Khi Tình Yêu Phai Mờ - Trường Bội
Chương 15: Cậu đã nghĩ đến việc gặp bác sĩ chưa?
Khi Tình Yêu Phai Mờ - Trường Bội thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tan làm, Lục Trì ăn vội ở căng tin rồi lái xe đến quán bar mà Khương Dật Minh đã chọn sẵn. Trên đường đi, anh gọi cho Chu Yến Lễ một cuộc, nhưng đầu dây bên kia không bắt máy. Trong lòng anh cũng không có xáo động gì, chỉ nghĩ là Chu Yến Lễ đang bận.
Khoảng mười phút sau, điện thoại “ting” một tiếng. Lục Trì tranh thủ lúc dừng đèn đỏ mở ra xem, là tin nhắn của Chu Yến Lễ, nói rằng hiện tại anh ấy đang ăn tối cùng viện trưởng và các trưởng khoa của Bệnh viện Trường Nguyên, lát nữa sẽ gọi lại.
Lục Trì ngẩng đầu nhìn đèn đỏ, vội trả lời:
Được, anh cứ lo việc trước đi.
Cuối cùng anh còn thêm một câu:
Tổng Giám đốc Khương rủ em đi uống rượu, xong rồi em gọi lại cho anh.
Cho tới khi Lục Trì phải chờ qua hai lượt đèn đỏ, phía Chu Yến Lễ vẫn không hồi âm. Anh bật định vị trên điện thoại, rồi bám theo xe phía trước mà tiếp tục lái.
Quán bar mà Khương Dật Minh chọn rất yên tĩnh. Vừa bước vào đã thấy một người phụ nữ ngoài bốn mươi đang kéo cello, sau quầy bar là một chàng trai trẻ, gặp ai cũng mỉm cười có phần ngại ngùng. Trong quán có hơn chục phòng riêng được thiết kế nửa kín nửa hở, đảm bảo tính riêng tư cao.
Lục Trì tìm đến phòng mà Khương Dật Minh đã đặt, vén rèm bước vào thì thấy rượu đã được bày sẵn. Vừa bắt tay, Lục Trì vừa cười nói: “Lâu rồi không gặp anh Khương. Dạo này em với Yến Lễ bận đến mức quay cuồng, nhất là Yến Lễ.”
Hai người ngồi đối diện nhau. Dưới ánh đèn mờ, Lục Trì cảm nhận được ánh mắt của Khương Dật Minh cứ lướt qua lướt lại trên gương mặt anh. Anh vô thức liếm môi, trong lòng không hiểu rốt cuộc Khương Dật Minh gọi anh ra đây hôm nay có ý gì.
Ly whisky dưới ánh đèn vàng phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Lục Trì nâng ly uống một ngụm, rượu vừa vào miệng, mùi hắc nồng như nhựa đường cháy xộc thẳng lên mũi, khiến anh bật cười: “Ít ai thích cái vị than bùn nồng đậm như thế này, quả nhiên anh Khương vẫn trước sau như một.”
Khương Dật Minh không đáp. Y đã quen uống loại này, tự nhiên không thấy cay gắt. Y uống cạn ly trong tay, rồi nghiêng người ra hiệu cho cậu bartender. Cậu trai kia có vẻ rất quen với Khương Dật Minh, thấy y ra hiệu, cậu lập tức rót thêm một ly Lagavulin mang tới bàn.
Lục Trì sững người, hỏi: “Anh uống bao nhiêu rồi?”
Khương Dật Minh cười cười. Ánh mắt y vẫn rất tỉnh táo, không hề giống người đã say. Y chỉ khẽ lắc ly thủy tinh, chiếc nhẫn cũ trên ngón áp út chạm vào thành ly phát ra tiếng va nhẹ.
Đinh, đinh.
Khương Dật Minh nhìn whisky màu hổ phách trong ly va vào đá, đột nhiên nói một câu chẳng đầu chẳng cuối: “Lục Trì, cậu là người rất tốt. Chỉ là chúng ta hiếm khi có cơ hội ngồi uống riêng với nhau.”
Lục Trì cười gượng gạo, nhất thời không biết nên đáp thế nào. Nghĩ một lúc, anh nói: “Chỉ cần anh Khương có thời gian thì lúc nào cũng có thể gọi em. Chỉ sợ anh bận rộn, em không dám làm phiền.”
Ánh mắt Khương Dật Minh pha lẫn ba phần trêu chọc, bảy phần dò xét. Y nhếch khóe miệng, nhìn thẳng vào mắt Lục Trì hỏi: “Thật không? Yến Lễ có ổn không?”
Lục Trì khựng lại. Ngay sau đó, anh nghe Khương Dật Minh nói: “Chứng rối loạn tâm thần của Yến Lễ nghiêm trọng như vậy, cậu thường xuyên ra ngoài tụ tập với bạn bè, không ảnh hưởng tới trạng thái của cậu ấy sao?”
Cơ thể Lục Trì cứng đờ. Môi anh mấp máy, một lúc sau mới nghiêm túc nói: “Anh Khương, tình trạng của Yến Lễ đã tốt hơn nhiều rồi. Thực ra ra ngoài anh ấy kiểm soát rất tốt…”
Chưa đợi Lục Trì nói xong, Khương Dật Minh đã cắt lời: “Không không không, Lục Trì, đừng căng thẳng. Hôm nay hiếm lắm mới có dịp ngồi riêng với nhau, anh không muốn bàn chuyện công việc, cũng không phải nghi ngờ năng lực của Yến Lễ hay cách hai người điều hành Vi Thụy. Tối nay cậu cứ coi anh là một người bạn. Chúng ta chỉ nói chuyện bạn bè thôi.”
Lục Trì nhất thời không đoán được ý đồ của Khương Dật Minh. Anh cố nặn ra một nụ cười, còn chưa kịp sắp xếp lời để nói thì đã nghe Khương Dật Minh tiếp lời: “Anh cũng khá muốn trò chuyện với cậu. Có lẽ vì sắp tới sinh nhật bạn trai anh rồi.”
Lục Trì khựng lại. Việc Khương Dật Minh đột ngột nhắc đến “bạn trai” khiến anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Chỉ là quen biết Khương Dật Minh không phải ngày một ngày hai, nhưng anh chưa từng nghe y nhắc đến chuyện riêng tư.
Trong mắt Lục Trì, Khương Dật Minh luôn là một người rất khó nắm bắt, như thể y không có quá khứ, cũng chẳng có cuộc sống riêng. Bao năm qua, y đi lại giữa các thành phố, tìm kiếm, theo đuổi, nhưng lại không có một phương hướng rõ ràng.
Lục Trì uống một ngụm rượu, để mặc mùi khói và than cháy nồng nặc lấp đầy khoang miệng. Anh không hiểu vì sao lại có người cố chấp với loại rượu này đến thế.
“Anh chưa từng nói mình có bạn trai.” Lục Trì nói.
Khương Dật Minh nhắm mắt, ngả người vào ghế sofa. Giọng y khàn hẳn đi vì rượu mạnh. Một lúc lâu sau, y mới nói: “Vì bọn anh đã xa nhau rất nhiều năm rồi. Anh vẫn chưa tìm được cậu ấy.”
Y im lặng gần nửa phút, rồi chậm rãi nói tiếp: “Mười bốn năm rồi. Anh thậm chí không biết bây giờ cậu ấy trông ra sao.”
Nghe vậy, Lục Trì hé miệng, vô số câu hỏi nghẹn lại nơi cổ họng, cuối cùng không thốt ra được, ngay cả lời an ủi cũng không biết bắt đầu từ đâu.
Khương Dật Minh vốn là người rất ôn hòa, làm việc không vội vàng, không hấp tấp, dường như chưa bao giờ nóng nảy. Vì thế, dù kể lại chuyện như vậy, giọng y vẫn rất nhạt, như thể đã chấp nhận sự tìm kiếm dài đằng đẵng và tuyệt vọng suốt mười mấy năm nay từ rất lâu rồi.
Rất lâu sau, Khương Dật Minh mở mắt, nhìn Lục Trì một hồi. Trong ánh mắt ấy dường như tràn đầy thương xót và nỗi buồn. Không hiểu vì sao, khi đối diện với ánh nhìn đó, Lục Trì lại thấy hơi chột dạ. Anh liên tục xoa đầu ngón tay, do dự một lát rồi nói: “Có lẽ…”
Khương Dật Minh không đợi anh nói xong lời an ủi, đã tự tiếp lời: “Cậu ấy không học đại học, sức khỏe cũng rất kém. Anh có thể cảm nhận được, cậu ấy sống không tốt. Suốt những năm nay, cậu ấy luôn sống không tốt.”
Lục Trì mấp máy môi, không biết nên nói gì. Một lát sau, anh lại nghe Khương Dật Minh nói: “Giữa anh và cậu ấy giống như có một sợi dây liên kết kỳ lạ. Anh biết cậu ấy vẫn còn sống trên đời này, nhưng sống rất tệ.” Nói xong, y lại uống cạn ly rượu trong tay.
“Anh nằm mơ cũng mong sớm tìm được cậu ấy.”
Khoảnh khắc đó, Lục Trì rất khó diễn tả tâm trạng của mình. Trước tối nay, Khương Dật Minh chưa từng bộc bạch lòng mình trước mặt anh. Lục Trì thậm chí còn không biết Khương Dật Minh cũng là người cùng giới. Anh không hiểu vì sao tối nay y lại đột nhiên nói với mình những chuyện này.
Có lẽ là sự cô đơn của những người thuộc nhóm thiểu số? Hoặc cũng có thể vì Khương Dật Minh đã tận mắt chứng kiến mối quan hệ giữa anh và Chu Yến Lễ suốt bấy nhiêu năm.
Khương Dật Minh vẫn nhìn Lục Trì, ánh mắt thương xót không hề vơi bớt, khẽ nói: “Anh rất ngưỡng mộ Yến Lễ.”
Lồng ngực Lục Trì bỗng thấy nghẹn lại. Trong căn phòng nhỏ nửa kín này, không khí nặng nề đến mức anh gần như không thở nổi. Lục Trì hắng giọng, uống một ngụm whisky, khẽ thở ra rồi nửa đùa nửa thật hỏi: “Em tốt đến vậy sao?”
Khương Dật Minh chậm rãi gật đầu, nghiêm túc nói: “Cậu rất tốt. Cậu nghĩa khí, cũng rất lương thiện. Cậu là một người yêu tuyệt vời. Vì thế anh mới ngưỡng mộ Yến Lễ.”
Chưa kịp để Lục Trì phản ứng, Khương Dật Minh đã nhìn thẳng vào mặt anh, chậm rãi từng chữ: “Nhưng anh không ngưỡng mộ cậu.”
Biểu cảm của Lục Trì cứng đờ.
Dường như Khương Dật Minh đã đoán trước phản ứng này. Giọng y dịu đi vài phần, hỏi: “Lục Trì, cậu có từng nghĩ tới việc tạm nghỉ ngơi một thời gian không?”
Nghe câu này, Lục Trì bỗng bật cười. Cuối cùng anh cũng hiểu được ý đồ của Khương Dật Minh, cả người lập tức thả lỏng hơn. Anh biết Khương Dật Minh hỏi vậy là vì thật sự coi anh là bạn. Với bạn bè, y luôn thẳng thắn.
“Giữa em và Yến Lễ là hơn mười năm tình nghĩa. Em không thể rời bỏ anh ấy.”
Khương Dật Minh cũng cười. Y nhìn Lục Trì, đôi mắt sâu như giếng nước không đáy, phản chiếu hình ảnh của anh. Y nói khẽ: “Anh chỉ muốn cậu nghỉ ngơi một thời gian, ví dụ xin nghỉ dài ngày rồi ra ngoài đi đâu đó. Anh chưa từng nói là muốn cậu rời bỏ Yến Lễ.”
Hơi thở Lục Trì chợt nghẹn lại. Một áp lực vô hình bao trùm lấy anh, khiến anh ngồi không yên. Nhưng Khương Dật Minh không có ý định buông tha anh.
“Lục Trì, chính cậu bây giờ cũng cảm thấy việc ở bên Yến Lễ là một gánh nặng mệt mỏi, đúng không?”
Áp lực ấy lập tức siết chặt, khiến Lục Trì không thể cử động, như một bàn tay thú dữ bóp nghẹt cổ anh. Trong chớp mắt, sắc mặt Lục Trì tái nhợt, mồ hôi lạnh túa ra.
Tiếng thở dài của Khương Dật Minh chìm lẫn trong tiếng nhạc vang lên giữa quán bar. Y nhìn Lục Trì, hỏi: “Cậu có từng nghĩ tới việc đi gặp bác sĩ chưa?”
Lúc này tinh thần Lục Trì đang căng thẳng đến cực độ. Đột ngột nghe thấy giọng Khương Dật Minh, anh như bị giật mình, nhất thời chưa kịp phản ứng: “Gì cơ?”
Khương Dật Minh biết trạng thái của anh không ổn, liền lặp lại câu vừa rồi: “Anh cũng từng học y. Trong giới y khoa có một nhận định chung: những người chăm sóc bệnh nhân lâu năm rất dễ mắc trầm cảm.”
“Lục Trì, một năm nay cậu không ổn chút nào. Cậu có từng nghĩ đến việc đi gặp bác sĩ tâm lý chưa?”