Chương 24: Lục Kiệt đang cố tình sao?

Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử

Chương 24: Lục Kiệt đang cố tình sao?

Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa nói dứt lời, Lục Kiệt liền nhẹ nhàng vỗ lưng Dung Sơ, như đang dỗ dành cậu vậy.
Dung Sơ vô thức nắm vạt áo anh, nếu không có chỗ dựa, rất khó giữ vững tư thế này.
Chẳng biết Lục Kiệt có nhận ra không, anh khẽ dịch người về phía Dung Sơ, thế là, đầu cậu tựa thẳng vào lồng ngực Lục Kiệt, còn tay anh thì vẫn đặt trên lưng cậu.
Tư thế này, cứ như là Lục Kiệt đang ôm cậu vậy.
Mãi sau Dung Sơ mới nhận ra điều này, cậu khẽ cựa quậy đầu.
Lúc nãy cậu quá xúc động, nhất thời không kiềm chế được nên mới giãi bày hết với Lục Kiệt.
Anh không có nghĩa vụ phải nghe cậu tâm sự, càng chẳng có nghĩa vụ phải an ủi cậu.
Cậu đã vượt quá giới hạn rồi.
Dung Sơ vội vàng định lùi lại, nhưng vừa nhúc nhích, giọng Lục Kiệt đã vang lên từ phía trên cậu: “Nếu em không ngại, có thể tâm sự hết với tôi.”
Tay Lục Kiệt dần di chuyển từ lưng lên gáy cậu, khẽ ấn nhẹ một cái.
Dung Sơ quên cả phản ứng ngay lập tức, mắt cậu dừng lại trên hàng cúc áo sơ mi của Lục Kiệt. Trên người anh có mùi nước hoa thoang thoảng, là hương gỗ tùng mà cậu đã từng ngửi thấy trước đó. Không biết vì mùi hương ấy hay vì lý do nào khác, Dung Sơ bỗng thấy thật an tâm.
Cậu đột nhiên chẳng muốn rời khỏi vòng tay này nữa.
Thấy Lục Kiệt không có ý đẩy mình ra, Dung Sơ cũng không nhúc nhích nữa, cậu vẫn nhìn thẳng vào hàng cúc áo của anh, khẽ khàng kể, “Mạnh Nhất Chu nói… Cậu ấy thích em, nói là chưa bao giờ xem em là bạn bè cả.”
Cậu bỏ qua những lời nói tổn thương khác của Mạnh Nhất Chu.
Thật ra lúc Mạnh Nhất Chu nói thích cậu, trong khoảnh khắc ấy thậm chí Dung Sơ còn nghĩ, nếu cậu không ký hợp đồng này, liệu Mạnh Nhất Chu có không tỏ tình không? Bọn họ có lẽ cũng sẽ không ồn ào như thế này?
Nhưng ý nghĩ ấy nhanh chóng bị cậu gạt đi.
Chuyện này chắc chắn sẽ xảy ra, không phải bây giờ thì cũng sẽ là sau này.
Chỉ cần Mạnh Nhất Chu còn giữ suy nghĩ ấy, thì cậu và Mạnh Nhất Chu không thể làm bạn được.
Lúc cậu kể chuyện, tay Lục Kiệt cứ khẽ vuốt qua mái tóc mềm mại, cũng vô tình chạm vào gáy Dung Sơ, hơi nhột, khiến Dung Sơ không kìm được mà rụt người lại một chút.
Lục Kiệt nheo mắt lại, cúi xuống nhìn làn da mịn màng sau gáy của Dung Sơ, khẽ hỏi: “Em thích cậu ta à?”
“Em không thích cậu ta.” Dung Sơ trả lời dứt khoát.
Cậu biết rõ cảm xúc của mình đối với Mạnh Nhất Chu, ngoài tình bạn, thì chẳng còn bất cứ tình cảm nào khác.
Lục Kiệt ‘ừm’ một tiếng, “Sau này em còn liên lạc với cậu ta nữa không?”
Dung Sơ ngập ngừng, rồi lắc đầu, đáp: “Không ạ.”
Cậu không thể chấp nhận làm bạn với một người từng tỏ tình với mình, cũng không thể chấp nhận làm bạn với một người đã nói rằng họ chưa từng coi cậu là bạn.
So với hai điều ấy, việc Mạnh Nhất Chu nói vì Lục Kiệt có nhiều tiền hơn cậu ta, nói cậu bán rẻ bản thân vì tiền, những lời ấy dường như cũng chẳng còn quan trọng nữa.
“Cho nên em đang buồn vì đã mất đi người bạn đó.” Lục Kiệt nhanh chóng hiểu ý cậu.
Dung Sơ khẽ gật đầu trong vòng tay Lục Kiệt.
Chỉ là bây giờ hình như cậu đã không còn buồn đến vậy nữa, cảm xúc chỉ là nhất thời, cậu vốn không phải là người dễ để bản thân chìm đắm quá lâu trong nỗi buồn.
“Vậy phải làm sao bây giờ?” Lục Kiệt khẽ nói, như thể đang hỏi cậu.
Dung Sơ đang định nói giờ mình thấy khá hơn rồi, nhưng còn chưa kịp nói thì sau lưng đã bị đẩy một cái, cả người cậu ngã thẳng vào vòng tay Lục Kiệt, cánh tay anh vòng qua ôm lấy lưng cậu.
Tư thế này của bọn họ đã trở thành một cái ôm thật sự.
Không phải là một cái ôm trước ống kính, không phải để diễn cho ai xem cả.
Mà đây là một cái ôm thật sự, trong một không gian chỉ có riêng hai người.
Bàn tay đang nắm lấy vạt áo Lục Kiệt của cậu trong nháy mắt lại càng siết chặt hơn, cả người cũng cứng đờ.
Bọn họ đang sát lại gần nhau đến nỗi chẳng có lấy một kẽ hở, hơi thở Lục Kiệt phả vào vành tai cậu, giọng anh khẽ vang lên ngay gần đó, “Thế này đã cảm thấy tốt hơn chút nào chưa?” Lục Kiệt khẽ hỏi.
Thì ra là để an ủi cậu.
Đầu óc Dung Sơ trống rỗng không thể suy nghĩ nổi, ngẩn ra mấy giây rồi mới gật đầu trong vòng tay Lục Kiệt.
Đương nhiên là đã tốt hơn nhiều rồi. Cậu chẳng còn cách nào nghĩ về chuyện Mạnh Nhất Chu được nữa, giờ trong đầu toàn là việc Lục Kiệt đang ôm mình.
Không thể không thừa nhận, thật sự rất hiệu quả.
Cũng không biết đã bao lâu, cửa phòng lại vang tiếng gõ, người phục vụ đẩy xe thức ăn đi vào trong, thấy tình hình, cô liền dừng lại.
Cô nhớ rõ ràng vừa nãy còn có một người tóc màu xanh lam, nhưng giờ người tóc xanh đã biến mất, thay vào đó là một người đàn ông trông có vẻ cao lớn hơn, mà nhìn góc nghiêng gương mặt này trông hơi quen quen.
Giữ đúng nguyên tắc nghề nghiệp, người phục vụ vẫn bình thản bày thức ăn lên bàn.
Ngay lúc người phục vụ bước vào, Dung Sơ đã lùi ra khỏi vòng tay Lục Kiệt.
Cậu không ngờ người phục vụ lại vào đột ngột như vậy, giờ vành tai cậu đang đỏ bừng.
Lần này khác hoàn toàn với lần cố tình thể hiện sự thân mật trước ống kính.
Dung Sơ ngồi thẳng lên, cố gắng không để ánh mắt mình di chuyển đi hướng khác. Cậu cầm cốc nước lên, rồi uống cạn một hơi.
Thấy phản ứng ấy của cậu, Lục Kiệt khẽ cười.
Người phục vụ vừa bày đồ ăn vừa liếc sang hai người đang ngồi cạnh nhau, rồi lập tức trợn tròn mắt.
Đây không phải Lục Kiệt người vừa mới công khai kết hôn sao!
Rồi lại thấy người ngồi bên cạnh trông có vẻ là một chàng trai trẻ tuổi hơn! Cậu ấy là bạn đời của Lục Kiệt! Quả nhiên giống hệt trong ảnh!
Người phục vụ lại lén nhìn thêm mấy lần, nhớ tới cảnh vừa bước vào thấy hai người họ đang ôm nhau, cô lập tức thấy mặt đỏ bừng tim loạn nhịp.
Hai người này đúng là yêu nhau thật rồi!
Giờ nhìn lại, bạn đời của Lục Kiệt vẫn còn đang đỏ hết cả mặt thế kia, chắc là vì lúc nãy bị cô bắt gặp nên mới xấu hổ đây mà.
Người phục vụ cố gắng kìm nén nụ cười phấn khích của mình lại, lúc chuẩn bị đi ra, Lục Kiệt còn làm động tác ‘suỵt’ với cô.
Ý bảo cô đừng nói chuyện này ra ngoài.
Thế là cô gật đầu lia lịa.
Chờ tới khi người phục vụ đã đi rồi, Lục Kiệt mới rót thêm nước vào cốc Dung Sơ, giọng nói mang theo ý cười, “Người ta đã đi rồi.”
Dung Sơ khẽ ‘à’ một tiếng, vẫn ngại ngùng không dám ngẩng đầu lên. Cậu cầm cốc nước lên uống một ngụm lớn, cảm giác nóng bừng trong người đã hạ bớt rồi mới hỏi: “Sao thầy Lục lại đột nhiên tới đây vậy ạ?”
“Thấy em gửi tin nhắn tới, đúng lúc tôi cũng đi ngang qua đây.” Lại còn thêm cả việc biết cậu đang đi ăn cùng Mạnh Nhất Chu nữa.
Nghĩ về lần trước, sau khi Dung Sơ nghe điện thoại của Mạnh Nhất Chu thì tâm trạng có vẻ không tốt, cùng cả ánh mắt của Mạnh Nhất Chu khi nhìn Dung Sơ, vậy là Lục Kiệt bảo lái xe rẽ sang đường này.
“…. Có phải làm chậm trễ công việc của thầy Lục rồi không ạ?” Dung Sơ nhớ là hôm nay Lục Kiệt còn có việc, anh bảo đi ngang qua, chắc là đang trên đường để tới gặp đạo diễn.
Lục Kiệt nhìn đồng hồ, “Vẫn còn kịp ăn cơm.” Lục Kiệt nói rồi đưa đôi đũa cho cậu, “Tối nay chắc tôi phải uống rượu, ăn chút gì lót dạ trước đã.”
Dung Sơ biết vì yêu cầu của kiểu công việc này, nên chuyện uống rượu là điều không thể tránh khỏi.
Nhưng dạ dày Lục Kiệt không tốt, đã không tốt lại còn phải uống rượu.
Dung Sơ không biết mình có thể giúp được gì không, ngẫm nghĩ một chút, cậu rót cốc nước ấm cho Lục Kiệt.
Uống một cốc nước ấm trước bữa ăn rất tốt cho dạ dày.
Lục Kiệt cười khẽ, rồi anh đổi đề tài, “Chiều nay mấy giờ em tan học?”
Đổi đề tài quá nhanh, Dung Sơ hơi sững lại, “Hơn sáu giờ ạ.”
Lục Kiệt uống hết cốc nước, khẽ đáp: “Khoảng bảy, tám giờ thì tôi xong việc.
Dung Sơ chớp mắt.
Thầy Lục… đang có ý gì vậy?
“Lâm Trác không đi cùng tôi.” Lục Kiệt giống như đang thuận miệng kể, “Hôm nay cậu nhóc ấy có việc khác, vì tôi không bận gì, nên Hứa Xuyên đã bảo Lâm Trác tạm thời đi qua giúp một nghệ sĩ khác trong Studio. Hôm nay người ta vào đoàn phim, cũng chưa kịp tuyển trợ lý.”
Dung Sơ có biết chuyện này, trước đó cậu đã thêm Wechat của Lâm Trác.
Tuy bình thường khi làm việc, Lâm Trác lúc nào cũng mặt lạnh tanh không nói năng gì, nhưng thật ra lại cực kỳ chịu khó đăng bài lên vòng bạn bè. Sáng nay cũng đăng một tấm ảnh đang kéo vali lên đó, chắc là vào đoàn phim như Lục Kiệt vừa kể.
Vậy nếu Lục Kiệt mà uống rượu thì phải làm sao bây giờ?
Chỉ có tài xế ở đó, mà tài xế thì đã phụ trách việc lái xe, không thể chăm sóc cho anh được.
Do dự một lát, Dung Sơ nói: “Nếu thầy Lục không chê… tan học rồi thì chắc em sẽ kịp qua đón anh.”
Thật ra cậu có chút thấp thỏm.
Ngoại trừ những khi cần phải diễn cho người khác thấy, thì cậu dường như chẳng có tư cách gì để đi đón Lục Kiệt cả.
“Hửm?” Lục Kiệt hơi ngạc nhiên, “Như vậy sẽ không làm phiền em chứ?”
Thấy Lục Kiệt không có ý từ chối, Dung Sơ đang định đáp mình không thấy phiền, dù sao sau khi tan học thì cậu cũng về nhà anh, vừa khéo tiện đường, đã nghe thấy Lục Kiệt bảo: “Vậy để tôi bảo lái xe qua trường đón em trước nhé?”
Dung Sơ nhanh chóng gật đầu đồng tình, “Vâng ạ.”
Chỉ là sao cậu cứ cảm thấy, mấy câu nói về thời gian tan học và thời gian kết thúc công việc của Lục Kiệt, giống như đang cố tình ấy nhỉ?
Buổi chiều, sau khi Lục Kiệt bàn bạc với đạo diễn và biên kịch về hợp đồng cùng việc chỉnh sửa kịch bản xong, liền cùng nhau đi tới nhà hàng đã đặt trước.
Lúc ăn tối, ngoài đạo diễn và biên kịch, còn có thêm mấy nhà đầu tư khác của bộ phim, trong đó có vài người vì nghe tin Lục Kiệt sẽ tham gia thì đến lúc ấy mới đầu tư.
Bình thường Lục Kiệt ít khi tham dự những buổi tiệc kiểu này, hôm nay là một cơ hội hiếm có, vì trong số những nhà đầu tư có một trưởng bối quan hệ khá thân thiết với nhà họ Lục, nên Lục Kiệt mới không từ chối.
Vừa bước vào phòng riêng, mấy người ngồi ở đó đã lần lượt chúc anh tân hôn vui vẻ.
Lục Kiệt cảm ơn từng người, nhưng anh không uống nhiều rượu, chỉ uống đúng một ly.
Anh không hay uống rượu, có thân phận và địa vị của nhà họ Lục, những người trong giới dù có tiền bạc hay thế lực cỡ nào thì vẫn phải nể mặt vài phần. Hơn nữa giờ với thành tựu của bản thân cũng đủ để Lục Kiệt hơn bọn họ rồi, anh chẳng cần phải liều mạng đi mời rượu ai, uống nhiều hay ít gì đều là do anh có muốn hay không.
Đề tài xoay quanh chuyện kết hôn của Lục Kiệt một lượt, chẳng ai nhắc tới tin đồn anh dùng ma túy trước đó nữa. Những chuyện kiểu như thế, bọn họ cứ nghe rồi để đó thôi, chứ không thể mang ra nói công khai, trong cái giới này có ai mà chẳng có chuyện khó nói ra ngoài chứ.
“Trước đó mẹ cháu còn bảo với chú là cháu đang yêu đương, khi ấy chú cứ chẳng tin.” Nhà đầu tư có quan hệ tốt với nhà họ Lục vừa cười vừa rót mời Lục Kiệt một ly.
Anh uống cạn một hơi, “Là tại cháu cố tình giấu thôi ạ, khi nào bọn cháu tổ chức hôn lễ cháu nhất định sẽ mời chú tới tham dự.”
Đối phương bật cười lớn, “Nhất định rồi, lúc nào có dịp thì cùng nhau ăn một bữa nhé.”
Ở đây ai cũng là những kẻ lõi đời, lẽ nào lại không nghe ra được rằng người này đang ngầm xác thực cho cuộc hôn nhân đột ngột của Lục Kiệt ư. Người nhà họ đều đã đi thông báo khắp mọi nơi thì còn có thể là giả được sao?
Chỉ là trong giới giải trí này vốn cứ thật thật giả giả, giả cũng có thể biến thành thật, cứ tích cực quá thì lại không được.
Chấm dứt mấy câu hàn huyên, câu chuyện lại đổi sang chủ đề khác. Gần đây có một người đầu tư vào một chương trình tuyển chọn idol, còn nói trong nhóm ấy có mấy chàng trai trông cũng khá đẹp, chẳng bao lâu sau đã gọi người tới, lần lượt đi mời rượu mọi người.
Lục Kiệt chẳng để tâm, lâu lâu lại đáp mấy câu lấy lệ.
Giữa chừng, Hứa Xuyên có gọi điện thoại cho Lục Kiệt, hỏi xem anh đã uống bao nhiêu rồi, có cần được tới đón hay không.
Dạ dày Lục Kiệt không tốt không thể uống rượu được, tửu lượng anh cũng kém, Hứa Xuyên lo là lát nữa tài xế chỉ có một mình sẽ không chăm anh được, nhưng hôm nay hắn vẫn còn bận công việc khác, mà Lục Kiệt còn chẳng để người quản lý rời công việc để đi cùng mình.
“Tôi không phải đứa trẻ to xác, chẳng lẽ cứ thiếu anh là không sống nổi chắc?” Lục Kiệt cười khẩy một tiếng.
Hứa Xuyên: “……” Ê sao câu này nghe quen quen.
Lục Kiệt lại nói tiếp: “Yên tâm đi, có người tới đón tôi rồi.”
“Ai cơ? Không phải Lâm Trác phải đi cùng bên kia vào đoàn phim rồi à?” Hứa Xuyên nói xong lại đột nhiên nhớ ra, “Cậu bảo Dung Sơ đi đón cậu à? Hôm nay cậu ấy có lịch học cả ngày cơ mà? Từ khi nào cậu lại tư bản thế hả? Người ta đã phải đi học cả ngày mà cậu còn không cho người ta nghỉ ngơi tử tế à?”
Vừa muốn trêu trẻ con lại còn không muốn cho người ta nghỉ ngơi nữa!
Lục Kiệt ‘à’ một tiếng, “Hết cách rồi, tôi chính là tư bản mà, tiền lương của mọi người là do tôi phát cả đó.”
Hứa Xuyên: “……”
Hứa Xuyên á khẩu nín họng, một lát sau mới bảo, “Thế cũng được, để tôi tìm mấy tay săn ảnh qua chỗ cậu.”
“Không cần đâu, dạo này nên giảm tần suất xuất hiện thì hơn.” Thực ra lời Lục Kiệt nói rất có lý, dù sao thì vừa công khai chưa được lâu, độ hot chưa hạ, không cần thiết phải tăng tần suất lộ diện nữa.
Hứa Xuyên ngẫm nghĩ thấy cũng hợp lý, giờ hắn còn đang bận, trước khi cúp máy không nhịn được mà cảnh cáo Lục Kiệt, “Bớt trêu nhóc ấy lại.”
Lục Kiệt: “Biết rồi.”
Sau khi cúp máy, Lục Kiệt thấy ly rượu trước mặt đã lại được rót đầy, là do cậu thực tập sinh mới tới kia vừa rót. Cậu ta vẫn đứng cạnh Lục Kiệt, hình như muốn nói gì đó với anh.
Lục Kiệt chỉ cười một cái với cậu ta, không hề chạm vào ly rượu.
Cậu thực tập sinh đó cụp mắt xuống thoáng vẻ thất vọng, rồi lại đi rót rượu cho những người khác.
Mãi tới khi cả bàn đều đã uống tới ngả nghiêng, thì Lục Kiệt vẫn chẳng uống thêm chút rượu nào, mà cũng chả ai dám ép anh uống.
Qua ba tuần rượu, đạo diễn liền hỏi còn có sắp xếp gì khác không.
Nhà đầu tư cho show tuyển chọn kia liền nheo mặt, hỏi lại với giọng đầy ẩn ý: “Đã muộn thế này thì còn có thể có sắp xếp gì khác nữa chứ?”
Mấy người kia nghe thế cũng cười vang.
Có người vừa nói vừa vòng tay ôm lấy eo cậu thực tập sinh kia, cậu cũng cười gượng gạo theo, tầm mắt lại hướng về phía Lục Kiệt.
Lục Kiệt đang cúi đầu nhìn điện thoại, trên màn hình hiển thị tin nhắn Dung Sơ vừa mới gửi tới: [Thầy Lục ơi, em đến rồi ạ]
Lục Kiệt trả lời: [Rất vô vị, nên tôi uống hơi nhiều]
Gửi xong anh liền đặt điện thoại xuống, đạo diễn hỏi: “Cậu thì sao Lục Kiệt?”
Bọn họ đã bàn bạc với nhau xong là sẽ đi chỗ nào, chỉ có Lục Kiệt là từ trước đến giờ không thích tham gia những buổi tụ tập kiểu vậy, đạo diễn có hỏi anh cũng chỉ là cho có lệ.
Lục Kiệt cười, “Có người tới đón tôi rồi.”
Vừa dứt lời, bên ngoài đã vang tiếng gõ cửa.
Dung Sơ mở cửa bước vào, vừa nhìn đã thấy Lục Kiệt đang chống cằm ngồi ở đó, anh không nói chuyện với ai, trông cũng khá mệt mỏi. Không biết là anh đã uống bao nhiêu, trong phòng này chỉ toàn mùi rượu và khói thuốc lá.
Cậu vừa bước vào, những người có mặt ở đó đều quay sang nhìn, vừa nhìn là biết không phải trợ lý của Lục Kiệt, chẳng trợ lý nào mà lại đến mức phải đội mũ và đeo khẩu trang cả.
Nghĩ kỹ thêm một chút, đây là ai thì chẳng cần nói cũng hiểu.
Lục Kiệt nghe thấy tiếng thì liền đứng dậy, sợ anh uống nhiều sẽ đứng không vững, Dung Sơ vội vàng chạy tới đỡ anh, “Thầy Lục…”
“Tôi chưa say đâu.” Lục Kiệt khẽ cười, vừa nói anh vừa vỗ nhẹ lên mu bàn tay Dung Sơ.
Nhìn mặt Lục Kiệt đúng là có vẻ chưa say thật, nhưng mà lúc nãy anh nhắn bảo bản thân đã uống hơi nhiều, Dung Sơ chỉ sợ anh là kiểu uống nhưng không bị đỏ mặt, nên khi Dung Sơ còn đang do dự không biết có nên rút tay lại không, thì Lục Kiệt đã nắm lấy tay cậu rồi.
Dung Sơ hơi ngẩn ra, lại nghe thấy Lục Kiệt cười bảo với những người khác: “Tôi xin phép về trước nhé.”
Thuận theo lời Lục Kiệt, Dung Sơ cũng nhìn quanh phòng rồi gật đầu chào bọn họ. Cậu chẳng quen ai ở đây cả, mắt lướt một vòng, cuối cùng dừng ở chỗ cậu thực tập sinh kia.
Cậu ta cũng đang nhìn về phía họ, có lẽ là nhìn Lục Kiệt, hình như để ý tới ánh mắt Dung Sơ nên cậu ta cũng nhìn sang.
Trong khoảnh khắc thấy rõ khuôn mặt của cậu thực tập sinh ấy, Dung Sơ đã khựng lại mất vài giây, rồi vô thức liếc sang nhà đầu tư đang ngồi bên cạnh ôm eo cậu ta.
Một khuôn mặt quen thuộc.
Mấy ký ức chẳng tốt đẹp lại chợt ùa về.
Dung Sơ vội vàng quay đi, theo bản năng nắm chặt tay Lục Kiệt hơn.
Lục Kiệt cúi xuống nhìn, rồi lại quay sang liếc qua chỗ cậu thực tập sinh kia một cái.
“May là em tới sớm, thật sự quá nhạt nhẽo.” Vừa lên xe, Lục Kiệt đã ngả lưng vào ghế rồi day day mi tâm.
Tuy anh không say, nhưng quả thật là uống khá nhiều, đầu hơi choáng.
Dung Sơ lập tức kéo tâm trí trở về, cậu đưa Lục Kiệt nước mật ong mà mình đã chuẩn bị trước, “Thầy Lục, anh uống ít nước mật ong đi cho dễ chịu.”
Lục Kiệt không từ chối, anh uống xong thì nhắm mắt lại.
Giờ anh với Dung Sơ ngồi chung một hàng ghế, có lẽ thật sự vì đã uống nhiều nên trong người không thoải mái, anh ngủ thiếp đi, đầu dần ngả sang bên Dung Sơ, rồi trực tiếp dựa thẳng vào vai cậu.
Dung Sơ sững người, nửa thân trên cứng ngắc, tay cũng chẳng biết phải đặt ở đâu.
Trên người Lục Kiệt vừa có mùi rượu vừa có cả mùi thuốc lá, nhưng không nồng, có lẽ anh không hút, mà bị ám mùi trong phòng ấy.
Chẳng biết là Lục Kiệt còn chưa ngủ hay anh ngủ rồi đã tỉnh lại, mi mắt anh khẽ động đậy, “Ưm? Tôi dựa vào người em à?”
Giọng anh sau khi uống rượu nghe trầm hơn nhiều so với bình thường.
Dung Sơ không dám cử động, chỉ khẽ ‘dạ’, “Không sao đâu thầy Lục, anh cứ ngủ tiếp đi ạ.”
Hình như Lục Kiệt cũng không định thay đổi tư thế, anh từ từ nhắm mắt lại rồi khẽ cười, “Có nặng không?”
Dung Sơ vội đáp: “Không nặng ạ.”
“Ừm.” Lục Kiệt nói rồi lại nhích người vào.
Lần này anh hoàn toàn dựa hẳn vào vai Dung Sơ, rồi lại hỏi: “Thế này thì có nặng không?”
Lúc anh nói, hơi thở cứ phả bên cổ Dung Sơ, ngưa ngứa, khiến vành tai cậu lại đỏ bừng, cậu vẫn lắc đầu đáp: “….. Không nặng ạ.”
Nặng thì không nặng, nhưng mà dựa thế này thì gần quá rồi.
Tóc Lục Kiệt còn cọ trên da cậu nữa.
Thân mật quá.
Trái tim Dung Sơ cứ đập thình thịch, chẳng biết Lục Kiệt có nghe thấy không mà đột nhiên anh lại bật cười, “Em đừng căng thẳng thế, sao cả người lại cứng ngắc hết rồi.”
Dung Sơ vội vã lắc đầu.
“Em có lắc đầu tôi cũng không thấy được đâu mà, tôi đang nhắm mắt rồi.”
Nhưng có thể cảm nhận được.
Giờ Dung Sơ còn chẳng dám nhúc nhích đầu mình, bởi chỉ cần cậu khẽ động đậy thôi, Lục Kiệt cũng sẽ động đậy theo cậu luôn.
Sau câu kia, Lục Kiệt cũng không nói thêm gì nữa.
Chỉ là Dung Sơ cảm thấy anh dựa thế này thì có khi sẽ không được thoải mái. Dù sao Lục Kiệt cũng cao hơn cậu, dựa vào thế này thì cả người sẽ phải nghiêng hẳn sang một bên.
Nhưng so với việc dựa vào ghế để ngủ thì thế này chắc là vẫn tốt hơn.
Hơi thở Lục Kiệt dần ổn định hơn, Dung Sơ liền không nhịn được mà cúi xuống nhìn anh.
Khuôn mặt Lục Kiệt quả thật rất đẹp. Sống mũi cao, đường nét sắc sảo, là kiểu khuôn mặt sinh ra để dành cho màn ảnh rộng.
Ngắm anh được mấy giây, thì tiếng chuông điện thoại lại vang lên trong không gian chật hẹp của xe bảo mẫu.
Là tiếng chuông điện thoại của Lục Kiệt.
Dung Sơ vội vàng dời tầm mắt đi, bằng không sẽ lại bị bắt gặp đang ngắm trộm anh giống lần trước mất.
Có lẽ Lục Kiệt đã bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, người anh động đậy nhưng lại không mở mắt, tay cũng chẳng buồn nhúc nhích, chỉ khàn khàn giọng bảo: “Điện thoại ở trong túi quần tôi.”
Dung Sơ ‘dạ’ một tiếng, cậu phản ứng hơi chậm, mãi mới hỏi: “Là anh muốn em lấy giúp anh sao thầy Lục?”
Lục Kiệt khẽ đáp, nghe có vẻ hơi mơ màng.
Nhưng cái vị trí ở trong túi quần này, Dung Sơ do dự một lúc rồi mới đưa tay vào lấy ra.
Lục Kiệt không cài mật khẩu điện thoại, Dung Sơ bật sáng màn hình, “Cuộc gọi nhỡ gần nhất là của đạo diễn Giang ạ.”
“Nhắn lại cho ông ấy giúp tôi, bảo là tôi đang nghỉ ngơi rồi.” Lục Kiệt nói xong, lại không nghe thấy tiếng Dung Sơ trả lời.
Dung Sơ nhìn vào thông báo tin nhắn mới nhất bên dưới cuộc gọi nhỡ: [Chào thầy Lục, em là Bạch Ninh, người mới dùng bữa tối cùng ngài….]
Bạch Ninh chính là cậu thực tập sinh trong phòng riêng lúc nãy, Dung Sơ vẫn còn nhớ rõ tên của cậu ta.
Đọc trộm tin nhắn của người khác là không tốt, nhưng ánh mắt Dung Sơ vẫn cứ dừng lại ở mấy chữ ‘Thầy Lục’, trong lòng không hiểu sao lại thấy khó chịu.
“Dung Sơ?” Lục Kiệt phải gọi cậu thêm một lần nữa thì Dung Sơ mới hoàn hồn, vội vàng đáp lời.
Lục Kiệt đưa tay lên che mắt, “Sao thế, trên điện thoại tôi có gì à?”
Dung Sơ vừa gõ tin nhắn trả lời đạo diễn Giang vừa bảo ‘không ạ’, nhưng lát sau, cậu lại nhẹ giọng bổ sung: “Còn có Bạch Ninh tìm thầy Lục hình như có việc đấy ạ.”