Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Chương 5: “Thầy Lục…” – “Em khóc đấy à?”
Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dung Sơ gọi hai món, trong lúc chờ đồ ăn dọn lên, cậu nhìn chằm chằm vào tên WeChat mà mình đã đặt từ lâu.
Cái tên này là do cậu đặt đại.
Cậu họ Dung, thêm nữa là trước đây từng xem phim Hoàn Châu Cách Cách và rất ấn tượng với Dung Ma Ma, nên cậu lấy tên này luôn.
Nhưng khi bị Lục Kiệt hỏi tới, không hiểu sao cậu lại cảm thấy xấu hổ…
Chắc Lục Kiệt chỉ hỏi bâng quơ vậy thôi.
Không nghĩ ngợi thêm nữa, Dung Sơ mở khung chat, gửi tin nhắn hỏi Mạnh Nhất Chu có chuyện gì không.
Mạnh Nhất Chu đột ngột rời đi lúc nãy khiến Dung Sơ có chút lo lắng.
Không nhận được tin nhắn trả lời của Mạnh Nhất Chu, Dung Sơ liền dứt khoát thoát ra và mở Weibo để xem.
Cậu cũng chỉ mới tải Weibo từ đêm qua. Trước đây cậu vốn không mấy để tâm đến chuyện trong giới giải trí, nhưng giờ thì không thể không quan tâm.
Đầu tiên, Dung Sơ nhấn theo dõi Weibo của Lục Kiệt.
Weibo của anh hầu như chỉ toàn bài chia sẻ để quảng bá phim, nhìn qua thì hoàn toàn giống một tài khoản chỉ dùng cho công việc, thậm chí không có lấy một tấm ảnh tự chụp nào. Nhưng lượng bình luận dưới mỗi bài đăng đều vượt quá 10 vạn.
Dưới các bài đăng gần đây, không phải là những lời mắng chửi anh là ‘pháp chế ca’ (*), thì cũng là thúc giục anh nhanh chóng lên tiếng giải thích, hoặc là những lời nhắn của fan bày tỏ sự ủng hộ và tin tưởng anh vô điều kiện.
(*) Nguyên gốc là ‘法制咖’ (Pháp chế ca): ý chỉ những người nổi tiếng nhưng vi phạm pháp luật.
Dung Sơ đọc những bình luận chửi rủa ấy mà cũng thấy kinh hãi.
Trước đây lúc đi làm thêm cậu cũng từng bị khách hàng mắng chửi, gây khó dễ, cậu biết cảm giác đó chẳng hề dễ chịu. Lúc đầu cậu cũng không thể thích nghi được, luôn nghĩ lại xem rốt cuộc bản thân đã làm không tốt chỗ nào. Sau này cậu phát hiện có những người mắng chửi không phải vì cậu làm chưa tốt, mà họ đơn giản chỉ muốn trút bỏ cảm xúc của mình mà thôi.
Sau này quen rồi, Dung Sơ cũng nhanh chóng quên đi những chuyện như thế.
Nhưng nếu bị mắng chửi với quy mô lớn như vậy, Dung Sơ cảm thấy có lẽ bản thân sẽ thu mình lại rất lâu.
Tận mắt nhìn thấy những bình luận này, so với việc chỉ nghe thấy người khác nhắc đến chuyện của Lục Kiệt thì thật sự là chấn động hơn nhiều.
Mà Lục Kiệt dường như lại chẳng bị ảnh hưởng chút nào.
Không thể tìm được thông tin hữu ích nào từ những bình luận đó, Dung Sơ dứt khoát không xem nữa, mà trực tiếp lên tìm tên Lục Kiệt.
Dòng đầu tiên hiện ra chính là: [Bóng lưng này trông giống Lục Kiệt, có fan nào nhận ra không?]
Kèm theo một bức ảnh.
Trong ảnh là bóng lưng của cậu và Lục Kiệt, chính là lúc họ đi ra từ căn tin.
Weibo này cũng có rất nhiều bình luận.
[Lục Kiệt vẫn còn fan à?]
[Sao lại không còn, chẳng phải là ngày nào cũng đi tẩy quảng trường (*) đó à?]
(*) Nguyên gốc là ‘洗广场’ (tẩy quảng trường): ý chỉ fan tập trung bình luận ủng hộ, thổi phồng, xóa mờ hoặc đè bớt bình luận xấu để bảo vệ thần tượng.
Tẩy quảng trường là có ý gì? Dung Sơ hoàn toàn không hiểu.
[Liên quan quái gì tới mấy người.]
[Có hơi giống nhé, bọn họ yêu nhau à? Còn nắm tay kìa]
Lúc này Dung Sơ mới để ý, trong ảnh cậu và Lục Kiệt đứng rất gần nhau, vai kề vai, cánh tay gần như dính sát vào nhau, trông như đang nắm tay vậy.
Dung Sơ không phân biệt nổi đây là do Hứa Xuyên sắp xếp người chụp hay thật sự là do bạn học cùng trường chụp được rồi đăng lên. Bức ảnh này chụp rất đúng lúc, chỉ xem bóng lưng thì căn bản không thấy được lúc ấy cậu đã căng thẳng đến mức nào.
Nếu mà lên show giải trí cũng chỉ cần nhìn bóng lưng thôi thì hay biết mấy.
Nhưng đương nhiên chuyện đó hoàn toàn không thể rồi.
Dung Sơ chỉ có thể thầm nghĩ trong lòng được thôi.
Đang nghĩ ngợi thì đột nhiên WeChat thông báo tin nhắn mới. Cậu còn tưởng là của Mạnh Nhất Chu, kết quả nhìn lại, thì thấy Hứa Xuyên đã kéo cậu và Lục Kiệt vào một nhóm chat ba người.
Hứa Xuyên gửi một đường link Weibo, vừa khéo chính là bài mà Dung Sơ vừa xem.
[Hứa Xuyên]: @Lục Kiệt, lần này cũng làm được một việc ra hồn, tôi tạm thời không để bộ phận quan hệ xã hội xử lý bài đăng này, cứ để cho họ đoán đi.
Trong tình huống này mà cố ý ra mặt giải thích, công khai tình cảm, ngược lại sẽ khiến người ta cảm thấy giả tạo, gượng ép. Hiện tại Lục Kiệt vẫn đang ở đầu sóng ngọn gió, tuy Hứa Xuyên cũng nóng lòng muốn làm sáng tỏ mọi chuyện, nhưng phương án đã được đưa ra rồi, vậy cũng không cần phải sốt sắng nữa. Điều hắn muốn chính là làm cho mọi người hoàn toàn tin tưởng vào việc Lục Kiệt quả thật đang yêu đương.
Hơn nữa, giờ Dung Sơ chắc cũng chưa hoàn toàn thích nghi được với thân phận mới này. Đến lúc cậu bị lộ diện, truyền thông lại kéo nhau tới chen chúc trước mặt cậu, vậy thì rất dễ sẽ để lộ sơ hở.
Lục Kiệt không trả lời, Dung Sơ chỉ im lặng gõ: 1
Hứa Xuyên:……..
Lục Kiệt đúng lúc đang xem điện thoại nên không nhịn được mà bật cười, cũng gửi theo: 1
[Hứa Xuyên]:……….
Dung Sơ sau khi phản ứng lại được: …………
Cậu đã quen với việc trả lời trong nhóm lớp, nên mới tiện tay gửi như vậy.
Giờ muốn thu hồi tin nhắn cũng không kịp nữa.
Cậu còn đang ảo não, thì đột nhiên Hứa Xuyên gửi một tập tài liệu cho cậu, đồng thời dặn dò: Đây là tư liệu cá nhân của Lục Kiệt, bất kể trước kia cậu đã biết hay chưa, thì tốt nhất cũng đọc qua xem, được thì học thuộc luôn đi.
Tiếp đó, hắn lại gửi thêm một tập tài liệu nữa: Đây là quá trình yêu đương của cậu và Lục Kiệt, cậu phải học thuộc toàn bộ.
Dung Sơ vốn xuất thân là học sinh chuyên nghệ thuật, nhưng việc học thuộc lòng đối với cậu lại cực kỳ dễ dàng.
Cậu nhắn lại: “Vâng”.
Lát sau, [Hứa Xuyên]: Nhưng tôi vẫn phải nhắc nhở cậu, cho dù Lục Kiệt có làm gì, thì tất cả đều là công việc.
Hứa Xuyên nói rất uyển chuyển, nhưng Dung Sơ hiểu.
Hứa Xuyên đang cảnh cáo cậu đừng coi những chuyện này là thật.
Dung Sơ đưa tay lên sờ chiếc mũ còn đội trên đầu.
Dĩ nhiên là cậu không coi những chuyện này là thật, đây rất rõ ràng đều là kịch bản, là công việc.
Cuộc sống của cậu cũng cách rất xa cái vòng luẩn quẩn của giới giải trí kia.
Dung Sơ nhắn lại cho Hứa Xuyên hai chữ: Vâng ạ.
Ở đầu bên kia, Hứa Xuyên thở dài một tiếng.
Thật ra không phải hắn không yên tâm về Dung Sơ, mà là không yên tâm về cái miệng của Lục Kiệt, anh ta thật sự là cứ ‘mở miệng là nói bừa’ (*). Đến lúc hai người họ ở chung, nhỡ đâu lại làm Dung Sơ hiểu lầm gì đó thì sao.
(*) Nguyên gốc là ‘张口就来’ (Trương khẩu tựu lai) là chỉ người nói không suy nghĩ, không nghiêm túc, dễ lỡ lời, cũng có thể mang nghĩa ứng khẩu nói ngay, không cần chuẩn bị.
Vừa nhìn Dung Sơ là biết chưa từng trải sự đời.
–
Dung Sơ nhận được tin nhắn trả lời của Mạnh Nhất Chu thì đã là buổi tối.
Trong ký túc chỉ còn mình cậu, Vương Hiển đi hẹn hò, Trương Nhậm thì đi tham gia huấn luyện của đội trưởng.
Cậu đúng lúc tiện thể xem bù những bộ phim của Lục Kiệt.
Trước đây Dung Sơ vốn không có thời gian rảnh để xem phim, càng đừng nói đến chuyện đặc biệt chọn phim của ai đóng để xem.
Trong phần tư liệu cá nhân của Lục Kiệt mà Hứa Xuyên đã gửi, có một danh sách những phim Lục Kiệt đã đóng từ lúc ra mắt cho tới bây giờ, còn đánh dấu rõ ràng thời lượng xuất hiện của anh trong mỗi bộ.
Hứa Xuyên viết mấy cái này ra cũng là để dùng khi cần. Bình thường thì chẳng có bên truyền thông nào lại đi hỏi người yêu của diễn viên mấy cái vấn đề nhàm chán này.
Dung Sơ bắt đầu xem từ bộ phim đầu tiên của Lục Kiệt.
Lục Kiệt ra mắt từ năm 10 tuổi, khi đó khuôn mặt anh non nớt hơn nhiều so với bây giờ, đóng vai một cậu nhóc nổi loạn.
Không thể không thừa nhận, diễn xuất của Lục Kiệt vô cùng xuất sắc.
Dung Sơ vô thức bị cuốn vào tình tiết của phim. Lúc Mạnh Nhất Chu gửi tin nhắn tới, thì cậu bởi vì nội dung phim mà nước mắt lưng tròng.
Dung Sơ hít mũi một cái, nhấn nút tạm dừng rồi mới thoát ra.
[Mạnh Nhất Chu]: Không có chuyện gì, tôi vừa kết thúc luyện tập xong.
[Mạnh Nhất Chu]: Cậu đang ở chỗ bạn trai à?
Dung Sơ mơ hồ cảm thấy giọng điệu của Mạnh Nhất Chu có hơi là lạ, nhưng lại không biết nó lạ chỗ nào.
Có lẽ là do việc tập luyện rất mệt.
Dung Sơ cũng không nghĩ nhiều, cậu thật thà đáp: Tôi đang ở ký túc, tận hưởng khoảng thời gian tự do cuối cùng.
Cũng không phải nói bừa, quả thật là khoảng thời gian tự do cuối cùng.
Cứ nghĩ tới chuyện sắp phải sống chung với Lục Kiệt, trong lòng Dung Sơ lại thoáng có chút căng thẳng. Cậu lo mình làm không được tốt, nhỡ mà bị sa thải thì phải làm sao đây.
Bên Mạnh Nhất Chu vẫn hiện chữ ‘đang nhập’ một lúc lâu, mãi sau mới gửi tới một câu: Vậy xong xuôi thì tôi có thể gặp cậu nữa không?
[Dung mama]: Tôi chỉ dọn ra ngoài ở thôi, chứ có phải nghỉ học đâu. [chỉ trỏ.jpg]
Vả lại, bình thường cậu cũng ít khi gặp Mạnh Nhất Chu.
[Mạnh Nhất Chu]: Cậu nói đúng.
Thấy có vẻ như Mạnh Nhất Chu đúng là không có vấn đề gì, nên Dung Sơ cũng chẳng để ý cậu ta nữa mà quay lại tiếp tục xem phim.
Đầu bên kia, Mạnh Nhất Chu nhìn khung chat không còn bất kỳ tin nhắn nào gửi tới nữa, rít một hơi thuốc.
Hôm nay lúc ở căn tin, cậu ta nhìn rõ ràng tư thế thân mật của người đàn ông kia với Dung Sơ.
Quen biết Dung Sơ đã nhiều năm vậy rồi, xưa nay Dung Sơ vẫn luôn giữ khoảng cách với người khác. Cậu ta hầu như cũng không dám dựa gần vào Dung Sơ như thế, sợ làm cậu phản cảm.
Ban đầu, cậu ta còn nghi ngờ không biết có phải Dung Sơ đang lừa dối mình hay không.
Hay là cậu vì tiền mà bán rẻ bản thân.
Em trai của cậu bị bệnh cần một khoản tiền thuốc men rất lớn, người nhà thì hầu như không còn ai, chỉ có thể dựa vào việc đi làm thêm để chi trả chi phí y tế đắt đỏ.
Nhưng rõ ràng là cậu ta đã nghĩ sai, hiểu lầm rồi.
Biểu hiện thẹn thùng của Dung Sơ trước mặt người đàn ông kia là biểu hiện mà trước nay chưa từng có.
Hơn nữa, đối phương thoạt nhìn cũng không nhiều tuổi lắm, hoàn toàn không phải là tình huống mà cậu ta đã tưởng tượng trong đầu.
Mạnh Nhất Chu oán trách bản thân vì đã dám nghĩ Dung Sơ thành loại người như thế, cho nên không dám trả lời tin nhắn của cậu.
Dung Sơ thì hoàn toàn không biết Mạnh Nhất Chu đang phải trải qua đấu tranh tư tưởng. Cậu vừa xem phim xong chuẩn bị rút mấy tờ giấy ăn ra để lau nước mắt thì điện thoại lại reo lên.
Không ngờ lại là Lục Kiệt. Dung Sơ còn chưa kịp lấy giấy ăn đã vội vàng nhấn nút nhận cuộc gọi.
Sao Lục Kiệt lại đột nhiên gọi điện thoại cho cậu?
Dung Sơ nhịn không được mà nín thở.
“Dung Sơ?” Giọng của Lục Kiệt từ đầu bên kia truyền tới, còn loáng thoáng mang theo chút ồn ào từ bối cảnh phía sau.
Dung Sơ vội vàng đáp: “Dạ có.”
Lục Kiệt bật cười, “Sao lại giống như điểm danh trong tiết học thế.”
Dung Sơ lập tức không dám thốt lên thêm câu nào nữa.
“Tôi với em hẹn nhau trước thời gian gặp mặt ngày mai. Tôi nghĩ lịch sử trong khung chat của chúng ta quá trống, gọi thoại thế này vừa hay không để người khác tra ra được chúng ta đã nói chuyện gì.” Một câu nói của Lục Kiệt đã giải thích rõ sự hoang mang trong lòng Dung Sơ. “Vậy sáng mai 9 giờ được không?”
“Được ạ.” Dung Sơ khịt khịt mũi, trong giọng nói còn có chút nghèn nghẹn.
Chắc là Lục Kiệt đã nghe ra được điều gì đó, anh im lặng mấy giây rồi hỏi: “Em khóc đấy à?”
Sợ bị hiểu lầm, Dung Sơ vội vàng nói: “Không, không phải ạ, chỉ là tôi vừa xem phim nên có hơi xúc động.”
Trong bộ phim ấy, Lục Kiệt thủ vai một cậu bé phản nghịch, cuối cùng vì nhiều lý do nên đã chọn cách tự sát.
Tình tiết trong phim cũng là những yếu tố khiến người ta phải rơi lệ, nhưng diễn xuất của Lục Kiệt cũng đã góp công không nhỏ.
Dung Sơ lúc nào cũng rất dễ bị cuốn theo những cảm xúc đó.
Lục Kiệt ‘à’ lên một tiếng, rồi anh hỏi giống như đang nói chuyện phiếm thường ngày: “Xem phim gì thế?”
Dung Sơ có chút hổ thẹn.
Bản thân cũng sắp ‘kết hôn’ với Lục Kiệt rồi, mà tận bây giờ cậu mới xem phim anh đóng.
Nhưng cậu vẫn trả lời đúng sự thật: “Là bộ phim ra mắt của ngài ạ.”
Có điều trọng điểm của Lục Kiệt lại là: “Ngài?”
Dung Sơ vội vã muốn sửa lời, nhưng Lục Kiệt lại nói tiếp: “Bộ phim đó đúng là làm người ta rất khó chịu. Em nên xem mấy bộ hài hước dễ chịu hơn, để tránh ngày mai đi gặp tôi mà tâm trạng của em lại không vui.”
Chắc là sợ cậu ngày mai đi đăng ký kết hôn thì trông biểu cảm lại không được tốt.
“Sẽ không đâu ạ.” Dung Sơ phản bác.
Lục Kiệt lại cười khẽ một tiếng, “Nhưng mà tôi cũng rất vui vì em đã xem phim tôi đóng.”
“Phim hay lắm ạ, vai diễn của ngài… của anh khiến người ta có cảm giác nhập tâm rất mạnh.” Dung Sơ cũng không biết nên hình dung cái loại cảm giác ấy như thế nào. Cậu cũng không thể không biết xấu hổ mà khen thẳng thừng diễn xuất của anh quá hay được, huống hồ Lục Kiệt còn là người từng đoạt giải Ảnh đế, diễn xuất giỏi là chuyện mà người ta đã công nhận từ lâu rồi. Cậu mới nói một câu, lại đột nhiên nhớ ra chuyện khác, liền ngập ngừng hỏi Lục Kiệt: “….. Có quyển sách nào về diễn xuất phù hợp cho người mới học tham khảo không ạ?”
Ban đầu Dung Sơ định tự lên mạng tìm, nhưng chợt nghĩ tới việc hỏi trực tiếp Lục Kiệt có vẻ sẽ tốt hơn. Dù sao Lục Kiệt cũng là dân chuyên mà.
“Em muốn đóng phim à?”
Dung Sơ lại vội vàng giải thích: “Tôi chỉ muốn để bản thân diễn chân thật hơn một chút thôi ạ.”
Hiện tại biểu hiện của cậu rất tệ. Nhỡ đâu lại bị người ta nhìn thấu một cách dễ dàng thì phải làm sao?
“Đương nhiên là có.” Lục Kiệt hơi ngừng lại, “Nhưng em vừa mới khen diễn xuất của tôi tốt mà, sao em không nghĩ tới việc học trực tiếp từ tôi? Vốn dĩ học phí đóng cho tôi rất đắt đấy. Thế này đi, em gọi tôi một tiếng thầy, về sau em muốn học cái gì, tôi cũng sẽ dạy miễn phí cho em.”
Dung Sơ vốn không nghĩ tới hướng này.
Nhưng cẩn thận suy nghĩ, hôm nay có rất nhiều thời điểm đều là Lục Kiệt dẫn dắt cậu.
Đúng là làm thế thì sẽ tiện hơn nhiều.
Hít thật sâu một hơi, Dung Sơ nhẹ giọng gọi: “……… Thầy Lục.”
Bởi vì vừa mới khóc xong, giọng cậu vẫn còn mang theo chút âm mũi, khi nghe thấy có phần mềm mại.
Lục Kiệt gõ gõ mặt bàn, cười đáp: “Có tôi đây, bạn học Dung Sơ… Nhưng mà giờ biểu hiện của em đã cực kỳ tốt rồi, phản ứng tự nhiên mới là chân thật nhất.”
Dồn lực quá nhiều, ngược lại càng dễ khiến người khác nhìn thấu hơn.