Chương 4: Tôi đến đón cậu – "Ngoắc ngón tay được không?"

Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử

Chương 4: Tôi đến đón cậu – "Ngoắc ngón tay được không?"

Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sợ Mạnh Nhất Chu nhìn thấy tên Lục Kiệt, Dung Sơ vội vàng cầm điện thoại lên. Nhưng cậu lại cảm thấy làm vậy chẳng khác nào che đậy vô ích, vả lại, sớm muộn gì Mạnh Nhất Chu cũng sẽ biết chuyện này. Cậu ngẩng đầu nhìn lướt qua Mạnh Nhất Chu một cái.
Cũng may là Mạnh Nhất Chu dường như không để ý đến phản ứng thái quá của cậu. Cậu ta có vẻ cũng vừa nhận được tin nhắn gì đó nên đang chăm chú xem điện thoại.
Dung Sơ vội vàng trả lời Lục Kiệt: “Tôi đang ở trường, có chuyện gì không ạ?”
Lục Kiệt nhắn: “Cứ ở yên đó, tôi tới đón cậu.”
Lục Kiệt muốn tới đón cậu?
Sao tự nhiên Lục Kiệt lại muốn tới đón cậu?
Không phải đã hẹn là sáng mai mới gặp lại sao?
Dung Sơ lập tức bắt đầu đứng ngồi không yên.
Tuy cậu không theo đuổi thần tượng, nhưng cũng biết trong trường có rất nhiều người hâm mộ như vậy. Một khi Lục Kiệt bị nhận ra, chắc chắn sẽ gây ra một trận náo loạn lớn.
Có lẽ nhận ra sự khó xử của cậu, Mạnh Nhất Chu bỏ điện thoại xuống hỏi: “Sao thế? Giờ tôi lại có việc gấp, chắc không ăn chung bữa cơm này được rồi, ban nhạc gọi tôi có việc.”
Mạnh Nhất Chu tự thành lập một ban nhạc, bình thường cũng rất bận rộn.
Mạnh Nhất Chu vừa nói thế, Dung Sơ đã thở phào nhẹ nhõm. Nếu không, cậu chẳng biết nên để Lục Kiệt ở lại ăn cơm cùng Mạnh Nhất Chu, hay là cứ thế đi cùng Lục Kiệt nữa.
Dung Sơ liếc nhìn điện thoại, thấy Lục Kiệt chưa gửi thêm tin nhắn. Cậu với đôi tai đỏ bừng nói với Mạnh Nhất Chu: “Tôi, tôi, ông xã tôi đến đón rồi, cậu có việc thì cứ đi trước đi.”
Sắc mặt của Mạnh Nhất Chu hơi thay đổi. Cậu ta nói: “Thế thì tôi ở đây chờ anh ta tới rồi mới đi.” Cuối cùng còn cười cười bổ sung: “Tiện thể kiểm tra giúp cậu luôn.”
Thấy Mạnh Nhất Chu không có ý định rời đi, trong lòng Dung Sơ bắt đầu bồn chồn.
Ngay cả khi chỉ có mình cậu với Lục Kiệt, cậu diễn đã không tốt rồi. Giờ có thêm người quen ở đây, cậu sợ mình càng không diễn nổi. Mạnh Nhất Chu và cậu quá thân thiết, rất dễ bị nhìn thấu.
Nhưng dù sao vẫn phải vượt qua chuyện này, về sau còn phải diễn trước cả ống kính nữa cơ mà.
Hơn nữa, nếu giờ cậu cứ khăng khăng bảo Mạnh Nhất Chu rời đi, chẳng phải càng lộ rõ sự chột dạ sao?
Nghĩ thông suốt rồi, Dung Sơ lại cảm thấy bình tĩnh hơn. Mãi tới hơn 10 phút sau, tin nhắn thứ hai của Lục Kiệt được gửi tới: “Tôi tới rồi.”
Dung Sơ vừa mới nhìn thấy tin nhắn, thì bỗng cảm thấy có gì đó nhẹ nhàng đặt lên đầu mình, tầm mắt lập tức bị che khuất một góc.
Có người đội cho cậu một chiếc mũ lưỡi trai.
Cậu sững người rồi quay người lại.
Lục Kiệt mặc một chiếc sơ mi đen rất bình thường, anh đeo khẩu trang và đội mũ, không biết đã đến từ lúc nào, giờ đang đứng ngay sau cậu. Hình như anh còn nhìn thẳng vào Mạnh Nhất Chu một lúc, gật đầu với Mạnh Nhất Chu rồi mới nhìn sang cậu.
Dung Sơ giờ mới nhận ra Lục Kiệt đang đứng rất sát bên mình, một bàn tay còn đặt lên chiếc mũ vừa đội cho cậu, tư thế cực kỳ thân mật, giống hệt như một cặp tình nhân thật sự. Vành tai Dung Sơ lập tức đỏ bừng: “Sao anh….”
Lại tới nhanh vậy?
Dung Sơ nhớ là biệt thự của Lục Kiệt phải cách trường cậu ít nhất là nửa tiếng lái xe.
Dường như biết cậu muốn hỏi gì, Lục Kiệt liền cúi người xuống ghé sát tai cậu nói khẽ: “Đúng lúc anh tới gần đây ăn cơm, nghĩ chỗ ấy cũng không cách trường cậu bao xa nên muốn đưa cậu đi ăn cùng, hương vị đồ ăn của quán đó rất ngon.”
Tuyệt đối là không phải là lý do này.
Dung Sơ biết anh chỉ đang diễn cho người khác xem, nhưng vẫn không nhịn được mà đỏ mặt. May mà có chiếc mũ che đi giúp cậu cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Cậu gật gật đầu, nhìn về phía Mạnh Nhất Chu đang ngồi đối diện.
Sắc mặt của Mạnh Nhất Chu đã lạnh đi một chút. Cậu ta cau mày nhìn Dung Sơ đang cực kỳ thân mật với Lục Kiệt.
“Đây là bạn tôi, Mạnh Nhất Chu.” Dung Sơ có hơi căng thẳng nên không nhận ra vẻ khác thường của Mạnh Nhất Chu.
Cậu vừa dứt lời, Mạnh Nhất Chu lại đột nhiên đứng phắt dậy, giọng điệu cũng không mấy thân thiện: “Tôi phải đi rồi.”
Nói xong, Mạnh Nhất Chu chẳng thèm chào hỏi Lục Kiệt một câu nào đã trực tiếp xoay người rời đi.
Rõ ràng ban nãy còn bảo sẽ kiểm tra giúp cậu.
Dung Sơ hoài nghi không biết Mạnh Nhất Chu có gặp chuyện gì đột xuất hay không. Cậu cứ nhìn theo bóng lưng dần khuất xa của Mạnh Nhất Chu, rồi mới quay sang xin lỗi Lục Kiệt: “Xin lỗi anh, lúc nãy bạn tôi hẹn tôi ra ăn cơm, nên tôi lại tự ý để hai người gặp mặt.”
“Không cần phải xin lỗi đâu, tôi còn tưởng cậu sẽ giấu chuyện này với bạn bè. Cậu sẵn lòng giới thiệu tôi với bạn cậu, tôi thật sự rất vui.” Giọng Lục Kiệt hạ thấp xuống, gần như thì thầm sát tai Dung Sơ: “Cậu rất tận tâm với công việc, người xin lỗi mới đúng là tôi. Tôi đã đột ngột tới tìm cậu, nhưng bây giờ cậu có tiện đi với tôi không?”
Dung Sơ sững người rồi vội vàng đứng dậy, suýt nữa là va vào người Lục Kiệt.
Thấy cậu bối rối như vậy, Lục Kiệt bật cười. Anh đưa tay ra đỡ lấy vai cậu, nhưng lại không chạm hẳn vào người cậu. Tuy nhiên, trong mắt người khác, anh trông như đang ôm Dung Sơ vào lòng vậy.
Mặt Dung Sơ lại càng đỏ hơn, cậu cúi đầu, không biết nên nhìn đi đâu.
Xung quanh đã bắt đầu có người bàn tán về họ.
Bản thân Dung Sơ đã có ngoại hình nổi bật, tuy cậu không để ý, hoặc đã quen rồi, nhưng người khác vẫn không thể nhịn được mà đổ dồn ánh mắt về phía cậu.
Chứ càng đừng nói tới giờ bên cạnh cậu lại còn tình tứ với một người đàn ông khác, mà thoạt nhìn, người kia cũng có một khí chất hoàn toàn khác biệt.
Chỉ tiếc là không nhìn rõ mặt.
Lục Kiệt không duy trì tư thế ôm hờ ấy, anh rút tay về, đổi thành đứng sát bên cậu, thoạt nhìn chẳng khác nào họ đang nắm tay nhau cả.
Nhưng Dung Sơ lại không hề nhận ra.
Cậu đi theo Lục Kiệt ra khỏi căn tin của trường, trên đường đi nghe thấy xung quanh bàn tán rằng người đi bên cạnh cậu trông giống Lục Kiệt, tim Dung Sơ bất giác đập mạnh hơn, khiến cậu giật mình.
Ánh mắt của fan đúng là như hỏa nhãn kim tinh, Lục Kiệt che chắn kín mít như vậy mà vẫn bị nhận ra.
Thế nhưng cũng có người nhanh chóng phản bác lại: “Giờ Lục Kiệt chắc đang sứt đầu mẻ trán tìm cách tẩy trắng cho mình ấy chứ?”
Dung Sơ nhìn về phía Lục Kiệt.
Tuy nói thế cũng chẳng sai, quả thật Lục Kiệt đang tìm cách để tẩy trắng, nhưng nhìn anh không giống người sẽ làm ra những chuyện như thế.
Dung Sơ từng học qua lớp học kiến thức an toàn, cậu biết người từng sử dụng m* t** sẽ xuất hiện nhiều triệu chứng. Nhưng những triệu chứng đó lại hoàn toàn không hề thấy ở Lục Kiệt.
Có điều, cậu vẫn tự nhắc nhở bản thân, không thể nhanh chóng kết luận về một người như vậy được.
Cậu với Lục Kiệt mới chỉ quen biết nhau chưa được quá nửa ngày đâu.
Lục Kiệt dường như chẳng nghe thấy những lời bàn tán kia, sự chú ý của anh vẫn đặt trên người cậu. Vừa thấy Dung Sơ nhìn sang, anh đã chỉnh lại vành mũ cho cậu, rồi thấp giọng hỏi: “Làm sao thế?”
Dung Sơ lắc đầu, nghĩ một lúc rồi vẫn không nhịn được hỏi: “Sao anh lại tới đây nhanh vậy?”
“Ban nãy tôi không phải gạt cậu đâu, tôi vừa đúng lúc tới gần đây để dùng bữa.”
Nhớ tới lời Lục Kiệt nói khi nãy, trái tim Dung Sơ khẽ rung động. Cậu thầm nghĩ chẳng trách sao lại có nhiều người thích Lục Kiệt đến vậy, anh vừa kề sát tai cậu nói những câu như thế, dù biết rõ chỉ là giả, nhưng trái tim cậu vẫn không kìm được mà đập loạn nhịp.
Như thế này thì không được, trông cậu quá thiếu chuyên nghiệp rồi.
Lục Kiệt lại nói tiếp: “Tôi tiện đường thôi, Hứa Xuyên nhất quyết bảo tôi phải qua đón cậu, bảo là để lại chút chứng cớ.”
Trưa nay Lục Kiệt có hẹn ăn cơm với một người, Hứa Xuyên sau khi biết địa chỉ thì bảo anh tiện đường ghé qua gặp Dung Sơ.
Bọn họ đã đi ra khỏi căn tin, bên ngoài không có nhiều người nên nói chuyện cũng tiện hơn.
Về phần bằng chứng gì, Dung Sơ cũng hiểu rõ cả.
Chính là bằng chứng chuyện cậu và Lục Kiệt đang hẹn hò yêu đương.
Bình thường trong các tình huống thế này, chắc sẽ phải sắp xếp vài tay săn ảnh đi theo chứ nhỉ?
Dung Sơ dùng chút kiến thức ít ỏi về giới giải trí của mình để ngẫm nghĩ chốc lát. Cậu ngẩng đầu nhìn quanh, rồi lại nghiêng đầu qua, má vô tình cọ vào vai Lục Kiệt nhưng bản thân Dung Sơ lại không nhận ra, chỉ nhỏ giọng hỏi anh: “Có cần phải chụp ảnh lại không ạ? Cần… cần làm động tác gì không ạ?”
Tuy Dung Sơ chưa từng hẹn hò, nhưng ít nhiều gì cũng từng thấy người khác hẹn hò yêu đương rồi.
So với bên ngoài thì trong khuôn viên trường đại học cởi mở hơn nhiều, những đôi tình nhân trong trường thường công khai nắm tay, ôm hoặc hôn nhau.
Dung Sơ hít vào một hơi, ánh mắt rơi xuống bàn tay đang buông bên người Lục Kiệt, sát gần bên cậu.
Nhưng mà cậu còn chưa từng nắm tay ai ngoại trừ người nhà.
Ngón tay Dung Sơ khẽ động đậy.
Lục Kiệt bật cười: “Không cần đâu, cậu chỉ cần đi ra cùng tôi là được. Lịch trình đột ngột nên không sắp xếp người chụp ảnh, tôi chỉ tới để làm quen mặt thôi.”
Ngón tay của Dung Sơ co lại.
Ban nãy cậu đã nghĩ gì vậy chứ?
Hình như có hơi vượt quá giới hạn rồi.
Những chuyện thế này hẳn là nên để bên phía Lục Kiệt sắp xếp, cậu chỉ cần phối hợp là được rồi.
“Nhưng tôi thấy cậu nói cũng có lý, dù không chụp ảnh, cũng vẫn phải thân mật hơn một chút chứ nhỉ?” Bước chân Lục Kiệt bỗng chậm lại: “Cậu đã từng nắm tay ai chưa?”
Dung Sơ sững người lại, vành tai hơi đỏ lên: “Chưa ạ.”
“Vậy hôm nay tạm thời không nắm tay.”
Quả nhiên là chưa từng yêu đương.
Lục Kiệt nhìn vành tai đang dần đỏ ửng lên của Dung Sơ lộ ra bên ngoài, cười khẽ: “Vậy ngoắc ngón tay thì có được không?”
Hàng mi Dung Sơ khẽ run, trong thoáng chốc, cậu có ảo giác cứ như thể mình và Lục Kiệt đang yêu nhau thật vậy.
Lục Kiệt là sếp trực tiếp của cậu, thật ra Lục Kiệt hoàn toàn không cần thiết phải hỏi ý kiến của cậu.
Dung Sơ mím chặt môi, cố gắng giữ bình tĩnh, rồi gật gật đầu.
Ngay giây tiếp theo, ngón út của cậu đã được một hơi ấm không thuộc về mình truyền đến.
Sáng nay cậu đã bắt tay với Lục Kiệt.
Nhưng cho dù là nắm tay hay là chỉ ngoắc ngón tay, đều sẽ khác hoàn toàn với bắt tay.
Nhiệt độ cơ thể của Lục Kiệt cao hơn cậu một chút, nhưng điều rõ ràng hơn cả không phải là nhiệt độ cơ thể, mà là ngón út của Lục Kiệt đang ngoắc lấy ngón út của cậu.
Dung Sơ cố kìm lại sự thôi thúc muốn cúi xuống nhìn. May mà cậu đang đội mũ, bằng không thì khuôn mặt cậu chắc đã đỏ bừng tới mức muốn nổ tung.
Cậu phải mau chóng làm quen với sự thân mật với Lục Kiệt, nếu không thì sớm muộn gì cũng bị người khác nhìn ra sơ hở mất.
Suốt cả quãng đường sau đó, ngón út của Dung Sơ đều được Lục Kiệt ngoắc lấy, tới tận lúc ra đến xe của anh.
Anh buông tay cậu ra rồi ngồi vào hàng ghế sau, Dung Sơ vừa định ngồi ở hàng ghế phía trước, Lục Kiệt đã nhích vào trong một chút, nhường chỗ cho cậu.
Dung Sơ đành phải ngồi vào hàng ghế sau.
Hứa Xuyên không ở đó, trên xe chỉ còn có cậu cùng Lục Kiệt và tài xế, nhưng tấm chắn đằng trước đã được nâng lên, thành ra trong xe chẳng khác nào chỉ có mỗi hai người bọn họ.
Nhưng Dung Sơ đã lấy lại được bình tĩnh.
Vừa ngồi lên xe, trạng thái của Lục Kiệt đã khác hoàn toàn so với lúc còn trong khuôn viên trường.
Thái độ của anh vẫn thế, nét mặt cũng chẳng thay đổi, nhưng Dung Sơ lại có thể cảm nhận được rõ ràng rằng cái cảm xúc thân mật dành cho những người yêu nhau ban nãy đã được anh thu lại hoàn toàn.
Ngay cả sự thân mật dành cho những đôi tình nhân cũng được anh thu lại.
Quả nhiên là ảnh đế, cảm xúc điều chỉnh cực kỳ linh hoạt.
Dung Sơ thấy khá hâm mộ, cậu nghĩ thầm nếu bản thân cũng có thể làm được một phần trăm của Lục Kiệt, thì đã không dễ bị người khác nhìn thấu như vậy.
Cậu phải cố gắng học hỏi hơn.
Nghĩ thế, ánh mắt cậu nhìn về phía Lục Kiệt cũng sáng hẳn lên.
Đúng lúc ấy Lục Kiệt quay sang, nhướn mày, ý cười trên môi càng sâu hơn.
Bất ngờ chạm mắt với anh, Dung Sơ vội vàng quay đi, nhìn thẳng về phía trước: “Lát nữa thả tôi ở chỗ gần nhà hàng có được không?”
“Hửm? Cậu không định đi ăn với tôi à?”
Dung Sơ ngẩn người ra, cậu còn tưởng Lục Kiệt chỉ là đóng kịch vậy thôi chứ.
Lục Kiệt dường như cũng đoán ra được cậu đang nghĩ gì, anh cười bảo: “Nhưng chắc cậu phải tự ăn một mình, tôi có hẹn bàn công việc với người khác, không thể ngồi ăn với cậu được. Còn nếu cậu muốn đi chỗ nào khác, thì để tôi bảo tài xế đưa cậu đi.”
Dung Sơ vội vàng đáp: “Không cần phiền vậy đâu ạ, tôi xuống xe cùng với anh là được rồi.”
Lục Kiệt có vẻ rất hài lòng với câu trả lời của Dung Sơ, anh gật đầu rồi nhìn về phía đỉnh đầu cậu, “Mũ này hợp với cậu lắm.”
Mặt Dung Sơ nhỏ, cậu đội mũ lên thì gần như đã che hết nửa khuôn mặt.
Lúc mới lên xe, Dung Sơ cũng đã thấy chiếc mũ qua gương chiếu hậu, nó là cùng kiểu với mũ mà Lục Kiệt đang đội, thoạt nhìn trông giống đồ đôi vậy, mà giá cả của nó chắc không rẻ.
Lời của Lục Kiệt nói chắc là muốn lấy lại đạo cụ về, Dung Sơ vội vàng tháo mũ xuống, lại nghe Lục Kiệt khẽ cười.
Động tác của Dung Sơ khựng lại.
Lục Kiệt đưa tay lên đội lại mũ cho cậu: “Cứ coi như là quà tôi tặng cậu, chẳng phải những người hẹn hò yêu đương đều tặng quà cho nhau sao?”
Dung Sơ nhất thời không biết phải phản bác thế nào.
Quả thật là sẽ có tặng quà, nhưng giữa cậu và Lục Kiệt chỉ là giả thôi mà.
Lục Kiệt đã ngồi trở lại chỗ cũ, anh tựa lưng vào ghế rồi nhắm mắt lại, giọng nhàn nhạt than thở: “Mấy món quà tình yêu của Hứa Xuyên chọn chỉ được cái mã ngoài chứ chẳng dùng nổi.”
Hóa ra là vậy.
Dựa theo kịch bản, cậu và Lục Kiệt đã yêu nhau được một thời gian, có tặng đôi ba món quà cũng là chuyện bình thường.
Hứa Xuyên đã chuẩn bị xong quà, nhưng Lục Kiệt lại không ưng ý với đồ Hứa Xuyên chọn, cho nên anh mới cố ý chọn chiếc mũ này.
Dung Sơ cũng không từ chối nữa.
Nơi mà Lục Kiệt nói quả đúng là ở ngay gần trường cậu, chỉ mất 10 phút lái xe là tới.
Sau khi xuống xe, có nhân viên phục vụ tới dẫn đường, nhưng Lục Kiệt không đi ngay, mà cùng Dung Sơ đi vào phòng riêng.
Vào đó chỉ còn có hai người bọn họ, bấy giờ Lục Kiệt mới nói: “Cậu ăn xong thì cứ bảo tài xế đưa về.”
Dung Sơ ngoan ngoãn gật đầu.
Cậu cũng không muốn gây phiền toái cho Lục Kiệt.
“Thêm Wechat đi, có chuyện gì tôi sẽ liên hệ với cậu qua đây.” Lục Kiệt nói xong liền đưa điện thoại ra trước mặt Dung Sơ.
Là Wechat của Lục Kiệt.
Dung Sơ quên béng mất chuyện đó, cậu vội vàng lấy điện thoại ra quét mã Wechat của anh.
Vừa kết bạn xong, chợt nghe thấy Lục Kiệt bật cười hỏi: “Dung mama?”