Nụ Hôn Giả Và Cơn Bão Mạng

Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâm Trác mặt không biểu cảm, ra hiệu cho tài xế nâng tấm chắn lên.
Sau khi tới khách sạn, Dung Sơ và Lục Kiệt, một người trước một người sau, giữ khoảng cách nhất định khi bước vào. Lâm Trác thì được bảo đi mua bữa tối.
Đương nhiên không thể ăn đồ đắt tiền trong nhà hàng sang trọng trên tầng thượng rồi.
Cuối cùng Lục Kiệt chọn một quán malatang.
Dung Sơ khá ngạc nhiên, lần đầu tiên cậu biết ảnh đế cũng ăn những món bình dân như thế này.
Dung Sơ một mình bước vào thang máy, hai tay buông thõng bên người, cậu nhìn chằm chằm hình ảnh phản chiếu của mình trên cửa thang máy.
Cậu có chút căng thẳng.
Cửa thang máy nhanh chóng mở ra.
Dung Sơ cố nén sự tò mò muốn xem trên tầng này có phóng viên ảnh nào không, cậu đi thẳng về phòng mình, như không có chuyện gì xảy ra, đóng cửa lại.
Không lâu sau, trên điện thoại cậu hiển thị một tin nhắn mới, là của Lục Kiệt: [Mở cửa đi]
Tim Dung Sơ bắt đầu đập nhanh hơn.
Tuy chỉ là giả thôi, nhưng cái cảm giác này, cứ như đang lén lút yêu đương thật vậy.
Lúc ra mở cửa, mặt Dung Sơ đã đỏ ửng, may mà có khẩu trang và mũ che đi, nhưng hai vành tai không được che chắn thì đã đỏ bừng.
Lục Kiệt bật cười, anh cố ý liếc nhìn xung quanh, bàn tay đặt lên đầu Dung Sơ, cách lớp mũ, khẽ ấn xuống một cái, không mạnh không nhẹ.
Mi mắt Dung Sơ khẽ run, cậu cúi đầu nhìn đôi giày của Lục Kiệt, nhỏ giọng hỏi: “Có phóng viên ảnh ở đây sao ạ?”
“Ừm, có.”
Phóng viên ảnh đang đứng ở một góc cách đó không xa, máy ảnh cũng đã được chuẩn bị sẵn sàng.
Dung Sơ ‘ồ’ một tiếng, không biết nên đặt tay ở đâu, ánh mắt cậu dừng lại trên bàn tay đang buông thõng bên người Lục Kiệt, do dự một lát, rồi chậm rãi đưa tay qua, dùng ngón út ngoéo lấy ngón út của anh.
Sau đó thì không nhúc nhích nữa.
Ngay cả hơi thở cũng trở nên nhẹ bẫng.
Có thể thấy rõ, cậu đang vô cùng thẹn thùng.
Lục Kiệt sững người, anh nhướn mày, cũng thuận theo ý Dung Sơ để mặc cậu ngoéo ngón tay mình. Bàn tay còn lại của anh thong thả trượt từ đỉnh đầu cậu xuống sau gáy rồi dừng lại, anh khẽ khom người, nghiêng đầu sang ghé gần vào bên tai Dung Sơ, nói nhỏ, “Phải ôm em thôi.”
Cho Dung Sơ một khoảng thời gian để chuẩn bị tâm lý.
Nhưng dường như anh chẳng cho cậu chút thời gian nào cả.
Bởi ngay sau khi lời vừa dứt, tay anh đã đặt sau lưng Dung Sơ, nhẹ nhàng kéo cậu vào lòng.
Nhưng anh dường như ghét cái mũ lưỡi trai vướng víu nên trực tiếp cởi nó ra, cầm trên tay.
Cứ thế, Dung Sơ được anh dứt khoát ôm vào lòng.
Tất cả những phần da hở ra bên ngoài của Dung Sơ đã đỏ bừng, không thể đỏ hơn được nữa.
Cậu ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng trên người Lục Kiệt.
Nhưng lúc nãy trên xe thì không ngửi thấy, hình như là mới xịt thêm, mùi hương không quá nồng, mà giống mùi cây Tùng hơn.
Cằm Dung Sơ cứng đờ tựa trên vai Lục Kiệt, nhưng cậu sợ bức ảnh trông sẽ giả tạo quá, nên do dự một lát, bàn tay còn lại rụt rè nắm lấy vạt áo anh.
Như vậy thoạt nhìn, họ giống như đều chủ động ngả vào lòng đối phương, cũng trông thoải mái và tự nhiên hơn.
Nếu bỏ qua đôi tai đỏ đến mức sắp nhỏ máu của cậu, thì họ trông giống một đôi tình nhân đang trong giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt đứng ôm nhau trước cửa phòng.
May mà trên tầng này chỉ có hai người bọn họ ở.
“Anh có muốn vào phòng không ạ?” Nửa phút sau, Dung Sơ hỏi.
Nếu cứ giữ nguyên tư thế này, thì có vẻ hơi gượng gạo.
Lục Kiệt đáp: “Chắc là Lâm Trác sắp về đến nơi rồi.”
Dung Sơ được anh phân tán bớt sự chú ý, nên bụng đã rất không đúng lúc mà kêu ‘ọc ọc’ một tiếng, cậu giật mình, suýt nữa thì rụt cả tay khỏi tay Lục Kiệt.
Lục Kiệt vỗ nhẹ lưng cậu như để an ủi.
Dung Sơ chỉ hận không thể chui đầu xuống đất cho xong, nhưng mà cậu không làm được, chỉ có thể vùi đầu vào ngực Lục Kiệt, nhỏ giọng giải thích: “Chỉ là tại em đang bị đói thôi…”
Lục Kiệt bật cười, “Ừm, tôi cũng đói rồi.”
Sau đó anh lùi lại một chút, buông Dung Sơ.
Cậu thoáng ngơ ngác, lại thấy Lục Kiệt đội mũ lên cho cậu, nhưng ngón tay anh móc lấy một bên dây khẩu trang, nhẹ nhàng tháo nó xuống. Đầu ngón tay anh lướt qua vành tai Dung Sơ, làm làn da ở đó lại nóng đến kinh người.
Đôi mắt cậu từ từ mở to.
Lục Kiệt mỉm cười với cậu, “Không hôn em đâu, tôi chỉ mượn góc chụp thôi.”
Lục Kiệt dường như rất thành thạo với mấy chuyện này.
Dung Sơ như nín thở, hàng mi cậu run run khi thấy Lục Kiệt nghiêng đầu cúi xuống ngày càng gần, đến khi chóp mũi cả hai chạm nhau anh mới dừng lại. Lục Kiệt dùng bàn tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay cậu, như một cách trấn an.
Ánh mắt anh lại rơi xuống bờ môi nhạt màu của Dung Sơ.
Có hơi khô.
“Em uống nhiều nước một chút.” Lục Kiệt đột ngột nói.
Dung Sơ ngẩn người, còn chưa kịp phản ứng thì Lục Kiệt đã lùi lại.
Nhiệm vụ chụp hình hoàn tất.
Dung Sơ thấy một người đàn ông mặc đồ đen khoác balo nhanh chóng đi vào thang máy.
Lục Kiệt chỉnh lại mũ cho cậu: “Em vào đi, lát nữa tôi bảo Lâm Trác mang bữa tối lên cho em.”
Cậu vẫn cứ đứng ngây người ở cửa, vẫn chưa hoàn hồn.
Lục Kiệt cũng không rời đi ngay, anh đợi đến khi Dung Sơ chậm chạp nói: “Vâng, thầy Lục… Thầy Lục ngủ ngon ạ.”
Lục Kiệt nhướn mày, anh đang định rời đi thì đột nhiên Dung Sơ nhớ ra điều gì đó, lấy hết dũng khí ngẩng đầu nhìn Lục Kiệt, “Thầy Lục… Anh có thể thu cho em một bản nhạc chuông báo thức không ạ?”
Hai phút sau, Dung Sơ giờ đang đứng trong phòng tắm vốc nước lạnh rửa mặt.
Cái nóng trên mặt cậu vẫn chưa tan hết, cậu sờ lên đôi môi khô khốc, cuối cùng cũng hiểu được vì sao khi nãy Lục Kiệt lại bảo mình uống nhiều nước hơn.
Là vì sau này còn phải hôn môi nữa…
Khuôn mặt vừa vất vả lắm mới bớt đỏ một chút giờ lại tiếp tục nóng bừng.
Dung Sơ nhắm mắt lại.
Ngay sau đấy mở bừng mắt ra, gương mặt đầy vẻ ảo não.
Rốt cuộc là vì sao tự nhiên cậu lại đi hỏi xin Lục Kiệt thu chuông báo thức chứ?
Cậu sờ lên ngực trái nơi tim mình đang đập, có hơi khó hiểu.
Không bao lâu sau, Lâm Trác đã mang Malatang quay lại, còn đưa cho Dung Sơ một tuýp thuốc mỡ.
Cậu khó hiểu nhìn Lâm Trác.
Lâm Trác vẫn giải thích với khuôn mặt lạnh tanh: “Là anh Lục bảo em mua để anh bôi tay.”
Dung Sơ miết nhẹ lên những ngón tay đang sưng, do dự một lát rồi vẫn chụp lại tuýp thuốc mỡ, gửi cho Lục Kiệt: [Cảm ơn thầy Lục ạ]
Thầy Lục: [Nếu thật sự muốn cảm ơn tôi, thì em đừng lấy nhạc chuông báo thức từ tôi nữa nhé?]
Dung Sơ chớp chớp mắt, cậu đang định gõ ‘Được ạ’, bởi vì chính bản thân cậu còn chẳng biết tại sao mình lại đột nhiên đưa ra yêu cầu với Lục Kiệt nữa.
Nhưng còn chưa kịp gửi tin nhắn ấy, Lục Kiệt đã chia sẻ một đoạn thu âm sang cho cậu.
Chính là bản thu Lục Kiệt hát ‘Chờ em’, gần như giống hệt với lúc hát tại phim trường.
Dung Sơ nhanh chóng xóa đi hai chữ ‘Được ạ’, cực kỳ trái lương tâm mà nhắn cho Lục Kiệt: [Rất êm tai ạ, cảm ơn thầy Lục.]
Thầy Lục: [Cười haha.jpg]
Thầy Lục: [Cảm ơn thầy Dung đã động viên]
Dung Sơ vừa thấy cách gọi ‘Thầy Dung’ liền cảm thấy cực kỳ ngại ngùng, cậu chẳng biết phải trả lời lại thế nào.
Cũng may là Hứa Xuyên vừa gửi một tin nhắn mới vào cái nhóm chat ba người kia.
Hứa Xuyên chuyển tiếp một bài đăng Weibo, Dung Sơ lập tức nhấn vào xem.
Bài mà hắn gửi chính là những bức ảnh mà phóng viên ảnh vừa chụp ban nãy.
Tốc độ nhanh thật.
Góc chụp cũng rất tinh xảo.
Không chụp được chính diện mặt Dung Sơ, nhưng mặt Lục Kiệt thì rõ mồn một, chẳng cần phải đoán, chỉ liếc một cái đã nhận ra ngay.
Có hai tấm ảnh Lục Kiệt và Dung Sơ ôm nhau trước cửa phòng, còn cố tình phóng to phần ngón út của hai người ngoéo chung với nhau, bên cạnh là chữ ‘Ngọt!’ được viết to đùng.
Lại còn có một tấm chụp cảnh hôn.
Tuy Dung Sơ biết đó chỉ là mượn góc chụp, nhưng nhìn trong ảnh thì trông không giống thế.
Một tay Lục Kiệt đặt phía trên đầu cậu, cách qua chiếc mũ, ngón cái khẽ ấn xuống như thể đang vuốt ve. Vành mũ cố tình hất lệch sang một bên, đầu Lục Kiệt gần như che khuất hết khuôn mặt cậu, mà chiếc khẩu trang lại chỉ treo rũ ở một bên vành tai, bàn tay còn lại của Lục Kiệt thì không thể thấy rõ là đã đặt ở đâu.
Mấy bức ảnh ấy mang một bầu không khí cực kỳ mập mờ. Người phóng viên ảnh đó chắc chắn là một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp.
Phần bình luận phía dưới rõ ràng nhiều hơn hẳn so với bài đăng mà Cao Vinh đã tung ra trước đó, và cũng mau chóng leo thẳng lên bảng hotsearch.
[Cái đậu má!!!]
[Thế là anh ta bao nuôi nghệ sĩ mới thật sao?]
[Khoan đã đây là ai thế??? Nghệ sĩ mới này là ai vậy!!!]
[Lục Kiệt là đồng tính thật sao?? Bảo sao trước giờ hợp tác với mấy nữ diễn viên nhưng chẳng có chút chemistry nào]
[A a a a a a vành tai đỏ hết cả lên đáng yêu quá!!! Lại còn ngoéo ngón tay nữa!! Ôi trời ơi, trong sáng thế!!!]
[Chuyện này thú vị nhỉ, chiêu trò đúng không? Tin vừa nổ ra đã tung ngay ảnh, lại còn rõ nét như thế, rõ ràng là dàn dựng. Nguyên một combo truyền thông trơn tru thế này, bảo sao, cái tên phạm pháp kia tính đổi chiêu, dời sự chú ý để tẩy trắng sao?]
[Fan Lục Kiệt chắc đau lòng lắm nhỉ? Ngày nào cũng ăn chửi vì hắn ta, thế mà hắn lại ngọt ngào vui vẻ bên tình nhân nhỏ sau lưng mọi người.]
[Cút! Đừng đau lòng hộ nữa! @LụcKiệtStudio ra giải thích đi.]
[Tuổi của Lục Kiệt cũng cả mớ rồi, có yêu đương hẹn hò cũng là bình thường thôi]
[Không tin, đợi phản hồi]
Lục Kiệt ra mắt sớm, lại là thuộc phái thực lực nên lượng fan ‘bạn gái’ thật ra chỉ chiếm một phần nhỏ, vì thế số fan bị sốc bởi chuyện tình cảm rồi quay sang chửi bới chỉ là thiểu số.
[Thế đã có ai tra được cái cậu nghệ sĩ mới kia là ai chưa?]
Dĩ nhiên câu trả lời là chưa rồi.
Dung Sơ không lộ mặt, mà cậu cũng nào phải nghệ sĩ gì, kia chỉ là lời nói từ phía Cao Vinh.
Nhưng rất nhanh đã có người tinh mắt lên tiếng: [Khoan khoan, cái mũ này trông quen lắm, hình như tôi thấy ở đâu đó rồi.]
[Cái kiểu mũ này đầy rẫy ra đấy thôi]
Huống hồ logo của mũ còn bị xoay sang bên kia rồi, căn bản là chẳng nhìn ra được nó của nhãn hiệu nào.
[Internet bị mất trí nhớ sao?? Lục Kiệt hút ma túy, sao còn dám để hắn xuất hiện trước mắt công chúng vậy???]
[Đúng rồi đó, mọi người không ai còn nhớ Lục Kiệt là người thế nào sao? Trời ạ]
[Đệt mợ, trước đây Lục Kiệt từng đá Cao Vinh ra khỏi đoàn để đổi người sao???]
Cao Vinh là ai? Là một minh tinh nhỏ ra mắt từ một show tuyển chọn, chuyển sang làm diễn viên nhưng không thể diễn được, tài nguyên thì rất tốt, nhưng vẫn không thể nổi tiếng lên được.
Thế mà giờ đây, tên Cao Vinh cùng tên Lục Kiệt lại leo thẳng lên bảng hotsearch.
Có người tung ra một đoạn video từ cách đây mấy năm, quay lại cảnh Cao Vinh và Lục Kiệt ở chung một đoàn phim.
Trong video, lúc Cao Vinh đọc thoại cứ vấp váp suốt, hoàn toàn không có chút năng lực cơ bản nào của diễn viên. Vài lần lặp lại liên tục như thế, khiến Lục Kiệt trực tiếp phát cáu.
Người vừa tung tin nói: [Đó là vì Lục Kiệt trực tiếp cho người thay thế Cao Vinh nên tin tức không truyền ra ngoài.]
[Tôi xem mà còn tức… Bảo sao nhiều năm thế rồi mà diễn xuất của Cao Vinh chẳng tiến bộ chút nào, mấy phim đóng đều phải dùng lồng tiếng.]
[Bảo Lục Kiệt chèn ép người khác trên phim trường là nói cái này phải không???]
Nhưng đây vẫn chưa phải là tin duy nhất.
Tiếp sau đó, Cao Vinh lại bị khui ra chuyện bắt nạt bạn diễn cùng đoàn phim, có cả video làm bằng chứng.
Trong video ấy, Cao Vinh dẫn theo trợ lý của mình, ném thẳng kịch bản vào mặt một diễn viên khác, người này cũng là một diễn viên không có tiếng tăm.
Còn có cả video Cao Vinh đuổi đánh trợ lý.
Rồi lại xuất hiện thêm video Cao Vinh ra vào khách sạn cao cấp với một giám đốc công ty xây dựng, một tổng giám đốc công ty truyền thông, một quản lý công ty marketing… Đời sống vô cùng phong phú.
Chỉ trong chốc lát, mọi tin đồn tình cảm của Lục Kiệt đã tạm thời bị đè xuống.
Dung Sơ lướt Weibo hồi lâu, xem đến hoa cả mắt, cậu không khỏi cảm thán, khó trách tại sao tất cả mọi người lại thích hóng chuyện đến thế.
Thật sự là cũng có hơi kích thích nha.
Cuối cùng có người còn tổng kết: [Có phải Cao Vinh đã đắc tội với ai rồi không?]
Phòng bên cạnh.
Lục Kiệt vừa ăn vừa gọi điện thoại cho Hứa Xuyên.
“Lát nữa tôi bảo tài xế tới đón Dung Sơ về, khả năng ngày mai sẽ có phóng viên và fan tới chặn cậu đấy.” Khu phim trường này tuy được quản lý nghiêm ngặt, hiếm khi nào phóng viên và fan có thể vào được, nhưng với tình huống như thế này thì cũng khó mà bảo đảm được.
Lục Kiệt ‘à’ một tiếng, “Sợ là không được rồi.”
“Sao mà không được? Làm sao, cậu là trẻ sơ sinh khổng lồ à, không rời cậu ấy được sao?”
Lục Kiệt nhẹ nhàng đáp, “Mai thầy Dung còn phải diễn chung một cảnh với tôi.”
“Diễn cái gì cơ? Không phải hôm nay đã chụp xong ảnh ọt rồi sao?” Hứa Xuyên nói xong thì lại thấy sai sai, “Gì mà thầy Dung? Cậu con mẹ nó đừng có mà đi lợi dụng trẻ con đấy nhé.”
“Là diễn xuất nghiêm túc.” Lục Kiệt chẳng buồn phản ứng lại nửa câu sau của hắn.
“Thế lúc nào là lúc không nghiêm túc hả?” Hứa Xuyên đột nhiên hiểu ra, “Thế là có ý gì? Cậu nhóc đóng phim chung với cậu? Diễn cái gì? Không phải đã bảo là không được tự tiện xuất hiện trước công chúng rồi sao? Cậu nhóc muốn vào giới giải trí? Muốn đi làm diễn viên sao?”
Lục Kiệt: “Anh đừng có kích động thế, không lộ mặt, chỉ làm khách mời đứng ra hát một bài thôi.”
Hứa Xuyên hít sâu một hơi, “Hát?”
“Đúng vậy, là hát, chẳng phải trước đây cậu ấy học cái này sao?”
Hứa Xuyên hết nói nổi.
Lục Kiệt ngừng một chút rồi nói tiếp, “Anh tìm lại cây đàn guitar tôi từng mua để học trước đây đi.”
Hứa Xuyên một lần nữa trở nên cảnh giác, giờ hắn thấy mình giống hệt cảnh khuyển vậy, “Cậu lại tính làm cái gì?”
“Không làm gì hết, mang cây đàn ấy đi bảo dưỡng lại giúp tôi.”
Hứa Xuyên: “………”
Trực giác của Hứa Xuyên mách bảo rằng đây chẳng phải chuyện gì tốt cả.
Nhưng lát sau, hắn vẫn đáp: “Biết rồi.”
Hứa Xuyên ngẫm nghĩ, rồi vẫn gọi cho Dung Sơ một cuộc.
Giờ ảnh đã bị tung ra trước thời hạn, mấy manh mối mà bọn họ đã sắp đặt sẵn rồi cũng sẽ nhanh chóng được phát hiện, chắc chắn thân phận của Dung Sơ cũng sẽ bị kẻ khác đào ra.
Nhưng lúc gọi tới thì đầu dây bên ấy lại đang báo bận.
Hứa Xuyên: “?”
Lúc này, Dung Sơ đang yên lặng nghe Lục Kiệt nói chuyện điện thoại.
“Một khi thân phận của em được tìm ra, thì về sau em sẽ không thể sống như một người bình thường được nữa.” Giọng nói của Lục Kiệt trầm thấp, anh ngừng lại đôi chút, “Sắp tới có lẽ chúng ta sẽ cần quảng bá cho show tạp kỹ ấy nữa.”
Lục Kiệt không nói cụ thể, nhưng Dung Sơ hiểu anh đang ám chỉ điều gì.
Từ nay về sau, cuộc sống của Dung Sơ sẽ hoàn toàn khác trước đây.
Cậu nắm chặt điện thoại, “Em biết ạ.”
Dung Sơ đã chuẩn bị tâm lý từ lâu, cậu biết bản thân sẽ phải đối mặt với điều gì. Ngay từ sau khi cậu hạ bút ký xuống bản hợp đồng ấy, cuộc đời của cậu cũng đã thay đổi.
Chỉ là giờ khi thực sự bước đến bước này, cậu lại thấy hình như mình cũng không quá căng thẳng.
Lục Kiệt khẽ cười, “Vậy rất mong chờ bài hát của thầy Dung vào ngày mai… Ngủ ngon nhé thầy Dung.”
Sai rồi, hình như cậu đang cực kỳ căng thẳng.
Dung Sơ nhẹ giọng đáp: “Ngủ ngon ạ.”