Dung Sơ đối mặt Cao Vinh

Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù đã bị hạn chế quyền báo cáo vi phạm, cơn tức trong lòng Dung Sơ vẫn chưa nguôi ngoai. Cậu cũng đành chịu, vì những bình luận ác ý cứ liên tục đổ về. Chỉ có thể dùng sự thật để phản bác bọn họ mà thôi.
Dung Sơ dứt khoát không đọc nữa, chuyển sang Weibo cá nhân của Lục Kiệt. Bài đăng mới nhất là hai bức ảnh về cây Đậu Ban Lục mà Hứa Xuyên đã chụp hôm qua. Sau khi được Hứa Xuyên chỉnh sửa, hai chậu Đậu Ban Lục vốn đã xanh tươi, tràn đầy sức sống, nay lại càng thêm đáng yêu. Ngón tay Dung Sơ khẽ lướt, ấn lưu ảnh.
Vừa mới lưu xong, Wechat đột nhiên nhảy ra một tin nhắn từ Lục Kiệt: [Em đang làm gì vậy?]
Dung Sơ đoán Lục Kiệt có thể muốn cậu qua phim trường, không dám chậm trễ công việc, vội vàng trả lời: [Đang ăn cơm ạ!]
Thầy Lục hỏi: [Ăn gì thế?]
Dung Sơ: [Mỳ thịt bò ạ (1)]
Cậu vừa gửi tin nhắn đi, chủ quán cũng bưng hai bát mỳ thịt bò ra. Dung Sơ cúi đầu nhìn, chiếc tô to đùng chỉ lèo tèo một lát thịt bò tội nghiệp. Thảo nào giá cả lại rẻ hơn các quán khác, mà quán cũng chẳng có mấy khách. Dung Sơ chụp lại một tấm ảnh gửi Lục Kiệt, kèm theo dòng chữ: [Em nói sai rồi, là mỳ nước dùng không ạ]
Phía bên kia, Lục Kiệt mở ảnh ra xem, chỉ thấy trong bát có độc một miếng thịt bò, liền lặng lẽ bật cười. Lương Tốn vừa từ chỗ khác quay lại thấy dáng vẻ này của anh, y ngồi xuống bên cạnh, “Đang xem gì mà cười tươi thế?”
Lục Kiệt: “Mỳ nước dùng không.”
Lương Tốn: “?”
Lương Tốn chẳng hiểu gì, một lát sau mới hỏi anh: “Sao thế, cậu không hài lòng với cơm hộp bọn tôi chuẩn bị hả? Muốn ăn mỳ à?”
Lục Kiệt khẽ cười, bỏ điện thoại xuống, “Đúng vậy, cảnh quay đã chuẩn bị xong chưa?”
Lương Tốn gật đầu.
Cảnh diễn ngày hôm nay của Lục Kiệt không nhiều, chỉ có một cảnh ngắn vài phút trong quán bar. Việc đến sớm thế này hoàn toàn là do Lương Tốn muốn lợi dụng cơ hội để Lục Kiệt chỉ đạo miễn phí. Lục Kiệt đã thay xong quần áo, là một chiếc áo ba lỗ trắng đơn giản, phối với quần túi hộp rằn ri, dưới chân đi đôi bốt Martin, bắp tay rắn chắc ẩn hiện dưới ánh đèn, dù chỉ ngồi yên tại chỗ, vẫn thu hút vô số ánh nhìn. Bối cảnh đã được chuẩn bị xong, Lương Tốn cũng chẳng muốn kéo dài thời gian thêm nữa, dù sao vẫn còn có người chờ Lục Kiệt ở khách sạn. Lương Tốn liền ra hiệu cho mọi người vào vị trí.
Trong cảnh quay này, Lục Kiệt sẽ ngồi ở quầy bar uống rượu, ánh mắt mang theo men say ngắm nhìn người ca sĩ đang hát trên sân khấu. Người ca sĩ sẽ vừa chơi guitar vừa hát một bản tình ca xưa của một ca sĩ nổi tiếng. Ca sĩ đó được Lương Tốn đặc biệt chiêu mộ từ một quán bar, cũng là sinh viên, nghe nói khá nổi tiếng, tính tình có hơi kiêu căng. Lương Tốn đã phải trả thù lao khá cao mặc dù chỉ yêu cầu cậu ta hát như khi biểu diễn ở quán bar thường ngày. Cảnh quay này vốn dĩ rất nhẹ nhàng. Lục Kiệt không có lời thoại, chỉ cần nhìn ngắm người kia hát, nhưng kiểu phân cảnh không lời thế này mới là thử thách lớn nhất về diễn xuất, hơn nữa Lương Tốn cảm thấy chỉ có mỗi Lục Kiệt mới có thể diễn được cảnh này. Lục Kiệt như cười như không nhìn về phía sân khấu, ánh mắt tựa như đang tán tỉnh đối phương, dễ dàng khiến người ta đắm chìm. Vốn người ca sĩ kia chỉ cần tập trung hát là ổn rồi, nhưng không ngờ mới hát được nửa bài đã bị Lục Kiệt mê hoặc, đột nhiên cậu ta gửi một nụ hôn gió tới Lục Kiệt. Lương Tốn: “……….” Lương Tốn vội vàng hô ‘Cắt’, rồi gọi ca sĩ kia tới nói chuyện.
Nhưng tên ca sĩ đó còn chẳng thèm nghe lời Lương Tốn nói: “Bọn tôi vốn là như vậy mà.” Nói xong còn quay đầu liếc về phía Lục Kiệt đang lắc ly rượu trong tay, đồng thời ném một ánh mắt quyến rũ về phía anh, “Thêm Wechat nhé?” Các nhân viên có mặt tại đó quay sang nhìn nhau, chưa từng thấy diễn viên nào thiếu chuyên nghiệp đến thế. Lục Kiệt gõ nhẹ ly rượu, anh không trả lời mà chỉ liếc nhìn Lương Tốn, bày ra vẻ mặt ‘cậu tự giải quyết đi’ với y. Lương Tốn tức đến nỗi đầu sắp bốc khói, tuy bình thường y hay cợt nhả, nhưng ở phim trường thì tuyệt đối không cho phép phát sinh những chuyện thế này. Không cho tên ca sĩ đó một cơ hội thứ hai, Lương Tốn lập tức đuổi người ra khỏi phim trường. Tên ca sĩ đó lại không chịu rời đi ngay, lúc thì quay sang đòi tiền Lương Tốn, lúc lại quay ra xin cách thức liên lạc của Lục Kiệt. Lương Tốn tức đến mức không trả một xu nào hết. Nếu đối phương thực sự gây chuyện, Lương Tốn có đủ quyền hạn để bắt cậu ta bồi thường vi phạm hợp đồng.
“Chết tiệt, lúc tôi tìm được thì thằng này vẫn còn bình thường lắm cơ mà!” Lương Tốn phát điên rồi, tuy đó chỉ là một diễn viên quần chúng, nhưng y cực kỳ khắt khe trong việc tuyển chọn diễn viên, giờ muốn tìm người thay thế thì chắc chắn sẽ tốn thời gian, mà vai diễn này của Lục Kiệt đã bị trì hoãn rất lâu rồi, giờ lại phải hoãn tiếp, nhưng y cũng không thể bắt Lục Kiệt chờ mãi ở đây. Muốn hẹn lại lịch với Lục Kiệt thì chẳng biết phải đợi đến bao giờ. Lương Tốn sốt ruột đến mức vò đầu bứt tóc. Lục Kiệt lắc ly rượu rồi nhìn về phía máy quay, “Không cần lộ mặt?” “Đúng vậy, nhưng không được xấu, tôi là người mê cái đẹp.” Cho dù chỉ là một vai phụ không cần lộ mặt, Lương Tốn cũng nhất quyết không chọn người xấu xí. Lục Kiệt cười: “Không hề xấu.” Mà còn rất đẹp. Nghe anh nói vậy, Lương Tốn ‘hử’ một tiếng, “Cậu có quen ai à?” Lục Kiệt mỉm cười, “Chưa chắc người ta đã chịu, để tôi hỏi thử ý họ xem sao.” “Vậy mau đi hỏi đi!” Lương Tốn đang sốt ruột đến sắp phát điên rồi.
Hương vị của bát “mỳ nước dùng không” ấy cũng không tệ, đúng là có hơi thanh đạm. Dung Sơ ăn no rồi trở về khách sạn cùng Lâm Trác. Ngay khi vừa đến cửa thang máy, điện thoại Lâm Trác đã đổ chuông. Lâm Trác nhìn một cái, thấy Hứa Xuyên gọi tới, vội vàng báo cho Dung Sơ một tiếng rồi đi ra đại sảnh để nghe điện thoại. Dung Sơ đứng chờ ở cửa thang máy.
Thang máy ‘ding’ một tiếng rồi mở cửa, Dung Sơ vội vàng tránh sang một bên, nhưng vừa ngẩng đầu đã thấy Cao Vinh bước ra, bên cạnh còn có một chàng trai đang ôm thùng giấy, có vẻ là trợ lý của Cao Vinh. Hiển nhiên là Cao Vinh cũng nhìn thấy cậu, gã nhướn mày, đi ra khỏi thang máy, đứng chắn trước mặt Dung Sơ. Ngày hôm qua gã uống say, có hơi mất kiểm soát nhưng vẫn nhớ rõ mọi chuyện. Nếu không phải Lục Kiệt đột nhiên xuất hiện thì gã đã lấy được chiếc điện thoại rồi, không ngờ hôm nay lại chạm mặt Dung Sơ tại đây. Thấy Dung Sơ chỉ có một mình, Cao Vinh lại càng chắc chắn rằng cậu là một tân binh, chẳng có nổi một người trợ lý. Tối qua gã còn thử tra trên mạng, hoàn toàn không có bất kỳ thông tin nào về Dung Sơ. Tuy Dung Sơ rất đẹp, nhưng người đẹp trong giới giải trí cũng đâu có hiếm, cậu lại là tân binh, vậy thì chưa chắc đã nổi tiếng. Nhưng dù sao đây cũng đang ở tầng một của khách sạn, Cao Vinh cố kìm nén cơn nóng giận, gã chìa tay ra trước mặt Dung Sơ, “Đưa điện thoại đây cho tôi.” Trợ lý của Cao Vinh cực kỳ thành thục canh chừng cho gã. Rõ ràng đây không phải lần đầu tiên làm ra chuyện kiểu này.
Có lẽ vì đêm qua đã nói chuyện này với Lục Kiệt, bởi vậy bây giờ lá gan của Dung Sơ cũng lớn hơn. Cậu không còn sợ Cao Vinh nữa, chỉ lắc đầu, “Đây là quyền riêng tư của tôi.” Cậu không nghĩ ở trước mặt bao nhiêu người thế này thì Cao Vinh có thể làm được gì, khách sạn đông người qua lại, dù sao Cao Vinh cũng là người nổi tiếng, chỉ cần sơ sảy một chút là sẽ bị người khác chụp lại ngay. Nhưng nhớ tới lời của Lục Kiệt, tên Cao Vinh này thù dai như vậy, có lẽ hôm nay sẽ không dễ dàng buông tha cho cậu. “Quyền riêng tư cái gì? Tôi nghi ngờ cậu lén lút quay video tôi!” Cao Vinh đã hoang mang lo lắng cả đêm, nếu không nhờ có rượu thì chắc tối qua gã đã chẳng ngủ nổi rồi! “Không có.” Dung Sơ cắn răng phủ nhận. Cậu không hề quay video, nhưng cậu có ghi âm lại, mà đối với Cao Vinh thì chuyện ghi âm có khi còn nghiêm trọng hơn.
Thấy thái độ của cậu, Cao Vinh lại càng tức, liền ra hiệu bằng mắt cho trợ lý. Trợ lý không giống cậu bạn chẳng dám ra tay đêm qua, vừa nhận được chỉ thị đã lập tức muốn túm lấy tay Dung Sơ. Nhưng còn chưa chạm được vào cậu thì Lâm Trác vừa nghe điện thoại xong đã chạy tới, người chưa thấy đâu nhưng tiếng đã vang lên trước, “Mấy người đang làm gì vậy hả?” Cao Vinh còn tưởng người qua đường nào đi ngang qua xen vào chuyện của gã, định quát không được xen vào, nhưng vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Lâm Trác. Lâm Trác đã đi theo Lục Kiệt nhiều năm, trước đây Cao Vinh còn từng đóng chung đoàn phim với Lục Kiệt, đương nhiên gã biết cậu ta. Dù hiện tại Cao Vinh có người chống lưng, nhưng gã vẫn biết ai có thể đụng vào và ai không, chẳng thế mà gã chỉ dám dùng một tài khoản giả trên mạng để bôi xấu Lục Kiệt, rồi chửi bới sau lưng anh.
“Nào có làm gì đâu.” Cao Vinh kéo trợ lý tính rời đi, trước khi đi còn hung hãn trừng mắt với Dung Sơ một cái. Kết quả lại nghe thấy Lâm Trác nói: “Anh Dung, anh không sao chứ?” Cao Vinh dừng bước, quay đầu lại nhìn. Lâm Trác đi tới bên cạnh Dung Sơ, câu vừa rồi chính là nói với cậu. Hai người họ có vẻ là quen nhau. Hơn nữa, Lâm Trác là trợ lý của Lục Kiệt, vậy mà giờ lại quan tâm đến người khác. Chứng tỏ mối quan hệ của người này và Lục Kiệt khá thân thiết. Cho dù hiện tại Lục Kiệt đang bị scandal bủa vây, nhưng nhà họ Lục thì vẫn còn đó, thân phận và địa vị của Lục Kiệt cũng vẫn ở đó. Đột nhiên Cao Vinh cảm thấy hoảng loạn, gã lại nhớ tới cảnh mình bị Lục Kiệt thay thế từ mấy năm trước. Lúc ấy Cao Vinh ỷ vào việc sau lưng có hậu thuẫn nên tưởng chẳng ai có thể làm gì mình, hơn nữa gã cũng chỉ đóng một vai phụ nhỏ nên cũng chẳng hề để tâm. Ai ngờ chỉ vì gã đọc thoại không đạt yêu cầu mà Lục Kiệt đã thẳng tay thay thế gã. Hậu thuẫn sau lưng gã cũng hết cách, gã đành nuốt cục tức này vào bụng. Mấy năm nay, gã vẫn ỷ vào việc có hậu thuẫn nâng đỡ mình mà kiêu căng hống hách như trước, nhưng cũng chỉ dám bắt nạt kẻ yếu thế hơn.
Dung Sơ ngẩng đầu, vừa vặn cũng thấy vẻ mặt của Cao Vinh khi quay lại nhìn mình, chắc là gã cũng đoán ra cậu có quen biết với Lục Kiệt rồi. Dung Sơ ngẫm nghĩ, ngay lúc cửa thang máy vừa mở ra, cậu nói với Cao Vinh: “Tôi đã nghe thấy chuyện anh tự nhận mình là người bôi nhọ Lục Kiệt, cũng đã ghi âm lại hết, và bản ghi âm đấy tôi cũng đưa cho Lục Kiệt rồi.” Nói xong Dung Sơ chẳng quay đầu lại, mà vọt thẳng vào thang máy. Cậu sợ tên Cao Vinh ấy nổi điên thì lại muốn nhào tới đánh mình. Quay về phòng, Dung Sơ liền ngã nhào xuống ghế sofa. Nói thật thì, chân cậu vẫn còn hơi run. Nhưng nghĩ tới đoạn ghi âm kia, cậu thấy Cao Vinh chắc chắn sẽ còn phải sống trong thấp thỏm lo âu một thời gian dài nữa. Ít nhất thì gã cũng không dám tùy tiện lên mạng chửi mắng Lục Kiệt nữa đâu nhỉ?
Lâm Trác đứng ở bên cạnh, mặt không chút cảm xúc nào, gửi báo cáo cho Lục Kiệt. [Đi ăn về thì gặp Cao Vinh] [Anh Dung đang bảo vệ anh Lục ạ] Dung Sơ nằm nghỉ một lúc thì mới chợt nhớ ra phải nói chuyện này cho Lục Kiệt. Không biết giờ này Lục Kiệt còn bận không, cậu vừa lấy điện thoại định nhắn tin thì anh đã gọi đến. Dung Sơ nhanh chóng bắt máy. “Thầy Lục ạ.” Cậu nhẹ giọng trả lời. Lâm Trác liền dứt khoát đi ra ngoài. “Tôi đây.” Giọng anh mang theo ý cười. Giọng Lục Kiệt truyền qua điện thoại lại càng trầm thấp hơn nhiều, làm vành tai Dung Sơ đỏ bừng bừng, nhưng cậu cũng nhanh chóng đáp lời anh, giọng điệu có phần phấn khích, “Em vừa định nhắn tin cho anh… Lúc nãy em đã gặp Cao Vinh, em còn nói đã gửi bản ghi âm cho anh rồi.”
Lục Kiệt hoàn toàn không trách cứ gì, ngược lại còn thuận theo ý cậu: “Vậy thì đêm nay nhất định cậu ta sẽ mất ngủ rồi.” “Em cũng đoán vậy, lúc anh ta nhìn thấy trợ lý Lâm, biểu cảm đặc sắc lắm.” Dung Sơ nói xong thì đột nhiên nhớ ra: “Nhưng mà… có khi nào anh ta sẽ kể cho người khác biết về em không?” Dù sao thì mối quan hệ giữa cậu và Lục Kiệt còn chưa công khai. Không biết như vậy có làm xáo trộn kế hoạch của Hứa Xuyên hay không. “Nếu cậu ta kể, thì chẳng phải chúng ta còn phải cảm ơn cậu ta hay sao? Vừa có thể chứng minh em rất bảo vệ tôi, cũng vừa chứng minh tình cảm chúng ta rất sâu đậm.” Giọng nói của Lục Kiệt rõ ràng mang ý trêu chọc. Tuy cậu biết những lời của Lục Kiệt nói là giả, nhưng đôi gò má của Dung Sơ vẫn cứ nóng ran lên. Cảm giác như thể lời Lục Kiệt nói là thật vậy. Nhưng trong lòng Dung Sơ cũng hiểu, cậu chỉ không muốn để những kẻ kia đi vu khống người khác mà thôi. Rõ ràng Lục Kiệt đâu phải người như thế, thì hà cớ gì mà anh phải chịu những lời chửi rủa ấy chứ?
Dung Sơ hít sâu vào một hơi, rồi mới nhớ ra hỏi Lục Kiệt: “Thầy Lục, anh gọi điện thoại cho em có việc gì vậy ạ?” Lục Kiệt ‘à’ một tiếng, “Suýt nữa tôi quên mất, mỳ nước dùng không hôm nay em ăn thế nào?” Cậu không đoán được anh lại hỏi về chuyện này, nên có hơi ngẩn người ra, “Cũng được ạ.” Lục Kiệt khẽ ‘ừ’, “Vậy lát nữa phiền em mang một bát tới cho tôi nhé?”