Chương 87: Anh... buông tôi ra!

Khi Anh Quay Đầu Vì Em

Chương 87: Anh... buông tôi ra!

Khi Anh Quay Đầu Vì Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sức nóng trên mạng vẫn chưa hạ nhiệt, nhất là khi liên quan đến con trai nhà giàu và nữ minh tinh, thể loại tin đồn kiểu này từ trước đến nay vẫn luôn là đề tài bàn tán của thiên hạ.
Ban đầu, dư luận đều chửi rủa Cố Ngữ Chân, các đối tác hợp tác cũng đều trong giai đoạn quan sát, tình hình không mấy sáng sủa.
Bỗng nhiên, một tài khoản đăng bài trực tiếp phản bác:
“Vớ vẩn! Một người yêu cũ đã ra nước ngoài suốt bảy năm không quay về, nói cái gì mà yêu với chả đương, toàn là ba cái chuyện bịa đặt. Hai người ta đang yêu nhau đàng hoàng lại bị nói thành như vậy, mấy người còn biết xấu hổ không đấy?”
Tên người dùng này dùng luôn tên thật, thậm chí chẳng thèm đặt biệt danh, đúng chuẩn phong thái công tử nhà giàu. Tài khoản cũng lâu rồi không cập nhật gì mới, lần cập nhật gần nhất là từ một năm trước. Có rất nhiều người theo dõi, bình thường chỉ đăng ảnh đồng hồ, máy bay riêng, thi thoảng còn trượt tuyết mạo hiểm… toàn là những thứ người bình thường không bao giờ chơi nổi, cho nên người theo dõi cũng rất đông.
Tuy nhiên, một ý kiến đi ngược chiều dư luận như vậy thì đương nhiên sẽ bị công kích. Phần bình luận phía dưới cũng đầy những lời khó nghe:
“Rõ ràng là bắt cá hai tay, còn ở đây bênh bạn. Cái tên trong hộp đêm, rồi cả ảnh trong phòng nữa đều là giả chắc? Không biết xấu hổ à!”
Người kia cũng nóng nảy, lập tức đáp trả một tràng không ngừng nghỉ:
“Cái tên ở hộp đêm là do tôi sắp xếp! Mấy người hiểu cái gì mà nói? Toàn là mấy lời bịa đặt lung tung?”
Anh ta tiếp tục mắng thẳng thừng:
“Trương Tử Thư với A Thiệp của tôi đã chia tay từ tám đời rồi, sau khi chia tay là cô ta đi du học nước ngoài luôn. Lúc A Thiệp của tôi khó khăn nhất, cô ta quay lưng bỏ đi, sống tự do bên trời Tây, có bao giờ nghĩ đến cậu ấy không? Cậu ấy đã phải chịu đựng bao nhiêu đau khổ! Bây giờ xảy ra chuyện thế này cô ta cũng không hé răng nửa lời. Bình thường thì không ai được nhắc đến cô ta nửa lời. Tôi thật sự không thể chịu nổi nữa. A Thiệp của tôi là người trọng nghĩa khí, còn từng bay sang Paris giúp cô ta xử lý gã bạn trai người nước ngoài nghiện ngập, còn cùng tôi thay phiên nhau chăm sóc trong phòng bệnh. Cô ta báo đáp thế đó ư? Dựa vào mấy lời chửi bới của cư dân mạng để hủy hoại mối quan hệ tình cảm của người ta à?”
Người này từ nhỏ đã không ưa nổi cái tính của Trương Tử Thư, tính khí anh ta cũng nóng nảy, chẳng đời nào chịu nhường nhịn cô ta. Nói xong còn đăng luôn một tấm ảnh chụp màn hình.
Trong đó là đoạn trò chuyện cách đây hai năm, nội dung là về nguồn gốc tên “LZ”, lúc đó anh ta tiện miệng hỏi han mới biết cái tên đó là đổi vì lý do này.
Lúc Lý Thiệp đang hẹn hò với Cố Ngữ Chân, anh giấu cô kỹ lắm, như thể sợ nhóm bạn này thấy được rồi cướp mất người. Yêu nhau cả năm mà gần như chưa từng dẫn cô ra ngoài vài lần, đến các buổi tụ tập bạn bè cũng ít khi tham gia.
Anh ta tò mò không chịu nổi, bèn tìm cách dò hỏi:
“A Thiệp, quán bar của cậu có ý định phát triển lớn không? Tôi biết một cao nhân, nói rằng tên gọi rất quan trọng. Quán cậu làm ăn tốt thế mà lại đặt tên là ‘Tùy tiện’, nghe thật sự quá tùy tiện rồi.”
Lý Thiệp đáp:
“Không có hứng làm lớn, mở cho vui thôi.”
“Bạn gái cậu chẳng phải là người trong giới giải trí à? Mấy chỗ như này không vung tiền thì lấy đâu ra chỗ đứng vững? Cậu chơi cho vui thì không sao, nhưng bạn gái cậu trong giới đó chỗ nào chẳng phải chi tiền, đến lúc cậu sa sút, người ta nổi tiếng rồi không thèm đoái hoài gì đến cậu thì sao?”
Lý Thiệp:
“Cậu lo xa quá rồi đấy, cút đi!”
Nửa tiếng sau.
Lý Thiệp:
“Gọi thầy phong thủy của cậu đến, đặt cho cái tên nghe hay một chút.”
“Tôi đã nói mà, A Thiệp của chúng ta làm gì có chuyện không chu cấp nổi cho sở thích của bạn gái, phải vung tiền ra, dọn đường bằng phẳng cho cô ấy chứ.”
Lý Thiệp:
“Thôi nói nhảm đi, đưa tên đây.”
Anh ta lập tức vắt chân lên cổ đi hỏi, hôm sau báo lại:
“A Thiệp, thầy nói mệnh cậu thiếu tình duyên, có thể lấy tên bạn gái ghép vào, như vậy đảm bảo sự nghiệp lẫn tình yêu đều không thất thoát.”
Lý Thiệp: “……”
Lý Thiệp:
“Cái quái gì mà thầy phong thủy, ông này có chuyên nghiệp không đấy?”
“Vãi thật, A Thiệp, cậu không tin tôi à?! Bạn gái cậu rõ ràng mê mẩn gương mặt cậu, đúng là cậu đẹp trai đấy, nhưng trong giới này biết bao nhiêu anh đẹp trai, cẩn thận người ta mê hoa lạc lối. Mà cậu thì đúng kiểu công tử ăn chơi, chẳng có chút chí tiến thủ, sớm muộn gì người ta cũng bỏ cậu mà đi thôi. Đừng trách anh em nói thẳng, hồi còn đi học cậu chẳng có điểm gì nổi bật, toàn lo chơi bời, trốn học, ngủ gật, trèo tường, đánh nhau… Bao nhiêu trò xấu, thế mà cô gái nhà người ta lại để ý cậu, còn thầm yêu bao nhiêu năm, chắc là bị mù rồi?”
Lý Thiệp không trả lời, không rõ là chưa đọc hay đang nghiêm túc suy nghĩ về mấy lời đó.
“A Thiệp, cậu còn đó không? Đặt tên nữa không đây?”
“Đặt chứ, đặt không ổn thì tôi qua xử lý cậu đấy.”
“Thôi mà, tôi toàn nói thật cả. Tôi làm việc đảm bảo chắc chắn mà, cậu gửi tên bạn gái cho tôi đi.”
“Cậu không biết à? Không phải cậu vừa bảo người ta mù sao?”
“Vãi thật, đúng là Cố Ngữ Chân à? Vậy chốt nhé, để tôi đi hỏi.”
“Ừ.”
Phía sau còn gửi cả đoạn trò chuyện với thầy phong thủy: ghép chữ đầu trong tên của Lý Thiệp và chữ cuối trong tên của Cố Ngữ Chân, lấy chữ cái đầu trong phiên âm thành “LZ”, mang ý nghĩa “từ đầu đến cuối”.
Ý nghĩa khá hay. Lý Thiệp còn gửi hẳn một bao lì xì lớn để cảm ơn. Thế là cái tên “LZ” chính thức được đặt ra từ khi ấy.
Ảnh của Lý Thiệp do Trương Tử Thư chụp sớm đã bị người ta lưu giữ lại, còn đặc biệt đối chiếu với phòng bệnh ở Paris, xác thực đó là bệnh viện, và trong ảnh còn phản chiếu bóng dáng bác sĩ trên kính cửa sổ, đúng là chỉ đến thăm bệnh nhân.
Ngay sau đó, có người “đào lại” được ảnh chụp chung của Trương Tử Thư và Brennen, trên đó ghi rõ ràng ngày tháng và lời tuyên bố đang yêu nhau.
Khi sắp xếp lại thời gian biểu, dễ dàng thấy rằng Trương Tử Thư và Lý Thiệp hoàn toàn không có bất kỳ mối liên hệ nào vào thời điểm đó.
Nhưng vì lời nói úp mở của Trương Tử Thư khi đăng ảnh Lý Thiệp khiến người ngoài dễ dàng hiểu lầm, nhất là khi Lý Thiệp đã có bạn gái, nên hành vi này bị cho là quá ích kỷ và thiếu suy nghĩ.
Bài đăng kia ngay lập tức bị cộng đồng mạng chia sẻ rộng rãi. Màn “quay xe” này khiến dư luận đảo ngược 180 độ, tình hình dư luận thay đổi hoàn toàn:
“Suýt nữa thì bị mấy cái tài khoản marketing lừa rồi, nói nghe y như thật vậy. Người ta yêu đương đàng hoàng, lại bị nói thành tiểu tam, thật sự phát điên!”
“Chia tay cũng mấy năm rồi, cũng có người yêu mới rồi, chẳng lẽ không cho người yêu cũ có bạn gái sao? Muốn người ta mãi mãi chờ đợi mình chắc? Đã thế còn nhờ vả, chẳng biết giữ khoảng cách gì cả.”
“Những người trước đây từng mắng người khác giờ cảm thấy bị vả mặt chưa? Cái người chị ‘cá tính’ mà mấy người khen kia đúng là ‘có cá tính’ thật. Người ta giúp cô ấy mà không chịu nói một lời giải thích, để mặc cho người khác mắng bạn trai cô ta, cái tính cách đó ai mà chịu nổi?”
“Vậy ra lý do chia tay với Cố Ngữ Chân là vì Trương Tử Thư? Người yêu cũ không biết điều, còn đăng ảnh kiểu như vậy, nghĩ đến là tức chết!”
Tài khoản LZ ban đầu vốn là một tài khoản chỉ dùng để đăng ảnh đi bar, ba năm nay gần như không có hoạt động gì. Rõ ràng là lập ra rồi bỏ đó.
Nhưng đột nhiên, tài khoản này lại đăng tải đơn kiện đối với Phương Hủ Hủ và Bạch Mạt, tố hai người vi phạm mọi điều khoản hợp đồng, lén lút giao dịch lợi ích sau lưng, và cùng nhà đầu tư tự ý thay đổi vai diễn.
Phía dưới còn đính kèm danh sách diễn viên và thông báo tuyển chọn. Ban đầu ký hợp đồng rõ ràng là Cố Ngữ Chân đóng vai nữ phụ số hai, kết quả giữa chừng lại bị đổi cho Phương Hủ Hủ.
Mọi chuyện cuối cùng cũng được làm sáng tỏ. Một đạo diễn lớn như đạo diễn Hứa, nếu thật sự không hài lòng với diễn xuất của Cố Ngữ Chân, thì tuyệt đối sẽ không để cô đóng vai nữ chính. Mà hiện tại đạo diễn Hứa còn tích cực quảng bá bộ phim này ở khắp nơi, có thể thấy ông cực kỳ yêu thích bộ phim, hoàn toàn coi nó như tác phẩm đại diện của mình. Nên diễn xuất của Cố Ngữ Chân chắc chắn rất được công nhận.
Bình luận phía dưới lập tức bùng nổ:
“Thì ra là Bạch Mạt và Phương Hủ Hủ liên thủ cướp vai của Cố Ngữ Chân, bọn họ còn mặt mũi nào mà nói người khác chứ!”
“Nói thật lòng, nếu không có bằng chứng xác thực và mạnh mẽ thế này, Cố Ngữ Chân chắc chắn sẽ bị dìm chết. Mấy ngày nay dư luận bị dẫn dắt khủng khiếp, còn hận không thể để cô ấy vĩnh viễn không ngóc đầu lên được!”
“Trời ơi, tốc độ này là có chuẩn bị từ trước rồi đúng không? Phòng sẵn trường hợp bị phản công ngược lại. Thủ đoạn này đúng là dứt khoát và tàn nhẫn, đến cả đội xử lý khủng hoảng truyền thông cũng không cứu nổi Bạch Mạt và Phương Hủ Hủ. Quá tàn nhẫn!”
“Người này kiếm tiền thật giỏi, lần trước cũng làm mưa làm gió toàn bộ hot search, nhớ là nổ tung cả mấy cái tài khoản luôn, khóa sạch các từ khóa, thật sự dùng tiền mở đường cho Cố Ngữ Chân, phim nào đóng cũng tự đầu tư.”
“Mọi người có để ý không, LZ thành lập công ty giải trí rồi, còn tranh giành cả cổ phần công ty Trương Tích Uyên. Ý là định dùng cách này để giành lại hợp đồng quản lý của Cố Ngữ Chân sao?”
“Chắc chắn là Lý Thiệp nhờ Trương Tích Uyên ký hợp đồng với Cố Ngữ Chân để dẫn dắt cô ấy, kết quả là Trương Tích Uyên lại đào góc tường nhà người ta, nên giờ anh ấy giành lại hợp đồng để tự mình dẫn dắt?”
“Ôi trời, logic rõ ràng ghê! Lúc trước còn đánh Trương Tích Uyên trước mặt bao người, đủ thấy anh chàng đẹp trai kia hận Trương Tích Uyên đến mức nào, xuống tay cực mạnh.”
Dư luận trên mạng thay đổi chóng mặt, Cố Ngữ Chân chỉ xem qua đại khái, ánh mắt cô dừng lại ở đoạn người anh em kia nói Trương Tử Thư đã rời đi, khoảng thời gian đó anh đã khó khăn đến thế nào.
Có lẽ cũng chính là lúc đó anh mới bắt đầu nghiện thuốc lá?
Sau khi đã thẳng thắn với Lý Thiệp, trong lòng Cố Ngữ Chân đã bình tĩnh hơn nhiều, giờ nhìn thấy đoạn đó cũng chẳng còn gợn sóng.
Hiện tại cô chỉ biết rằng, sau khi chuyện này qua đi, cô phải chăm chỉ kiếm tiền, mua lại ngôi nhà tổ.
Cố Ngữ Chân chạy bộ buổi sáng xong, thở hổn hển trở về nhà, vừa đến dưới khu nhà thì đã nhìn thấy một chiếc siêu xe đậu trước cửa.
Chiếc xe này tuy cô chưa từng thấy qua, nhưng rất giống phong cách của Lý Thiệp, anh thích mua những chiếc xe như vậy, vừa nhìn là biết là hàng giới hạn.
Dù khu này là khu nhà giàu, nhưng người đủ khả năng mua chiếc xe đó thì gần như không có ở đây.
Trong lòng Cố Ngữ Chân lập tức cảnh giác, bước tới vài bước nhìn vào trong xe trống không, không thấy bóng dáng Lý Thiệp đâu.
Có lẽ là cô nghĩ nhiều rồi…
Cố Ngữ Chân không nhìn nữa, quay người bước đi, suýt nữa thì va vào người đang đứng phía sau.
Vừa chạm phải thân thể rắn chắc của anh, cô khựng lại, vội vàng lùi về sau:
“Anh tới làm gì?”
Lý Thiệp thì chẳng có phản ứng gì, ung dung ngồi trên nắp ca-pô nhìn cô:
“Sao lại tắt máy?”
“Điện thoại hết pin rồi.” Cố Ngữ Chân tùy tiện đáp lời:
“Người bên tài chính của anh đến chưa?”
Lý Thiệp không trả lời ngay, một lúc sau mới cất lời: “Chuyện trên mạng tôi xử lý xong rồi, sau này sẽ không còn ai mắng em nữa đâu.”
Cố Ngữ Chân lập tức nhấc chân chuẩn bị rời đi.
Lý Thiệp đưa tay kéo cô lại, Cố Ngữ Chân không đề phòng, bị anh ôm vào lòng, ngồi hẳn lên đùi anh. Giữa ban ngày ban mặt mà bị bố cô nhìn thấy, chắc chắn chân cô sẽ bị đánh gãy mất.
Sợ cái gì thì cái đó đến, cô vừa ngẩng đầu liền thấy bố cô đang cùng người khác đi về phía này.
“Thả tôi ra!” Cô giật mình run lên, lập tức cuống cuồng đẩy anh ra, vùng vẫy dữ dội.
“Anh… anh buông tôi ra…”
Thấy cô không muốn bị ôm, Lý Thiệp cũng không ép buộc, thu tay lại, vừa quay đầu thì liền bắt gặp ánh mắt của bố cô đang nhìn sang từ phía xa.
Ánh mắt đó, giống hệt như khi thầy giáo bắt gặp một nam sinh hư đang đến dụ dỗ cô con gái cưng nhà mình, chỗ nào cũng không vừa mắt.