Sơ có quyền được nói ‘không’.
Một lát sau, Dung Sơ nhận lấy cây guitar mà Lục Kiệt đang ôm trong lòng, đầy căng thẳng, nói: “Có lẽ em sẽ hơi ngượng tay.”
Lục Kiệt mỉm cười, anh không nói gì cả, chỉ giơ tay lên, nhẹ nhàng đặt lên mũ của Dung Sơ rồi ấn nhẹ xuống.
Như một lời động viên.
Lục Kiệt nói: “Em lên đi.”
Dung Sơ ôm cây đàn bước lên sân khấu.
Cậu không nhìn về phía Lục Kiệt, mà cúi đầu tập trung chỉnh lại dây đàn, còn tập làm quen để khôi phục lại cảm giác tay.
Lục Kiệt cũng không thúc giục cậu, mà anh chậm rãi mở hộp mì bò ra.
Đúng như lời Dung Sơ nói, mì để lâu đã bị vón cục.
Tuy thế nhưng Lục Kiệt chẳng để tâm, anh vẫn đổ nước dùng vào rồi thong thả ăn.
Lương Tốn sau mấy cuộc gọi đều chỉ nhận được đáp án không có lịch hoặc chưa tìm được người thay thế, đang chuẩn bị quay lại hỏi Lục Kiệt một chút, đúng lúc đi vào lại thấy toàn bộ cảnh này.
Lục Kiệt đang ngồi ở quầy bar, trên mặt quầy bày lộn xộn một đống đạo cụ rượu, đèn đóm loạn xạ đủ màu sắc, mà anh thì ngồi ở đó yên lặng ăn mì.
Nhưng đôi mắt khẽ nâng lên, khuôn mặt chăm chú nhìn về phía sân khấu.
Nếu không phải là trong tay anh còn đang cầm một bát mì, thì cảnh này trông chẳng khác nào một phân cảnh trong phim điện ảnh.
Ngay cả biểu cảm của Lục Kiệt, trông cũng có phần giống thế.
Lương Tốn nhìn theo hướng của Lục Kiệt thì liền sững sờ.
Người đang ngồi ôm guitar ở đó, chẳng phải là Dung Sơ thì còn là ai khác nữa?