Chương 17:

Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng hôm sau, Dung Sơ tỉnh giấc và thấy tin nhắn Mạnh Nhất Chu gửi đến từ đêm qua.
Dung Sơ mở ra xem. Mạnh Nhất Chu đã gửi một bức ảnh chụp màn hình bài đăng trên Weibo, trong đó có hình cậu và Lục Kiệt đang ôm, 'hôn' nhau. Kèm theo là câu hỏi: [Dung Sơ, đây là cậu phải không?]
Dung Sơ và Mạnh Nhất Chu quen nhau đã lâu, nên cậu không bất ngờ khi Mạnh Nhất Chu nhận ra mình.
Dung Sơ không hề giấu giếm, cậu thẳng thắn thừa nhận.
Chẳng có gì phải che giấu, dù sao cậu cũng biết thân phận của mình sớm muộn gì cũng bị phanh phui.
Không ngờ Mạnh Nhất Chu lại nhắn tin lại nhanh đến vậy, gần như là trả lời ngay lập tức sau tin nhắn của cậu: [Bây giờ cậu đang ở đâu? Có tiện nghe điện thoại không?]
Dung Sơ suy nghĩ một lát, rồi chủ động gọi điện cho cậu ta.
Điện thoại vừa kết nối, bên phía Mạnh Nhất Chu liền vang lên tiếng sột soạt. Thính giác của Dung Sơ rất nhạy, cậu liền theo phản xạ hỏi: “Cậu đang hút thuốc đấy à?”
Mạnh Nhất Chu ho một tiếng: “Thế mà cậu cũng nghe ra được à?”
Cậu ta đã hút thuốc suốt cả một đêm, gạt tàn trên bàn đã sắp đầy ắp.
Dung Sơ nghe rõ giọng cậu ta khản đặc, liền thoáng trầm mặc: “Cậu định mặc kệ giọng hát của mình luôn đấy à?”
Mạnh Nhất Chu là giọng ca chính của ban nhạc, nên giọng hát cực kỳ quan trọng với cậu ta.
“Không hút nữa. Bây giờ cậu đang ở đâu? Chúng ta có thể gặp nhau một chút được không?” Kể từ lần gặp ở căng tin, Mạnh Nhất Chu chưa từng liên lạc lại với Dung Sơ.
Cậu ta tự cảm thấy mình chẳng còn mặt mũi nào để gặp Dung Sơ nữa.
Mãi cho đến tận khi nhìn thấy bức ảnh trên Weibo đêm qua. Người khác có thể không nhận ra Dung Sơ, nhưng cậu ta chỉ cần liếc mắt một cái là đã biết ngay đó là ai.
Dáng vẻ thân mật của Dung Sơ và Lục Kiệt trong ảnh trông hệt như một cặp tình nhân.
Nhưng Mạnh Nhất Chu bỗng nhiên lại không tin vào điều ấy.
Dung Sơ vốn không theo đuổi thần tượng nào cả, thậm chí khi Mạnh Nhất Chu vô tình nhắc tới Lục Kiệt vào khoảng thời gian trước khi scandal nổ ra, Dung Sơ rõ ràng còn chẳng biết anh ta là ai.
Mạnh Nhất Chu nhớ lại những tương tác giữa Dung Sơ và người đàn ông ở căng tin ngày hôm đó… Trong lòng cậu ta bắt đầu dấy lên một chút nghi ngờ.
Cậu ta đã liên hệ với những người bạn trong giới suốt cả một đêm chỉ để hỏi về chuyện tình cảm của Lục Kiệt, và câu trả lời nhận được là bản thân họ cũng vừa mới biết chuyện.
Có lẽ vì Lục Kiệt đã giấu chuyện đó rất kỹ, nhưng đột nhiên ngay thời điểm quan trọng thế này lại công khai tình cảm… Cộng thêm phản ứng trước đó của Dung Sơ, cùng với việc Mạnh Nhất Chu đã dò hỏi được rằng Dung Sơ vừa làm thủ tục chuyển viện cho Dung Tinh chưa lâu.
Bản thân Dung Sơ chắc chắn không có nhiều tiền đến thế, Dung Nguyên lại càng không đời nào bỏ tiền để chuyển viện cho Dung Tinh. Mạnh Nhất Chu dám khẳng định, Dung Sơ đã ký một hợp đồng nào đó với Lục Kiệt để đổi lấy một khoản tiền lớn.
Nếu người đó không phải Lục Kiệt thì Mạnh Nhất Chu đã tin mọi thứ là thật rồi.
Dung Sơ có chút áy náy: “Bây giờ tôi đang ở khu phim trường rồi.”
Mạnh Nhất Chu cũng đã sớm đoán ra câu trả lời này: “Người đến đón cậu hôm đó có phải Lục Kiệt không?”
Dung Sơ đáp: “Chính là anh ấy.”
“Hai người quen nhau bao lâu rồi? Làm sao lại quen nhau?”
“Hơn một năm rồi, tôi quen anh ấy khi đang đi làm thêm tại khách sạn.”
Dung Sơ lặp lại y hệt kịch bản mà Hứa Xuyên đã đưa cho mình. Cậu cũng chẳng thấy việc Mạnh Nhất Chu hỏi nhiều như vậy có gì bất ổn, bởi nếu bạn thân của cậu cũng đột nhiên yêu đương với người nổi tiếng, thì chắc chắn Dung Sơ cũng sẽ lo lắng như thế.
Mạnh Nhất Chu phải kìm nén cơn thôi thúc muốn vạch trần sự thật, hỏi: “Mới quen nhau hơn một năm mà đã kết hôn? Dung Sơ, cậu có thật sự hiểu rõ về anh ta không?”
Nếu trước đó Mạnh Nhất Chu hỏi cậu về những chuyện này, thì có lẽ Dung Sơ đã không thể kiên định đáp lời. Nhưng bây giờ, tuy cậu vẫn chột dạ vì đã lừa dối bạn bè, nhưng ít nhất câu trả lời của Dung Sơ không phải là giả, cậu đáp: “Anh ấy không như những gì người ngoài đã nói đâu.”
“Thế thì anh ta là loại người như thế nào? Tại sao cậu lại kết hôn với anh ta?” Giọng Mạnh Nhất Chu trở nên gay gắt. Cậu ta ngừng lại một chút rồi tiếp lời: “Sao trước đây cậu không nhờ anh ta đầu tư cho bài hát của mình? Mối quan hệ của anh ta chắc chắn rộng hơn tôi, hay là khi đó hai người căn bản còn chưa hề quen nhau?”
Nghe ra ý tứ trong lời nói của Mạnh Nhất Chu, Dung Sơ liền siết chặt điện thoại trong tay.
Cậu biết chắc Mạnh Nhất Chu sẽ nghi ngờ mà.
“Dung Sơ, có phải vì tiền mà cậu đã bán rẻ…”
Bốn chữ ‘Bán rẻ chính mình’ còn chưa thốt ra khỏi miệng, Mạnh Nhất Chu đã nghe thấy một giọng nói khác vang lên từ phía Dung Sơ.
“Em đang nói chuyện điện thoại với bạn à?”
Đó là một giọng nam trầm ấm nghe rất quen tai.
Sắc mặt Mạnh Nhất Chu lập tức thay đổi, đành phải nuốt ngược lại những lời định nói.
Dung Sơ quay đầu lại thì thấy Lục Kiệt đang xách đồ bước vào, vẻ mặt có chút ngạc nhiên.
Lục Kiệt có thẻ phòng cậu, nhưng trước đó anh chưa từng tự ý đi vào.
Chắc là đã có chuyện gì rồi.
Dung Sơ nhanh chóng phản ứng lại, cậu gật đầu nhưng không nói gì.
Câu vừa rồi của Mạnh Nhất Chu cậu đã nghe rất rõ ràng, cũng có thể đoán ra vế sau cậu ta định nói gì. Mạnh Nhất Chu nói không sai, cậu quả thật đã vì tiền mà bán rẻ bản thân.
Nhưng khi bị Mạnh Nhất Chu nói thẳng ra như thế, trong ngực Dung Sơ như có gì đó nghẹn lại, mờ mịt và bối rối, đến hít thở cũng thấy khó khăn.
Cậu quen Mạnh Nhất Chu từ thời còn học trung học. Khi ấy, cậu và Mạnh Nhất Chu đều là học sinh luyện thi nghệ thuật. Mạnh Nhất Chu thì hướng ngoại, gặp ai cũng có thể tán gẫu đôi ba câu, mà khi ấy Dung Sơ cũng chưa phải kiểu người khó gần, họ thường xuyên gặp nhau, cho nên cậu liền trở thành bạn bè với Mạnh Nhất Chu.
Nhưng người Dung Sơ có thể thật sự coi là bạn, cũng chỉ có Mạnh Nhất Chu và một cậu bạn khác.
Dung Sơ siết chặt điện thoại.
Lục Kiệt nhíu mày, bỏ đồ trên tay xuống rồi anh trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Dung Sơ. Tấm đệm trên giường cũng lập tức lún xuống. Dung Sơ sững người, rồi lại nghe thấy Lục Kiệt hỏi: “Làm sao thế bé yêu?”
….. Bé yêu?
Cả người Dung Sơ lập tức cứng đờ, sắc đỏ lan từ vành tai lên đến tận mặt, cậu ngẩng phắt đầu nhìn Lục Kiệt.
Mà anh thì chỉ an vị ngồi bên cạnh cậu chứ chẳng làm động tác dư thừa nào, trên khuôn mặt còn phảng phất ý cười.
Chắc chắn anh biết cậu đang gọi điện thoại nên cố tình làm thế.
Nhưng tự nhiên lại gọi như vậy…
Dung Sơ có phần không thể theo kịp diễn xuất của Lục Kiệt.
Đây là lần đầu có người gọi cậu một cách thân mật như vậy.
Dung Sơ mấp máy môi, khẽ lắc đầu: “Không, không có chuyện gì ạ.”
Lục Kiệt khẽ ‘ừ’ một tiếng: “Vậy em nói chuyện xong thì ra ăn đi nhé, anh đi tắm trước đây.”
Dứt lời, anh thật sự đứng dậy đi vào phòng tắm của Dung Sơ.
Tiếng nước cũng nhanh chóng vang lên.
Dung Sơ không dám quay đầu lại, phòng tắm ấy chỉ lắp kính trong suốt, nếu Lục Kiệt tắm ở đó thật, thì những gì không nên thấy đều sẽ thấy hết.
Dung Sơ hít sâu một hơi, áp mu bàn tay lên mặt rồi nói với Mạnh Nhất Chu: “Tôi cúp máy trước đây.”
Bây giờ cậu không muốn tiếp tục nói chuyện với Mạnh Nhất Chu nữa.
Chẳng kịp đợi cậu ta trả lời, Dung Sơ đã dứt khoát cúp máy luôn.
Không lâu sau tiếng nước trong phòng tắm cũng ngừng lại, cửa được mở ra.
Dung Sơ vẫn giữ nguyên tư thế ngồi trên giường, nghe thấy tiếng Lục Kiệt hỏi mình: “Khăn tắm ở đâu thế?”
Tuy ngồi thế này sẽ không nhìn thấy gì, nhưng Dung Sơ vẫn nhắm chặt mắt, ngón tay chỉ vào phía tủ quần áo.
Cậu hoàn toàn chẳng nghi ngờ vì sao Lục Kiệt chỉ tắm có một tí mà đã xong.
Lục Kiệt khẽ ‘ồ’ một tiếng: “Có thể lấy giúp tôi được không? Bây giờ tôi không tiện đi ra ngoài lắm.”
Dung Sơ chỉ có thể quay lưng về phía Lục Kiệt để đi lấy khăn tắm. Cậu cũng không dám quay đầu lại, chỉ dựa theo trí nhớ của mình mà tìm hướng cửa phòng tắm. Vừa đưa khăn tắm ra thì lại nghe thấy Lục Kiệt khẽ bật cười, rồi nắm lấy cổ tay cậu: “Ngược hướng rồi.”
Mặt Dung Sơ lập tức lại càng đỏ hơn.
Nhưng cậu cũng nhanh chóng nhận ra có điều gì đó không đúng. Tay của Lục Kiệt rất khô ráo, hoàn toàn không giống vừa mới tắm xong.
Dung Sơ ngẩn ra. Cậu cẩn thận quay đầu lại mới phát hiện Lục Kiệt vẫn quần áo chỉnh tề, đang như cười như không nhìn mình.
Dung Sơ ngơ ngác mất nửa giây, rồi cậu mím môi: “… Thầy Lục.”
Lục Kiệt khẽ ‘ừ’, anh nhận lấy chiếc khăn tắm: “Giận rồi à?”
Dung Sơ lắc đầu, do dự nhìn chiếc khăn tắm đang ở trong tay anh.
Thật ra cậu không hề giận, cũng nhận ra Lục Kiệt chỉ vừa mới vào phòng tắm chưa lâu, làm sao có thể tắm thật được.
Nếu muốn trách, thì chỉ có thể trách diễn xuất của Lục Kiệt quá tốt mà thôi.
“Tôi thấy em có vẻ không chấp nhận được kiểu xưng hô ‘bé yêu’ kia, cho nên mới muốn chuyển hướng sự tập trung của em đi thôi.” Lục Kiệt quang minh chính đại giải thích.
Mặt Dung Sơ lại nóng hết cả lên, cúi đầu nhỏ giọng nói: “Không phải là không thể chấp nhận ạ.”
Chỉ là lúc đó đột ngột quá, vả lại giọng của Lục Kiệt trầm thấp, nghe cứ như đang phạm quy ấy.
Hơn nữa, Lục Kiệt là người đầu tiên gọi cậu như vậy, cho nên dù mối quan hệ của họ chỉ là giả, nhưng Dung Sơ cũng khó khống chế phản ứng của chính mình.
“Thật sự không sao chứ? Tôi chỉ đột nhiên nghĩ, giữa người yêu với nhau thì cũng cần có một xưng hô thân mật. Nếu tôi cứ gọi đầy đủ họ tên của em thì nghe có vẻ xa cách quá, bởi vậy tự nhiên mới nghĩ tới điều đó. Nếu em có thể chấp nhận được, thế thì sau này…” Lục Kiệt nói tới đó thì ngừng lại, nhìn về phía Dung Sơ. Anh khẽ cúi người xuống ngang với tầm của cậu: “Nếu lúc cần thiết thì tôi sẽ gọi em là ‘bé yêu’ nhé?”
“…… Dạ được ạ, thầy Lục.”
Dung Sơ cụp mắt, hàng mi khẽ run.
Vậy chẳng phải cậu cũng nên sửa lại cách xưng hô với Lục Kiệt sao?
Nếu không, sau này lên show tạp kỹ mà vẫn gọi là ‘thầy Lục’ thì có phải sẽ giống như Lục Kiệt đã nói không, sẽ làm người ta cảm thấy cậu và Lục Kiệt quá xa lạ với nhau?
Lục Kiệt cười khẽ: “Trước mặt bạn bè em, tôi cũng gọi như thế thì có sao không? Giống như vừa nãy ấy.”
“Không sao ạ.”
Dù sao trước mặt bạn bè thì họ cũng cần diễn tốt vai những người đang yêu mà.
Bất luận Mạnh Nhất Chu có tin hay không.
Lục Kiệt ‘ừ’ một tiếng: “Lúc Lâm Trác đi mua đồ đã gặp mấy kẻ nghi là tay săn ảnh đang lảng vảng ở dưới tầng, có thể sẽ bám theo Lâm Trác lên đây.”
Chả trách Lục Kiệt lại đột nhiên vào phòng cậu, chắc là anh muốn đóng giả cho mấy kẻ đó tưởng họ ở chung một phòng. Người mà Hứa Xuyên tìm đến tối qua đã rút rồi, mấy tên hôm nay e là đám phóng viên lần theo tin tức mà mò tới.
Dung Sơ gật đầu.
“Nãy em vừa gọi điện thoại với bạn à?” Lục Kiệt vừa nói vừa lấy bữa sáng ra khỏi bọc.
Nhắc tới Mạnh Nhất Chu, Dung Sơ lại trầm mặc trong chốc lát: “Cậu ấy nhận ra em trong ảnh, vừa rồi là đang dò hỏi em.”
“Là người bạn ở căng tin hôm trước sao?”
Dung Sơ gật đầu.
“Nếu em muốn nói thật với cậu ta thì cũng không phải không được.”
Dung Sơ không hề suy nghĩ mà đáp: “Vậy là vi phạm hợp đồng ạ.”
“Hợp đồng là do Hứa Xuyên làm. Em không nói, tôi không nói, bạn em cũng không nói, vậy Hứa Xuyên sẽ không biết.” Lục Kiệt nhớ tới chàng trai tóc xanh ấy. Ánh mắt của đối phương khi nhìn anh dường như có gì đó không bình thường, mang theo sự thù địch.
Mà khi nãy lúc Dung Sơ nói chuyện điện thoại, vẻ mặt của cậu cũng không được tốt lắm.
Nếu không phải thế thì Lục Kiệt cũng chẳng đột nhiên ngồi xuống bên cạnh rồi gọi cậu như vậy.
“Em không thể đảm bảo là cậu ấy sẽ không nói ra bên ngoài.” Dung Sơ vội vàng lắc đầu: “Hơn nữa, em cũng không muốn vi phạm hợp đồng.”
Cậu đã hứa là sẽ không nói thì chắc chắn sẽ không nói với bất kỳ ai. Cho dù Mạnh Nhất Chu không tin, thì chỉ cần cậu không thừa nhận, đó chính là sự thật.
Lục Kiệt nhướn mày.
Nghe có vẻ như mối quan hệ của Dung Sơ cùng người tóc xanh kia cũng chẳng thân thiết đến mức có thể tin tưởng nhau hoàn toàn.
Lục Kiệt ậm ừ: “Sao cậu ta lại nghi ngờ em? Có thể tôi sẽ giúp em nghĩ ra một cái cớ đấy.”
Dung Sơ nhìn cốc sữa đậu nành mà Lục Kiệt vừa đặt xuống trước mặt mình, lại nhớ về những gì Mạnh Nhất Chu đã nói. Cậu cầm cốc lên uống một ngụm, chậm rãi đáp: “Trước đó em trai em thiếu tiền chữa bệnh, em đã nhờ cậu ấy bán giúp một bản nhạc em đã viết trước đây.”
Không hiểu vì sao, cái lý do mà trước đây cậu còn chẳng muốn nói cho Mạnh Nhất Chu, giờ lại có thể dễ dàng nói ra với Lục Kiệt.
Có lẽ là vì Lục Kiệt đã biết rõ về tình trạng của em trai cậu, cũng có lẽ là bởi vì hôm qua Lục Kiệt đã cùng cậu tập luyện suốt một buổi chiều, rồi anh còn bảo Lâm Trác đi mua thuốc mỡ cho mình.
“Em sáng tác nhạc?” Lục Kiệt có chút kinh ngạc.
Trong tư liệu về Dung Sơ hoàn toàn không ghi lại điều này.
Cậu gật đầu: “Là trước khi anh Hứa Xuyên đến tìm em. Bạn em đã hỏi vì sao khi ấy em không nhờ anh giúp đỡ mình, mối quan hệ của anh cũng rộng hơn. Hơn nữa chắc cậu ấy cảm thấy, nếu em và anh đã hẹn hò với nhau từ lâu rồi, vậy vì sao trước kia em lại thiếu tiền đến vậy, rồi giờ thì đột nhiên không còn thiếu tiền nữa.”
Cậu giấu đi câu Mạnh Nhất Chu bảo mình đã ‘Bán rẻ bản thân’.
Đó là sự thật, bản thân cậu hiểu, Lục Kiệt cũng biết điều ấy.
“Em có thể trực tiếp nói với cậu ta là em không sống phụ thuộc vào tôi, em có cuộc sống và suy nghĩ của riêng mình. Em muốn làm như thế nào là quyền của em, em là một cá thể độc lập. Nếu bạn em thật sự hiểu em thì nên thông cảm cho em. Nếu sau này cậu ta lại hỏi thì em cứ dùng lý do này để ứng phó đi.” Lục Kiệt vừa nói vừa thản nhiên nhìn về phía Dung Sơ.
Biểu cảm của cậu có phần hơi ngơ ngác.
Lục Kiệt bật cười: “Có phải là tôi dạy hư em rồi không? Thực ra tôi chỉ đang dạy em cách lấp liếm với cậu ta thôi.”
“….. Không phải đâu ạ.” Dung Sơ nhanh chóng lắc đầu: “Em chỉ là có hơi chưa hiểu lắm, nhưng giờ hình như em đã hiểu rồi ạ.” Dung Sơ chớp mắt nhìn Lục Kiệt: “Ý anh là em không cần thiết phải giải thích quá nhiều với cậu ấy phải không ạ?”
Cho dù có giải thích thế nào, thì Mạnh Nhất Chu đã muốn nghi ngờ thì cậu ta vẫn sẽ cứ nghi ngờ thôi.
Chuyện này vốn dĩ là lựa chọn của riêng bản thân cậu. Cậu chẳng cần phải vì sự nghi ngờ của bạn bè mà làm mình buồn rầu, phiền não mất phương hướng. Hơn nữa, cậu thật sự mong Mạnh Nhất Chu có thể thấu hiểu cho mình.
Lục Kiệt gật đầu: “Đúng là vậy.”
Dung Sơ lập tức cong môi cười, đôi mắt sáng trong. Cậu ngẩng đầu lên, trông có hơi giống… một đứa trẻ vừa đoán đúng đáp án giờ đang chờ được khen ngợi.
Ngón tay Lục Kiệt khẽ nhúc nhích.
Ngay giây tiếp theo, Dung Sơ thấy anh đưa tay ra, lòng bàn tay anh đặt lên đỉnh đầu cậu, khẽ cười khen: “Học nhanh lắm.”
Trái tim Dung Sơ bỗng đập dồn dập. Cậu ngước nhìn ánh mắt đang chăm chú nhìn mình của Lục Kiệt, dường như ở nơi đó có thứ gì thu hút cậu, rồi khẽ nhỏ giọng đáp: “……. Cảm ơn thầy Lục ạ.”