Chương 9: "Dung Sơ, về nhà thôi."

Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử

Chương 9: "Dung Sơ, về nhà thôi."

Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lương Tốn là người tinh ý, vừa nghe Lục Kiệt nói thế, y lập tức hiểu rõ tình hình. Y không hỏi nhiều mà chuyển chủ đề: “Cậu có thể đóng giúp tôi một vai khách mời được không?”
Đây mới chính là mục đích Lương Tốn gọi điện cho Lục Kiệt.
Lương Tốn là đạo diễn, gần đây đang bận quay phim.
Thật ra y muốn Lục Kiệt đóng vai chính, nhưng ngay cả kịch bản y cũng không dám gửi tới tay anh. Lục Kiệt là người rất kén chọn vai diễn, với tư cách là bạn bè, y muốn giữ lại chút tự tôn cho mình.
“Vai này tôi thật sự không tìm được ai khác, càng nghĩ tôi càng thấy cậu là người phù hợp nhất, mà cũng chỉ là cảnh quay một hai phút thôi.” Lương Tốn vừa nói xong liền gửi kịch bản cho Lục Kiệt.
Tuy kịch bản của Lương Tốn không xuất sắc, nhưng yêu cầu đối với dàn diễn viên lại rất khắt khe, bất kể là về ngoại hình hay diễn xuất đều bị đòi hỏi cao. Vai phụ này cũng chỉ có Lục Kiệt mới có thể diễn ra được cái cảm giác mà y mong muốn: một người đàn ông mê lái xe du lịch, toát lên khí chất phong trần lãng tử. Lương Tốn đã tìm không ít diễn viên mà chẳng ai thể hiện được thần thái ấy, nếu không thì y đã chẳng phải nghĩ đến Lục Kiệt.
Lục Kiệt có thể hóa thân vào nhiều kiểu vai, vừa diễn được quân nhân, cũng vừa diễn được kẻ phong trần.
Lục Kiệt đọc qua kịch bản, rồi nói: “Nợ tôi một ân huệ đấy.”
Lương Tốn im lặng vài giây: “... Tiện thể thì đưa bạn trai nhỏ của cậu theo luôn nhé?”
Lục Kiệt tìm một người tình giả chắc chắn có lý do riêng, không phải để đối phó với gia đình. Cộng thêm thời gian trước có nhiều tin tức tiêu cực, Lương Tốn đoán anh chắc chắn sẽ cần công khai chuyện tình cảm.
Lục Kiệt cười nói: “Đã nhận giấy chứng nhận kết hôn rồi.”
Lần này Lương Tốn thật sự kinh ngạc.
Y không ngờ Lục Kiệt lại có thể làm ra chuyện kết hôn giả thế này.
Lương Tốn ngừng lại mấy giây, rồi đổi cách xưng hô: “Vậy thì đưa bà xã của cậu tới đây.”
Ngày hôm sau, Dung Sơ nhận được tin nhắn từ Hứa Xuyên.
Hứa Xuyên nói với cậu rằng bạn học của cậu đã đăng đoạn video kia lên trang tỏ tình của trường.
Bình thường Dung Sơ cũng không xem mấy cái đó, nhưng lần này cậu đặc biệt vào xem thử. Quả nhiên đúng là thế, bên dưới có không ít bình luận, mà đa phần là mắng Lưu Tử Văn tâm địa xấu xa nên nhìn cái gì cũng thấy dơ bẩn.
Nhưng ngoài đoạn video kia, sau đó chẳng biết ai còn đăng lên cả video khi cậu đang giằng co với Lưu Tử Văn.
Nhìn thấy video đó, Dung Sơ sững sờ.
Người quay đã ghi lại toàn bộ quá trình.
Hứa Xuyên đã biết, vậy Lục Kiệt có phải cũng biết rồi không?
Dung Sơ không nhịn được hỏi: “Thầy Lục cũng đã xem rồi ạ?”
“Anh chưa nói với cậu ấy, không cần thiết. Video thì cứ để đó, sau này còn có tác dụng, bên này anh sẽ xử lý.” Hứa Xuyên đang rất bận, vội vàng nói mấy câu rồi cúp máy.
Dung Sơ thở phào nhẹ nhõm, cậu xuống tầng đi thẳng vào bếp.
Tối qua khi về nhà, cậu đã quan sát rất kỹ. Nhà của Lục Kiệt tuy rộng nhưng khá trống trải, dưới tầng ngoài sofa và TV thì không còn món đồ nội thất nào khác. Chỉ có phòng bếp là có dấu vết sử dụng lâu dài, chẳng biết là Lục Kiệt dùng hay dì giúp việc dùng.
Nhưng từ lúc đến đây, Dung Sơ chưa gặp bất kỳ dì giúp việc nào.
Không phải cậu có ác cảm, chẳng qua nghe người khác nói rằng rất nhiều ngôi sao đều có trợ lý phụ trách sinh hoạt hàng ngày. Nếu bình thường trợ lý riêng của Lục Kiệt không đến chăm sóc anh, vậy hẳn là sẽ có một dì giúp việc lo ba bữa cơm hàng ngày, mặc dù Hứa Xuyên chưa từng đề cập chuyện ấy.
Tối qua Dung Sơ đã ngâm ít đậu trong bếp, định sáng nay sẽ làm sữa đậu nành để uống. Cậu còn đặc biệt hỏi Hứa Xuyên là mình có thể sử dụng phòng bếp không, Hứa Xuyên nói là có thể, chỉ cần cậu thu dọn sạch sẽ là được.
Ngoài sữa đậu nành, tối qua cậu còn tiện đường mua ít mì, sáng nay nấu hai tô mì trứng cà chua.
Trong lúc chờ mì chín, Dung Sơ ngập ngừng gửi tin nhắn cho Lục Kiệt, hỏi anh có muốn xuống ăn sáng hay không.
Lục Kiệt không trả lời.
Dung Sơ nhìn chằm chằm hai tô mì mà phát sầu. Nếu không thì cậu ăn thêm một bát nữa vậy, tóm lại là không thể để lãng phí đồ ăn.
Vì thế Dung Sơ đã một mình ăn hết hai tô mì, no đến mức bụng căng cứng cả lên, chắc là hai bữa còn lại của hôm nay cũng không cần phải ăn gì nữa.
Nhưng sữa đậu nành thì có thể để dành được.
Trước khi ra ngoài, cậu nhắn một tin cho Lục Kiệt: “Thầy Lục, em có dùng phòng bếp một chút, em để lại sữa đậu nành cho anh, để ở trong bình giữ nhiệt đấy ạ.”
Mãi đến khi Dung Sơ học xong tiết buổi sáng thì mới nhận được tin nhắn trả lời từ Lục Kiệt: “Sữa đậu nành rất ngon.”
Cái đầu óc bị hai tiết học chuyên ngành hành hạ liên tục của Dung Sơ rốt cuộc cũng tỉnh táo lại đôi chút, cậu vội vàng trả lời: “Cảm ơn thầy Lục ạ.”
Tiếp đó, thừa thắng xông lên, cậu hỏi: “Thầy Lục, anh có thích loại cây nào không ạ?”
Có lẽ Lục Kiệt đang xem điện thoại, nên lần này trả lời rất nhanh: “Sao thế?”
[Dung mama]: Em định đi chợ cây cảnh mua mấy chậu cây đặt bên cạnh TV, để hút bức xạ ạ.
Lục Kiệt gửi một tin nhắn thoại tới: “Ai cho phép thế?”
Dung Sơ ngẩn người, rồi vội vàng giải thích: “Em hỏi anh Hứa Xuyên, anh ấy nói được ạ.”
Nguyên văn lời Hứa Xuyên nói là, bình thường Lục Kiệt cũng ít khi ở dưới tầng, cậu có muốn để đầy cây trong phòng khách cũng chẳng sao, Lục Kiệt không quan tâm mấy chuyện này đâu.
“Sau này mấy chuyện ấy em cứ hỏi tôi là được. Hứa Xuyên đâu có ở đây, anh ta biết gì chứ?”
Ba chữ ‘Em xin lỗi’ đã được Dung Sơ gõ sẵn trong khung chat.
Lục Kiệt lại nói tiếp: “Lần này bỏ qua, em cứ mua đi, đến lúc đó cho tôi xem là được.”
Dung Sơ nhanh nhẹn đáp: “Dạ vâng, thầy Lục!”
Gần trường của Dung Sơ có một chợ cây cảnh giá rất rẻ. Trước đó cậu từng đến mua cây cho phòng bệnh của Dung Tinh, nên cũng nhanh chóng tìm được tiệm cũ mà mình từng mua. Dung Sơ chuẩn bị tâm lý một lúc, rồi gọi video cho Lục Kiệt.
Ý của câu Lục Kiệt nói ban nãy, chắc là muốn cùng cậu chọn cây cảnh?
Dù sao thì cũng là đồ đặt trong nhà anh, cậu chỉ ở tạm thôi, tất nhiên là phải được sự đồng ý của Lục Kiệt rồi.
Khi lời mời của cuộc gọi video sắp kết thúc thì Lục Kiệt mới bắt máy.
Dung Sơ ngẩng đầu lên nhìn.
Có lẽ Lục Kiệt vừa tắm xong, trên người đang mặc áo choàng tắm.
Mặt Dung Sơ lập tức đỏ ửng, nói: “Xin lỗi, thầy Lục, có phải em đã làm phiền anh rồi không?”
Lục Kiệt nhướn mày hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Thấy anh không bận tâm, Dung Sơ nhanh chóng nói: “Em đang đi chọn cây cảnh, trước đó anh nói muốn cùng chọn cây.”
Lục Kiệt nhìn màn hình bên Dung Sơ chuyển từ gương mặt đỏ bừng của cậu sang khoảng không gian xanh mướt, liền lập tức nhận ra Dung Sơ chắc đã hiểu sai ý của mình rồi.
Ý định ban đầu của anh chỉ là muốn Dung Sơ mua về rồi cho anh xem thôi.
Lục Kiệt “ừm” một tiếng.
Giọng nói của Dung Sơ ngay lập tức trở nên nhẹ nhõm hơn, cậu giơ điện thoại lên bắt đầu giới thiệu cho Lục Kiệt: “Loại cây dài và mảnh này là Cỏ Lan Chi (2), rất dễ nuôi.”
“Cái loại có lông xù xì này là Hổ Nhĩ Trắng (3)...”
Lục Kiệt nghe một cách qua loa, anh liếc nhìn tin nhắn của cha ruột gửi đang hiển thị trên máy tính: “Mẹ con không muốn nghe điện thoại của ta.”
Sắc mặt của Lục Kiệt lạnh hẳn đi, trả lời lại: “Là yêu cầu của tôi.”
Anh day day thái dương, bên tai vẫn là giọng nói có phần phấn khởi của Dung Sơ.
“Cái này cái này! Loại tròn tròn mũm mũm rất dễ thương! Nó gọi là Đậu Ban Lục (4) đó ạ! Hút bức xạ rất tốt!”
Hình như đây là lần đầu tiên anh thấy Dung Sơ dùng giọng điệu như thế này để nói chuyện với anh.
Giọng của Dung Sơ trong trẻo, sạch sẽ, tràn đầy sức sống, khiến đôi lông mày đang nhíu chặt của Lục Kiệt cũng dần giãn ra.
Sự chú ý của Dung Sơ lại quay về với cái điện thoại, cậu khẽ hỏi: “Thầy Lục, anh thích loại nào ạ?”
Thật ra Lục Kiệt cũng chẳng nghe kỹ, nhưng những loại mà Dung Sơ nói thì anh đều biết. Ngẫm nghĩ một lát, anh đáp: “Loại dễ thương nhất.”
Dung Sơ lập tức nhờ ông chủ gói hai chậu Đậu Ban Lục. Đang định tạm biệt Lục Kiệt thì đột nhiên nghe thấy tiếng cãi vã ở bên ngoài.
Nhìn qua chỗ ầm ĩ đó, Dung Sơ thấy Lưu Tử Văn đi cùng một cô gái.
Lưu Tử Văn nắm chặt cổ tay cô gái kia: “Chỉ vì chuyện đấy mà em muốn chia tay với anh?!”
Cô gái hất tay Lưu Tử Văn ra: “Anh là kẻ có suy nghĩ bẩn thỉu! Còn đi vu khống người khác!”
“Anh biết ngay là em lại vì cái thằng ngu Dung Sơ đấy!” Lưu Tử Văn dường như đã bị câu nói đó chọc giận: “Có phải là em vẫn còn lưu luyến nó phải không?”
Dung Sơ còn đang chẳng hiểu sao mình lại bị lôi tên vào ăn chửi: “...”
“Bạn học à, chậu cây của cậu đây.” Ông chủ đã gói xong hai chậu Đậu Ban Lục đưa cho Dung Sơ. Cậu cũng bị phân tán sự chú ý, cảm ơn ông chủ rồi cẩn thận ôm hai chậu cây vào lòng. Lúc quay người lại thì phát hiện không biết từ lúc nào mà Lưu Tử Văn đã nhìn thấy mình, gã còn nổi giận đùng đùng đi về phía này.
Mà cô gái mới nãy cãi nhau với Lưu Tử Văn đã không còn ở đó nữa, chắc là đã chạy đi rồi.
Dung Sơ không định nảy sinh bất kỳ xung đột nào với Lưu Tử Văn, cậu ôm chậu cây định rời đi.
Nhưng hiển nhiên là Lưu Tử Văn không nghĩ như vậy, gã trực tiếp đứng chắn trước mặt Dung Sơ, chặn đường cậu lại.
Bởi vì chuyện ngày hôm qua với Dung Sơ, mà Lưu Tử Văn cùng cô bạn gái gã theo đuổi rất lâu đã cãi nhau một trận lớn. Bạn gái nhất quyết bắt gã phải xóa đoạn video đã được đăng trên trang tỏ tình của trường, mà Lưu Tử Văn vì nhất thời nóng giận đã lôi chuyện cũ ra nói. Hôm nay để xin lỗi, gã còn dẫn bạn gái tới chợ cây cảnh là nơi đầu tiên hai người hẹn hò.
Kết quả là còn chưa đi dạo được một vòng, thì bạn gái đã đề nghị chia tay với gã.
Lưu Tử Văn tức giận không có chỗ trút, ai ngờ vừa quay đầu lại thì đã nhìn thấy Dung Sơ.
Oan gia ngõ hẹp.
Dung Sơ lùi về phía sau một bước, khẽ nhíu mày.
Bình thường cậu chẳng giao tiếp gì với Lưu Tử Văn, đến giờ vẫn chẳng hiểu sao Lưu Tử Văn cứ luôn nhắm vào mình.
Lưu Tử Văn nhìn về phía hai chậu cây Dung Sơ ôm trong lòng, dứt khoát đưa tay ra định gạt xuống.
Dung Sơ nhanh tay lẹ mắt nắm được cổ tay gã, hỏi: “Cậu muốn làm cái gì?”
Trông cậu gầy là vậy, nhưng thực ra sức lực lại rất lớn. Cậu đi làm thêm đã nhiều năm, có việc nặng nào là chưa làm qua.
Lưu Tử Văn lại là cái loại cả ngày nếu không ngồi trong lớp học thì chỉ nằm ườn trên giường. Giờ gã mới phát hiện ra mình hoàn toàn không thể thoát ra khỏi sự khống chế của Dung Sơ, trong lúc nóng nảy đã bật ra hai câu chửi thề tục tĩu.
Sắc mặt của Dung Sơ vẫn không hề thay đổi, trông cậu chẳng có vẻ gì bực tức nhưng lực tay lại siết mạnh hơn, rồi hất văng Lưu Tử Văn ra.
Gã lảo đảo cả người, suýt nữa thì đập vào kệ bày cây cảnh ở bên cạnh, sắc mặt khó coi vô cùng.
Người đứng xem xung quanh càng lúc càng nhiều, ông chủ cũng vội vàng chạy tới kiểm tra cây của mình có bị hư hại gì không.
Dung Sơ bước tới bên cạnh Lưu Tử Văn, chẳng thèm nói lời nào. Đang định rời đi thì bỗng nghe thấy có một tiếng ho khe khẽ.
Âm thanh ấy hình như phát ra từ cánh tay đang ôm cây của cậu.
Dung Sơ sững lại, nhìn về phía tay đang ôm cây của mình. Ở phía dưới, màn hình điện thoại mà cậu nắm trong tay vẫn đang sáng.
Cậu quên cúp máy rồi!
Mà Lục Kiệt cũng không cúp máy.
Dung Sơ luống cuống lấy tay kia cầm lại điện thoại. Cậu phát hiện ống kính bên Lục Kiệt từ lúc nào đã chuyển hướng sang trần nhà. Dung Sơ định mở miệng xin lỗi anh, Lục Kiệt lại đột nhiên lên tiếng.
“Dung Sơ, bạn học của em tên là Lưu Tử Văn phải không?”
Giọng nói của Lục Kiệt vang lên từ loa điện thoại nghe có chút khác lạ, nhưng vẫn trầm ấm, mang theo sự chín chắn khác hẳn sinh viên đại học, trong đó vương chút ý cười, nghe có vẻ ôn hòa.
Dung Sơ ngẩn người rồi đáp: “Vâng ạ.”
Lục Kiệt tiếp lời cậu: “Cảm ơn Lưu Tử Văn đã quay video về tôi và bạn trai, giúp chúng tôi ghi lại cuộc sống của mình.” Giọng Lục Kiệt vừa vang lên, mang theo sự dịu dàng và lưu luyến, giống như một người đang chan chứa sự mong chờ người yêu của mình trở về, anh nói: “Dung Sơ, về nhà thôi.”
Trên đường về, Dung Sơ ngồi cạnh cửa sổ của xe buýt, cậu mở cửa kính để tản bớt cái nóng trong lòng.
Những lời mà Lục Kiệt vừa nói, có vẻ như anh đã xem hai đoạn video kia rồi... Lại còn là xem hết từ đầu tới cuối.