Khiêu Chiến Không Rung Động - Beta Quân
Chương 10: Fan độc nhất vô nhị
Khiêu Chiến Không Rung Động - Beta Quân thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai kẻ ngốc nghếch đứng ngoài không được bao lâu thì tuyết bắt đầu rơi dày đặc.
Khương Tuyết chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng bên ngoài, bên dưới chỉ là chiếc áo phông đơn giản. Cô vừa mới hắt hơi lần đầu tiên, Trần Song đã thúc giục cô quay về.
Cả hai cùng quay trở lại khách sạn, chiếc đèn lồng trên tay vẫn sáng.
Khương Tuyết bảo vệ ngọn lửa nhỏ của mình rất cẩn thận, bước đi chậm rãi, không nhanh không chậm, ngọn lửa thậm chí không có chút rung động.
Cho đến khi họ đến cửa phòng, cô vẫn không có ý định thổi tắt ngọn lửa.
Trần Song nhìn chằm chằm vào chú thỏ nhỏ sáng bóng bên cạnh ngọn lửa trong giây lát trước khi định quay về phòng.
"Tôi về trước đây."
Trần Song cúi đầu, chuẩn bị bấm khóa vân tay thì bị Khương Tuyết nắm lấy góc áo của cô.
"Đợi một chút." Khương Tuyết kéo cô lại rồi buông ra, sau đó móc điện thoại từ túi quần.
Trần Song ngơ ngác đứng chờ, cô không có bất kỳ phản ứng gì cho đến khi Khương Tuyết vẫy chiếc điện thoại có giao diện WeChat trước mặt cô.
"Kết bạn nhé." Khương Tuyết nhìn Trần Song, giọng cô không hề có ý định hỏi ý kiến.
"Àh." Trần Song cũng lấy điện thoại ra, "Ừm."
Tiếng "bíp" của mã QR vang lên, trong đầu Trần Song đột nhiên hiện lên những thuật ngữ của cộng đồng mạng mà cô đã thấy trên Weibo hai ngày trước.
Nếu có liên hệ riêng tư với thần tượng, liệu có phải gọi là... mối quan hệ riêng tư?
Trước khi những suy nghĩ lộn xộn có thể xâm chiếm tâm trí, Khương Tuyết đã cất điện thoại lại.
Lần này giọng cô nhẹ nhàng hơn, "Về mau đi."
Khi cô quay gót rời đi, cô còn nhảy nhót tưng bừng.
Cửa phòng chỉ cách vách tường một chút, nhưng Trần Song vẫn chờ Khương Tuyết vào phòng rồi mới quay đầu trở về.
Máy điều hòa trong phòng kêu ù ù, Trần Song lại lấy điện thoại ra, màn hình vẫn hiển thị ứng dụng nghe nhạc.
Trước khi ra ngoài, cô nóng lòng muốn nghe rõ giọng nói của Khương Tuyết, nhưng bây giờ tâm trí cô đã bình tĩnh trở lại.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, khi đồng hồ báo thức của cô vừa định reo thì hơn mười một giờ, Khương Tuyết đến gõ cửa phòng cô. Cô vội vàng tắt đi tin nhắn chúc ngủ ngon trước giờ.
"Trước khi ngủ lại nghe vậy?"
Trần Song nghĩ nghĩ.
Nhưng trước khi màn hình điện thoại tắt, một tin nhắn khác lại hiện lên.
Lần này là WeChat, hình đại diện vẫn là chú thỏ nhỏ đeo khăn quàng cổ, gửi một tin nhắn thoại ngắn.
Cô nói: "Tiểu Trần tổng."
Rồi lại nói: "Chúc ngủ ngon."
App nghe nhạc của Trần Song vẫn chưa tắt, khu vực bình luận của Khương Tuyết lúc nào cũng tràn ngập hàng nghìn, hàng vạn tin nhắn.
Cô từng là một trong số họ, lặng lẽ và xa xôi.
Nàng nhìn Khương Tuyết đang đối mặt với mọi người, đột nhiên quay người lại, nhẹ nhàng nói lời chúc ngủ ngon trong đêm giao thừa đầy tuyết.
Trần Song vốn chỉ là khán giả ngồi trước sân khấu, ngồi trong khán phòng sôi động mà hoành tráng.
Giờ phút này, mấy vạn bình luận cùng tin nhắn cô đơn trong WeChat, giao thoa hòa vào nhau trong tâm trí cô.
Cô chợt phát hiện, hóa ra vì sao mọi người lại thật sự thích được đối đãi đặc biệt.
"Ngủ ngon." Trần Song đánh chữ, gửi tin nhắn đi.
Sáng mùng một Tết, Khương Tuyết cũng cho bản thân được nghỉ ngơi, tắt đồng hồ báo thức, muốn ngủ một giấc đến khi tự nhiên tỉnh dậy.
Tuy nhiên, cô chỉ hoàn thành được nửa kế hoạch của mình. Đồng hồ báo thức đã tắt, nhưng nhạc chuông điện thoại di động vẫn không ngừng vang lên.
Khương Tuyết nhấc điện thoại của Hàn Hoa lên, vẫn nằm trên giường, mắt vẫn chưa mở, giọng nói ồm ồm, hoàn toàn không có chút thần tượng nào.
"Alô ——" cô kéo dài giọng một cách uể oải, "Cậu làm gì vậy, mới sáng sớm tinh mơ gọi điện thoại gì chứ?"
Đầu dây bên kia im lặng hai giây, rồi mới đè nén cơn tức giận, từng chữ từng chữ cắn ra: "Khương Tuyết, cậu quên mất thứ gì rồi không?"
"Chuyện gì?" Khương Tuyết nhíu mày, lười nhác quay người.
"Hôm nay mình nói sẽ đến thăm cậu."
Hàn Hoa ra ngoài rất coi trọng thể diện, bình thường không bao giờ mất bình tĩnh. Lúc này cô cố gắng bình tĩnh nói lớn: "Khương Tuyết, bây giờ mình đang đứng trước cửa khách sạn."
"Ồh?" Khương Tuyết ngồi dậy, "Ở đâu?"
"Bãi đậu xe của khách sạn."
Khương Tuyết chớp chớp mắt, "Thế cậu trực tiếp lên đi, mình còn chưa trang điểm."
"Mình mang theo một số đồ nhưng không nhấc nổi. Gặp mình mà còn nói đến trang điểm làm gì?"
"Vạn nhất mình vừa bước ra đã gặp phải Tiểu Trần tổng thì làm sao? Mình vẫn cần trọng mặt mũi trước mặt fans."
Đầu dây bên kia vang lên tiếng Hàn Hoa hít sâu một hơi, sau đó nói: "Năm phút. Nếu không mình sẽ đi."
Thời tiết ở Hồng Thành luôn ấm áp, tuyết rơi đêm qua không dày đặc như dự kiến.
Các bãi đậu xe trong phố cổ đều lộ thiên. Hàn Hoa dựa vào xe, dùng cặp đùi thon dài vẽ những vòng tròn trên mặt đất một cách thiếu kiên nhẫn. Tóc cô ngắn và xõa, dài tới vai. Khi cô vén tóc ra sau tai sẽ lộ ra chiếc khuyên tai duy nhất ở một bên tai.
Cô nhìn lại đồng hồ, mười lăm phút rồi.
Giọng Khương Tuyết từ trong khách sạn truyền đến, từ xa đến gần: "Hoa Hoa ——"
Cô vừa ngẩng đầu lên, Khương Tuyết đã muốn nhào tới.
Hàn Hoa nhanh tay, dùng đầu ngón tay chặn trước trán Khương Tuyết, đẩy cô cách xa mình một chút.
"Cậu chú ý hình tượng chút được không." Hàn Hoa ngoài miệng ghét bỏ, nhưng lực tay lại không tự giác mà thả lỏng, "Cậu không cần hình tượng trước mặt fans nữa à?"
Khương Tuyết đứng thẳng lên, tự tin hất tóc: "Mình quan sát rồi, cô ấy còn chưa thức dậy."
"Sao cậu biết được?"
"Màn cửa trong phòng cô ấy còn chưa mở ra." Khương Tuyết nói, "Căn cứ theo sự quan sát của mình, gần đây cô ấy luôn kéo rèm ra một khe nhỏ trước khi đi ngủ, nhưng khi tỉnh dậy, cô ấy sẽ kéo rèm ra hết để thoáng khí."
"......" Hàn Hoa không nói được: "Rốt cuộc ai là fans của ai...... bây giờ cậu có khác gì fan tư sinh."
Khương Tuyết bật cười: "Mắc cười ghê."
Chiếc xe của Hàn Hoa, Khương Tuyết rất quen thuộc. Hàn Hoa cũng giống cô, thoạt nhìn rất hấp dẫn, nhưng chiếc xe của cô lại là một chiếc BMW mini màu đỏ nhỏ nhắn.
Cô đi vòng ra ghế sau mở cửa. Bên trong thực sự chứa đầy đồ đạc.
"Đây là cái gì vậy......" Khương Tuyết lấy túi ra, thấy trong xe còn có cả một chiếc vali.
Hàn Hoa ra hiệu cho cô tránh đường, cô quỳ xuống ghế sau xe, mang đôi bốt Martin buộc dây rồi nhanh chóng kéo đồ ra ngoài.
"Đây không phải lần đầu tiên cậu tham gia đoàn phim sao? Cậu còn bảo chỉ mang theo có một vali hành lý." Hàn Hoa nói: "Mình hỏi bạn trong đoàn làm phim, nhờ họ chuẩn bị một số thứ cho cậu."
"Đây là thuốc, cậu quay phim cổ trang khó tránh khỏi có cảnh đánh nhau, nhất định sẽ bị thương. Bên trong còn có thuốc cảm và thuốc tiêu hóa, cậu phải ngây ngốc ở đây ba tháng, vẫn nên lo trước khỏi họa."
"Còn có đây, là một số đồ ăn nhẹ để bổ sung đường và protein. Khi quay phim, cậu rất hay bỏ bữa, thường xuyên bị tụt huyết áp, nên giữ bên mình một ít."
"Túi giữ nhiệt, đệm ngực, ghế gấp và bộ đồ giường thông dụng......"
Hàn Hoa thường không nói nhiều, hay hung dữ và hung hãn trước mặt đồng đội bạn bè, nhưng thực chất cô ấy là một người rất đáng tin cậy.
Khương Tuyết đã quen với sự vất vả của cô, vừa nhận lấy chiếc túi cô đưa, vừa gọi cô: "Hoa a."
"Sao?"
Khương Tuyết dựa vào xe, hất cằm, nháy mắt với cô: "Cậu thật sự không suy xét yêu đương với mình à?"
"Cút đi cho mình." Hàn Hoa nhẹ nhàng phun ra, xem thường đến lười nhìn cô. Nghĩ nghĩ, lại dặn dò: "Trong đoàn đừng có những trò đùa tùy tiện như lúc còn trong nhóm. Lần trước trong chương trình tạp kỹ chỉ vì một câu nói của cậu 'nếu thích người sẽ chiếu cố', mà CP của hai ta nhận thêm tới 800 điểm."
Cô biết rất rõ về Khương Tuyết.
Miệng di chuyển nhanh hơn não, lúc nào cũng có thể tán tỉnh một cách tùy tiện; một khi đã gần gũi với ai đó, liền có thói quen cậy sủng mà kiêu, đeo bám đối phương.
Chẳng trách trên mạng có tới 800 CP thật giả của Khương Tuyết được đồn đại.
Hai người thu dọn đồ đạc cùng nhau lên lầu, vào ngày đầu năm nên nhân viên đoàn phim không nhiều lắm, Hàn Hoa lại đeo khẩu trang nên không ai nhận ra cô.
Sau khi giúp Khương Tuyết thu dọn đồ đạc, Hàn Hoa thả người xuống giường, thở dài nhẹ nhõm.
"Đói bụng." Hàn Hoa không chút khách khí: "Biết báo đáp mình thế nào rồi chứ?"
"Dẫn cậu đi ăn cơm, dẫn cậu đi ăn cơm." Khương Tuyết nghĩ nghĩ, "Không phải cậu nói, muốn giúp mình xem thử tiểu lão bản à? Mời chị ấy đi cùng được không?"
Hàn Hoa ngồi dậy, có chút do dự: "Mình không ngại, nhưng người ta tốt xấu gì cũng là tổng tài, có rảnh hay không?"
Khương Tuyết đi đến ban công, lớn tiếng mở rèm, lén nhìn ra ngoài.
Tuyệt vời, rèm cửa bên cạnh đã được mở.
Khương Tuyết chạy tới gõ cửa phòng bên cạnh.
Trần Song quả thực đã tỉnh, nhưng sau khi nghe được lời chúc ngủ ngon của Khương Tuyết tối qua, cô liên tục xem các chương trình tạp kỹ trước đó của cô, cuối cùng thức đến bốn giờ sáng mới đi ngủ.
Khương Tuyết rất nhanh trở nên thân quen, cho nên sau khi Trần Song mở cửa, cô liền hỏi thẳng: "Tiểu Trần tổng, ăn cơm chưa? Có muốn cùng nhau ăn cơm không? Em có thể mời chị dùng cơm không?"
Trần Song còn ngây ngốc, nghe xong một đoạn dài, mới dụi dụi mắt, tỉnh táo lại: "Ăn...... cái gì?"
"Dưới căn tin." Khương Tuyết không chút khách khí mà nói.
Đại minh tinh ra ngoài ăn cơm đã không tiện, đưa Hàn Hoa ra ngoài lại càng bất tiện hơn. Hôm nay là ngày đầu năm mới ở phố cổ, không biết cửa hàng nào mở cửa, đành ăn ở căn tin của khách sạn vậy.
"Hôm nay còn có một người bạn của em tới thăm ban, cùng đi nhé." Khương Tuyết tiếp tục nói: "Là Hàn Hoa."
Cô cũng không hỏi Trần Song có biết hay không, dù sao cô cũng biết đối phương là fan của mình, cho nên Hàn Hoa là đồng đội của cô, Trần Song cũng nhất định không xa lạ.
Trần Song thật sự không có ý tra hỏi là ai, chỉ mím môi nói: "Vậy đợi tôi năm phút."
Trần Song nói năm phút, thì chính là năm phút.
Căn tin của khách sạn tuy gọi là căn tin nhưng trông giống một nhà hàng bình thường hơn.
Ba người xin phòng riêng ngồi vào, Khương Tuyết chủ động ngồi ở giữa, hai bên trái phải là Hàn Hoa và Trần Song để tránh xấu hổ.
Lúc Hàn Hoa chọn món, Trần Song nói cô không kiêng kị gì, Khương Tuyết luôn gọi quá nhiều nên cô không được phép gọi.
Lúc đồ ăn được dọn ra, Khương Tuyết khụ khụ hai tiếng, ngồi lùi lại một chút, xòe hai tay trái phải.
"Để mình chính thức giới thiệu một chút. Vị này là Tiểu Trần tổng, Trần Song." Khương Tuyết lại chỉ chỉ bên phải: "Vị này là đồng đội cũ của em kiêm bạn tốt, Hàn Hoa."
"Trần tổng, chào chị."
"Chào em." Trần Song lịch sự trả lời, rồi không nói gì nữa.
Hàn Hoa có chút ngượng ngùng nhìn về phía Khương Tuyết liền thấy cô đang cố gắng bóc lớp màng bọc đồ ăn ra.
Màng bọc rất dày và dai, Khương Tuyết không tài nào mở ra được.
"Để mình"
Hàn Hoa cũng không nghĩ nhiều như vậy, theo thói quen cầm lấy cái bát trong tay, dùng móng tay chọc vào góc, bang một tiếng chọc thủng lớp màng bọc.
"Mình đã nói bao nhiêu lần rồi, cậu đừng có kéo như vậy."
"Mình chỉ muốn thử xem." Khương Tuyết dùng đầu ngón tay xoa xoa đầu ngón tay, sau đó nói: "Quên đi, dù sao cuối cùng cậu cũng đều làm giúp mình."
"Dạ, đây ạ."
Hàn Hoa vò nát màng nhựa thành một quả bóng, vừa ngẩng đầu đã thấy ánh mắt của Trần Song đang nhìn chằm chằm vào tay mình.
Đôi mắt ấy không biểu lộ cảm xúc, chỉ chớp chớp chậm rãi.
Da đầu Hàn Hoa bỗng nhiên tê dại, hậu tri hậu giác mà nghĩ tới, Khương Tuyết hình như đã nói vị Tiểu Trần này luôn là fans của cô ấy.
Xem phản ứng này, chắc không phải là...... fan độc nhất vô nhị đi.
Tác giả có lời muốn nói:
Tuy rằng tính chương 9 mới nói, nhưng tên của "Hàn Hoa", "Hoa" đọc là "hua" (thanh 4). Đọc cùng âm với "Họa".
Fan độc nhất vô nhị/毒唯粉 = Fan độc nhất: Chỉ thích duy nhất 1 người, fan độc nhất có thể cân cả thế giới để bảo vệ idol của mình. (Ở Cbiz thì fan độc nhất là đáng sợ nhất)