Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều
Chương 7
Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôn lễ được chuẩn bị ròng rã hơn ba tháng mới chính thức được cử hành.
Trong thời gian này, ta nhờ Đức Hiền Hoàng hậu đứng ra lo liệu, sắp xếp giúp ta.
Dù biết bà đối xử với mình lạnh nhạt, ta vẫn phải dày mặt mà tìm cách tiếp cận để lấy lòng bà.
Đức Hiền Hoàng hậu sống lâu trong thâm cung, ngày trước chỉ có Hòa Kính công chúa bầu bạn, nay nàng đã không còn.
Hiện giờ chỉ có kẻ mặt dày tâm cứng như ta đến quấy rầy, khiến bà vô cùng đau đầu.
Ta cứ làm như không thấy ánh mắt lạnh nhạt ghét bỏ của bà, kiên trì một ngày ba bữa đều đến thỉnh an, cùng bà dùng bữa, chép kinh thư và tọa thiền.
Đức Hiền Hoàng hậu ăn uống đạm bạc, ta cũng ăn chay theo, lại còn hầu hạ vô cùng chu đáo.
Mỗi khi dùng bữa, ta gần như chẳng ăn được mấy miếng.
Chẳng bao lâu sau, thân hình ta đã gầy đi trông thấy.
Đức Hiền Hoàng hậu chẳng mấy chốc đã nhìn thấu được tâm tư của ta.
Thứ nhất là ta muốn tự bảo vệ mình, bởi vì sự can thiệp của Đức Hiền Hoàng hậu vào hôn sự này quá lớn, Huệ quý phi chắc chắn hận ta thấu xương.
Những ngày chưa xuất giá này ta sợ bà ta chó cùng rứt giậu, vốn dĩ, thức ăn của ta bao năm qua đều bị bà ta khống chế, bà ta muốn làm gì ta cũng khó mà thoát thân.
Nguyên nhân khác là ta thực sự cần phải giảm cân, nếu không trong lễ đại hỷ vẫn giữ bộ dạng mập mạp, vụng về kia thì thật quá mất mặt Chu gia.
Có lẽ do ăn uống giảm bớt, lại thêm đêm về trằn trọc không ngủ được, ta gầy đi với tốc độ cực nhanh.
Điều này khiến các nữ quan ở Thượng Y Cục oán trách không ngớt vì tháng nào hỷ phục cũng phải sửa lại kích cỡ.
Đến ngày đại hôn, bộ hỷ phục vẫn còn hơi rộng một chút, nhưng thân hình ta cuối cùng đã gầy đi hẳn hai vòng.
Vì gầy đi quá nhanh nên sắc mặt không được tốt, cũng may ngày đại hỷ phải trang điểm đậm để che lấp được vẻ tiều tụy trên gương mặt.
Ngày đại hỷ hôm ấy, khi khoác lên mình mũ phượng, khăn quàng bước ra khỏi cửa cung, ta đã quay đầu nhìn lại tòa kiến trúc khổng lồ đã giam cầm ta suốt mười bảy năm qua.
Cuối cùng ta cũng còn sống mà thoát ra ngoài.
Tất cả những uất ức, không cam lòng, phẫn hận cùng ai oán trước kia đều bị ném lại sau lưng, gửi lại trong cái lồng son vàng son lộng lẫy nhưng cung khóa trùng trùng, không thấy ánh mặt trời này.
Ta, Sở Minh Hi, Hòa An công chúa, đã có một khởi đầu mới và một cuộc đời mới.
Sau một loạt lễ nghi phiền phức khi tiến vào phủ công chúa, ta khoác khăn voan đỏ lên đầu, ngồi bên đầu giường chờ tân lang Chu Phỉ của ta.
Ta đợi mãi cho đến khi đêm khuya tĩnh mịch, mới chờ được Chu Phỉ say khướt trở về.