Chương 193

Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê thuộc thể loại Linh Dị, chương 193 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng hôm sau, Lâm Hi liên hệ với trợ lý của Đàm Kỳ. Cô ấy không đồng ý ngay lập tức, đến chiều mới trả lời là tối ngày kia, từ bảy đến chín giờ, Đàm Kỳ có thời gian rảnh.
Lâm Hi báo lại với Đoạn Dịch Hành một tiếng, anh liền hủy một buổi tiếp khách để sắp xếp đi gặp Đàm Kỳ.
Đàm Kỳ vốn tưởng Đoạn Dịch Hành hẹn mình là để bàn chuyện dự án, nào ngờ anh lại đi hỏi thăm bạn bè của cô.
Vẻ mặt Đàm Kỳ lạnh lùng: “Người anh thích không phải là bạn tôi đấy chứ?”
Đoạn Dịch Hành kinh ngạc: “Cô đang nghĩ cái gì thế?”
Đàm Kỳ: “Vậy anh hỏi Hứa Minh Huệ làm gì? Hôm nay không phải anh nên bàn với tôi chuyện hợp tác dự án sao?”
Đoạn Dịch Hành: “Nói thật, chuyện này không thể không liên quan đến bạn cô. Em dâu của mẹ cô ấy chính là thư ký hội đồng quản trị của Ngân Phàm, Đoạn Chinh đã cấu kết với bà ta.”
Đoạn Dịch Hành vẫn giữ lại chút thể diện cho Đoạn Chinh.
Đàm Kỳ cau mày. Chuyện nhà họ Trịnh cô ấy đương nhiên biết, tuy Đoạn Dịch Hành không nói thẳng nhưng cô đoán ra ngay: “Hai người đó tằng tịu với nhau?”
Đoạn Dịch Hành: “Cô nhờ bạn cô nhắn với mẹ cô ấy, cứ nói là tôi sẵn lòng hợp tác với họ.”
Đàm Kỳ: “Coi tôi là công cụ đấy à.”
Đoạn Dịch Hành nâng ly rượu kính cô ấy: “Chúng ta quen biết nhau cũng đã lâu, sắp tới lại là quan hệ hợp tác rồi, cô Đàm chắc sẽ không từ chối.”
“Được.” Đàm Kỳ đứng dậy định đi, “Tôi còn có việc, đi trước đây.”
Đoạn Dịch Hành có chút nghi hoặc, Đàm Kỳ vậy mà không hề nhắc đến chuyện dự án.
Nhà họ Đoạn ít người, ngoài Đoạn Dịch Hành ra, ông cụ không thể trông cậy vào bất kỳ ai khác.
Lâm Hi lí nhí nói: “Em buồn ngủ rồi.”
Đoạn Dịch Hành hôn lên trán cô: “Ngủ đi.”
Ở bên Đoạn Dịch Hành, giấc mơ cũng ngọt ngào.
Sáng hôm sau, Đoạn Dịch Hành dậy sớm đến công ty, thay quần áo trong phòng nghỉ. Không ai biết tối qua anh đã ngủ lại nhà cô thư ký của mình một đêm.
Đến ngày hẹn với Đàm Kỳ, Lâm Hi và Đoạn Dịch Hành để tỏ rõ thành ý đã đến nhà hàng trước.
Đàm Kỳ thấy hai người cầm tài liệu, bỗng nhiên bật cười: “Hai người đến bàn dự án à?”
Giọng điệu cô ấy có vẻ rất sảng khoái, như vừa trả được thù.
Đoạn Dịch Hành ngước mắt lên: “Xem ý của cô thế nào.”
Đàm Kỳ hừ một tiếng, rồi chuyển sang nhìn Lâm Hi, vẻ mặt có chút không được tự nhiên.
Lâm Hi và Đoạn Dịch Hành nhìn nhau, rồi Lâm Hi hỏi cô ấy: “Cô có chuyện muốn nói với tôi à?”
Đàm Kỳ: “…Tôi hơi không biết mở lời thế nào, khó nói quá.”
Lâm Hi: “…”
Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Lại còn khó nói đến thế.