Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Chương 10: Thầy Lục thật biết trêu người
Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những ngày tiếp theo, Dung Sơ luôn kín lịch học.
Buổi học cuối cùng trong chuỗi ngày bận rộn vừa kết thúc, Dung Sơ với đầu óc quay cuồng liền thu dọn đồ đạc rời khỏi lớp, lại tình cờ gặp Lưu Tư Văn ở cửa cũng đang chuẩn bị ra về.
Sau hôm đó, không biết ai trong đám người đã lan truyền chuyện ở chợ cây cảnh, lại còn thêm thắt chi tiết rằng bạn trai của Dung Sơ có năng lực cực đỉnh… Họ không hiểu làm cách nào mà từ vài câu nói của Lục Kiệt lại thổi phồng lên như thể anh đích thân có mặt tại đó vậy.
(*) Nguyên gốc là ‘男友力’ dịch sát nghĩa là ‘sức mạnh của bạn trai’ ý chỉ một người bạn trai có phẩm chất, hành động mạnh mẽ mà ấm áp.
Những lời đồn mà Lưu Tử Văn bịa đặt về Dung Sơ cũng tự sụp đổ.
Dù sao thì đối phương cũng đã đích thân thừa nhận, làm gì có ai được bao nuôi mà lại tự mình công khai thừa nhận như thế.
Lưu Tử Văn không chịu nổi việc bị người khác bàn tán, cho nên mấy hôm nay gã cực kỳ an phận, ngay cả khi lên lớp cũng chạy xuống hàng cuối cùng để ngồi, sợ bị người khác chỉ trỏ mà mắng chửi.
Khi Dung Sơ trở về nhà Lục Kiệt, Hứa Xuyên đã ngồi xổm trước kệ TV để chụp ảnh hai chậu cây, vừa chụp vừa nói chuyện với Lục Kiệt đang ngồi trên sofa: “Đợi Dung Sơ về tôi sẽ bảo tài xế đưa hai người đi, Lâm Trác đang trên đường tới rồi.”
“Anh Hứa Xuyên ơi, đi đâu vậy ạ?” Mấy hôm nay Dung Sơ chẳng mấy khi chạm mặt Lục Kiệt, ngoại trừ việc sáng nào cũng để lại cho anh một phần sữa đậu nành.
Nghe thấy tiếng Dung Sơ, Lục Kiệt liền quay đầu lại.
Dung Sơ vội vàng gọi: “Thầy Lục.”
“Đi cùng tôi tới phim trường.” Lục Kiệt đứng dậy, rồi quay sang hỏi Hứa Xuyên: “Anh chụp xong chưa?”
“Xong rồi, xong rồi, để tôi đăng Weibo trước đã.” Hứa Xuyên vẫn ngồi xổm ôm điện thoại chưa đứng dậy. Dung Sơ thấy hắn mở phần mềm chỉnh sửa ảnh, động tác thành thục đến mức như đã chỉnh sửa qua tám vạn tấm ảnh, thế mà vẫn còn có thể phân tán sự chú ý để nói chuyện với Dung Sơ: “Lục Kiệt tạm thời nhận quay một cảnh phim, cậu không phải làm gì đâu, chỉ cần xuất hiện một chút là được.”
Đương nhiên Dung Sơ không có quyền từ chối, đây vốn là công việc của cậu.
Cũng may là ngày mai cậu không phải lên lớp.
Dung Sơ hỏi: “Phải đi mấy ngày ạ?”
“Nếu không có gì đặc biệt thì là đi hai ngày.” Lục Kiệt vừa từ phòng trà rót một cốc cà phê bước ra vừa trả lời, anh uống một ngụm rồi nhìn sang Dung Sơ: “Chúng ta sẽ phải ở đó hai đêm.”
Dung Sơ gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Lục Kiệt nhìn cậu, mỉm cười: “Chỉ đặt có một phòng thôi, điều kiện của đoàn phim hơi khắc nghiệt, chắc là cũng chỉ có một giường.”
Hứa Xuyên vừa mất hai phút để chỉnh ảnh, đăng Weibo xong xuôi, vừa đứng dậy chuẩn bị trả điện thoại cho Lục Kiệt, thì lại phát hiện Dung Sơ đứng đó với gương mặt đỏ bừng.
Mà Lục Kiệt lại đang nhàn nhã uống cà phê, vẻ mặt mang theo ý cười khó đoán.
Lúc nãy hắn mải sửa bài đăng nên không chú ý Lục Kiệt và Dung Sơ đã nói chuyện gì, nhưng trực giác mách bảo hắn biết đó chẳng phải lời gì hay ho. Hắn trừng mắt liếc Lục Kiệt: “Cậu uống ít cà phê thôi.” Rồi quay sang bảo Dung Sơ: “Cậu chỉ cần lấy thêm mấy bộ quần áo nữa là được rồi, để đề phòng nhỡ đâu lại phải ở thêm mấy ngày.”
Dung Sơ nhanh chóng chạy lên lầu.
Sao tự nhiên lại thành ra ngủ chung giường vậy.
Kinh nghiệm ngủ cùng người khác của Dung Sơ mới chỉ dừng lại ở việc ngủ chung với Dung Tinh mà thôi.
Nhưng khi đó Dung Tinh vẫn còn rất bé.
Lên xe chưa được bao lâu, Dung Sơ đã không thể ngồi yên, cậu cứ liên tục liếc nhìn về phía Lục Kiệt đang đọc kịch bản.
Chẳng biết phải mở lời như thế nào.
Lời đến môi rồi lại bị nuốt xuống.
Sau vài lần như thế, dường như Lục Kiệt đã chú ý tới ánh mắt của cậu, liền nghiêng đầu nhìn sang: “Sao vậy?”
Dung Sơ dứt khoát lấy hết can đảm: “Thầy Lục, em không biết tư thế ngủ của mình thế nào… không biết rồi nửa đêm có đá anh xuống giường hay không nữa….”
Giọng nói càng lúc càng nhỏ, vành tai cũng càng lúc càng đỏ ửng.
Lục Kiệt nhướng mày, thấy cậu cứ xoắn xuýt suốt cả dọc đường, anh còn tưởng cậu muốn từ chối, hóa ra lại là xoắn xuýt chuyện này.
Lục Kiệt gõ gõ lên tập kịch bản đang đặt trên đầu gối, nhẹ nhàng ‘à’ một tiếng: “Vậy thì phải làm thế nào bây giờ nhỉ?”
Lâm Trác ngồi ở hàng ghế phía trước không nhịn được mà quay đầu nhìn lại.
Bình thường Hứa Xuyên không tham gia đọc kịch bản, lần này cũng không đi cùng bọn họ, nên giờ trên xe chỉ có bốn người.
“Nếu thật sự không ổn thì em nằm dưới sàn cũng được ạ.” Dung Sơ chủ yếu không phải sợ việc ngủ chung giường với Lục Kiệt, dù sao đây cũng là một phần trong công việc của cậu, mà Lục Kiệt cũng sẽ không làm gì cậu cả. Điều mà Dung Sơ sợ chính là tư thế ngủ của cậu quá xấu, khiến Lục Kiệt không ngủ ngon được.
Lục Kiệt khẽ ‘ừ’ như thể đã đồng ý, nhưng lát sau lại nói: “Có điều phòng chắc sẽ hơi nhỏ, nếu em muốn trải chăn xuống sàn ngủ thì có lẽ sẽ phải hơi co ro đấy.”
Dung Sơ thở phào, vội vàng cong cong đôi mắt cười: “Không sao đâu ạ.”
Ngay cả giọng điệu cũng trở nên nhẹ nhõm hẳn.
Hồi cậu và Dung Tinh cùng chen nhau nằm chung một giường thì cũng đã quen với việc ngủ chật chội rồi.
Lâm Trác với khuôn mặt chẳng chút thay đổi mà gãi đầu.
Cậu ta nhớ rõ ràng là Lục Kiệt đi đóng phim của Lương Tốn, mà trong giới Lương Tốn nổi tiếng là người hào phóng, việc làm phim chỉ coi như sở thích, trả thù lao rất cao, mà khách sạn ở cũng toàn loại cao cấp.
Lục Kiệt nhẹ nhàng đáp một tiếng ‘ừ’, khóe môi vẫn cong lên, dường như tâm trạng đang rất tốt.
Hôm nay Lục Kiệt chưa có cảnh quay, bọn họ đi thẳng về khách sạn trước. Dung Sơ chợp mắt một lúc trên đường đi, lúc tỉnh dậy cổ bị đau, trước khi xuống xe cậu được Lục Kiệt đội cho một chiếc mũ lưỡi trai.
Lục Kiệt đã che chắn kín mít, đội mũ, đeo khẩu trang và kính râm, ngay cả Dung Sơ cũng bị buộc phải ‘ngụy trang’ như vậy, che mặt thật cẩn thận đề phòng đám săn ảnh rình rập gần khách sạn.
Vừa xuống xe, Dung Sơ ngẩng đầu nhìn tấm bảng hiệu rực rỡ lộng lẫy của khách sạn trước mặt, rồi ngơ ngác nhìn về phía Lục Kiệt.
Người đằng sau kinh ngạc nói: “Không ngờ lại ở chỗ tốt thế này?”
Dung Sơ lập tức gật đầu đồng tình.
Suýt nữa cậu còn tưởng vừa rồi Lục Kiệt trêu mình đấy.
Giờ nghe giọng điệu kinh ngạc của anh thế này, vậy hẳn là giờ anh cũng mới biết thôi.
Nhưng mà với thân phận như Lục Kiệt, ở loại khách sạn này cũng là chuyện đương nhiên.
Lâm Trác, người đã đứng một bên chứng kiến toàn bộ câu chuyện, khóe miệng cậu ta không nhịn được mà khẽ giật giật.
Bọn họ bước vào, Lương Tốn đã đứng đợi sẵn trong đại sảnh giờ lập tức bước ra đón, y vừa chào hỏi Lục Kiệt, vừa hướng ánh nhìn sang Dung Sơ.
Bị y nhìn như thế, Dung Sơ theo phản xạ liền dịch người lại gần Lục Kiệt.
Lương Tốn bật cười lớn rồi tự giới thiệu: “Xin chào, anh là Lương Tốn, là bạn nối khố của Lục Kiệt, đồng thời là đạo diễn của bộ phim này, em là bạn đời của Lục Kiệt phải không?”
Nói rồi Lương Tốn đưa tay về phía Dung Sơ.
Dung Sơ sững người, cậu nhìn về phía Lục Kiệt. Anh nhướng mày, rồi tự mình đưa tay ra bắt tay Lương Tốn.
Lương Tốn tặc lưỡi một cái, y cũng chẳng giận, chỉ cười trêu: “Che chở thế?”
“Sao cậu lắm lời vậy?” Nghe từ giọng điệu của Lục Kiệt thì có thể thấy quả thật anh rất thân với Lương Tốn.
Lục Kiệt nói xong liền nắm lấy tay Dung Sơ, rồi quay sang bảo Lương Tốn: “Đưa thẻ phòng cho tôi.”
Lưng Dung Sơ lập tức cứng ngắc, Lục Kiệt dùng ngón tay cái khẽ xoa mu bàn tay cậu, dường như muốn trấn an để cậu bớt căng thẳng. Dung Sơ do dự một thoáng, tay cậu khẽ nhích ra, đổi cách nắm tay, mười ngón tay đan xen với Lục Kiệt.
Lương Tốn nhìn chằm chằm hai bàn tay đang đan lấy nhau, lại chép miệng: “Theo yêu cầu của cậu, tầng 8, hai phòng liền nhau.”
Y nói xong liền đưa hai thẻ phòng cho Lục Kiệt, rồi bảo với Dung Sơ: “Vốn dĩ anh định đặt cho hai người một phòng thôi, dù sao cũng đăng ký kết hôn rồi, nhưng mà thằng Lục Kiệt nó khăng khăng đòi hai phòng, em nói xem có phải nó bị bệnh gì không?”
Lục Kiệt liếc mắt nhìn y, khẽ cười.
Dung Sơ: “………..”
Cậu ngẩng đầu nhìn về phía Lục Kiệt.
Vậy là lúc nãy Lục Kiệt đã cố ý trêu cậu thật à?
Dung Sơ không hiểu sao vành tai mình lại nóng bừng.
Hai phòng mà Lương Tốn chuẩn bị đều rất lớn. Về tới phòng, Dung Sơ liền nhắn một tin báo bình an cho Hứa Xuyên, nói rằng bọn họ đã tới nơi rồi.
Hứa Xuyên liền gửi lại một sticker ‘Ngoan’.
Lúc ở trên xe ngủ quá mệt, Dung Sơ đi tắm để bản thân tỉnh táo hơn, phòng khi buổi tối còn có việc gì. Vừa mới bước ra khỏi phòng tắm, cậu chợt nghe thấy tiếng gõ cửa. Dung Sơ liền vội vàng khoác áo choàng tắm ra mở cửa.
Lục Kiệt đứng ở ngoài, tay cầm điện thoại, hình như một tay gõ cửa một tay gửi tin nhắn. Ngay khi cánh cửa vừa được mở ra, thì đồng thời chiếc điện thoại mà Dung Sơ đặt trên giường cũng vang lên âm báo tin nhắn đến.
Dung Sơ quay đầu nhìn lại, mà tầm mắt của Lục Kiệt thì dừng trên mái tóc vẫn đang nhỏ nước của Dung Sơ trong một thoáng. Nước chảy dọc theo cần cổ trắng nõn của Dung Sơ, rồi biến mất sau lớp áo choàng tắm, nhưng cổ áo của chiếc áo choàng khách sạn lại rất thấp, xương quai xanh của Dung Sơ đều lộ ra cả, dường như do mới tắm nước nóng, phần da nơi xương quai xanh cũng ửng hồng, giống hệt khuôn mặt của cậu khi bị hơi nóng hun nóng lên.
Sạch sẽ mà lại xinh đẹp.
Chẳng hiểu sao Lục Kiệt lại nhớ tới lần đầu tiên Hứa Xuyên đưa ảnh của Dung Sơ cho mình xem. Khi ấy hắn còn cảm thán: “Ảnh trên căn cước mà cũng đẹp thế này, nếu không phải vì cậu thì tôi đã hỏi xem nhóc ấy có muốn ra mắt hay không. Kể cả diễn dở cũng được, chỉ cần đứng im ở đó thôi, cũng cảm thấy cảnh đẹp ý vui.”
Quả thật là cảnh đẹp ý vui, chỉ là tuổi vẫn còn nhỏ, tâm tư đơn thuần, lại ngoan ngoãn tốt tính, có bị lừa cũng chẳng tức giận.
Thấy người tới là Lục Kiệt, Dung Sơ vội vàng nghiêng người sang nhường lối: “Thầy Lục ạ.”
Lục Kiệt khẽ ‘ừm’, không chút dấu vết mà thu hồi tầm mắt lại: “Lần sau nhận được tin nhắn của tôi rồi thì em hãy mở cửa, khách sạn đông người phức tạp, người tới gõ cửa phòng cũng chưa chắc đã là người tốt.”
“Dạ.” Dung Sơ ngoan ngoãn đáp.
Lục Kiệt cười cười: “Lương Tốn mời chúng ta ăn cơm đấy.”
“Vậy để em đi thay đồ.” Dung Sơ nói xong liền quay vào phòng, nhưng thấy Lục Kiệt cứ đứng trước cửa không nhúc nhích, cậu quay lại nhìn anh, hơi nghiêng đầu: “Thầy Lục, anh không vào ạ?”
Dung Sơ cũng ngại khi để Lục Kiệt đứng ở hành lang chờ mình.
Lục Kiệt nhướng mày rồi cũng bước vào.
Mà anh vừa bước vào, Dung Sơ đã hơi ngẩn người.
Tuy là phòng rất rộng, nhưng không có vách ngăn, phòng tắm lại làm bằng kính trong suốt, dù đứng ở đâu thì cũng không cách nào tránh đi để thay đồ được.
Dung Sơ: “………..”
Giờ đuổi Lục Kiệt ra ngoài thì còn kịp không nhỉ?
Có lẽ chú ý tới ánh mắt của cậu, Lục Kiệt ngẩng đầu: “Trước tiên em đi sấy khô tóc đi đã.”
“Vâng.” Dung Sơ cố gắng bình tĩnh lại mà gật đầu, cậu ôm quần áo đi vào phòng tắm để sấy tóc.
Ở bên ngoài, Lục Kiệt một tay chống cằm, khóe môi khẽ cong lên, chờ đến khi Dung Sơ bỏ máy sấy xuống thì mới lên tiếng: “Tôi ra ngoài trước, em thay đồ xong thì ra nhé.”
Dung Sơ thở phào một hơi.
Nhất định là Lục Kiệt đã nhận ra điều gì rồi.
Lục Kiệt chẳng hề giống với những gì mà người ngoài đồn thổi… Ngược lại, anh ấy còn rất tốt.
Lương Tốn đặt bữa đồ nướng ngay trong khách sạn, trên tầng 10.
Vào thang máy rồi, Dung Sơ nhịn không được mà hỏi anh: “Thầy Lục… anh Lương Tốn có biết quan hệ của chúng ta không ạ?”
Với mối quan hệ của Lục Kiệt và Lương Tốn, Lục Kiệt có lẽ sẽ không nói dối đối phương.
Chuyện này cũng rất bình thường.
“Lương Tốn ít tuổi hơn tôi.” Lục Kiệt nhìn thẳng vào cửa thang máy không chớp mắt, trả lời một câu chẳng ăn nhập gì.
Dung Sơ nghiêng đầu: “Dạ?”
“Dựa vào quan hệ của chúng ta bây giờ, Lương Tốn đáng ra phải gọi em một tiếng ‘anh’.” Lục Kiệt nói cực kỳ nghiêm túc.
Dung Sơ: “……….”
Nào cậu dám để Lương Tốn gọi mình là ‘anh’ được chứ!
Nhưng mà trông Lương Tốn còn có vẻ lớn tuổi hơn cả Lục Kiệt.
Có thể bởi vì Lục Kiệt là diễn viên, anh cần chăm sóc bản thân, hơn nữa gương mặt của Lục Kiệt vốn dĩ đã là một ưu thế trời sinh.
Còn chưa kịp suy nghĩ kỹ hơn, cửa thang máy đã ‘ding’ một tiếng mở ra, đúng lúc Lương Tốn cũng đi ngang qua, thấy hai người bọn họ thì dừng lại, vừa định chào hỏi, ánh mắt y đã rơi xuống gương mặt của Dung Sơ,
Lúc này Dung Sơ đã không còn đội mũ và đeo khẩu trang nữa, toàn bộ gương mặt hiển hiện dưới ánh đèn của dãy hành lang, vừa sạch sẽ lại xinh đẹp.
Trước đây Lương Tốn cũng đã xem video có Dung Sơ, nhưng trong video chỉ lộ bên sườn mặt, chỉ nhìn loáng thoáng được có vẻ cũng không tệ. Lúc ấy ngẫm thì thấy cũng đúng, Lục Kiệt như thế, thì dù có tìm một bạn đời giả, cũng phải tìm người không quá kém sắc.
Nhưng lúc này lại đột nhiên được thấy khuôn mặt chính diện, hơn nữa Lương Tốn còn là một kẻ mê cái đẹp, cho dù đã thấy không biết bao nhiêu khuôn mặt đẹp đẽ trong giới giải trí này, nhưng khi thấy Dung Sơ, y vẫn không nhịn được mà mắt sáng lên, bất giác nhìn nhiều thêm mấy giây.
Mà chỉ trong mấy giây ấy, Lục Kiệt đã nắm lấy tay Dung Sơ, dẫn người ra khỏi thang máy.
Tư thế thân mật, trông y hệt một cặp tình nhân thực thụ.
Lúc đi ra, Lục Kiệt còn vô tình dẫm lên chân Lương Tốn, khiến y đau tới kêu oai oái.
Dung Sơ bị giật mình, theo bản năng lại đứng sát bên cạnh Lục Kiệt, vai hai người kề cận, rồi cậu nhìn về phía Lương Tốn, trong ánh mắt mang theo chút khó hiểu.
Đôi mắt Dung Sơ rất đẹp, nhất là dưới ánh đèn, lấp lánh hệt một viên kim cương đẹp đẽ.
Lương Tốn thoáng ngây người trong phút chốc.
Giây tiếp theo, Lục Kiệt lại hơi bất ngờ mà ‘à’ một cái: “Ngại quá, nãy không cẩn thận dẫm vào chân cậu rồi.”
Dung Sơ chớp chớp mắt, ra là vậy.
Lương Tốn: “……….”
Chẳng hiểu sao Lương Tốn cứ cảm thấy giọng điệu của Lục Kiệt lành lạnh.
[Tác giả có lời muốn nói]
Bé ơi, em có chắc là thầy Lục không cố tình vào phòng bé không?