Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Chương 46: Thầy Dung có biết làm hô hấp nhân tạo không?
Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi bước ra ngoài, Dung Sơ cố gắng điều chỉnh lại nét mặt, không để ai nhận ra điều bất thường.
Lúc này, những bình luận vẫn vô cùng tinh ý.
[Sao môi vợ lại đỏ thế? Cứ như bị cắn vậy!]
[Không thể nào, hai người đó có phải thật đâu, nhìn Quan Thứ bên cạnh kìa, đó mới là bị cắn, môi còn trầy cả da.]
[Chiếc áo sơ mi bé yêu mặc trông quen quen, cái khuy măng-sét kia cũng quen quen.]
[Quen cái nỗi gì? Đó chẳng phải là áo mà Lục Kiệt vừa mặc đấy à?]
Hiện tại, cả bọn đều đã khoác áo phao bên ngoài, nhưng ống tay áo sơ mi vẫn lộ ra. Dù phần thân áo sơ mi Dung Sơ đang mặc đã bị che khuất, nhưng nhìn từ ống tay áo thì rõ ràng đây không phải là kích cỡ của cậu. Huống hồ, khuy măng-sét trên áo Lục Kiệt lại là bản giới hạn, cực kỳ bắt mắt và dễ nhận ra. Dường như Đường Chi cũng phát hiện ra điều này, cô liên tục nhìn về phía Dung Sơ, rồi lại liếc sang Lục Kiệt đang rất tự nhiên nắm lấy tay cậu.
Sau khi ba cặp khách mời đã chuẩn bị xong, tổ sản xuất liền cử nhân viên dẫn họ đến điểm xuất phát. Mỗi cặp ngồi chung một xuồng cao su hai người. Nhân viên giới thiệu rằng tổng thời gian để chèo thuyền vượt thác trong hẻm núi này sẽ khoảng hai tiếng. Giữa chặng đường cũng sẽ có những đoạn khá bất ngờ và k*ch th*ch, yêu cầu mọi người phải chuẩn bị tâm lý thật tốt và chú ý an toàn. Đồng thời, họ cũng sẽ được cung cấp súng nước để có thể chơi đùa với nhau.
So với sự đáng sợ của trò chơi thoát hiểm lần trước, hôm nay có vẻ thư giãn hơn nhiều.
Dung Sơ chưa bao giờ tham gia trò chèo thuyền vượt thác, chỉ mới nghe giới thiệu mà mắt đã sáng rực lên. Đến bên chiếc xuồng, cậu rón rén ghé sát tai Lục Kiệt thì thầm: “Nếu thầy Lục sợ quá thì cứ bám chặt lấy em nhé.” Nói xong, vành tai cậu đã đỏ ửng. Mặc dù biết Lục Kiệt cố ý trêu chọc mình, nhưng cậu vẫn không nhịn được mà muốn bảo vệ anh. Trên người cậu vẫn đang mặc chiếc áo sơ mi của Lục Kiệt, rồi lại nhớ đến nụ hôn trong phòng thay đồ vừa nãy, cả người cậu rạo rực hẳn.
Lục Kiệt khẽ cười, ngoắc lấy ngón út của cậu, hỏi: “Thầy Dung đang nghĩ gì mà mặt đỏ thế?”
Dung Sơ: “…”
Đương nhiên Dung Sơ nào dám nói ra, cậu vội vàng trèo lên xuồng trước Lục Kiệt.
So với cặp đôi kia, Đường Chi và Chung Hựu từ đầu đến cuối không hề giao tiếp với nhau. Lúc lên xuồng, Chung Hựu còn cố ý dùng lực rất mạnh, suýt nữa khiến Đường Chi ngã nhào. Cô lập tức cảnh cáo hắn trước ống kính: “Tốt nhất là anh nên ngoan ngoãn một chút đi.” Đến mức này, Chung Hựu cũng đã trơ mặt từ lâu rồi, đúng như lời Đường Chi từng nói, dù bị chửi rủa thì vẫn tạo được độ hot. Dù sao bộ mặt thật của hắn đã bị phơi bày, vậy thì hắn cần gì phải kiêng dè nữa? Hắn nhìn Đường Chi rồi nở một nụ cười nham hiểm, nhưng không nói gì cả, chỉ quay sang nhìn về phía Dung Sơ và Lục Kiệt. Bản thân hắn đang gặp khó khăn, thì đương nhiên hắn nào để cho kẻ khác dễ chịu bao giờ.
[Sao Chung Hựu vẫn còn được tiếp tục tham gia chương trình vậy??]
[Dù chỉ là kết hôn giả thôi, nhưng anh ta làm thế vẫn bị coi là ngoại tình mà?]
[Sao cứ có cảm giác bất an thế nhỉ. Đường Chi là phụ nữ, nhỡ Chung Hựu mà định giở trò gì khiến cô ấy bị thương thì chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao?]
Còn về phía Quan Thứ và Thời An. Lúc lên xuồng, Thời An đã nhíu mày nhìn dòng nước chảy xiết, nhiều lần đe dọa nhân viên: “Nếu mà có chuyện gì xảy ra thì mấy người tàn đời.” Vẻ mặt của nhân viên đúng là cạn lời: “Vâng.”
[Giờ phút này tôi thật sự thấy thương cho những nô lệ của tư bản.]
[Nước có sâu đâu, còn mặc cả áo phao, có ngã xuống đấy cũng chẳng chết đuối được. Mặc dù biết cậu ta đang lo rồi, nhưng thái độ này đúng là làm người ta không nói nên lời.]
Chưa đợi Thời An đe dọa nhân viên tiếp, Quan Thứ đã nắm lấy cổ tay cậu ta kéo lại, nói: “Em có thể chín chắn hơn một chút được không?” Thời An dường như đã bị câu quát bất ngờ ấy làm choáng váng: “Em không chín chắn?! Đúng! Em không chín chắn! Em nhỏ tuổi hơn anh! Dù sao thì cũng đâu phải là ngày đầu tiên anh thấy em không chín chắn! Vậy thì anh kết hôn với em làm gì?”
[Xong rồi xong rồi, lại cãi nhau rồi!]
Dù cũng vừa mới cãi nhau một trận, nhưng tình huống hiện tại hình như đã hoàn toàn khác với ban nãy. Câu nói của Quan Thứ đã chạm vào đúng chỗ đau nào đó của Thời An: “Cũng đúng, là em cầu xin anh để được kết hôn, anh vốn đâu có thích em, anh ghét em mà.” Quan Thứ nghiêm mặt lại: “Thời An, nếu em mà còn nói nữa…”
“Em nói đó rồi sao? Anh không thích em, anh ghét em, chê em, vậy chúng ta ly hôn đi! Là do em đã đơn phương trói buộc anh!” Thời An vừa nói vừa hất tay Quan Thứ ra, rồi cởi luôn áo phao và quay người rời đi.
Quan Thứ cau mày đứng đó, nhìn theo bóng lưng Thời An. Những nhân viên ở đó cũng không ngờ lại xảy ra cuộc cãi vã đột ngột như vậy, hơn nữa đây là lần đầu tiên Thời An hất tay Quan Thứ. Trước đây dù có cãi nhau, nhưng Thời An lúc nào cũng bám riết bên cạnh Quan Thứ. Cái từ ‘thiếu chín chắn’ đó hình như đã gây ra tổn thương cực lớn cho cậu ta.
[Tốt nhất là đổi tên thành chương trình ly hôn đi.]
[Thầy Quan thật ra cũng có thể đuổi theo mà, lần nào cũng chỉ có Thời An chạy theo thầy Quan thôi.]
[Tuổi tác của bọn họ chênh lệch quá lớn, quan điểm cũng bất đồng, chắc rồi sẽ ly hôn đó.]
So với Thời An đang có cảm xúc bất ổn, Quan Thứ lại cực kỳ bình tĩnh nói với nhân viên: “Không có gì đâu, một mình tôi tham gia có được không?” Người nhân viên gật đầu.
Thời An và Quan Thứ cãi vã rất lớn tiếng, bên Dung Sơ vẫn chưa bắt đầu chèo xuồng nên đã nghe được hết toàn bộ. Dung Sơ nhìn về phía Quan Thứ, trông anh ta như thể chẳng hề có chuyện gì xảy ra vậy. Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của cậu, Quan Thứ khẽ mỉm cười với cậu, như thể hoàn toàn không bị cuộc cãi vã ấy làm ảnh hưởng. Dung Sơ mím môi, cũng gật đầu chào đáp lại Quan Thứ. Chẳng hiểu sao trong lòng cậu cứ cảm thấy hơi khó chịu, và cũng có chút bất an.
Cảm xúc của cậu đều hiện rõ trên mặt. Thấy Dung Sơ như thế, Lục Kiệt liền dùng ngón tay khẽ gãi vào lòng bàn tay cậu. Dung Sơ hơi khựng lại, nhưng chưa kịp nói gì thì chuyến chèo xuồng vượt thác đã chính thức bắt đầu.
Đoạn đầu tiên là khúc nước chảy khá xiết, đổ dốc xuống khiến người ta hoàn toàn không có thời gian để nghĩ về bất kỳ điều gì. Nước bắn tung tóe lên người, làm ướt cả quần áo và tóc. Dung Sơ nhắm mắt rồi hơi né người một chút, lại cảm thấy tay mình đang được nắm rất chặt. Ngay sau đó là tiếng Lục Kiệt gọi lớn một tiếng: “Thầy Dung ơi, đáng sợ quá.” Giọng Lục Kiệt nghe như thể anh thật sự đang sợ hãi.
Dung Sơ vẫn đang nhắm chặt mắt, sợ nước bắn vào sẽ gây khó chịu cho mắt. Vừa nghe thấy Lục Kiệt nói thế, cậu do dự một chút, rồi học theo dáng vẻ lần trước của anh, vỗ nhẹ lên mu bàn tay Lục Kiệt.
[Lục Kiệt! Anh tự nghe bản thân mình nói rồi thấy nó có hợp lý không hả?]
[Lố quá rồi, chỗ này mà đáng sợ nỗi gì!]
Đợi đến đoạn nước lặng hơn, Dung Sơ mới từ từ mở mắt ra. Lục Kiệt ngồi đối diện cậu trông như vẫn chưa hoàn hồn, cả người anh ướt sũng, tay áo gần như đã trong suốt, đường nét bắp tay đẹp mắt ẩn hiện dưới lớp vải. Nhưng biểu hiện của anh lúc này lại hoàn toàn tương phản với thân hình đẹp đẽ ấy. Anh kéo tay rồi cười hỏi Dung Sơ: “Thầy Dung có thể tiếp tục an ủi anh như ban nãy được không?”
Trong phút chốc, Dung Sơ cũng không thể phân biệt được rốt cuộc Lục Kiệt đang sợ thật hay đang giả vờ. Cậu vỗ nhẹ lên mu bàn tay anh giống ban nãy, lại cảm thấy bắp chân Lục Kiệt đang cọ vào bắp chân mình. Bởi vì quần cũng đã bị ướt, cảm giác tiếp xúc trên da trở nên rõ rệt hơn. Bắp chân Dung Sơ lại khá nhạy cảm, hơn nữa bây giờ còn đang ở trước ống kính. Trên xuồng của bọn họ có gắn máy quay chống nước, cậu chẳng biết chỗ này có bị lọt vào khung hình không mà Lục Kiệt cứ đường hoàng… cọ qua cọ lại.
Dù là chương trình kết hôn, Dung Sơ vẫn nhớ ở mùa một có một cặp đôi rất thoáng, họ có thể hôn nhau đầy nồng nhiệt, cũng có cả những tiếp xúc cơ thể mà chẳng e dè máy quay. Ngay cả mùa này, Quan Thứ và Thời An cũng thường xuyên hôn nhau trước máy quay. Nhưng đến lượt bản thân mình, cậu vẫn cứ cảm thấy xấu hổ khiến gò má đỏ tưng bừng.
Thấy cậu đỏ mặt, dường như tâm trạng cũng không còn bị cuộc cãi vã của Thời An và Quan Thứ ảnh hưởng nữa, Lục Kiệt liền cười vui vẻ, còn cố ý hỏi: “Thầy Dung sợ nhột à?” Thật ra thì cũng không hẳn là bị nhột… Dung Sơ biết anh đang hỏi gì, nhưng cậu ngại nói trước ống kính, thế là mặt đỏ ửng, hết lắc đầu rồi lại gật đầu. “Thế là sợ hay không sợ thế?” Lục Kiệt nói xong lại dùng đầu gối mình chạm nhẹ vào đầu gối cậu, thúc giục Dung Sơ trả lời.
Rõ ràng chỉ là một động tác nhỏ rất bình thường, nhưng vì người làm là Lục Kiệt nên luôn khiến Dung Sơ đỏ mặt, trái tim cũng rộn ràng. Dung Sơ đành nhỏ giọng đáp: “Có sợ ạ.”
Lục Kiệt ‘ồ’ một tiếng, vừa tận hưởng sự vỗ nhẹ an ủi của Dung Sơ lên tay, vừa nghiêm túc hỏi: “Vậy em sợ nhột những chỗ nào?”
[Lộ tẩy rồi nhỉ? Nếu mà kết hôn thật thì sao lại có thể không biết đối phương sợ nhột những chỗ nào được chứ?]
[Mày có biết cái gì gọi là sự thú vị trong tình yêu không hả! Thầy Lục là đang trêu bà xã đó hiểu chưa!]
[Bé yêu mặt đỏ ghê à, thầy Lục nghiêm túc hỏi mấy vấn đề riêng tư thế này, có ổn không chứ?]
[Cầu xin hai người hãy từ giả thành thật đi mà.]
Dung Sơ ngoan ngoãn trả lời: “Tai, cổ, chân… chỗ nào cũng sợ nhột ạ.” Dáng vẻ nghe lời này của cậu khiến Lục Kiệt cứ ngứa ngáy trong lòng, nhưng ở đây có máy quay, anh lại không muốn làm gì Dung Sơ trước máy quay để khỏi bị người khác nhìn thấy.
Dáng vẻ ngoan ngoãn và quyến rũ khi hôn của Dung Sơ, anh chỉ muốn một mình mình được thấy mà thôi. Lục Kiệt đè nén suy nghĩ trong lòng xuống, cực kỳ nghiêm chỉnh ‘ừ’ một tiếng.
Cũng may là sau khi hỏi xong, Lục Kiệt không tiếp tục cọ vào bắp chân của cậu nữa. Dung Sơ thở phào, quay sang ngắm nhìn khung cảnh xung quanh. Trong khu vực này, phong cảnh hai bên bờ vô cùng hùng vĩ, nhưng khi ánh mắt cậu lướt qua một chỗ ở ven bờ thì lại đột nhiên dừng lại. Vẻ mặt cậu hơi ngẩn ra, rồi lại nhìn về phía Quan Thứ đang ngồi một mình trên chiếc xuồng cao su phía sau họ. Chẳng biết Thời An đã lên bờ từ lúc nào, cậu ta đang ôm chiếc áo phao vào lòng, mắt nhìn chăm chú vào Quan Thứ đang cô đơn một mình, dáng vẻ ấy cực kỳ đáng thương. Quan Thứ cũng đã thấy cậu ta, nhưng lại chỉ liếc một cái rồi lập tức dời tầm mắt đi nơi khác. Dường như anh ta đã hạ quyết tâm sẽ không để ý đến Thời An nữa.
Lục Kiệt đương nhiên cũng chú ý tới cảnh này, thấy cảm xúc của Dung Sơ dường như lại bị ảnh hưởng, anh dứt khoát tắt luôn chế độ thu tiếng của máy quay.
[Không phải là hai người đã nhìn thấy cái gì rồi đó chứ? Sao biểu cảm lại thế?]
Máy quay được gắn cố định trên xuồng cao su, cho nên khán giả không thể nhìn thấy được dáng vẻ của Thời An đang đứng trên bờ.
[Hai người lại cho tôi xem kịch câm à??? Đủ rồi đó nha!]
[Có ai đọc được khẩu ngữ thì vào dịch hộ tôi xem họ đang nói gì cái.]
“Thầy Dung có gì muốn hỏi à?” Lục Kiệt đặt tay lên đầu gối của Dung Sơ. Dung Sơ không ngờ Lục Kiệt lại nhìn ra được suy nghĩ trong lòng mình, cậu do dự một chút rồi không nhịn được mà hỏi: “Bọn họ sẽ ly hôn hả anh?”
‘Họ’ ở đây là ai thì không cần nói cũng hiểu. Sự hiểu biết của cậu về Quan Thứ và Thời An cũng chỉ giới hạn trong những điều mà Lục Kiệt đã kể, cùng với sự tiếp xúc ngắn ngủi trong mấy ngày gần đây. Nhưng không thể phủ nhận được rằng, họ chính là tự do yêu đương, vả lại trong khoảng thời gian này hai người họ rõ ràng là có tình cảm với nhau. Dung Sơ không hiểu vì sao Quan Thứ lại thờ ơ như thế, sao không chờ Thời An quay lại. Ngay cả cậu còn biết, tuy ban nãy Thời An giận dỗi nên bỏ đi, nhưng chắc chắn cậu ta sẽ quay lại.
“Anh không biết nữa.” Lục Kiệt không thể đưa ra một câu trả lời chắc chắn. Dù anh có lợi hại đến đâu thì cũng chẳng có cách nào để đọc được suy nghĩ của người khác. Thấy cảm xúc của Dung Sơ lại một lần nữa bị ảnh hưởng, anh liền nhìn thẳng vào mắt cậu: “Quan Thứ lớn tuổi hơn Thời An rất nhiều, cách suy nghĩ đương nhiên cũng sẽ không giống nhau. Thời An còn trẻ, cảm xúc chưa ổn định, hai người họ ở bên nhau thì chắc chắn cần thời gian cọ xát để hòa hợp hơn.” Những lời Lục Kiệt nói quả thật không sai, nhưng Dung Sơ vẫn không nhịn được mà nghĩ miên man. Tuổi tác giữa cậu và Lục Kiệt cũng chênh lệch không nhỏ. Trước đây cậu từng nghĩ chỉ cần bản thân mình hiểu được mình muốn gì, cố gắng đứng bên cạnh Lục Kiệt, thế cũng là đã đủ rồi. Nhưng bây giờ cậu lại không kìm được mà nghĩ, cậu có thể yêu Lục Kiệt trong một khoảng thời gian, nhưng chung quy lại cậu vẫn còn kém anh rất nhiều. Cho dù cậu có cố gắng đến đâu, thì cũng chẳng có cách nào trở thành người có xuất thân cùng sự dày dặn trong trải nghiệm cuộc sống giống như Lục Kiệt được. Cậu giống Thời An, chẳng qua vẫn chỉ là những đứa trẻ non nớt mà thôi. Cậu chưa từng yêu đương, nhưng đã từng chứng kiến cuộc hôn nhân tan vỡ của Dung Nguyên và Hà Diệp. Cậu đột nhiên không thể khống chế nổi suy nghĩ của mình, có phải một ngày nào đó, cậu và Lục Kiệt cũng sẽ giống như Thời An và Quan Thứ không. Suy cho cùng, vẫn là vì cậu không có đủ tự tin.
Cậu miễn cưỡng nở một nụ cười với Lục Kiệt. Anh khẽ tặc lưỡi: “Vẻ mặt của thầy Dung là sao vậy? Anh không phải là Quan Thứ, em cũng không phải Thời An. Lẽ nào thầy Dung cũng sẽ tranh cãi với nhân viên của đoàn vì lo cho anh sao? Nếu có người nhất định phải cãi nhau, thì phải là anh cãi nhau với bên nhân viên đoàn, đến lúc đó thầy Dung cũng sẽ bỏ anh lại một mình giống thầy Quan ư?” Đây là lần đầu Dung Sơ yêu, cậu lo được lo mất, cũng dễ bị ảnh hưởng bởi cảm xúc của người khác. Nếu không phải vì cậu viết hết cảm xúc lên trên mặt, thì Lục Kiệt thật sự cũng chẳng biết phải làm sao. Nhưng Dung Sơ như thế, lại càng khiến Lục Kiệt thấy cậu thật sự quá đáng yêu.
Anh không nhịn được mà muốn hôn cậu, hoặc có lẽ là làm gì đó quá đáng hơn, để cậu hiểu rõ được ảnh hưởng và vị trí của mình trong lòng anh. Bề ngoài thì Lục Kiệt lại chẳng thể hiện gì, vẻ mặt nghiêm túc của anh đã hoàn toàn che giấu đi toàn bộ những suy nghĩ dơ bẩn ở bên trong.
“Em sẽ không làm thế.” Dung Sơ lắc đầu phủ nhận mà chẳng hề do dự, rồi cậu cũng chợt hiểu ra, cậu và Lục Kiệt không phải là Thời An hay Quan Thứ, chỉ là… có rất nhiều lúc cậu hoàn toàn không biết Lục Kiệt đang suy nghĩ gì trong lòng. Giống như người khác vẫn nói, Lục Kiệt là một diễn viên rất giỏi, anh cũng rất giỏi che giấu toàn bộ cảm xúc của mình. Dung Sơ hít sâu vào một hơi, lấy hết can đảm: “Nhưng em không biết thầy Lục đang nghĩ gì cả, em không đoán được, cũng không nhìn ra được…” Giống như bây giờ, cậu chẳng biết có phải Lục Kiệt đang giận hay không nữa, vẻ mặt anh nghiêm túc như vậy mà.
Kết quả cậu vừa dứt lời, bọn họ lại đi qua một đoạn nước chảy xiết. Dung Sơ không ngồi vững nên cả người ngã vào lòng Lục Kiệt, anh ngay lập tức đã ôm chặt lấy cậu, không biết là vì thuận tay, là sợ cậu bị ngã hay chính anh cũng đã bị dọa. Tay Lục Kiệt đặt trên eo Dung Sơ, tư thế này cũng tiện để anh ghé vào tai cậu nói chuyện. Lục Kiệt gần như ép sát bên tai cậu: “Anh không giận, nhưng mà thầy Dung thật sự muốn biết lúc nãy anh đã nghĩ gì sao?”
Trực giác mách bảo cho Dung Sơ biết rằng đó không phải là điều gì tốt đẹp lắm. Cậu còn chưa kịp trả lời, Lục Kiệt đã bật cười khẽ: “Lúc nãy anh đã nghĩ là, nếu ở nhà em cũng làm ra dáng vẻ như kiểu tình cảm của bọn mình sắp ở bờ vực như vừa nãy, thì anh sẽ trực tiếp… làm em luôn.”
Lời nói thẳng thừng vừa trắng trợn vừa thô lỗ. Dung Sơ vì những lời ấy mà cả người khẽ run, cậu luống cuống nhích ra khỏi người Lục Kiệt, mặt đỏ đến mức kỳ cục. Cậu không dám nhìn anh, cũng chậm chạp ‘ồ’ lên một tiếng.
Dường như là đồng ý với lời Lục Kiệt đã nói.
Lục Kiệt hít vào một hơi, anh biết nếu còn cứ tiếp tục chủ đề này, thì chuyến chèo xuồng vượt thác này sẽ thành cực hình. Anh nắm lấy cổ tay Dung Sơ, cắn răng nói: “Đợi về rồi sẽ tính sổ với em sau. Còn việc em bảo là không biết anh đang nghĩ gì, cũng không đoán ra được, thì anh phải nói rằng, ít nhất là anh chưa từng bao giờ ngụy trang khi ở trước mặt em. Em đã bao giờ thấy anh nói chuyện mà chẳng kiêng dè thế này trước mặt ai chưa, ngay cả chuyện sợ nước anh cũng đã nói cho em biết rồi?”
Dung Sơ còn chưa kịp nghĩ xem vì sao sau khi về lại phải tính sổ, tính sổ chuyện gì, thì câu nói tiếp đó của Lục Kiệt đã thành công làm cậu phân tâm. Vẻ mặt cậu đầy nghi hoặc: “Nhưng mà anh đã từng đóng làm vận động viên bơi lội cơ mà?” “Diễn viên đóng phim, khác với cuộc sống thực, làm gì có chuyện sợ thì sẽ không diễn chứ? Khi anh còn bé thì đã được bảo mẫu trong nhà dẫn đi chơi, rồi bà ta ném anh ở bờ sông. Khi đó anh ham chơi nên liền đi xuống nước, suýt nữa thì chết đuối. Anh vốn đã định từ chối vai diễn đó, nhưng vì kịch bản quá hay, nên anh đã đi tập bơi một thời gian, xác nhận trạng thái của bản thân không có vấn đề thì mới nhận vai diễn ấy.”
Giọng Lục Kiệt nhẹ tênh, nhưng Dung Sơ nghe vào lại thấy trái tim mình run rẩy, không nhịn được mà nói: “Hồi nhỏ em cũng rất nghịch ngợm, thích đi bơi ngoài sông. Nếu lúc ấy em có ở đó, nhất định em sẽ cứu thầy Lục.” “Khi đó anh 8 tuổi, chắc thầy Dung còn chưa ra đời đâu nhỉ?”
Bị Lục Kiệt nói thế, Dung Sơ tự nhiên cũng chẳng biết phản ứng sao, trả lời thế nào. Trong lòng thì cảm thấy dường như Lục Kiệt cũng để ý tới chuyện tuổi tác. Lại nghe thấy anh cười nói: “Nhưng nếu thầy Dung thật sự muốn cứu anh thì sau khi về, chúng ta thử ở bể bơi trong nhà nhé… Đến lúc ấy anh sẽ mô phỏng lại cảnh ngày xưa, giả vờ bị rơi xuống nước, không biết bơi mà cứ vùng vẫy dưới đấy rồi thầy Dung xuống cứu anh, kéo anh lên bờ, rồi anh bị hôn mê, cần phải được hô hấp nhân tạo, nhé? Thầy Dung có biết làm hô hấp nhân tạo không?”
Rõ ràng là lời nói rất nghiêm túc, nhưng qua miệng Lục Kiệt thì lại thành kiểu trêu ghẹo lưu manh. Dung Sơ đỏ mặt gật đầu. Lục Kiệt vừa xoa cổ tay cậu vừa nói: “Có phải thầy Dung cũng muốn biết lúc anh nói những lời đó thì đang nghĩ gì đúng không?” Đã có bài học trước đó, không cần Lục Kiệt nói, Dung Sơ đã có thể đoán được anh muốn nói gì, liền vội vàng lắc đầu: “…….. Không phải là rất muốn biết đâu ạ.” Cậu sợ mình mà nghe thêm lần nữa, thì những cảnh quay tiếp theo đều sẽ mang theo cái mặt đỏ từng bừng mất.
Lục Kiệt bật cười vui vẻ, rồi lại khá nghiêm túc hỏi: “Thầy Dung có cho anh thỉnh thoảng… trêu chọc một chút được không? Giống như vừa nãy ấy. Nếu thầy Dung không thích, thì anh sẽ không nói nữa. Có mấy lúc nói vài điều không đứng đắn với em, chỉ là vì thích nhìn thấy em đỏ mặt thôi.” Tâm trạng của Dung Sơ vốn đang bị chuyện của Thời An và Quan Thứ làm rối bời, giờ nghe những lời này của Lục Kiệt, cậu chẳng còn lo được lo mất gì nữa, chỉ thật sự ngại ngùng quá, mãi một lúc sau mới đáp: “…. Được ạ.”
Khi hai người mở lại chế độ thu tiếng của máy quay, thì bình luận đã sớm bàn tán ầm ĩ về việc rốt cuộc họ đã nói với nhau những gì.
[Tôi nghi là cãi nhau một trận rồi, không thấy lúc đầu vợ suýt thì khóc đấy à?]
[Lão Lục già không được bắt nạt vợ tui!!]
[Đủ rồi đó, nói đùa thì ok, chứ Lục Kiệt già cái chỗ nào? Dung Sơ căn bản là không xứng với anh ấy.]
[Đến lượt bọn mày nói xứng hay không xứng à??]
[Chúng mày nghĩ không xứng, nhưng Lục Kiệt thì đang ôm người ta chặt cứng kìa.]
[Đường Chi đúng thảm luôn, suýt nữa là ngã rồi, Chung Hựu cũng chẳng biết đường mà đỡ cô ấy một cái.]
Chung Hựu và Đường Chi ở ngay phía sau cặp đôi Dung Sơ. Chẳng biết là do dòng nước hay nguyên nhân nào khác, mà chiếc xuồng của Đường Chi đã gần đuổi kịp xuồng của Dung Sơ. Đường Chi đã nhịn không nói gì suốt cả quãng đường, lại sợ khán giả trong phòng live của mình thấy quá nhàm chán, khó khăn lắm mới đến được song song với xuồng của Lục Kiệt và Dung Sơ, cô lập tức chào hỏi bọn họ. Lần này, Chung Hựu hừ lạnh một tiếng: “Sao thế, lại tính ké độ hot à? Người ta có thèm để ý tới cô không?”
[CMN Chung Hựu bị điên à?]
Dung Sơ nghe Chung Hựu nói mà ngơ ngác, trái lại Lục Kiệt khẽ bật cười: “Đúng là bọn tôi cũng khá hot thật.” Đường Chi vốn đang tức vì cái kiểu nói chặn họng của Chung Hựu, giờ nghe Lục Kiệt nói thế thì lại thấy cũng chẳng vấn đề gì nữa, dù sao thì cô ta cũng định ké độ hot thật. Thấy Lục Kiệt và Dung Sơ hoàn toàn không tỏ vẻ ghét bỏ Đường Chi, mà cả hai cũng rất biết diễn, Chung Hựu lại càng được thể ăn nói chẳng thèm kiêng nể nữa: “Cũng đều là giả cả, sao lại có người diễn giỏi thế nhỉ?”
[Tên Chung Hựu đó điên thật rồi à???]
Lúc này đương nhiên Dung Sơ đã hiểu ra, Chung Hựu là đang nhắm vào mình và Lục Kiệt. Cậu vừa nghĩ không biết rốt cuộc giữa Chung Hựu và Đường Chi đã xảy ra chuyện gì mà khiến hắn đổi tính đổi nết, chẳng buồn che giấu nữa, lại cũng vừa nắm lấy tay Lục Kiệt: “Thầy Lục ơi, lát tới đoạn nước xiết, anh nắm chặt tay em nhé.” Hoàn toàn phớt lờ Chung Hựu. Trước đây cậu có thể bị căng thẳng tột độ vì mấy lời của Chung Hựu, sẽ sợ khán giả nhìn thấu được mọi thứ. Nhưng bây giờ thì cậu đã hoàn toàn chẳng sợ gì. Vì cậu và Lục Kiệt đã không còn là giả nữa rồi.
Lục Kiệt khẽ ‘ừm’ một tiếng: “Được thôi thầy Dung.” Dáng vẻ là đang hoàn toàn ỷ lại vào Dung Sơ. Chung Hựu thấy cảnh đó thì tức điên lên, mà Đường Chi thì còn tức hơn cả hắn. Cô ta không nhịn được mà đạp cho hắn một cái: “Anh bị điên à, nói linh tinh cái gì thế hả?”
“Tôi điên chỗ nào? Không phải là tôi đang nói sự thật à?” Chung Hựu bị Đường Chi đạp một cái, đương nhiên là cũng chẳng màng gì nữa mà ra tay với một người phụ nữ ngay trước ống kính. Đường Chi hợp tác với hắn đã lâu, cô ta cũng biết Chung Hựu tuy là một tên thực dụng, tính tình cũng không được tốt cho lắm, nhưng lại chưa từng nghĩ hắn sẽ động tay với mình. Bị hắn đá trúng vào chân, cả người cô lảo đảo, tuy không ngã nhưng hốc mắt đã đỏ hoe, nước mắt rơi lã chã. Chung Hựu cũng mặc kệ là cô ta có khóc thật hay không. Giờ nhìn lại sự thắm thiết tình cảm giả tạo kia chỉ thấy trào phúng vô cùng, thậm chí hắn còn đẩy cô ta thêm cái nữa.
[Tên Chung Hựu này quá đáng quá rồi đó?]
[Đường Chi ra tay trước mà, tuy lời của Chung Hựu thì cũng…]
[Anh ta nói thì sao? Nói sai chắc?]
Dung Sơ ở bên cạnh nghe Lục Kiệt kể lại chuyện diễn ra giữa Chung Hựu và Đường Chi hôm qua, nhất thời trầm mặc. Thảo nào hai người này hôm nay lại trông như người dưng nước lã vậy. Đằng trước đúng là có một đoạn nước xiết, Dung Sơ cũng chẳng còn tâm trí quan tâm chuyện người khác, cậu sợ Lục Kiệt hoảng, liền nắm tay anh thật chặt.
Đúng lúc ấy, chiếc xuồng cao su của Đường Chi vì hướng chảy của dòng nước mà đã va mạnh vào xuồng của Dung Sơ. Mà Chung Hựu vì ban nãy vừa có xô xát với Đường Chi, nên hắn lại càng làm tác động của cú va chạm ấy trở nên mạnh hơn, đâm thẳng nó về phía Dung Sơ. Dung Sơ còn chưa kịp nhận ra, đã bị Lục Kiệt ôm vào lòng. Xuồng thì không lật, nhưng cả bốn cùng bị rơi xuống nước.
Ngay cạnh đó có tảng đá, Dung Sơ nằm trong lòng anh mà hốt hoảng mở lớn đôi mắt, chỉ nghe thấy Lục Kiệt khẽ rên một tiếng, không biết là anh đã bị va vào chỗ nào. Cậu vội vàng muốn thoát ra khỏi vòng tay anh, nhưng Lục Kiệt lại siết chặt vòng tay, không để cậu nhúc nhích. Dòng nước ào ào chảy qua hai người, may là họ ở gần bờ, không bị cuốn đi.
Dung Sơ không thể vùng ra khỏi cái ôm của anh, đã sốt ruột đến nỗi hai mắt đỏ hoe: “Thầy Lục, anh có làm sao không?” Lục Kiệt cười khẽ, tay còn lần sờ bên eo Dung Sơ: “Anh không sao… thật sự không làm sao mà, chỉ sượt qua cánh tay chút thôi.” Nhưng nếu ban nãy Chung Hựu đụng trúng Dung Sơ, thì thật sự không biết sẽ có chuyện gì xảy ra.
Nghĩ như vậy, Lục Kiệt nheo mắt lại. Thấy đôi mắt Dung Sơ đã đỏ hoe, anh liền không nhịn được mà cúi xuống hôn nhẹ lên mi mắt cậu: “Thật sự là không sao mà, sao thầy Dung lại sắp khóc thế này? Em mà cứ khóc thì…” Dung Sơ vốn còn đang lo lắng cho anh, kết quả lại cảm nhận được một bàn tay luồn vào trong áo phao, áp lên lưng trần của cậu mà m*n tr*n. Thế là cậu lập tức tỉnh táo hẳn. Trông sắc mặt Lục Kiệt vẫn ổn, không giống như bị thương nặng, cậu liền thở phào, rồi lại chẳng nhịn được mà rúc sát hơn vào vòng tay anh.
Thấy nhân viên của đoàn chạy tới, Lục Kiệt ghé gần vào tai Dung Sơ, nhỏ giọng nói: “Về rồi thì cho anh sờ một chút nhé? An ủi anh chút nha?” Dung Sơ không đỏ mắt nữa mà chuyển sang đỏ mặt, cậu cúi đầu đáp ‘vâng’ một tiếng. Lúc này Lục Kiệt mới buông cậu ra, để cho nhân viên kéo cả hai lên bờ.