32. Bản Kiểm Điểm

Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không bao lâu sau, chuyện này đã lên hot search.
Bởi vì hôm qua vừa mới xảy ra sự cố với fan cuồng có ý đồ xấu, nên vừa có người đăng video lên mạng đã lập tức thu hút sự chú ý rất lớn, lại thêm địa điểm là ở nơi đông người như khuôn viên trường đại học, tốc độ lan truyền đương nhiên rất nhanh, thậm chí tính chất vụ việc cũng càng thêm nghiêm trọng.
Trong Studio của Lục Kiệt, Hứa Xuyên đang gọi điện thoại trao đổi với bên phía nhà trường.
Dung Sơ và Lục Kiệt tới đồn cảnh sát làm xong lời khai, vừa được hắn đón về. Lần này theo ý hắn, lúc đi hắn đã dẫn theo hai bảo an, đưa hai người an toàn rời khỏi đồn cảnh sát.
Lúc này còn đang thương lượng với phía nhà trường về kết quả xử lý chuyện này.
Kẻ đó chính là Tào Giác, sinh viên cùng trường với Dung Sơ.
Chắc chắn Tào Giác sẽ bị đuổi học, chuyện đã ồn ào đến mức này, cho dù không làm ai bị thương nhưng cũng đã có ý định gây thương tích. Trong lời khai của Dung Sơ, những lời đe dọa đến tính mạng mà gã nói với cậu, tấm thiệp chữ đỏ gã đưa cho Dung Sơ, con dao suýt kề vào cổ cậu, cùng với những lời lẽ rợn người trên Weibo…. Tất cả đã đủ để kết tội gã.
Nhưng vì ở hiện trường không có ai thật sự bị thương, nên cùng lắm gã cũng chỉ bị tạm giam vài ngày.
Hứa Xuyên gọi điện cho nhà trường xong, lại gọi điện cho cha mẹ của Tào Giác.
Cha mẹ của đối phương khóc lóc ầm ĩ trong điện thoại, nói không tin con mình làm ra chuyện như thế, lúc thì nói rằng không làm Dung Sơ hay bất cứ ai bị thương, lát sau lại mong muốn hòa giải, không muốn con mình bị đuổi học, cũng không mong con mang án tích.
Hứa Xuyên không muốn nói nhiều với họ, thẳng thắn đáp: “Cứ xử lý theo pháp luật.”
Cúp điện thoại, mặt Hứa Xuyên sa sầm nhìn về phía Dung Sơ đang ngồi trên sofa, “Không phải anh đã nói với cậu là nếu gặp fan cuồng thì phải nói với anh à?”
Hắn cứ nghĩ chỉ nhận được mấy tấm thiệp đe dọa vớ vẩn thôi, kết quả là không ngờ đã bị theo dõi từ hôm qua rồi!
Nếu không phải Lâm Trác tình cờ thấy bài đăng của tên đó trên Weibo, và họ đã đề phòng từ trước, lại vừa đúng lúc tên này nổi điên, thì Hứa Xuyên không dám nghĩ hậu quả sẽ ra sao.
“Lỡ người bị khống chế là cậu thì sao?” Hứa Xuyên không dám tưởng tượng, người hắn tìm đến có chút kỹ năng phòng vệ, nhưng Dung Sơ thì không, “Con dao kia mà đâm trúng động mạch thì sao? Thằng kia thì dễ rồi, nó trực tiếp bị tống vào đó là xong, cùng lắm một mạng đền một mạng, còn mạng của cậu thì cậu không cần nữa à?!”
Vậy mà trước đây hắn cứ nghĩ Dung Sơ biết nghe lời.
Kiểu nghe lời gì đây?
Chẳng lẽ đã bị Lục Kiệt làm hư rồi?
Hứa Xuyên liếc sang Lục Kiệt đang ở phòng nhỏ bên cạnh gọi điện thoại cho đạo diễn Giang, anh vẫn luôn nhìn về phía bọn họ, khuôn mặt chỉ có biểu cảm thờ ơ, không nhìn ra được tâm trạng lúc này.
Dù sao anh vẫn đang bàn công việc, Hứa Xuyên tạm thời cũng chưa sang mắng thêm.
Chuyện này giờ đang rất hot, cũng có người mắng Lục Kiệt rằng nếu không yêu đương thì đã chẳng có chuyện gì xảy ra, cũng có người mắng Dung Sơ rằng yêu đương với người của công chúng thì phải chuẩn bị sẵn sàng cho những chuyện như thế này. Hoàn toàn là luận điệu đổ lỗi cho nạn nhân, Hứa Xuyên đều mặc kệ những kẻ đó.
Thấy Dung Sơ ngoan ngoãn ngồi nghe mắng, Hứa Xuyên vò tóc mình, giọng điệu dịu đi đôi phần: “Nếu cậu cảm thấy không tiện nói với anh, cậu với Lục Kiệt sống cùng nhau mỗi ngày, cậu cũng có thể nói với anh ấy, chẳng lẽ anh ấy có thể ăn thịt cậu chắc?”
Đương nhiên là không thể ăn thịt cậu rồi.
Chẳng qua khi ấy Dung Sơ cảm thấy bản thân có thể tự giải quyết, từ trước tới nay cậu đều quen tự giải quyết những chuyện như thế này.
Chờ Hứa Xuyên không nói nữa, Dung Sơ mới ngẩng đầu lên, không né tránh ánh mắt trách móc của Hứa Xuyên, chỉ nhìn hắn rồi nói: “Anh Hứa Xuyên, em xin lỗi.”
Chuyện này đúng là lỗi của cậu.
Là bởi cậu chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có người tình nguyện bảo vệ mình, sẽ có người lo lắng cho mình.
Lúc trước Hứa Xuyên bảo nếu gặp phải fan cuồng thì cứ nói với mình, Dung Sơ cứ nghĩ Hứa Xuyên sợ cậu làm ảnh hưởng đến Lục Kiệt, nhưng giờ cậu đã hiểu rằng Hứa Xuyên không có ý đó.
Hứa Xuyên sợ cậu bị thương.
“Xin lỗi thì có ích gì! Hơn nữa cậu không cần phải xin lỗi anh! Cậu đang không công bằng với chính bản thân đó! Nếu cậu xảy ra chuyện gì thì cậu hối hận có kịp không?” Cơn giận của Hứa Xuyên lại bùng lên, cũng không phải hắn muốn Dung Sơ xin lỗi, “Không ai cần cậu phải xin lỗi cả, anh nói nhiều như vậy là vì hy vọng sau này nếu lại gặp những chuyện như thế thì cậu phải nói cho anh biết, hoặc là cho Lục Kiệt biết, hiểu chưa? Tuy anh không phải quản lý của cậu, nhưng dù sao anh cũng là người đã để cậu ký hợp đồng, anh phải chịu trách nhiệm với cậu, cậu cũng phải chịu trách nhiệm với chính mình, đúng không? Đừng nghĩ mình vẫn còn như trước đây nữa…”
Nói tới đó đột nhiên Hứa Xuyên ngừng lại.
Dù sao hắn đã từng thấy nhiều và cũng trải nghiệm nhiều, bỗng nhiên hắn hiểu ra vì sao Dung Sơ lại không nói ra chuyện ấy.
Với hoàn cảnh gia đình của Dung Sơ, nếu thật sự gặp những chuyện như thế, cậu có thể tìm ai để nói được?
Dung Sơ đã quen với việc tự lập từ lâu rồi.
Thấy Dung Sơ vẫn đang nhìn mình, trên khuôn mặt không có lấy nửa phần ấm ức vì bị mắng, Hứa Xuyên hít sâu một hơi, “Được rồi, anh đã đặt đồ ăn về cho các cậu rồi, lát nữa sẽ có người mang tới. Chuyện này cứ tạm thời để đó đã, đến lúc nào có hướng giải quyết cụ thể thì anh sẽ nói với cậu, anh đi xử lý chuyện khác trước đã.”
Lúc họ bước ra khỏi đồn cảnh sát thì trời đã tối lắm rồi, giờ cũng đã về khuya.
Ngay cả Hứa Xuyên cũng sắp đói lả.
“Vâng anh Hứa Xuyên.” Dung Sơ gật đầu với Hứa Xuyên, còn cong mắt cười, “Em cảm ơn anh Hứa Xuyên.”
Là một nụ cười thật lòng.
Cũng là một lời cảm ơn thật lòng.
Về phần cảm ơn vì điều gì, trong lòng Dung Sơ và Hứa Xuyên đều rõ.
Hứa Xuyên khẽ ‘ầy’ một tiếng trong lòng.
Thế này thì hắn mắng tiếp sao được nữa, muốn trách thì phải trách cái tên fan cuồng cực đoan chết tiệt kia, hắn nhất định phải làm cho tên đó bị giam thêm mấy ngày nữa.
Hứa Xuyên cố tỏ ra nghiêm túc mà gật đầu, vừa quay người lại thì Lục Kiệt cũng vừa gọi điện thoại xong liền đi tới chỗ hắn, Hứa Xuyên liếc anh một cái, Lục Kiệt khẽ cong khóe môi, bắt chước Dung Sơ: “Cảm ơn anh Hứa Xuyên.”
Hứa Xuyên: “…………”
Hứa Xuyên suýt nữa thì chân trái vấp chân phải mà tự ngã chết rồi.
Bầu không khí nghiêm túc kia đã bị một câu của Lục Kiệt phá tan tành.
Dung Sơ: “…………”
Dung Sơ cũng nghe ra được Lục Kiệt đang cố ý bắt chước mình, trong thoáng chốc vành tai lại hơi nóng bừng.
Thế nhưng Lục Kiệt cũng không nói gì thêm với Hứa Xuyên nữa, mà lập tức đi thẳng tới chỗ cậu.
Dung Sơ khựng lại, dịch người sang một chút nhường chỗ cho Lục Kiệt.
Đây là lần đầu tiên Dung Sơ tới Studio của Lục Kiệt, đây chắc là văn phòng riêng của anh, trên tường treo không ít ảnh tĩnh phim của anh, còn có một tủ chuyên trưng bày những món đồ liên quan đến phim. Lúc mới bước vào, Dung Sơ đã nhìn thấy ngay móc khóa nhân vật phim Lục Kiệt đóng được đặt trong tủ.
Có điều giờ phút này, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào chuyện đã xảy ra hôm nay.
Văn phòng không lớn lắm, thậm chí ngay cả sofa cũng là loại sofa đôi cỡ nhỏ, hai người đàn ông ngồi cạnh nhau thì thành ra hơi chật chội.
Lục Kiệt vừa ngồi xuống, Dung Sơ đã ngồi thẳng lưng.
Lục Kiệt thì lại rất thoải mái, anh tựa người vào lưng ghế, một tay khoác ra phần tựa lưng phía sau Dung Sơ, mí mắt hơi rũ xuống, ánh nhìn dừng lại ở phần gáy trắng trẻo của Dung Sơ: “Em không có gì muốn nói với tôi sao?”
Dung Sơ lập tức chột dạ, “………. Có ạ.”
Lục Kiệt ‘ừ’ một tiếng, “Nói đi.”
Lục Kiệt không giống với Hứa Xuyên.
Hứa Xuyên ban nãy là thấy cần phải mắng thì mắng, như thế Dung Sơ còn thấy dễ chịu hơn một chút, dù sao cũng là do cậu làm sai, bị mắng cũng là chuyện bình thường.
Nhưng tới lượt Lục Kiệt, trong lòng Dung Sơ lại lo lắng.
Cậu chắc chắn mình đã làm Lục Kiệt giận rồi, thái độ của anh đối với cậu hiếm khi lạnh nhạt thế này.
Nếu không phải vì cậu cố ý giấu diếm, hôm nay Lục Kiệt lẽ ra đã chẳng cần phải đi cùng cậu một vòng như thế, lại còn khiến anh bị lên hot search, không dưng bị người ta mắng mỏ như vậy.
“Cảm ơn thầy Lục.” Dung Sơ tự giác nhận sai. Bởi vì những lời mà Hứa Xuyên nói ban nãy, cậu cũng không còn cách nào thốt ra được câu ‘xin lỗi’, cũng không thể nói Lục Kiệt đừng giận nữa, chỉ có thể nói một câu cảm ơn khô khan rồi không biết làm sao nữa.
Lục Kiệt đợi một lúc, anh nâng mí mắt lên, thấy Dung Sơ nghiêng người quay sang nhìn mình với vẻ mặt bối rối.
Hoàn toàn không còn dáng vẻ ngoan ngoãn tiếp thu như khi ở trước mặt Hứa Xuyên lúc nãy, mà trái lại còn có chút tủi thân.
Lục Kiệt hơi nhướn mày, giọng nói vẫn nhàn nhạt như cũ: “Hết rồi à?”
Dung Sơ hít sâu một hơi, “Là lỗi của em, về sau nhất định em sẽ không tái phạm nữa.”
“Tôi còn tưởng em sẽ giải thích với tôi là vì cảm thấy tôi sẽ ‘ăn thịt’ em nên mới cố ý giấu diếm… Đêm hôm đó rõ ràng đã có cơ hội nhưng em vẫn không chịu nói với tôi.” Tay Lục Kiệt gõ nhẹ lên thành ghế sofa phía sau lưng Dung Sơ, âm thanh không lớn, nhưng lại như đang gõ lên tim Dung Sơ vậy, “Sao thế? Trông tôi giống như thật sự sẽ ‘ăn thịt’ người à?”
Dung Sơ vội vàng lắc đầu bảo không phải, bị Lục Kiệt nói tới mức chẳng dám nhìn thẳng vào anh.
Sợ bị anh nhìn ra điều gì đó, sợ bị anh phát hiện ra việc ngày đó tâm tư của cậu cứ đặt hết vào chuyện hóa ra tất cả chỉ là diễn xuất của anh, rồi trong lòng thấy đau khổ không chịu nổi, sợ bị anh phát hiện ra suy nghĩ đã vượt khỏi phạm vi hợp đồng của mình.
Cũng sợ anh thất vọng về mình.
“Tôi cũng không phải trẻ con.” Lục Kiệt dường như vẫn chưa để ý đến chuyện cậu không dám nhìn mình, chỉ xem như là cậu đang chột dạ, “Mấy cái lời hứa hẹn kiểu ‘về sau sẽ không tái phạm’ ấy, đối với tôi chẳng có tác dụng gì.”
“……. Vậy em phải làm thế nào mới được ạ?” Nghe ra được ý trong lời nói của Lục Kiệt, rằng lời hứa ấy không đủ làm anh hài lòng, Dung Sơ lại lần nữa nhìn về phía Lục Kiệt, trong mắt mang theo hy vọng.
Chỉ cần có thể khiến Lục Kiệt không giận mình nữa là được.
Dường như Lục Kiệt đang ngẫm nghĩ, một tay anh đặt lên gáy Dung Sơ, không làm ra động tác thừa thãi nào, chỉ là để tiện cho việc bản thân ghé gần lại bên tai Dung Sơ nói chuyện thôi.
Một lát sau, Dung Sơ từ từ mở to đôi mắt, khuôn mặt đầy vẻ không tin nổi.
Hơn một tiếng sau, Dung Sơ ăn xong bữa tối muộn tại Studio, thì giờ đang ngồi trước bàn học trong phòng ngủ của mình, cầm bút, đối mặt với tờ giấy trắng tinh và hai vành tai đỏ bừng.
Cậu lớn đến chừng này, ngoại trừ hồi nhỏ luôn bị Hà Diệp và Dung Nguyên ghét bỏ vì không nghe lời, thì ở trường cậu gần như chưa từng bị thầy cô quở mắng. Tuy hồi bé cậu bướng bỉnh, nhưng chỉ ham chơi, chưa bao giờ làm những việc khiến giáo viên phải đau đầu, chứ đừng nói tới việc phải viết bản kiểm điểm.
Thế mà bây giờ đã hơn 20 tuổi… cậu lại bị yêu cầu phải viết một bản kiểm điểm.
Lúc viết bài luận thì đầu óc của Dung Sơ rất linh hoạt, nhưng đến lúc viết bản kiểm điểm thì lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Nhất là lúc này Lục Kiệt còn đang ngồi trên sofa, vừa nghịch cây đàn guitar, vừa trông như đang giám sát cậu.
Cậu quay đầu lại nhìn Lục Kiệt một cái, anh tức khắc nhạy bén mà bắt gặp, “Làm sao thế? Em không muốn viết à?”
Dung Sơ lại vội vàng quay đầu đi.
Nghĩ đến việc chọc giận Hứa Xuyên, chọc giận Lục Kiệt, còn suýt chút nữa là con dao kia đã đâm trúng người mình, thì cái bản kiểm điểm này cũng không còn khó viết nữa.
Chỉ là vẫn cảm thấy xấu hổ.
Cũng không biết có phải trong bữa tối đã ăn quá nhiều tinh bột nên chóng mặt buồn ngủ hay không, hay là vì hôm nay đã trải qua nhiều chuyện nên cực kỳ mệt mỏi, hai mí mắt của Dung Sơ bắt đầu díp lại, cuối cùng cậu nằm gục xuống bàn, cây bút trong tay rơi xuống đất kêu ‘cạch’ một tiếng.
Hình như chỉ cần có Lục Kiệt ở bên cạnh thì sẽ làm cho người ta cảm thấy đặc biệt an tâm, cho dù là trong tình huống thế này nhưng cậu cũng có thể bình yên chìm vào giấc ngủ.
Chuyện fan cuồng đã ầm ĩ tới mức làm ngay cả Lương Tốn cũng nhắn tin tới để an ủi. Lục Kiệt trả lời tin nhắn cho Lương Tốn với hai chữ ‘không sao’, vừa gửi đi thì đã nghe thấy tiếng cái gì đó lăn xuống.
Ngẩng đầu lên thì thấy Dung Sơ hình như đã nằm gục xuống bàn ngủ mất rồi.
Lục Kiệt hơi nhướn mày, anh nhặt bút lên rồi bế cậu lên.
Dường như Dung Sơ cảm nhận được gì đó nên vô thức cọ đầu mấy cái lên vai Lục Kiệt, cũng không có dấu hiệu giãy giụa.
Chẳng có một chút phòng bị nào cả.
Đặt người lên giường, Lục Kiệt quỳ một chân bên cạnh Dung Sơ, lặng lẽ nhìn hơi thở của cậu dần dần trở nên đều đặn hơn.
Còn tưởng là Dung Sơ sẽ bị dọa sợ, kết quả lại ngủ an ổn như vậy.
Lục Kiệt bật cười khẽ một tiếng, anh cúi người xuống, một tay vén phần tóc che bên tai của Dung Sơ, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má mềm mại của cậu. Chầm chậm cúi thấp hơn, cuối cùng khi hai chóp mũi gần như sắp chạm vào nhau thì dừng lại.
Hơi thở trở nên nặng nề hơn.
May mắn là đã không có chuyện gì xảy ra.
Lục Kiệt khẽ thở dài, buông tay ra.
Trong điện thoại, Lương Tốn vẫn đang nói rằng nhất định không thể bỏ qua cho tên kia, nếu pháp luật không làm được gì thì Lương Tốn có đủ cách để gã sống không bằng chết. Lục Kiệt chỉ nhắn lại cho Lương Tốn một chữ ‘ừ’.
[Lương Tốn]: ?? Hả? Lúc này không phải là cậu nên nói với tôi rằng làm người là phải tuân thủ theo pháp luật à?
Lương Tốn tự nhận mình chẳng phải người tốt gì, mà trong giới giải trí này cũng chẳng có ai là người tốt.
Thế nhưng Lục Kiệt đúng là chưa từng làm bất kỳ chuyện gì phạm pháp cả.
[Lương Tốn]: Bà xã cậu thật sự không sao chứ?
Lục Kiệt cười khẩy: [Tôi rất tuân thủ pháp luật.]
Trả lời xong thì anh cũng lười để ý tới Lương Tốn. Ánh mắt lại rơi xuống bản kiểm điểm mà Dung Sơ còn chưa viết xong.
Ngày hôm sau lúc Dung Sơ tỉnh dậy thì đã là buổi chiều.
Đồng hồ báo thức không kêu, rèm cửa cũng đóng kín khiến cả phòng ngủ tối om. Cậu ngơ ngác một lúc mới nhớ ra đêm qua mình đã ngủ thế nào, liền vội vàng bật dậy.
Trên sofa đã không còn bóng dáng Lục Kiệt, cây đàn guitar cũng được anh đặt lại ngay ngắn ở đó, bản kiểm điểm dang dở cũng vẫn ở vị trí cũ.
Dung Sơ vội vàng dậy chuẩn bị viết nốt bản kiểm điểm, nhưng khi nhìn thấy nó thì vành tai lại dần ửng đỏ.
Tối qua cậu chỉ mới viết được phần mở đầu, cậu thừa nhận sâu sắc rằng lần này bản thân đã sai khi không kịp thời báo chuyện cho Lục Kiệt và Hứa Xuyên. Thế nhưng giờ bản kiểm điểm đã được hoàn thành.
Phần sau rõ ràng là do Lục Kiệt viết.
Chữ của Dung Sơ thuộc kiểu thanh mảnh sạch sẽ, mà chữ của Lục Kiệt thì mỗi khi hạ bút đều có lực hơn.
Lục Kiệt viết: “Nếu bạn học Dung Sơ đã nhận thức được sâu sắc lỗi sai của mình, vậy xin bạn học Dung Sơ từ nay về sau hãy thực hiện mỗi một lời hứa của mình, cũng xin bạn học Dung Sơ hãy nhận quà an ủi của Lục Kiệt tặng cho mình. Nếu như không còn ý kiến gì, xin hãy ký tên vào đây.”
Thậm chí còn vẽ một mũi tên hướng về phía món quà an ủi.
Lúc này Dung Sơ mới phát hiện ở trước giá sách nhỏ có thêm một món đồ.
Chính là chiếc móc khóa acrylic mà cậu đã thấy trong tủ ở văn phòng của Lục Kiệt tối qua, một phiên bản chibi vai diễn của Lục Kiệt trong phim, cực kỳ đáng yêu, cũng hoàn toàn khác với phong cách ngoài đời thực của Lục Kiệt.
Sao Lục Kiệt lại biết… cậu thích cái này.
Dung Sơ ngẩn ra một lúc rồi vội vàng ký tên mình lên bản kiểm điểm.
Cầm bản kiểm điểm xuống lầu Dung Sơ mới nhận được tin nhắn của Lục Kiệt, hôm nay anh phải đi tới chỗ đạo diễn Giang để casting thay cho ông ấy.
Chẳng biết tối qua Lục Kiệt ngủ được bao lâu.
Dung Sơ càng thấy áy náy hơn, nhưng về chuyện công việc thì cậu cũng không thể giúp gì được cho Lục Kiệt.
Cuộc sống của cậu và Lục Kiệt thật sự là cách biệt quá lớn.
Hôm nay không có tiết, Dung Sơ dứt khoát ở luôn trong phòng ngủ luyện guitar suốt từ chiều cho tới tận tối, đến lúc xong thì cậu đã đói tới mức da bụng dán vào da lưng.
Lục Kiệt vẫn chưa về, Dung Sơ cũng ngại nhắn tin quấy rầy anh, liền gọi cho mình một phần đồ ăn ngoài, tiện tay lướt vòng bạn bè.
Khi nhìn thấy một bản quy chế tuyển sinh lớp âm nhạc do một bạn học cấp 3 đăng mà hoàn toàn không có bất kỳ một hồ sơ phê duyệt nào, động tác của Dung Sơ hơi khựng lại.
Những bản quy chế tuyển sinh kiểu này lúc nào cũng được viết vô cùng nhiệt huyết, nào là ‘Bạn có muốn có cơ hội tiếp xúc gần gũi với thần tượng của mình không?’, ‘Bạn có muốn bước lên sân khấu lấp lánh và trở thành ngôi sao ấy không?’ kiểu như vậy.
Những thứ bọn họ muốn dạy vốn không phải để dành cho người thực sự muốn học nhạc, mà là dành cho những người ‘đu idol’.
Hồi trung học, Dung Sơ cũng từng thấy kiểu quảng cáo này, cậu chỉ cười nhạt, cho rằng họ nếu thật sự có bản lĩnh thì đừng có đi lừa tiền của người khác.
Sau này Dung Sơ cho rằng, đây không phải là một cách để thực hiện được giấc mơ của mình sao, bất kể là đối với người dạy hay là người học.
Mà bây giờ, ánh mắt của Dung Sơ lại dừng rất lâu ở câu ‘Có cơ hội tiếp xúc gần gũi với thần tượng’ mà chẳng rời đi được.
Học nhạc đương nhiên không phải là chuyện vô ích.
Trước đây Dung Sơ chỉ đơn thuần là yêu thích âm nhạc, cũng chưa bao giờ nghĩ rằng nếu khi ấy cậu không lựa chọn từ bỏ việc tiếp tục học âm nhạc thì sau này sẽ làm gì.
Sẽ viết những bài hát mình thích, hát những ca khúc mình yêu, tiếp tục làm điều mà mình muốn… hay là điều gì khác?
Cậu sờ lên cây guitar của mình lại đột nhiên nhớ tới buổi biểu diễn của ban nhạc Mạnh Nhất Chu mà mình từng xem.
Khi đó Mạnh Nhất Chu nói cậu ta muốn trở thành giọng ca chính xuất sắc nhất, để cho tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy mình.
Vậy còn cậu thì sao?
Nếu cậu không từ bỏ… thì có phải cũng có cơ hội đứng trên một sân khấu tốt như vậy không?
Như thế, con đường để cậu và Lục Kiệt quen biết nhau sẽ không phải có duy nhất một cách, cũng không phải vì tờ hợp đồng kia.
Thế bây giờ thì sao?
Cậu đã không còn là Dung Sơ từ bỏ hoàn toàn âm nhạc nữa, cũng không phải là Dung Sơ vì cần tiền mà đem bài hát của mình đi bán nữa, lại càng không phải Dung Sơ không có tiền để học nhạc nữa.
Cậu đã một lần nữa cầm lại cây đàn guitar, một lần nữa hát ca khúc của chính mình, và cũng có rất nhiều tiền.
Số tiền này thực ra đã đủ cho nửa đời sau của Dung Sơ.
Ngày trước cậu luôn không thể thả lỏng được, luôn sợ đột nhiên sẽ có một ngày không có tiền, cho nên mới đi làm bạt mạng như vậy.
Nhưng đã không còn như thế nữa.
Cậu đã có thể tiếp tục đi học nhạc.
Có thể trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình, phiên bản mà mình muốn trở thành.
Chứ không phải bị nhốt ở trong quá khứ với những câu nói “Học âm nhạc là vô dụng!”, ‘Nếu mày không học nhạc thì Dung Tinh đã không sinh bệnh’, ‘Tại vì sao mà con không thích lịch sử? Vì sao con lại chẳng di truyền được một chút gen nào của mẹ vậy hả’…
Nhắm mắt lại điều chỉnh tâm trạng, lúc này WeChat lại nhảy ra một tin nhắn của Vương Hiển.
Dung Sơ lập tức mở ra xem.
[Vương Hiển]: Cậu đã ngủ chưa!!
Sau chuyện ngày hôm qua, Dung Sơ đã nhận được tin nhắn hỏi thăm từ Vương Hiển, cậu chàng không học cùng khoa, chỉ nghe người khác kể lại và đọc được tin tức trên mạng. Dung Sơ trên đường từ đồn cảnh sát về thì mới có thời gian trả lời lại rằng mình không sao, bảo cậu bạn đừng lo lắng.
Hôm qua Vương Hiển vốn còn đang đề cử cho Dung Sơ xem nên mua quà gì, kết quả là đột nhiên nhận được tin ấy, suýt nữa thì dọa chết cậu chàng rồi.
Tuy đã liên lạc được với Dung Sơ nhưng cậu chàng vẫn rất lo lắng, biết rằng ở bên cạnh Dung Sơ đã có Lục Kiệt, nhưng ngẫm nghĩ mãi thì hôm nay vẫn không nhịn được mà lại nhắn hỏi thăm Dung Sơ tiếp.
[Dung mama]: Vò đầu .jpg Là có ý gì thế?
[Vương Hiển]: Quên mất là cậu không ‘đu idol’ nên không biết, đồ mà các ngôi sao dùng thì đều là dùng để quảng cáo đấy, nhất là người tầm cỡ như Lục Kiệt!
Chỉ riêng mũ đôi của Lục Kiệt và Dung Sơ thôi mà hiện tại cũng có rất nhiều người đội mẫu giống hệt rồi.
[Vương Hiển]: Nếu mà cậu tặng anh ấy mấy món đồ bị người ta soi ra nhãn hiệu thì chẳng phải là cậu đang quảng cáo miễn phí cho hãng đó à. Không được, không được, không thể để các nhãn hàng được lợi, vẫn nên để Lục Kiệt được lợi thì hơn.
Vương Hiển nói rồi gửi liên tiếp mấy đường link.
[Vương Hiển]: Mấy shop này tôi đã từng mua đồ rồi, cảm thấy chất lượng không tồi nha. Cậu có thể chọn theo sở thích của cậu và Lục Kiệt á ~
Sao giọng điệu tự nhiên lại lả lơi thế nhỉ.
Dung Sơ bấm thử vào một cái link.
Mặt lập tức đỏ bừng rồi thoát ra.
Cái gì mà tai thỏ, tai mèo rồi đuôi thỏ, đuôi mèo… Cậu và Lục Kiệt cơ bản cũng chẳng dùng nổi mấy cái này.
Thôi món quà này đừng mua thì hơn.
Dung Sơ mặt đỏ tai hồng, cắn răng nhắn lại một câu cảm ơn cho Vương Hiển.
[Vương Hiển]: Không cần cảm ơn mà ~ nhưng mà hôm nay ba mẹ của cái thằng kia đến trường làm náo loạn cả lên, nói là không cho phép nhà trường đuổi học con mình
Cha mẹ của Tào Giác đương nhiên không muốn con mình bị đuổi học, vất vả khổ sở bao nhiêu mới thi đỗ vào đại học, một khi bị đuổi thì đến bằng tốt nghiệp cũng không lấy được, thậm chí lại còn gánh một án tích.
Bọn họ sao mà chịu?
Cho dù Tào Giác đã tự mình thừa nhận những hành vi mình gây ra, thậm chí lúc ở đồn cảnh sát vẫn còn phát điên đòi giết Dung Sơ.
Cha mẹ gã hoàn toàn không biết con trai mình đã theo đuổi thần tượng đến mức này, một mặt chửi bới Lục Kiệt vì đã làm hỏng con họ, một mặt thì tìm cách biện hộ cho Tào Giác.
Hứa Xuyên thật sự cũng đã cho bọn họ cơ hội để biện hộ, còn bảo bọn họ đưa Tào Giác đi giám định tâm thần, nếu Tào Giác có bệnh về tâm thần, bọn họ cũng có thể nới tay một chút, sẽ không làm khó một bệnh nhân tâm thần, dù gì hành vi của cậu ta cũng không thể tự khống chế được.
Cha mẹ Tào Giác đã thật sự cho gã đi làm giám định, và Tào Giác cũng quả thật là giám định thành công.
Đương nhiên là Hứa Xuyên thực hiện lời hứa của mình, rút đơn kiện Tào Giác, cũng không nhắc tới chuyện đuổi học gã nữa, mà bảo Tào Giác hãy dưỡng bệnh cho tốt.
Tất nhiên điều kiện tiên quyết là phải điều trị bệnh ở trong bệnh viện.
Hứa Xuyên đương nhiên không thể tự mình xử lý được chuyện này, nhưng Lục Kiệt thì có thể. Huống hồ cũng không phải làm giả kết quả, Tào Giác đúng là có bệnh thật, bọn họ chỉ để cậu ta chữa bệnh cho tốt mà thôi.
Vào tù còn có ngày ra, nhưng đã vào bệnh viện tâm thần rồi muốn ra ngoài thì không dễ như vậy.
Chờ tới khi cha mẹ của Tào Giác ý thức được đứa con của mình về sau sẽ không còn cách nào khôi phục lại được cuộc sống bình thường nữa, thì làm sao còn kịp đây?
Gã đã được chẩn đoán là bị bệnh tâm thần, như thế thì sao có thể quay lại trường đại học được nữa?
Nhưng bọn họ có tiếp tục làm ầm ĩ đến đâu thì cũng vô dụng.
Chẳng có mấy ai thông cảm cho bọn họ nữa.
Huống chi vì chuyện fan cuồng cực đoan lần này mà đại đa số những người hâm mộ thần tượng đều bị vạ lây.
Cách xử lý này coi như cũng khiến những người hâm mộ thần tượng vô tội được thở phào nhẹ nhõm.
Bọn họ hâm mộ thần tượng chứ có phải ai cũng mắc bệnh thần kinh đâu!
Nhưng mà chuyện đó là của sau này.
Còn hiện tại, chuyện quan trọng nhất là, hai ngày sau khi sự việc của Tào Giác kết thúc, vào buổi sáng, ê-kíp show [Nhật ký kết hôn màu 3] lại lần nữa vác máy quay bước vào biệt thự của Lục Kiệt.
[Tác giả có lời muốn nói]
Cuối cùng cũng quay show rồi a a a a a a