Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Sáng Sớm Bất Ngờ: Nụ Hôn Và Ngôi Nhà Trên Nước
Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm qua Hứa Xuyên đã nhắc lại những điều cần chú ý khi tham gia show với Dung Sơ. Đoàn làm phim không hề chuẩn bị kịch bản, mọi thứ đều phụ thuộc vào khả năng ứng biến của họ. Ngay cả lịch trình quay cũng không được báo trước, họ chỉ thông báo lịch trình đầu tiên của hôm nay là ghi lại cảnh sinh hoạt thường ngày của cả hai ở nhà Lục Kiệt.
Lần đầu tiên chính thức phải đối mặt với ống kính, Dung Sơ căng thẳng đến mức mất ngủ cả đêm, khi tỉnh dậy trời vẫn còn tờ mờ sáng.
Muốn ngủ tiếp cũng chẳng được, mà đoàn làm phim lại không báo sẽ đến vào lúc nào.
Sau khi Dung Sơ rời giường, cậu gửi một sticker vào nhóm chat ba người gồm cậu, Hứa Xuyên và Lục Kiệt. Chỉ Hứa Xuyên trả lời.
[Hứa Xuyên]: Sao lại dậy sớm vậy? Căng thẳng quá không ngủ được à?
Dung Sơ không phủ nhận, trực tiếp trả lời bằng một sticker gật đầu.
[Hứa Xuyên]: Không sao, không ngủ được thì tìm cái gì đó ăn đi, chắc là đoàn làm phim chưa tới sớm vậy đâu, Lục Kiệt còn chưa dậy mà.
Theo thông lệ, đoàn làm phim sẽ không đến nhà khách mời sớm như thế.
Nên chắc chắn là Lục Kiệt vẫn chưa dậy rồi.
Hai hôm nay anh ấy bận chọn diễn viên cho phim của đạo diễn Giang, nên hai đêm liền không về nhà. Tối qua Dung Sơ không ngủ được, tới 3 giờ sáng vẫn còn nghe thấy tiếng bước chân của Lục Kiệt vang vọng trong ngôi nhà yên tĩnh.
Sau đó thì Dung Sơ mơ mơ màng màng ngủ mất.
Nghe Hứa Xuyên nói vậy, Dung Sơ cũng cảm thấy hơi đói thật. Nếu anh Hứa Xuyên đã nói đội ngũ sản xuất không đến sớm như thế, Dung Sơ cũng yên tâm xuống nhà. Đến đoạn rẽ cầu thang, cậu vẫn vô cùng cẩn thận kiểm tra xem có ai không.
Thời gian hẵng còn sớm, Dung Sơ quyết định nấu một ít cháo và luộc hai quả trứng để lót dạ.
Vừa mới nuốt được miếng trứng, thì chuông cửa đột ngột reo.
Dung Sơ: “!”
Suýt nữa là Dung Sơ đã làm rơi cuốn sách chuyên ngành đang cầm trên tay. Cậu phải lấy lại bình tĩnh một lúc mới dám ra mở cửa. Qua màn hình của chuông cửa có thể thấy được một nhóm người đông đúc đứng đó, trong số họ có vài gương mặt quen thuộc đã đến quay teaser đêm hôm trước.
Vội vàng gửi một sticker cầu cứu vào nhóm chat, Dung Sơ ra mở cửa.
Cùng lúc đó, đoàn làm phim cũng bắt đầu mở livestream.
Chỉ trong nháy mắt, một lượng lớn khán giả đã tràn vào phòng livestream.
Trong khung hình là một chàng trai đang mặc bộ đồ ở nhà thường ngày màu lam, khuôn mặt điển trai đó vẫn chưa thể che giấu nổi sự hoảng hốt. Cậu không nhìn vào ống kính, mà hình như đang nhìn vào nhân viên trong đoàn, khẽ mím môi cười với họ, rồi cực kỳ thận trọng chào hỏi: “Xin chào mọi người.”
Dung Sơ căng thẳng tới mức chẳng biết phải nói gì, đoàn làm phim phản ứng nhanh hơn cậu, PD vội vàng hỏi: “Xin chào, bạn dậy sớm vậy?”
Dung Sơ gật đầu rồi đi vào trong nhà, cố gắng tỏ ra bình thường, không để lộ sự căng thẳng tột độ.
Cậu cũng không biết bước tiếp theo mình nên làm gì nữa.
“Lục Kiệt vẫn chưa dậy sao?” PD nói rồi hít hít mũi, “Bạn đang nấu cháo à?”
“Thầy Lục hôm qua bận công việc đến tận nửa đêm mới được nghỉ ngơi ạ.” Vì đây là lần đầu tiên Lục Kiệt tham gia kiểu show thực tế thế này, mà Dung Sơ đã xem qua nên biết đoàn làm phim đôi lúc sẽ hỏi những câu mang tính gài bẫy. Sợ mọi người hiểu lầm, Dung Sơ vội giải thích thay cho Lục Kiệt, rồi sau mới gật đầu: “Vâng, tôi đang nấu cháo.”
[Sao mà hỏi gì đáp nấy vậy, ngoan quá]
[Này giả vờ chứ, tôi không tin sinh viên lại có thể dậy sớm như thế. Trên bàn lại bày sách ra nữa, có cần phải diễn thế không?]
[Sao lại gọi Lục Kiệt là thầy Lục?! Sao lại cảm giác xa cách thế?]
[Chỉ có mình tôi để ý là cậu ấy lên hình còn đẹp hơn trong ảnh à? Nhan sắc này có thể tiến vào giới giải trí được đó! Tại sao lại kết hôn sớm phí thế hả trời?]
[Sao mà biết được có phải vì muốn vào ngành cho nên mới ‘kết hôn sớm’ hay không chứ?]
[Sao mà xa cách, gọi thầy Lục chẳng phải cũng là một kiểu tình thú à?]
“Thì ra xưng hô là thầy Lục.” PD liếc nhìn bình luận, họ cũng không ngờ hôm nay lại có thu hoạch lớn như thế. Vốn dĩ họ chỉ định đến sớm để quay cảnh Lục Kiệt và Dung Sơ cùng thức dậy, giống như các khách mời khác đã chuẩn bị, tất cả những cảnh rời giường đó thực ra đều là diễn cả.
Dáng vẻ của các khách mời khác không chân thật như thế này, một người còn chưa dậy, lại còn để họ bắt được cơ hội Dung Sơ ở một mình.
Đương nhiên là đoàn làm phim sẽ không bỏ qua Dung Sơ, cho dù đã thấy cậu căng thẳng tới mức nào, tay chân cũng chẳng biết phải để đâu.
PD hỏi: “Có tiện cho bọn tôi hỏi một chút vì sao bạn lại xưng hô là thầy Lục không?”
Lý do thật thì tất nhiên không thể nói ra.
Lúc ấy Lục Kiệt bảo muốn dạy cậu diễn xuất nên mới để cậu gọi anh như vậy, nhưng không thể nói thẳng điều đó trước ống kính. Tìm đại một lý do nào đó thì lại sợ lát nữa đoàn làm phim cũng đi hỏi Lục Kiệt, mà kịch bản của họ hoàn toàn không có chi tiết này. Dung Sơ vẫn còn chưa nghĩ ra được lý do nào cho tốt, đột nhiên một tiếng chuông báo phiền nhiễu đã cứu vớt cậu.
Là chuông báo từ điện thoại Dung Sơ, cũng là… chuông báo thức của cậu, là bài của Quan Thứ mà Lục Kiệt đã hát.
Hôm nay cậu dậy sớm nên còn chưa đến giờ báo thức, bản thân Dung Sơ cũng quên mất chuyện này.
Nhưng đoàn làm phim lại tới quá đúng lúc.
Hiển nhiên là họ cũng không đoán trước được điều này, PD cũng ngây ngẩn cả người.
Bình luận cũng sững lại theo.
[Xin hỏi là ai đã hát vậy?]
[Đây là bài của Quan Thứ phải không? Đúng không? Lời bài hát hình như là đúng đó!!!]
[Đậu má, Dung Sơ là anti-fan của Quan Thứ à?!]
Dung Sơ vẫn chưa học cách xem bình luận, bởi vì đoàn làm phim mang theo quá nhiều thiết bị, cho nên cậu cũng như bị bao vây lại vậy, đương nhiên cũng chẳng biết mọi người đang thảo luận cái gì.
Khuôn mặt Dung Sơ lập tức đỏ bừng.
PD nhận ra điều gì đó, nhanh chóng hỏi: “Đây là Lục Kiệt hát sao?”
[Tôi không tin nam thần của tôi lại hát khó nghe như thế!!!]
[Bảo sao chưa bao giờ thấy Lục Kiệt hát!]
[Tôi xin rút lại câu nói họ xa cách vừa nãy, Lục Kiệt thế mà còn tình nguyện hát để cậu ấy dùng bài mình hát làm chuông báo điện thoại, đây chẳng phải là tình yêu sao?!]
[Tôi ghen tị á, tôi cũng muốn có! Có thể gửi cho tôi một bản audio không?]
[Này là ngượng đến đỏ mặt hả, sao lại dễ thẹn thùng thế!! Đáng yêu quá đáng yêu quá!]
[Diễn thôi]
Dung Sơ đỏ mặt gật đầu.
Không biết là Lục Kiệt có xem lại tập ghi hình ngày hôm nay hay không nữa.
Lục Kiệt còn chưa biết chuyện cậu dùng bài anh hát để làm nhạc chuông báo thức.
May mà PD không hỏi tiếp vấn đề ấy nữa mà cho Dung Sơ một khoảng thời gian để trấn tĩnh, cũng vừa để cậu làm nốt bữa sáng.
Đợi Dung Sơ sắp xếp xong mọi thứ, PD mới hỏi: “Có thể dẫn chúng tôi đi xem qua phòng ngủ của hai người được không?”
Dung Sơ vừa nghe đã hiểu ý của anh ta, đây là đang muốn cậu lên gọi Lục Kiệt dậy.
Cậu nhìn điện thoại, thoáng liếc qua nhóm chat.
Cái sticker cầu cứu cậu gửi ban nãy vẫn không có ai trả lời, chẳng biết Hứa Xuyên có thấy không. Hôm qua Hứa Xuyên còn nói là hôm nay phải dẫn một nghệ sĩ khác đi thử vai, chắc là bận lắm.
Mà Lục Kiệt thì chắc là vẫn còn ngủ.
Nếu từ chối thẳng thừng thì chắc chắn sẽ bị nghi ngờ, nhưng dẫn lên phòng ngủ thì có thể phát hiện ra được phòng ngủ của Lục Kiệt chỉ có mình anh sử dụng.
Suy nghĩ một lát, Dung Sơ nói: “Được ạ, nhưng mà mọi người có thể chờ ngoài cửa không ạ? Thầy Lục chắc vẫn chưa dậy đâu ạ.”
[Làm gì thế? Đây có tính là cách gọi người dậy theo cách đặc biệt không?]
[Lục Kiệt cũng thiếu chuyên nghiệp quá rồi, rõ ràng biết hôm nay phải ghi hình mà vẫn còn chưa dậy, còn muốn đoàn làm phim phải đi gọi nữa à]
[Mệt lũ này quá, không phải chị dâu đã bảo là vì bận công việc tới tận khuya mới được về nghỉ ngơi hay sao, nghệ sĩ thì cũng là người chứ, mà nhìn xem bây giờ là mấy giờ]
PD đáp: “Được thôi.”
Không nghĩ là lại đồng ý nhanh như vậy, Dung Sơ thở phào rồi dẫn họ lên tầng ba. Bình luận lập tức chuyển từ tranh cãi sang trầm trồ khen nhà Lục Kiệt đẹp, ngay cả chất liệu gỗ làm cầu thang trông cũng là loại mà người bình thường làm việc cả đời mới dám mơ tới.
Đến trước cửa phòng ngủ, Dung Sơ cũng không gõ cửa như mọi khi, cửa phòng không khóa nên chỉ cần đẩy nhẹ là ra. Đoàn làm phim không đi vào theo cậu, nhưng khi Dung Sơ xoay người vào thì camera vẫn lia ống kính theo từng khoảnh khắc.
Bọn họ chỉ đồng ý không vào thôi, chứ đâu có đồng ý không quay.
[Tôi biết mà! Đoàn làm phim đúng là biết chúng tôi muốn xem gì!]
[Nhưng phòng ngủ này trông không giống có người khác ở nhỉ?]
[Bảo sao lại không cho vào]
[Thế này không phải bình thường à, không phải chỉ là gọn gàng thôi sao?]
[A a a a ống kính có thể đi vào thêm chút nữa không, tôi muốn thấy dáng vẻ khi ngủ của chồng tôi!!!]
Lục Kiệt vẫn đang nằm trên giường ngủ say.
Đây là lần đầu tiên Dung Sơ thấy được dáng vẻ khi ngủ của Lục Kiệt. Tư thế ngủ của anh rất nề nếp, khi ngủ các đường nét trên gương mặt cũng mềm mại hơn bình thường.
Dung Sơ do dự một chút rồi ngồi xổm xuống bên cạnh giường, nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Thầy Lục ơi.”
Cậu cứ nghĩ gọi nhỏ như thế thì Lục Kiệt không nghe thấy, như vậy anh có thể ngủ thêm được một lúc, không ngờ cậu chỉ vừa dứt lời được một chút, Lục Kiệt vốn đang say ngủ lại mơ mơ màng màng hé mắt, khuôn mặt vẫn vương vẻ mệt mỏi của người chưa hoàn toàn tỉnh ngủ.
Chẳng đợi Dung Sơ nói cho mình biết là đoàn làm phim đến rồi, thì Lục Kiệt vươn tay ra khỏi chăn, đặt nhẹ lên đầu Dung Sơ rồi xoa nhẹ.
Hành động này vô cùng quen thuộc, vành tai Dung Sơ lập tức nóng bừng. Cậu thuận thế cúi xuống khẽ hỏi sát tai Lục Kiệt: “Thầy Lục, anh tỉnh ngủ chưa?”
Lục Kiệt ‘ừ’ một tiếng, cũng học theo Dung Sơ thì thầm đáp: “Hứa Xuyên đã gọi điện thoại cho anh rồi.”
Bởi vì khoảng cách quá gần, khi Lục Kiệt nói chuyện thì hơi thở của anh phả lên mặt Dung Sơ, khiến mặt cậu giờ cũng đỏ hồng như vành tai, tay cũng chẳng biết phải đặt chỗ nào.
Mấy ngày nay xảy ra nhiều việc, cậu và Lục Kiệt đã rất lâu rồi không ở gần nhau đến vậy, thêm nữa giờ tâm tư không còn giống như trước, khiến cho Dung Sơ lại càng trở nên căng thẳng và bối rối hơn.
Cậu theo bản năng nín thở lại.
“Nhưng mà bọn họ giờ đang ghi hình chúng ta đấy.” Giọng Lục Kiệt vẫn hơi khàn.
Nghe Lục Kiệt nói thế, Dung Sơ vô thức muốn quay đầu lại, nhưng vừa mới động đậy thì anh đã giữ cậu lại.
[Xin hỏi là hai người đang làm cái gì thế?]
Bởi vì góc quay không toàn cảnh, chỉ có thể thấy đầu hai người đang chụm lại chung một chỗ, ở góc độ ấy trông giống như đang hôn môi vậy. Bàn tay của Lục Kiệt đặt ở gáy Dung Sơ khẽ dùng sức ấn xuống, mà Dung Sơ vốn đang ngồi xổm bên giường giờ lại như không chịu nổi nữa mà đang quỳ thấp, một tay luống cuống nắm chặt lấy ga giường.
Dưới độ phân giải cao của camera, bàn tay ấy trắng trẻo, các khớp xương rõ ràng, mỗi đốt ngón tay còn hơi hồng hồng.
Còn cái chăn bị cậu nắm đã nhăn nhúm cả lại.
Cái cảm giác mơ hồ như có như không đó làm cả khu bình luận kích động hơn cả ban nãy, dày đặc che kín cả màn hình.
[Hôn rồi đúng không hôn rồi đúng không?]
[Ai hiểu được không, màn này khiến tôi còn mặt đỏ tim đập hơn cả nụ hôn môi của mùa một nữa a a a a a tôi mê quá!! Quay nhiều hơn nữa đi!]
[Thế là gọi nhau dậy kiểu gì đấy? Chả nghe thấy gì cả!]
[Tôi không thích xem đâu!! Nhất định là diễn!! Tôi không tin!]
Chóp mũi của Lục Kiệt cọ vào bên sườn mặt của Dung Sơ, “Em mà nhúc nhích là lộ ngay đấy.”
Dung Sơ không hiểu ý Lục Kiệt, nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn ‘dạ’ một tiếng: “Lộ cái gì ạ?”
Bàn tay Lục Kiệt xoa nhẹ sau gáy cậu hai cái, “Giờ chắc họ xem thì đang tưởng chúng mình hôn môi đấy.”
Ngay cả việc hô hấp của Dung Sơ cũng bị ngừng lại, cậu mím môi rồi lập tức thả ra, lần này thì thực sự không dám nhúc nhích nữa.
Tuy cậu chưa từng hôn môi thật với Lục Kiệt, nhưng đúng là cậu với Lục Kiệt đang dựa vào nhau quá gần, chỉ cần cậu cử động đầu nhẹ một chút, môi sẽ chạm ngay vào chóp mũi anh.
Mà khi Lục Kiệt mở mắt ra nhìn, dường như trong mắt anh chỉ có cậu, còn mang theo chút ý cười, khiến Dung Sơ sinh ra một ảo giác rằng vào khoảnh khắc này Lục Kiệt đang thực sự hôn mình.
Lục Kiệt nói xong lại đưa tay còn lại ra, đặt đầu ngón tay cái lên môi Dung Sơ, “Anh phải để lại chút vết tích mới được.”
Chẳng đợi Dung Sơ hiểu điều anh muốn nói là gì, Lục Kiệt đã ấn ngón tay mình xuống.
Y như lần anh nói muốn dạy cậu cách hôn, ngón tay anh hơi dùng lực ấn xuống cánh môi Dung Sơ.
Cậu nhắm chặt hai mắt, bàn tay đang nắm chăn bỗng siết chặt hơn.
Lục Kiệt cụp mắt, nhìn thấy đôi môi Dung Sơ đã hơi đỏ lên, giống như thực sự bị giày vò vậy.
“Được rồi.” Giọng Lục Kiệt còn trầm hơn cả ban nãy.
Hàng mi run run mở ra, hơi thở của Dung Sơ có phần đứt quãng.
Lục Kiệt đang dùng ngón cái không ngừng xoa trên môi dưới của chính mình, đến tận khi nó cũng đỏ ửng lên.
Mà ngón tay ấy… cũng chính là ngón tay mà Lục Kiệt vừa dùng để ấn trên môi cậu.
Bờ môi bỗng như tê dại, Dung Sơ không nhịn được mà lại nhắm mắt vào, cậu không dám xem tiếp hành động của Lục Kiệt.
Cậu sợ bị phát hiện, sợ bị anh nhìn thấu tâm tư khác lạ của mình.
Lát sau Dung Sơ mở mắt ra, bàn tay Lục Kiệt khẽ vỗ nhẹ ở gáy cậu, như ra hiệu rằng nụ hôn buổi sáng đã kết thúc rồi.
Tầm mắt Dung Sơ dừng lại ở đôi môi đã bị cọ tới đỏ ửng của Lục Kiệt, liền không nhịn được mà nói: “Thầy Lục, thật ra… lần sau cũng có thể hôn thật được mà.”
Tuy rằng chưa từng luyện tập qua, nhưng nếu là kiểu đưa lưng về phía người khác thế này, thì chắc là cậu diễn cũng không tệ.
Lục Kiệt nâng mắt lên nhìn cậu thật sâu, khóe môi anh cong lên, cười không thành tiếng.
Lúc ngồi dậy Dung Sơ có hơi lảo đảo vì chân cậu đã tê rần do ngồi xổm quá lâu, vừa đúng lúc Lục Kiệt đứng dậy nên đỡ vai cậu.
Lục Kiệt với gương mặt như đã thỏa mãn nhìn về phía đoàn làm phim, anh gật đầu coi như chào hỏi họ, rồi ghé vào tai Dung Sơ: “Anh đi tắm trước đã.”
Lần này giọng nói đủ rõ để mic có thể thu tiếng lại.
Khi nói câu đó, ngón tay anh còn nhẹ nhàng chạm vào vai Dung Sơ.
Rõ ràng chỉ là một động tác rất nhỏ, vậy mà Dung Sơ lại run lên như bị điện giật, quay lại chậm mất một nhịp, rồi ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ.”
[Tắm cái gì mà tắm, tui ra lệnh cho hai người hôn nhau trước mặt tui ngay!!!]
[Sao vẫn cứ có vẻ xa lạ với nhau sao ấy nhỉ? Vừa rồi là hôn thật đúng không, hôn thật mà phải không? Môi của cả hai đều đỏ lên chắc là thật nhỉ?]
[Tại sao lại phải đi tắm! Có phải là vì in (*) rồi không hả thầy Lục?!]
(*) Bị k*ch th*ch, đã đ*ng t*nh.
[Trông như là giả ý, có cái nhà nào mà vừa hôn mặt đã đỏ bừng bừng thế kia không, còn cố ý che để không cho chúng ta xem?]
[Xin lỗi thầy Lục chứ tui cũng in rồi, bà xã đẹp quá, mặt đỏ đỏ, môi hồng hồng, giống như là bị hôn tới choáng váng ấy. Đây mới là show mà người trưởng thành nên xem nè!!!]
Dung Sơ đúng là có hơi choáng váng thật.
Cậu không biết tại sao bản thân lúc nãy lại nói ra mấy lời đấy nữa.
Cái gì mà lần sau có thể hôn thật chứ.
Mà hình như Lục Kiệt… cũng không tình nguyện hôn cậu, hình như ngay từ đầu đã vậy rồi.
Nhưng nghĩ kĩ lại thì cũng đúng thôi.
Tuy Lục Kiệt là diễn viên chuyên nghiệp, nhưng anh chưa từng đóng bộ phim nào có đề tài đồng tính cả, cũng chưa từng nhắc tới xu hướng tính dục của mình.
Có lẽ là anh không thể chấp nhận được việc hôn môi với đàn ông.
Chuyện này không giống với kết hôn, cũng không giống những tiếp xúc thân mật khác.
Hôn môi là hành vi với mức độ thân mật sâu sắc hơn, là phương thức biểu đạt tình cảm trực tiếp nhất.
Cho nên dù trong hợp đồng có điều khoản ấy, Lục Kiệt có lẽ vẫn chẳng thể chấp nhận được.
Dung Sơ nhắm mắt lại, nghe thấy tiếng nước vang lên trong phòng tắm thì vội vàng ra khỏi phòng ngủ.
Đợi tới khi Lục Kiệt đi xuống dưới nhà, Dung Sơ đã chuẩn bị xong bữa sáng, đoàn làm phim cũng được chia một ít, nhưng vì Dung Sơ không biết họ sẽ tới sớm như thế nên cậu nấu không nhiều, đành chia một chút thôi.
Lúc Lục Kiệt ngồi vào bàn ăn, tầm mắt anh đảo qua bát cháo và món ăn kèm, sau đó nở nụ cười hiền hòa: “Mọi người làm việc vất vả vậy, chưa ăn sáng mà đã đi làm rồi sao?”
Đương nhiên không phải đoàn làm phim chưa ăn sáng mà đã tới, chẳng qua là họ muốn được nếm thử hương vị thôi. Nghe Lục Kiệt hỏi thế, PD còn chưa trả lời, thì anh lại nói tiếp: “Tôi với Dung Sơ đều có khẩu vị nhạt, sợ mọi người ăn không quen. Để tôi gọi ít đồ ăn ngoài cho mọi người nhé.”
Nói rồi anh cúi đầu lấy điện thoại ra, giống như thực sự đang xem danh sách các đồ ăn gọi bên ngoài, vừa nhìn vừa nói: “Không biết là mọi người thích cái gì, nên tôi đặt một thứ một ít. Đây đều là những quán mà tôi thường ăn, mùi vị cũng không tồi.”
[Thì ra Lục Kiệt là người hiền lành vậy hả?]
[Sự chú ý của tui đặt ở trên người Dung Sơ đang ở cạnh kìa, cậu ấy ngoan quá à, cứ ngoan ngoãn ăn cháo thôi!]
[Bà xã sao thế, có phải tâm trạng không tốt không? Sao cứ có cảm giác là từ lúc ở phòng ngủ ra là trầm lặng thôi ấy?]
[Chắc chắn là vì làm chuyện ngại ngùng nên xấu hổ á!!! Vừa rồi còn bị hôn tới chân mềm nhũn không đứng vững được cơ mà! Có thể đừng chỉ cho mỗi Lục Kiệt hôn thôi được không, cho tui hôn vợ tui nữa vợ ơi!]
[Xin hỏi hai người này bao giờ thì ly hôn?]
[Sao tôi cứ cảm thấy Lục Kiệt đang cố ý vậy nhỉ? Trước đây không phải là anh ta chẳng để ai vào mắt à? Nếu tính tình thực sự tốt thế, sao lại không chịu đi dự sự kiện, chắc chắn là sợ bại lộ bản tính thật thôi.]
Lục Kiệt đã nói tới vậy, đoàn làm phim đương nhiên cũng khó mà từ chối.
Chẳng qua cháo cũng đã múc ra rồi, PD nghĩ bản thân cũng nên nếm thử một chút mới phải.
Nhưng còn chưa kịp động tay, Lục Kiệt đã kéo cả bát cháo lẫn đĩa đồ ăn ở trước mặt PD về phía mình, rồi mỉm cười ôn hòa với anh ấy: “Hôm nay tôi có hơi đói, phần này có thể để cho tôi được không?”
[Đúng là cố ý mà!!! Không muốn chia sẻ đồ ăn sáng của bà xã làm cho người khác ăn đó!]
[Không phải chứ, đường đường là ảnh đế mà bữa sáng trông hẻo thế?]
[Bên trên vừa vào hả? Thầy Lục nói rồi á bởi vì dạ dày của cả hai bọn họ đều không tốt.]
[Cái tính chiếm hữu chết tiệt đó, ngay cả cháo trắng mà cũng không muốn chia cho người khác, đúng là bát cháo tình yêu]
[Khoan khoan thầy Lục, anh đói thì cứ đói thôi, tại sao anh lại tự nhiên quay sang nhìn bà xã vậy? Chẳng lẽ cái từ đói này không phải cái từ đói mà tui đang nghĩ hả?]
PD đương nhiên không thể đáp là không được.
Lục Kiệt kéo bát cháo về phía mình như mong muốn, còn nhìn sang Dung Sơ một cái.
Dung Sơ thì lại hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt anh.
Nhân tiện đang ngồi ăn sáng, đoàn làm phim rốt cuộc cũng phổ biến lịch trình hôm nay cho Dung Sơ và Lục Kiệt nghe.
Hôm nay cả ba đoàn quay phim đã đồng thời xuất phát đến nhà của ba cặp khách mời, mà theo lời của đoàn làm phim, Dung Sơ là người dậy sớm nhất.
Chung Hựu và Đường Chi phải sau khi đoàn làm phim tới và được trợ lý đời sống đánh thức thì mới dậy. Hai người họ đã lâu không cùng nhau xuất hiện trước ống kính, fan đã sớm than thở mong được thấy họ, may mà không phụ sự kỳ vọng của fan, cả hai ở trước ống kính livestream, đã trao nhau một nụ hôn vô cùng kiềm chế. Hôn xong Đường Chi liền xấu hổ chui vào lòng Chung Hựu, trông đúng là dáng vẻ vừa thân mật yêu thương lại vừa ngại ngùng.
So với hai người đó, các biểu hiện của Dung Sơ và Lục Kiệt thực sự nhìn hơi giả.
Rõ ràng cùng là hôn môi, nhưng khi hôn xong lại chẳng có bất kỳ tiếp xúc thân mật và luyến lưu nào, giống như chỉ diễn kịch cho khán giả xem thôi vậy.
Có cư dân mạng nhanh tay đã cắt ghép hai đoạn video ấy rồi đăng lên mạng để so sánh.
Nhưng việc ấy cũng chẳng gây trở ngại cho những người xem livestream. Lượng người xem của phòng live nhà Lục Kiệt không hề giảm, cho dù chỉ là ở giai đoạn ăn sáng nhàm chán nhất.
Còn cặp đôi Quan Thứ là những người dậy muộn nhất.
Bởi vì ở nhà Quan Thứ không có ai lo liệu, nên đoàn làm phim phải chờ ở ngoài cửa rất lâu mới gọi điện thoại được cho anh ta ra mở cửa.
Thế nhưng người mở cửa lại không phải là Quan Thứ, mà là bạn đời của anh ta, một chàng trai nhỏ hơn Quan Thứ mười tuổi, tên là Thời An. Nghe bảo đây là một thiếu gia con nhà giàu, căn nhà mà Quan Thứ đang ở hiện tại cũng là của Thời An. Tính tình cậu ta rất tệ, vừa mở cửa đã mắng cho cả đoàn làm phim một trận, mắng họ làm phiền cuộc sống bình thường của mình.
Từ khi show bắt đầu tới nay, đây là lần đầu tiên đoàn làm phim bị mắng thẳng mặt như vậy, PD cũng đơ ra luôn, cứ đứng sững ở cửa một lúc mới phản ứng lại được.
Thời An căn bản còn chẳng thèm đợi họ, mở cửa xong liền quay lưng vào nhà.
Mà nhìn vào quan hệ của cặp này thì hình như cũng không hòa thuận cho lắm.
Đoàn làm phim còn chưa vào được đến phòng ngủ, lúc Quan Thứ đi ra thì quấn cả người kín mít. Thời An lúc nói chuyện với anh ta vẫn mang bộ dạng đầy cáu kỉnh vì vừa mới ngủ dậy, nhưng dù thế thì vẫn rót một cốc nước cho Quan Thứ.
Cặp này bị mắng đến thảm, họ đều mắng chửi Thời An mang cái thái độ gì lên show vậy.
Thời An thì rất rành về mấy cái chuyện livestream này kia, tìm được chính xác màn hình hiển thị bình luận, vừa liếc mắt một cái đã bắt được dòng bình luận ấy, thế là bắt đầu cãi nhau với nó: “Liên quan quái gì đến mấy người.”
Cũng có người mắng chửi Quan Thứ, nói anh ta rõ ràng có danh tiếng tốt như thế sao lại kết hôn với một người kiểu vậy.
Tất nhiên cũng có người bày tỏ phải drama thế này thì xem mới hay! Ai mà muốn xem cái nhà Chung Hựu lúc nào cũng yêu đương thắm thiết kia chứ!
Nhưng khi đoàn làm phim công bố lịch trình hôm nay, thì cả ba cặp khách mời đều ngơ ngác.
Bình luận cũng mờ mịt theo.
[Thế hóa ra mấy người dậy sớm rồi cứ đứng chờ ở đó hả?]
Đoàn làm phim nói: “Hôm nay là ngày đầu tiên, buổi chiều mọi người sẽ tới nơi do chương trình đã sắp xếp. Nhưng mà bởi vì kinh phí có hạn, cho nên chỗ ở tối nay chuẩn bị cho mọi người cũng có hạn. Chúng tôi sẽ căn cứ vào thời gian mọi người thức dậy để bố trí nơi ở cho mọi người đêm nay.”
“Và vì Dung Sơ là người đã thức dậy sớm nhất, hai người sẽ được ở nơi có giá trị cao nhất trong đêm nay: một căn nhà nhỏ nằm trên mặt nước.”
Dung Sơ chưa từng ở chỗ nào xây trên mặt nước bao giờ, cậu vừa nghe thấy đoàn làm phim nói vậy thì mắt liền sáng rực, theo bản năng nhìn về phía Lục Kiệt ở bên cạnh.
Lục Kiệt nhướn mày, “Chúng tôi phải đi đâu?”
PD đáp: “Là một thị trấn cổ.”
Lục Kiệt khẽ ‘ừm’ một tiếng rồi ghé vào bên tai Dung Sơ: “Cảm ơn thầy Dung đã dậy sớm giúp chọn được chỗ ở tốt nhất nhé.”
“Em còn chưa từng ở chỗ nào xây trên mặt nước…” Dung Sơ không ngờ ngay ngày đầu tiên của mùa ba này đã phải đi quay ở bên ngoài. Cậu vẫn nhớ hai mùa trước, ngày đầu đều quay tại nhà rồi hôm sau mới ra ngoài, nhưng cậu vẫn cực kỳ mong chờ căn nhà trên mặt nước kia.
Cậu thậm chí còn chưa từng đi du lịch bao giờ.
Lục Kiệt khẽ cong môi cười mỉm đầy ẩn ý, “Em sẽ thích nó thôi, nhưng mà… nhà nhỏ mà họ nói, chắc chắn là nhỏ thật. Thị trấn cổ thì chỉ có một chỗ ở gần đây, lần trước anh cũng từng quay phim ở đó rồi. Căn nhà trên nước nằm ở giữa hồ, giá thuê khá đắt đỏ, chỉ để vừa một cái giường. Đại đa số người ta đặt chỗ ở đấy là vì thích không khí.”
Cho dù là để chụp ảnh hay là lưu giữ kỉ niệm, thì căn nhà trên mặt nước đó đúng là một nơi hoàn hảo.
Nhưng có rất ít người thực sự ở lại đó.
……. Một cái giường?
Dung Sơ ngậm cái thìa vào, mặt mũi nhanh chóng đỏ bừng.