Khi Tuyết Bay Qua Gió - Thỉ Thanh Độ
Chương 35: Cô Ở Đâu, Tình Yêu Ở Đó
Khi Tuyết Bay Qua Gió - Thỉ Thanh Độ thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cô điều chỉnh lại trạng thái để bước vào nhà, vẻ mặt dần trở nên bình thản, như thể những sóng gió kia chỉ là chuyện thường tình, nhưng dòng nước cuộn trào nơi đáy lòng cô thì chẳng ai hay biết.
***
Chu Độ hơi khó hiểu hỏi: “Sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?”
Từ Dạng Thời nhìn những đóa hoa nhỏ ngoài sân, im lặng một lúc. Cô không biết phải mở lời ra sao, bèn lơ đãng đá nhẹ chân vào đám rêu bên cửa, rồi mới ấp úng đáp: “Em chỉ hỏi thăm vậy thôi.”
“Hình như anh ta có ra ngoài cùng lúc với bọn anh. Lúc đi Hạ Hoán còn tò mò hỏi, anh ta nói đi chăn cừu.” Chu Độ hồi tưởng lại một chút, “Lúc đó anh cũng thấy lạ, nếu chăn cừu thì không nên đi về phía bãi đá vụn này, mà phải lên núi mới đúng.”
“Em biết rồi.” Từ Dạng Thời đã có được câu trả lời mình muốn nên cũng không hỏi thêm gì nữa.
Đầu dây bên kia, Chu Độ thở dài, trong lòng đầy phiền muộn. Anh nhíu mày, cảm thấy vô cùng bất lực với Từ Dạng Thời. Xem ra những lời anh dặn dò cô chẳng để tâm chút nào.
Trước khi cúp máy, Từ Dạng Thời nhớ đến cừu nhỏ nên dặn thêm: “Lát nữa anh về thì tiện thể dắt con cừu về giúp bọn em nhé.”
“Được rồi.”
Chu Độ cúp máy, nhún vai với Hạ Hoán đang nhìn mình: “Em ấy bảo lát nữa mình về thì dắt cừu về hộ.”
Hạ Hoán cười nói: “Chuyện nhỏ nhặt này chắc không đến nỗi khiến anh phải nhíu mày thở dài đâu nhỉ?”
“Có vài chuyện khá rắc rối.” Chu Độ không nhắc lại chuyện đó nữa, anh cúi xuống ghi chép dữ liệu về sự sinh trưởng của hoa Anh túc xanh.
Hạ Hoán lắc đầu rồi cũng cúi xuống tập trung đo đạc. Một lúc sau, đột nhiên Chu Độ ghé sát đầu vào. Anh định nói gì đó rồi lại thôi, chỉ biết thở dài.
“Muốn nói gì thì nói đi, cứ lề mề thế chẳng giống anh chút nào.” Hạ Hoán thẳng thừng ngắt lời sự ngập ngừng của Chu Độ, “Có phải anh không muốn Từ Dạng Thời và Trần Trắc ở bên nhau không?”
Chu Độ khựng lại, không ngờ Hạ Hoán lại nói thẳng toẹt ra như thế. Anh gạt mấy viên đá vụn quanh gốc hoa Anh túc xanh, rồi gật đầu: “Phải. Nếu chuyện đó không xảy ra, tất nhiên anh sẽ không phản đối. Nhưng em cũng thấy cách Trần Trắc xử lý chuyện đó rồi đấy.”
Hạ Hoán không hiểu nổi sự do dự của Chu Độ. Trong hơn hai mươi năm cuộc đời, cô chưa từng yêu hay thầm thương trộm nhớ ai. Với cô, thời gian dành cho yêu đương chi bằng để làm thêm vài bài toán, thực hiện vài thí nghiệm còn tốt hơn. Dù vậy, Hạ Hoán vẫn biết yêu đương là chuyện đơn giản, thích thì yêu, không thích thì chia tay. Cho dù có kết hôn, cùng lắm thì ly hôn là xong.
“Hơn nữa, chuyện của hai người họ thì liên quan gì đến anh?” Hạ Hoán hỏi một cách thẳng thừng.
Trong khoảnh khắc đó, Chu Độ không biết nói gì cho phải. Thấy Chu Độ im lặng, Hạ Hoán nói tiếp: “Trần Trắc là người thế nào, chúng ta đều không tính là hiểu rõ. Không thể chỉ dựa vào cái nhìn phiến diện và có phần định kiến để vội vàng đánh giá anh ấy có đảm đương nổi vai trò một người bạn đời tốt hay không. Người yêu anh ấy đâu phải là anh đâu.”
“Từ Dạng Thời còn trẻ, anh cứ để em ấy tự mình trải nghiệm, tự mình yêu và được yêu đi.”
Từ Dạng Thời buông điện thoại, hít một hơi thật sâu, thầm nhắc nhở bản thân không được vội vàng, cứ phải từ từ. Cô điều chỉnh lại trạng thái để bước vào nhà, vẻ mặt dần trở nên bình thản, như thể những sóng gió kia chỉ là chuyện thường tình nhưng dòng nước cuộn trào nơi đáy lòng cô thì chẳng ai hay biết.
Trần Trắc đang ngồi ở quầy bar, chống tay nhìn cô. Thấy cô bước vào chỗ ngồi, anh cũng không nói gì thêm. Hai người ngồi đối diện nhau trong im lặng, nhưng dường như có ngàn vạn lời muốn nói đang luân chuyển giữa hai người.
Cuối cùng, Trần Trắc vẫn là người phá vỡ sự im lặng trước, anh hỏi: “Chu Độ nói sao?”
Từ Dạng Thời đáp: “Anh ấy nói sẽ dắt cừu nhỏ về.”
Trần Trắc gật đầu, đứng dậy định rời đi, nhưng câu nói tiếp theo của cô đã khiến anh đứng chôn chân tại chỗ, không biết phản ứng thế nào.
“Ngày mai em muốn đi chăn cừu cùng anh, đến nơi mà hôm nay anh đã đi ấy. Em sợ nó ăn quen cỏ ở đó rồi thì không thích những chỗ khác nữa.”
Cơ thể Trần Trắc hơi cứng đờ, anh xoay người nhìn Từ Dạng Thời. Hai người nhìn nhau một lúc, anh bất lực hỏi: “Em thực sự muốn đi ra ngoài cùng anh đến thế sao?”
Từ Dạng Thời khựng lại một chút, chỉ nói: “Lý do vì sao em muốn đi, trong lòng anh rõ nhất.”
“Được thôi, em muốn đi thì đi.” Trần Trắc phẩy tay, ánh mắt hơi né tránh, “Dù sao thì anh cũng chỉ đi chăn cừu thôi.”
Từ Dạng Thời không muốn vạch trần anh ngay lúc này, cô đứng dậy nhìn anh qua chiếc bàn, nói từng lời một: “Em còn muốn đi xem hoa Anh túc xanh nữa, dù sao thì cũng tiện đường mà.”
Trần Trắc lùi người về phía dãy tủ phía sau, mãi cho đến khi lưng anh tựa vào một điểm tựa vững chãi, cảm giác áy náy không biết từ đâu tới trong lòng anh mới dịu đi đôi chút. Anh lảng tránh nhìn vào mặt bàn quầy bar sạch bóng, giả vờ không bận tâm mà nói: “Ồ, vậy thì đi thôi.”
Anh đứng đó, như một vạch chia độ cô độc, thẳng tắp và hằn sâu lên cái bóng của chính mình.
Từ Dạng Thời ngước mắt nhìn anh, bất giác cảm thấy xót xa, lo lắng liệu mình có đang quá ép buộc anh hay không. Nhưng một lúc sau, cô lại nghĩ, có những chuyện sớm muộn gì cũng phải đối mặt.
Quá khứ có lẽ đã bị chôn vùi sâu trong ký ức, nỗi đau ám ảnh suốt những năm tháng dài đằng đẵng. Con người ở vùng núi tuyết này như bị chia làm hai nửa, một nửa mất hút nơi đồng hoang, một nửa chạy trốn vào mùa xuân.
Thế nhưng, tình yêu là một cây cầu bắc ngang qua vũng bùn lầy, anh chỉ có thể bước lên, chứ không thể lãng quên.
“Được, ngày mai nhất định phải đi đấy nhé.” Từ Dạng Thời vừa đi vừa nói. Đến lối lên cầu thang, cô ngoảnh lại nhìn Trần Trắc.
Ánh nắng từ cửa tràn vào kéo dài cái bóng cô độc, anh đứng bất động nhưng toàn thân đã phủ đầy nỗi hoảng hốt kéo dài. Núi xa sông dài hướng về phương Nam bái lạy, anh ở chốn thiền tự xoa đầu ngựa, buông lỏng dây cương, đôi mắt ưu tư của người thương đã từng vì anh mà chạm tới ngày xuân.
Chỉ là trên con đường tất yếu của anh, tại ngã rẽ gần với trái tim nhất, có người định sẵn phải tiêu tốn cả đời mình, chỉ để nhìn mặt nhau mà nhung nhớ lướt qua đời nhau.
Từ Dạng Thời không nỡ nhìn thêm, cô quay phắt đầu đi thẳng. Họ chỉ tình cờ gặp gỡ trên một đoạn đường ngắn của cuộc đời, mỗi người đều có tương lai riêng, chẳng ai có thể can thiệp được ai.
Về đến phòng, cô nằm trên giường trằn trọc. Ánh nắng lẻn qua bậu cửa sổ chỉ chiếu tới góc giường, cô không kìm được đưa tay ra bắt lấy. Tro tàn của thời gian lặng lẽ cháy rực giữa kẽ tay cô, rồi dần dần tối lại.
Dưới lầu vang lên tiếng “be be” của cừu nhỏ và tiếng người trò chuyện, Từ Dạng Thời sực tỉnh, và đột ngột hạ một quyết tâm.
Cô nghĩ, có lẽ Trần Trắc cũng muốn rời đi, có lẽ tất cả họ đều có thể thoát khỏi trận bão tuyết và bùn đất đang giam cầm chính mình bấy lâu.
Khi Từ Dạng Thời xuống lầu, Chu Độ đang đứng trước cửa với vẻ mặt nghiêm nghị, nhìn chằm chằm Trần Trắc. Ánh mắt dò xét của anh tỉ mỉ lướt từ đầu đến chân Trần Trắc, nhìn đi nhìn lại nhiều lần.
Gu thẩm mỹ của Từ Dạng Thời cũng không tệ lắm. Trần Trắc, ngoài việc cao ráo, đẹp trai và có chút thông minh ra, thì dường như chẳng có khuyết điểm nào khác.
Mặc dù tìm được một người ưu tú hơn Trần Trắc là hơi khó, nhưng Chu Độ vẫn tin chắc rằng sớm muộn gì Từ Dạng Thời cũng sẽ gặp được người như thế.
Cuối cùng, Chu Độ tự gật đầu khẳng định với chính mình: Trần Trắc vẫn không được.
Từ Dạng Thời đi tới vỗ nhẹ vào vai anh: “Anh nhìn gì vậy?”
Chu Độ sực tỉnh, lắc đầu: “Anh đang thẩn thờ thôi.”
Từ Dạng Thời nhìn theo hướng mắt lúc nãy của anh, thấy Trần Trắc đang dắt chú cừu nhỏ vào căn phòng.
Chú cừu nhỏ nghịch ngợm, không chịu nghe lời Trần Trắc để ngoan ngoãn vào một nơi xa lạ. Nó vươn bốn vó, sẵn sàng tư thế chạy, chỉ chờ tìm thấy sơ hở trong sự phòng thủ của Trần Trắc là sẽ chạy biến đi tìm đường về nhà.
Trần Trắc kiên nhẫn dỗ dành chú cừu nhỏ: “Chúng ta vào trong được không?” Anh chậm rãi bước tới định xoa đầu nó, nhưng chú cừu ngoảnh mặt né tránh.
Anh bất lực quay đầu lại định nhờ Chu Độ giúp một tay, nhưng vừa quay lại đã thấy Từ Dạng Thời đang đứng bên cửa, nụ cười bất giác nở trên môi cô.
Trần Trắc vẫy tay với cô và nói: “Lại đây giúp anh một tay với.” Anh nói một cách tự nhiên, như thể những bất đồng trước đó giữa hai người chưa hề tồn tại.
Từ Dạng Thời nhìn Chu Độ một cái, thấy anh không có phản ứng gì, liền chạy lại.
Chu Độ nhìn bóng lưng Từ Dạng Thời đang lao thẳng về phía Trần Trắc, thiện cảm dành cho Trần Trắc lại giảm đi vài phần. Anh lầm bầm mắng nhỏ: “Đồ hồ ly tinh đực!”
Hạ Hoán đi ngang qua cửa tình cờ nghe thấy câu này, cười, vỗ vai anh: “Người trẻ tuổi đừng nóng nảy quá, vả lại sau này biết đâu Trần Trắc lại là em rể của anh đấy.”
Chu Độ im lặng một hồi, nhỏ giọng phản bác: “Dù sao thì tôi cũng sẽ không đồng ý.”
“Anh không đồng ý thì có ích gì chứ.”
Chu Độ không nói nữa, anh hậm hực đi tới sofa ngồi xuống, bày hết tài liệu ra trước mặt Hạ Hoán rồi bảo: “Mau lại đây ghi chép đi.”
Hạ Hoán nhận lấy tài liệu rồi ngồi xuống cạnh Chu Độ, hơi nghiêng đầu nhìn anh hỏi: “Anh giận thật đấy à?”
Chu Độ cúi đầu giả vờ nghiêm túc viết vẽ trên giấy, không trả lời cô. Hạ Hoán cười ghé sát lại, thấy anh toàn viết những từ ngữ vô nghĩa, cô biết ngay tâm trí anh không đặt ở đây.
“Anh lúc nào cũng nghĩ quá nhiều, chuyện gì cũng muốn lo, chỗ nào cũng muốn quản lý.” Hạ Hoán chống cằm nhìn chằm chằm Chu Độ, “Thực ra có những chuyện anh càng ngăn cản, nó lại càng phát triển mạnh hơn. Chi bằng cứ để nó thuận theo tự nhiên, biết đâu lại có kết quả bất ngờ.”
“Anh cũng biết mà, Từ Dạng Thời sở dĩ đến đây là vì không chịu nổi sự kiểm soát gò bó từ gia đình. Trong xương tủy em ấy vốn dĩ đầy rẫy tinh thần nổi loạn, anh càng không muốn em ấy làm gì, em ấy lại càng muốn làm điều đó. Thế nên anh cứ thả lỏng tâm trí đi, em ấy cũng lớn rồi, tự hiểu rõ lòng mình.”
Chu Độ đặt bút xuống, có chút bất lực nhìn Từ Dạng Thời và Trần Trắc đang ở ngoài cửa sổ.
“Có lẽ vậy, nhưng nhỡ đâu Trần Trắc mê hoặc em ấy thì sao?”
Lần này đến lượt Hạ Hoán thở dài, cô vỗ vai Chu Độ nói: “Anh lúc nào cũng vậy, không cho phép bất cứ chuyện gì nằm ngoài kế hoạch xảy ra cả.”
Bên ngoài, Từ Dạng Thời đang sóng vai đi cùng Trần Trắc. Cô để hai tay sau lưng, vừa đi vừa đung đưa một cách ngẫu hứng. Thỉnh thoảng nhắc đến chủ đề nào đó khiến cô hào hứng, cô lại xòe tay ra, nhón chân, hăm hở chạy lên phía trước khoa tay múa chân với anh.
Trần Trắc mỉm cười nhìn cô, nhìn cô nhảy nhót, nhìn cô nói đủ chuyện trên đời. Phía sau cô là một mảng xanh ngắt dưới chân núi tuyết. Cô cứ đi đi dừng dừng, mỗi khi ngoảnh lại, Trần Trắc vẫn luôn đứng đó mỉm cười.
“I like to feel his eyes on me when I look away.”
Ái tình ở đâu, đôi mắt anh ở đó. Cô ở đâu, tình yêu của anh ở đó.
Ánh mắt của Trần Trắc quá đỗi dịu dàng, Từ Dạng Thời hơi ngượng ngùng nghiêng đầu né tránh. Có đôi khi, tình yêu chảy tràn qua ánh mắt còn rực rỡ hơn cả lời nói đầu môi. Cô bất giác đỏ mặt, chậm bước lại, định đi phía sau để tránh tầm mắt của anh.
Trần Trắc cũng đi chậm lại theo, để có thể nhìn cô rõ hơn. Anh giơ tay chỉ vào má mình, nói: “Mặt em đỏ lắm đấy.”
Từ Dạng Thời sờ lên mặt, nóng đến phát khiếp. Cô xấu hổ chỉ tay về phía hoàng hôn đang buông: “Đều tại mặt trời nắng quá đấy.”
Nói xong còn nhỏ giọng bồi thêm một câu: “Chứ không phải vì ngại đâu.”
[1] Lời thoại trong phim “Before Sunrise”.