Chương 25

Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Bạch Ninh là ai?” Lục Kiệt khẽ cử động đầu, có vẻ như đang tìm một tư thế thoải mái hơn.
Dung Sơ gửi tin nhắn rồi dừng lại một chút, “Là chàng trai vừa ăn cơm cùng thầy Lục ạ.”
Có vẻ như Lục Kiệt không quen người đó.
Nhưng nhỡ đâu anh ta tìm Lục Kiệt vì có việc gì đó.
Dung Sơ mím môi, hỏi: “Thầy Lục, anh có muốn đọc không?”
“Không cần đọc đâu.” Lục Kiệt dứt khoát trả lời, “Tôi không quen cậu ta, em quen à?”
Cũng không hẳn là quen, đó đều là chuyện quá khứ mà Dung Sơ không muốn nhắc lại. Cậu viện đại một lý do: “Em từng thấy trên Weibo rồi ạ.”
Nhưng lúc nghe Lục Kiệt nói không quen biết và không cần đọc tin nhắn, trong lòng Dung Sơ lại cảm thấy hơi vui một chút.
Nhận ra điều gì đó, Lục Kiệt khẽ mở mắt nhìn Dung Sơ một cái, rồi lại nhanh chóng nhắm lại.
Dung Sơ vẫn nhìn thẳng về phía trước nên không phát hiện ra, thấy Lục Kiệt không nghi ngờ gì, cậu thở phào nhẹ nhõm. Dung Sơ cầm điện thoại của Lục Kiệt, trong xe quá yên tĩnh, cậu cũng hơi buồn ngủ.
Một phút trước khi về tới nhà thì Lục Kiệt tỉnh dậy. Lúc xuống xe, người anh khẽ loạng choạng, chắc là rượu đã ngấm. So với lúc Dung Sơ mới đến đón, giờ anh đã say hơn, nên khi bước xuống, tay anh tự động khoác lên vai Dung Sơ.
Dung Sơ đỡ anh vào phòng ngủ. So với Dung Sơ, anh cao hơn, dáng người cũng vạm vỡ hơn cậu rất nhiều, sức nặng của anh đè lên đương nhiên khiến cậu không thể đi vững. Lúc tới cạnh giường, Lục Kiệt ngã xuống đó, nhưng tay đang khoác trên vai Dung Sơ lại không buông ra, kéo theo cả cậu cũng loạng choạng ngã chúi về phía trước theo anh.
Không lệch đi đâu cả, mà vừa vặn ngã vào lòng Lục Kiệt.
Sững người một lát, Dung Sơ đỏ mặt, định đứng dậy, đột nhiên Lục Kiệt lại nghiêng người, một tay khẽ bóp lấy vai cậu, khẽ mở mắt nhìn, rồi bật cười khẽ: “Sao em cũng nằm xuống đây rồi?”
“K-không, do em không cẩn thận.” Dung Sơ lắp bắp nói. Dù sao giờ cũng không phải lúc làm fan service, cũng khác với lúc Lục Kiệt dựa vào vai cậu để ngủ trên xe. Cậu thậm chí còn cảm thấy tối nay anh không giống ngày thường, có lẽ là uống nhiều quá nên không còn đủ tỉnh táo nữa.
Lục Kiệt “ừ” một tiếng nhưng tay vẫn đặt trên vai cậu, như thể không định để Dung Sơ đứng dậy. Ngược lại, anh còn nghiêng người dựa sát vào cậu hơn, chóp mũi của cả hai gần như sắp chạm vào nhau.
Dung Sơ vô thức nín thở. Trong đầu cậu đột nhiên nhớ tới cảm giác đầu ngón tay Lục Kiệt khẽ miết vào môi mình trong phòng khách hôm đó, và cả giấc mơ đủ khiến người ta thẹn thùng của đêm ấy. Bàn tay cậu không nhịn được mà siết lấy ga giường, ngay sau đó lại nghe thấy tiếng Lục Kiệt bật cười.
Cả người Dung Sơ khẽ rùng mình. Lục Kiệt lùi lại một chút, cười hỏi: “Sao lại xấu hổ vậy? Nếu sau này thật sự phải hôn thì em tính làm gì? Sẽ né đi à?”
Khi Lục Kiệt nói, anh vẫn nhìn thẳng vào Dung Sơ. Hình như anh thật sự đã say rồi, bàn tay vốn đang đặt trên vai giờ cũng đã di chuyển lên má của Dung Sơ, như muốn chạm vào môi Dung Sơ để dạy thực hành như lần trước.
Dung Sơ nín thở, lắc đầu, “…. Không đâu ạ.” Quả thật cậu cũng không tránh né, mà nhắm mắt nói: “Những yêu cầu trong hợp đồng… em sẽ làm.”
Chỉ là cậu từ trước đến nay chưa từng trải qua chuyện này, cho nên mới vụng về ở phương diện đó đến vậy.
Hàng mi Dung Sơ khẽ run. Nghe thấy giọng trầm thấp của Lục Kiệt đáp lại mình, chẳng biết cậu nghĩ gì mà đột nhiên nói: “Có phải em thể hiện không tốt lắm sao ạ… Nếu thầy Lục không hài lòng, có thể dạy thêm cho em vài lần nữa.”
Tay Lục Kiệt lại không chạm vào môi mà chỉ lướt qua má, anh khẽ cười: “Dạy ở chỗ này thì không chỉ đơn giản là hôn đâu.”
Nghe anh nói vậy, Dung Sơ mất mấy giây mới phản ứng lại, mặt nóng bừng lên. Cậu đâu phải không hiểu ý trong lời của Lục Kiệt. Hai người trưởng thành cùng nằm trên một cái giường thì có thể xảy ra chuyện gì?
Dung Sơ nhất thời không biết phải trả lời thế nào. Lục Kiệt lại nằm xuống, nhắm mắt lại: “Em vẫn chưa đi à? Nếu không ra ngoài thì đêm nay em ngủ lại chỗ tôi nhé? Cũng đâu phải không được, dù sao sau này khi lên show thì chúng ta cũng phải ngủ chung với nhau…”
Lời vừa dứt, Dung Sơ đã vội vàng bật dậy chạy biến, không thèm ngoảnh đầu nhìn lại.
Lục Kiệt thấy Dung Sơ chạy đi mất, còn chẳng thèm đóng cửa phòng cho anh, anh thầm nghĩ, không biết có phải mình trêu hơi quá rồi không.
Thế nhưng giờ anh cũng chẳng còn sức đứng dậy đóng cửa nữa, cứ để mặc thế rồi lại nhắm mắt nằm im.
Nhưng chưa bao lâu, Lục Kiệt lại nghe thấy tiếng bước chân rất nhẹ.
Dung Sơ ôm theo một bình nước mật ong vừa pha cùng một cái cốc đặt lên tủ đầu giường anh. Mặt cậu vẫn đỏ ửng, chẳng dám nhìn Lục Kiệt, mắt đảo quanh, nói: “Chúc thầy Lục ngủ ngon, nước mật ong em để ở đây, nếu anh khát thì uống một chút nhé.”
Nói rồi lại nhẹ nhàng bước ra ngoài, rồi đóng cửa phòng cho Lục Kiệt.
Lục Kiệt, vốn đang nhắm mắt, ngay khi cánh cửa vừa khép lại thì anh mở mắt ra, khẽ tặc lưỡi.
Quay lại phòng mình, Dung Sơ đi tắm để bản thân tỉnh táo hơn, cậu cảm thấy cả người mình đều vương mùi hương của Lục Kiệt.
Tắm xong ra ngoài, cậu đứng trước gương nhìn chằm chằm vào môi mình một lúc lâu.
Không biết lúc hôn Lục Kiệt thì sẽ có cảm giác gì nhỉ.
Nhận ra suy nghĩ của bản thân, Dung Sơ lập tức vùi mình vào chăn. Vai cậu hơi mỏi vì Lục Kiệt đã dựa suốt cả đường về. Dung Sơ nhắm mắt lại nhưng chẳng có chút cảm giác buồn ngủ nào, thế là cậu lấy điện thoại ra, giờ mới phát hiện tin nhắn của Vương Hiển từ nửa tiếng trước.
Vương Hiển: [Tôi đã đóng khung bức ảnh có chữ ký rồi! Tôi bị bạn trai mắng một trận! Anh ấy có tư cách gì mà mắng tôi chứ, vừa không đẹp trai bằng Lục Kiệt cũng không cao bằng Lục Kiệt!]
Vương Hiển: [À trước đây có phải tôi quên mất chưa nói với cậu tôi là fan của Lục Kiệt phải không?]
Trong thoáng chốc, Dung Sơ không biết mình nên đặt sự chú ý vào điểm nào nữa.
Trước đây cậu còn cứ tưởng Vương Hiển là trai thẳng, tuy biết Vương Hiển có người yêu, nhưng căn bản không thể nhìn ra được người yêu của cậu ấy là con trai.
Vương Hiển đúng là cũng chưa thổ lộ chuyện cậu ấy là fan của Lục Kiệt.
Vương Hiển: [Tuy tôi không thể hẹn hò được với nam thần, nhưng mà bạn cùng phòng ký túc xá của tôi lại kết hôn với nam thần đó, từ nay về sau cậu chính là cha mẹ tái sinh của tôi]
Dung Sơ không nhịn được mà bật cười, gửi lại một sticker xoa đầu cún cho Vương Hiển.
Chắc Vương Hiển đang dùng điện thoại, nên liền trả lời ngay: [Cậu mau vào xem đây có phải cậu và bạn cậu không!]
Nói rồi cậu ấy gửi một đường link Weibo sang.
Dung Sơ nhấn vào xem.
Hóa ra là ảnh chụp lén cậu và Mạnh Nhất Chu lúc đi ăn, chụp đúng lúc cậu bước vào phòng riêng đã đặt. Cũng không biết người này có năng lực chụp ảnh cao đến cỡ nào nữa, chắc là nhận ra cậu nhờ cái mũ lưỡi trai kia.
Lần tới chắc cậu không thể tiếp tục đội cái mũ này được rồi, đội mà cứ như không đội vậy.
Tiêu đề của bài Weibo này cũng khá là thú vị: “Đây không phải là bạn đời của Lục Kiệt à? Sao lại đi hẹn hò với người khác thế này? Trước đây cũng thường thấy cậu ta ở cùng anh chàng tóc xanh lam này”. Đọc qua thì có vẻ như là bạn học của Dung Sơ là người đăng.
Mái tóc xanh lam của Mạnh Nhất Chu đúng là rất thu hút sự chú ý, nhưng trước giờ Dung Sơ chỉ thỉnh thoảng mới có thời gian đi ăn chung với cậu ta mà thôi.
[Tôi đã nói là giả mà!]
[Bị thần kinh à, tôi là bạn học với Dung Sơ đây, hai người ấy chỉ là bạn bè thôi, đi ăn cùng bạn mà cũng không được, ghen tị với Dung Sơ thế sao?]
Dung Sơ ngẫm nghĩ một chút rồi gửi bài này cho Hứa Xuyên, chỉ lát sau hắn nhắn lại: [Không cần để ý đâu, có người đăng ảnh Lục Kiệt ngay trong bài đó rồi]
Nhắc tới chuyện này Hứa Xuyên cũng thấy cạn lời.
Hắn thật sự không ngờ là trưa nay Lục Kiệt còn đi ăn cùng với Dung Sơ.
Hứa Xuyên tiện thể hỏi: “Lục Kiệt thế nào rồi?”
[Dung mama]: Anh ấy đã ngủ rồi ạ.
Nhận được tin nhắn trả lời của Dung Sơ, Hứa Xuyên bỗng nhiên cảm thấy mọi chuyện cứ tiếp tục như thế này cũng rất tốt.
Trước đây Lục Kiệt vẫn luôn không thích để Lâm Trác đến chăm sóc cho mình ngoài thời gian ở đoàn phim, anh cho rằng không cần thiết. Anh sống độc lập từ nhỏ, 10 tuổi đã ra mắt, trong nhà chẳng ai quản anh, nhà họ Lục lại là gia đình giàu có, có thế lực, cha mẹ đều rất bận bịu không có thời gian để ý đến anh. Khi ấy Lục Kiệt chỉ đóng vài phim, không có quản lý riêng. Lúc Hứa Xuyên quen Lục Kiệt thì anh chỉ vừa mới thành niên, Hứa Xuyên năm đó còn nghĩ chắc mình chẳng được nhận vào làm, dù sao hắn chỉ vừa mới tốt nghiệp đại học chưa được bao lâu, vẫn còn là một tên nhóc xanh non, kết quả Lục Kiệt lại dứt khoát chọn hắn.
Đến tận bây giờ, Hứa Xuyên vẫn không biết vì sao ngày ấy Lục Kiệt lại chọn mình, rõ ràng anh có cơ hội để lựa chọn những người quản lý có năng lực giỏi hơn.
Nhưng mà chuyện đó cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Lục Kiệt rất yêu việc diễn xuất, cuộc sống cơ bản của anh chính là đóng phim, học tập và nghỉ ngơi. Tuy rằng cái miệng kia lâu lâu cũng không thể quản nổi, nhưng cũng hiếm khi nào anh lại đối xử với ai như thế.
Thực ra, bản chất của Lục Kiệt là một người có tính cách khá trầm lặng, Hứa Xuyên luôn cảm thấy anh là người có thể sống cô độc suốt quãng đời còn lại.
Hứa Xuyên khẽ hít vào một hơi.
Nguy rồi, hắn đang nghĩ linh tinh cái quái gì thế này, hái dưa còn xanh thì không ngọt được.
Nhưng nếu đối phương là nhóc con Dung Sơ này thì cũng đúng là không tồi, đợi đến lúc hai người họ ly hôn rồi, hắn phải xem xem quanh mình có ai phù hợp với Dung Sơ không mới được.
Dung Sơ đột nhiên hắt hơi một cái, cậu xoa mũi, rồi kéo chăn đắp kín cả người.
Nếu Hứa Xuyên đã nói thế, cậu cũng không quan tâm đến cái Weibo đó nữa, nhưng nhắc tới Mạnh Nhất Chu…. Cậu nghĩ một chút rồi mở bản ghi chú những lần đi ăn cùng Mạnh Nhất Chu trước đây.
Cậu và Mạnh Nhất Chu ngoại trừ tiền ăn chung ra thì không dính líu gì đến những chuyện tiền bạc khác nữa. Cho dù ở vào thời điểm khó khăn nhất thì Dung Sơ cũng không hỏi vay tiền cậu ta, lòng tự tôn không cho phép cậu cúi đầu, cậu cũng chẳng có thói quen đi vạch vết sẹo của mình ra cho người khác xem.
Tính sơ qua những khoản tiền này, Dung Sơ chuyển trả lại toàn bộ cho Mạnh Nhất Chu.
Rất nhanh, Mạnh Nhất Chu đã gửi lại một dấu hỏi chấm.
[Dung mama] : Cậu nhận đi, đây là tiền những lần đi ăn trước cậu đã trả, chúng ta chia đôi, còn có cả tiền cảm ơn vì trước đây cậu đã giúp đỡ tôi với bài hát đầu tay, cảm ơn.
Cậu không muốn nợ Mạnh Nhất Chu bất cứ điều gì nữa.
Mạnh Nhất Chu gửi một tin nhắn thoại đến: “Ý của cậu là gì? Đây là để chuẩn bị từ nay về sau sẽ không gặp lại tôi nữa sao?”
[Dung mama] : Đúng vậy.
Chẳng cần phải che giấu.
Dù sao thì với những lời Mạnh Nhất Chu đã nói, bọn họ đương nhiên không còn cách nào để tiếp tục qua lại nữa.
Mạnh Nhất Chu dập điếu thuốc, chửi một tiếng “mẹ kiếp”, rồi tiếp tục gửi tin nhắn thoại: “Chẳng lẽ cậu thật sự thích Lục Kiệt? Cậu có biết hắn ta là loại người gì không?”
Tin nhắn không thể gửi đi.
Một dòng thông báo hiện ra: ‘Đối phương đã không còn là bạn của bạn’.
Dung Sơ xóa kết bạn với cậu ta thì trong lòng mới cảm thấy thư thái một chút, cậu chẳng quan tâm Mạnh Nhất Chu có nhận tiền hay không.
Suy cho cùng thì cậu cũng chẳng phải người dễ tính, cậu ghét những gì Mạnh Nhất Chu đã nói, cũng ghét luôn cả con người Mạnh Nhất Chu.
Ngày hôm sau Dung Sơ cũng kín lịch học, lúc tới trường thì đầu óc cậu choáng váng, tối hôm qua ngủ quá muộn nên giờ bị thiếu ngủ trầm trọng. Dạo này cuộc sống thoải mái quá, không giống như trước kia, dù chỉ ngủ vài tiếng thì cũng không thấy buồn ngủ.
Hai tiết đầu tiên, cậu gần như ngủ gật suốt, may mà cũng không phải hai môn gì quá quan trọng.
Đến tiết chuyên ngành, Dung Sơ mới miễn cưỡng lấy lại chút tinh thần. Lúc giảng viên đi vào, Dung Sơ lập tức tỉnh táo.
Tại sao lại là Hà Diệp?
Khi đi học Dung Sơ rất thích ngồi ở hàng đầu, vị trí này rất dễ bị nhìn thấy, Hà Diệp vừa bước vào là đã có thể thấy cậu.
Dung Sơ vô thức nắm chặt cây bút lại.
Nhưng Hà Diệp dường như hoàn toàn không nhìn đến cậu, mà quay sang giải thích với cả lớp: “Tôi đến là để học hỏi thêm, giảng viên của các em hôm nay có việc gia đình nên đã nhờ tôi dạy thay một buổi, tôi tên là Hà Diệp.”
Bảo sao hôm đó giảng viên của họ lại bảo tất cả đi nghe buổi tọa đàm của Hà Diệp.
Cho đến khi Hà Diệp bắt đầu chính thức vào bài giảng, Dung Sơ vẫn có chút mất tập trung.
Cậu cứ tưởng rằng lần gặp mặt tại viện bảo tàng sẽ là lần gặp mặt cuối cùng, không ngờ họ lại gặp nhau nhanh đến vậy.
Không thể nói là vui mừng được.
Cậu cũng không biết có phải bản thân đang tránh né hay không, nhưng hôm nay chẳng thể che giấu được như hôm ở viện bảo tàng.
Hà Diệp rõ ràng cũng chẳng muốn thấy cậu.
Bà ấy coi cậu như người dưng vậy.
Hoặc có thể là sau bấy nhiêu năm không gặp, Hà Diệp thật sự đã chẳng còn nhận ra cậu nữa.
Nhưng vẫn phải nghe giảng.
Ổn định lại tâm trí, Dung Sơ nỗ lực khiến bản thân tập trung vào bài học.
Hai tiết trôi qua, Hà Diệp gần như chẳng liếc nhìn cậu dù chỉ một lần.
Tan học, Dung Sơ lặng lẽ thu dọn đồ đạc, theo thói quen chờ mọi người đi hết rồi mới ra ngoài. Tới khi cậu dọn đồ xong và ngẩng đầu lên, Hà Diệp vậy mà vẫn chưa rời đi.
Tiết học cuối cùng của buổi sáng, mọi người tan lớp rất nhanh, giờ trong lớp đã chẳng còn ai, Hà Diệp bỗng đi về phía cậu.
Dung Sơ sững sờ, cậu vội vàng cúi đầu, từ khóe mắt vẫn có thể thấy Hà Diệp dừng lại bên cạnh mình.
“Con có thời gian nói chuyện một chút không, Dung Sơ.” Hà Diệp hỏi.
Dung Sơ lập tức nắm chặt điện thoại, “Vâng.”
Chẳng biết vì sao Hà Diệp lại đột nhiên tìm đến cậu, muốn nói gì đây.
Hóa ra là bà ấy có nhận ra cậu.
Không biết có phải mấy năm nay bà ấy đã từng xem qua ảnh chụp của cậu và Dung Tinh không.
Hà Diệp cũng không định đi ra chỗ khác mà trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Dung Sơ, rất thẳng thắn nói: “Chúc mừng đám cưới của con.”
Có lẽ là đã thấy hoặc nghe người khác nhắc đến.
Không biết bà ấy tìm cậu có phải chỉ để chúc mừng tân hôn hay không.
Dung Sơ ngẩn người chỉ một giây, rồi máy móc đáp: “Cảm ơn ạ.”
Hai người đã nhiều năm không gặp nhau, cậu chẳng biết phải đối xử với Hà Diệp thế nào, cũng không biết phải nói gì với bà ấy.
Hà Diệp cười dịu dàng, không tiếp tục chủ đề này nữa, cũng không hỏi người kia là người như thế nào, dường như chẳng quan tâm đến điều đó. Ngược lại bà hỏi: “Ngày xưa không phải con ghét môn Lịch sử lắm sao? Sao lại học Lịch sử? Mẹ đã xem thành tích của con rồi, rất tốt.”
Trong một thoáng chốc, Dung Sơ không biết phải trả lời sao, cậu chỉ cúi đầu khẽ “vâng” một tiếng: “Vừa đủ điểm thôi ạ.”
“Ba con trước đây còn than phiền với mẹ là lúc trung học con cứ học âm nhạc vô dụng, không ngờ lên đại học con lại chọn chuyên ngành Lịch sử, mẹ không hề biết.” Hà Diệp nói xong thì nụ cười cũng nhạt dần, hình như cũng chẳng vui vẻ gì khi nhắc đến Dung Nguyên.
Hẳn là đối với bà ấy mà nói thì cuộc hôn nhân đó chính là một trải nghiệm thất bại, những trận cãi vã không dứt cùng đứa con không như mong muốn.
Lần này Dung Sơ không đáp lời.
Im lặng một lúc, Dung Sơ chuyển sang chuyện khác: “Khi nào thì mẹ có thể đến thăm Dung Tinh?”
Cậu biết chắc chắn Hà Diệp đã nghe tin Dung Tinh bị bệnh rồi.
Hồi Dung Tinh mới bắt đầu bị bệnh, Dung Nguyên luôn oán giận, nói rằng Hà Diệp chỉ có chút tiền sinh hoạt ít ỏi hoàn toàn không đủ dùng, bảo bà ấy gửi thêm thì bà cũng mặc kệ, giống như kiểu Dung Tinh không phải con ruột của bà ấy vậy.
Khi đó Dung Sơ đã nghĩ, rốt cuộc vì sao bọn họ lại sinh Dung Tinh ra để làm gì.
Vẻ mặt Hà Diệp khựng lại, còn chưa kịp nói gì thì chuông điện thoại của bà đã vang lên.
Bà ấy nghe máy ngay trước mặt Dung Sơ, màn hình hiển thị hai chữ “Chồng yêu” cực kỳ rõ ràng.
Hóa ra là đã có gia đình mới rồi.
Trong khoảnh khắc ấy, Dung Sơ cũng không biết bản thân mình có tâm trạng thế nào.
Thật ra cậu cũng đã sớm đoán được rồi, đã qua nhiều năm như vậy, Hà Diệp đã có một cuộc sống khác từ lâu, cũng sống tốt hơn trước kia rất nhiều.
Hà Diệp đứng dậy đi ra ngoài nghe điện thoại, Dung Sơ thấy nụ cười trên khuôn mặt bà ấy, rất hạnh phúc.
Dung Sơ thấy nụ cười đó thật chói mắt, cậu nghiêng đầu đi, không muốn nhìn bà ấy nữa. Lúc cúi đầu, đúng lúc cậu thấy một tin nhắn mới của Lục Kiệt gửi đến: [Tối nay em muốn ăn gì? Cảm ơn em đã chăm sóc cho tôi đêm qua, tôi không gây phiền toái gì cho em chứ?]
Dung Sơ lập tức trả lời: [Không có phiền toái gì đâu ạ, thầy Lục cứ quyết định là được rồi ạ]
Lục Kiệt cầm điện thoại rồi rời giường, thấy tin nhắn trả lời, anh liền gọi điện cho Hứa Xuyên bảo hắn mua ít nguyên liệu về.
Cũng đúng lúc Hứa Xuyên cần mang đồ đến cho anh, tiện đường.
Cuộc gọi kết thúc, Lục Kiệt mới mở lại xem nhật ký cuộc gọi tối qua, anh lại gọi một cuộc cho đạo diễn, xong thì nhìn thấy tin nhắn từ cái người Bạch Ninh mà Dung Sơ đã nhắc đến trước đó.
Anh không có ấn tượng gì với cái người tên Bạch Ninh này cả, thậm chí còn không nhớ cậu ta trông như thế nào.
Nhưng tin nhắn của Bạch Ninh gửi là: [Chào thầy Lục, em là Bạch Ninh, người mới dùng bữa tối cùng ngài. Em có chuyện muốn tìm ngài, ngài có thể trả lời em được không ạ?]
Lục Kiệt từng nhận được không ít tin nhắn làm quen kiểu này, đang định tắt đi thì đột nhiên anh nhớ lại lúc Dung Sơ nhìn về phía Bạch Ninh tối qua, nhưng cái nhìn đó dường như không phải dành cho Bạch Ninh, mà là người ngồi bên cạnh cậu ta. Rõ ràng cảm xúc lúc ấy của Dung Sơ hình như hơi thay đổi.
Ngẫm nghĩ một lát, Lục Kiệt cũng nhắn hỏi Bạch Ninh có việc gì.
Đến lúc Hứa Xuyên đến, anh hỏi Hứa Xuyên: “Anh có quen Bạch Ninh không?”
“Ai cơ?” Hứa Xuyên hơi ngơ ngác, anh ta nghĩ một lúc thì cũng nhớ ra: “Là cái cậu idol đó hả? Sao cậu lại biết cậu ta? À đúng rồi, tối qua cậu đi ăn cùng Diêu Kim phải không.”
Diêu Kim chính là nhà đầu tư đã gọi Bạch Ninh đến.
Ở trong giới, Diêu Kim nổi tiếng là một kẻ rất chịu chơi, tuy Lục Kiệt không quan tâm đến mấy điều ấy nhưng đã từng nghe qua. Diêu Kim rất mê đầu tư vào mấy show tuyển chọn, nói trắng ra là thích mấy cậu trai trẻ, cơ bản là mỗi một lần đầu tư là có thêm mấy người được gã ta bao nuôi, chuyện này trong giới cũng chẳng phải là bí mật gì.
Nói đến mấy chuyện thị phi là Hứa Xuyên hào hứng hẳn, dù sao trước kia Lục Kiệt cũng không thích nghe hắn kể này kể kia, hiếm khi có cơ hội: “Cái cậu Bạch Ninh này trước đây từng tham gia show tuyển chọn, nhưng không debut thành công, nghe nói từng ở bên Diêu Kim một thời gian…”
“Hình như hôm nay anh không có việc gì à?” Hắn mới nói được một nửa, Lục Kiệt đã ngắt lời.
Thấy vẻ mặt của Lục Kiệt rõ ràng không có hứng thú, Hứa Xuyên lập tức ngậm miệng: “Đâu, tôi trăm công nghìn việc, tôi đi ngay đây, bữa tối không phải chuẩn bị phần của tôi đâu.”
Hứa Xuyên nói xong thì lập tức thu dọn đồ đạc chạy mất, có điều hắn cứ cảm thấy mình quên mất cái gì đó.
Lúc Dung Sơ về nhà thì thấy tầng một vẫn sáng đèn, Lục Kiệt vừa làm xong bữa tối, đang bày biện ra bàn.
Không gian tầng một vốn trống trải, giờ lại toát lên vài phần ấm áp.
Bước chân của Dung Sơ dừng lại, tầm mắt cậu rơi về phía ghế sofa, có một hộp đựng guitar đang dựng nghiêng ở đó, chỉ cần nhìn chất liệu vỏ hộp thôi cũng biết cây đàn ấy không hề rẻ.
“Bộ phim sắp tới của thầy Lục có liên quan đến âm nhạc ạ?” Ngoài lý do này, Dung Sơ không tìm được lý do nào khác cho sự xuất hiện của cây đàn guitar trong phòng khách.
Lục Kiệt nhướn mày, kéo ghế cho cậu: “Đúng vậy, thầy Dung dạo này có rảnh dạy tôi được không? Tôi muốn học chơi guitar, tìm hiểu thêm một chút, chứ cũng không thể đến lúc đi quay mà sử dụng người đóng thế được.”
Dung Sơ không hề hoài nghi lời Lục Kiệt chút nào, dù sao cậu cũng biết Lục Kiệt rất nghiêm túc với diễn xuất, anh còn đọc rất nhiều sách lịch sử để chuẩn bị cho bộ phim cổ trang trước đó, chứ không chỉ đơn giản là nghiên cứu kịch bản không.
Cậu do dự một chút: “Mấy ngày gần đây em hơi nhiều tiết học, chỉ có buổi tối là rảnh thôi.”
“Tất nhiên là được thôi.” Lục Kiệt mỉm cười gật đầu, ngón tay đặt trên cằm gõ nhẹ: “Thế còn tiền học phí thì…”
“Học phí ạ?” Dung Sơ vội lắc đầu, sao cậu có thể lấy học phí của Lục Kiệt được, đây cũng chỉ là một việc nhỏ, hơn nữa đã lâu rồi cậu cũng không chạm vào guitar: “Em có phải giáo viên chuyên nghiệp đâu ạ, đâu thể lấy học phí được.”
Nhưng Lục Kiệt lại có vẻ rất kiên quyết: “Thế sao được? Ít nhiều gì cũng vẫn phải có chứ, nhỡ đâu thầy Dung dạy một học trò như tôi rồi sụp đổ tinh thần không muốn dạy nữa, thì phải làm sao đây?”
Dung Sơ nhanh chóng cam đoan: “Không đâu ạ.”
Tuy là ở mảng âm nhạc này Thượng đế thật sự chẳng chừa cho Lục Kiệt bất cứ một khe hở nào, nhưng học căn bản thì chắc cũng không đến nỗi nào.
Dung Sơ cũng chẳng phải người thiếu kiên nhẫn.
“Thế không được, tôi phải có chút đảm bảo chứ. Tặng cây đàn này cho thầy Dung làm học phí nhé, ý thầy Dung sao?”
Lục Kiệt vừa nói vậy, Dung Sơ đột nhiên lại nảy ra ý nghĩ, có phải Lục Kiệt cố ý nói vậy là vì muốn tặng cây guitar này cho cậu không?
Giống như lần trước anh cứ vòng vo để cậu làm khách mời cho bộ phim là vì để ủng hộ bạn bè vậy.
Vì anh biết nếu nói thẳng ra chắc chắn cậu sẽ từ chối.
Dung Sơ ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt Lục Kiệt, anh như thể đã biết cậu nghĩ gì nên cũng chỉ nhìn cậu rồi khẽ cười.
Dung Sơ mím môi, cậu không kìm lòng được mà hỏi anh: “Thầy Lục, anh có cảm thấy học âm nhạc là rất vô dụng không?”