Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều
Chương 36
Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Năm Sở Nguyên thứ 56, Hoàng đế một lần nữa ban chiếu triệu ta về kinh, thăng chức Hộ Bộ Thượng thư, đồng thời triển khai cải cách chế độ quân điền trên toàn quốc.
Cũng trong năm đó, Hoàng đế ban hôn cho ta và Minh Hi.
Sau bao nhiêu năm, cuối cùng ta cũng đã có thể cho nàng một danh phận danh chính ngôn thuận.
Vì việc này trái với tổ chế cũ, phò mã không được đảm nhiệm thực chức, nên các ngôn quan liên tục dâng tấu đàn hặc.
Hoàng đế đều bác bỏ mọi tấu chương, ngài tuyên bố kẻ nào còn dám bới móc chuyện này, trước tiên hãy ra biên cương làm huyện lệnh tám năm rồi hẵng quay về bàn luận.
Năm Sở Nguyên thứ 60, ta thăng chức Nội các Thừa tướng.
Suốt hai mươi năm sau đó, ta đảm nhiệm chính vụ, cùng Hoàng đế phò tá lẫn nhau, cuối cùng cũng thực hiện được tâm nguyện tạo dựng một thái bình thịnh thế của hai người năm xưa.
Người đời khi ấy đều khen ngợi ta hết lòng vì Minh Hi, là một người lang quân chung tình hiếm có trên thế gian.
Thế nhưng chỉ có ta mới thấu hiểu, những gì ta dành cho nàng chẳng bằng một phần mười tình yêu nàng trao ta.
Gặp được Minh Hi là điều may mắn lớn nhất trong cuộc đời ta.
Vậy mà Minh Hi lại luôn nói rằng, nếu không có ta, có lẽ nàng đã sớm không còn thiết sống nữa.
Khi nàng kể cho ta nghe về năm mười ba tuổi ấy, cái thuở ấy, ta đã ngăn nàng hái hoa mẫu đơn, ta quả thực cảm thấy vô cùng hổ thẹn.
Ngày hôm sau, ta liền sai thợ làm vườn trồng đầy một sân hoa mẫu đơn, rồi ân cần tạ lỗi với Minh Hi:
"Hái đi, nàng cứ thoải mái mà hái. Tất cả chỗ này đều là của nàng, nàng muốn làm gì chúng cũng được."
Nghĩ lại thì chỉ biết trách bản thân mình.
Lúc trước cứ nhất quyết ra vẻ công tử phong nhã, rằng: "Thứ mình không thích thì đừng chạm vào, chi bằng để lại cho người trân trọng nó".
Chính cái vẻ thanh cao ấy đã khiến ta phải làm "hòa thượng" suốt ba năm, suýt nữa đã để lỡ mất người mình yêu thương nhất.
Cứ hễ nghĩ đến là ta lại thấy hối hận muốn chết.
Năm Sở Nguyên thứ 80, ta dâng tấu xin về hưu.
Hoàng đế tìm mọi cách giữ ta lại nhưng không được, cuối cùng cũng đành để ta rời đi.
Phục vụ đất nước bấy nhiêu năm, ta tự thấy mình đã tận trung đủ rồi.
Thời gian còn lại, ta chỉ muốn được cùng Minh Hi chậm rãi trải qua.
Ta có viết một vở kịch, đem chuyện tình của ta và Minh Hi lồng ghép vào đó, rồi giao cho gánh hát ở kinh thành.
Ta nghĩ, một nữ tử tuyệt thế vô song như Minh Hi, sao có thể chỉ để một mình ta thưởng thức? Ta phải để cho người đời đều biết đến nàng, để họ phải ngưỡng mộ, phải ghen tị với ta mới cam lòng.
Khúc dạo đầu của vở kịch ấy là:
"Phù thế muôn vàn, ngô ái có tam: Nhật, Nguyệt cùng Khanh.
Nhật vì triều, Nguyệt vì mộ, Khanh vì sớm sớm chiều chiều."
(Tạm dịch: Phù thế muôn vàn, người ta yêu có ba: Mặt trời, mặt trăng và nàng. Mặt trời cho buổi sáng, mặt trăng cho buổi đêm, và nàng cho mỗi sớm mỗi chiều.)