11. Chương 11: Nữ chủ nhân

Khiêu Chiến Không Rung Động - Beta Quân thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước đây, không phải Khương Tuyết không có fan chỉ hâm mộ riêng cô.
Một fan chỉ hâm mộ mỗi Khương Tuyết, không quan tâm đến những thành viên khác trong nhóm – đó chính là "fan only".
Tệ hơn nữa, họ còn chán ghét đồng đội trong nhóm, thậm tệ là công kích người khác. Đó mới là những fan cuồng thực sự.
"Cậu có từng hỏi đứa fan nhỏ của cậu thuộc loại nào không?" Chưa thấy đồ ăn lên, Hàn Hoa cúi đầu, lặng lặng nhắn tin cho Khương Tuyết. "Fan only? Fan đoàn? Hay còn gì khác?"
"Cô ấy chẳng biết gì về chuyện mình biết cô ấy là fan của mình cả."
Khương Tuyết cũng cúi đầu nhìn tin nhắn trên điện thoại, tỏ vẻ khó xử.
Cô chỉ nghe thấy nhạc chuông chúc ngủ ngon của mình vang lên từ phía Trần Song, còn những điều khác thì không biết gì. Dù bề ngoài có vẻ không giống dạng fan cuồng, nhưng liệu có phải cô ấy là "fan mẹ hiền"?
Loại fan thích chăm sóc thần tượng hơn là sự nghiệp, miệng thì nói không quan tâm nhưng không thể rời xa được.
Khương Tuyết nghĩ một lát, tuy Trần Song thỉnh thoảng có hỏi cô ăn cơm chưa, có lạnh không, nhưng không hề nhiệt tình như Hàn Hoa. Thậm chí lời hỏi thăm của cô còn không bằng một lời gọi "mẹ" của Hàn Hoa.
Có lẽ cô ấy là fan sự nghiệp? Không mong thần tượng yêu đương, chỉ quan tâm đến những con số khô khan, mong thần tượng toàn tâm toàn ý với sự nghiệp.
"Cô ấy còn tìm cả kênh nhạc chuông của fan, mà nhạc chuông của fan chính là do fan bình chọn, có tính là làm số liệu không?" Khương Tuyết gõ từng chữ, trên tay không ngừng soạn tin nhắn cho Hàn Hoa: "Hơn nữa, bộ phim này là do công ty của cô ấy đầu tư, theo cách nào đó cũng đang giúp mình xây dựng sự nghiệp mà. Chắc cô ấy là fan sự nghiệp của mình thôi."
Trong khung chat WeChat, tên Hàn Hoa bỗng biến thành "Đối phương đang nhắn tin", nhưng sau đó cô không gửi thêm lời nào nữa.
Khương Tuyết nghi ngờ, nghiêng đầu nhìn Hàn Hoa, thấy cô ấy hơi nhíu mày, không biết đang nghĩ gì.
Khương Tuyết quay sang nhìn Trần Song một chút. Lúc này, Trần Song hình như đang xử lý công việc, không mấy chú tâm đến cuộc trò chuyện giữa hai người. Khương Tuyết thở phào nhẹ nhõm.
"Cậu định nói gì?" Khương Tuyết gõ chữ lia lịa, gửi cho Hàn Hoa: "Nói mau đi."
Hàn Hoa do dự: "Cậu có từng nghĩ rằng cô ấy có thể là fan…"
"Bạn gái của cậu."
Nữ minh tinh có fan nữ là bạn gái không có gì lạ. Đã từng có một người đàn ông cao tám thước trong buổi biểu diễn hô to "Chồng ơi, cưới em đi" với Khương Tuyết.
Nhưng Trần Song…
"Không giống lắm."
"Tại sao?"
"Những fan nữ khác nhìn thấy mình đều sẽ kích động, mặt đỏ bừng, muốn ký tên, chụp ảnh chung. Còn Trần Song…" Khương Tuyết nghĩ một chút, cô chỉ thỉnh thoảng nhìn thấy mình rồi đỏ tai, lén dùng nhạc chuông chúc ngủ ngon của cô, không có hành động quá khích. "Mình chưa thấy fan nữ nào bình tĩnh như thế bao giờ."
Đúng lúc ấy, đồ ăn được mang lên. Ba người cùng đặt điện thoại xuống.
Có món tôm luộc, người phục vụ mang đến ba chén nước chấm nhỏ. Trần Song ngồi gần chén nước chấm nhất, tiện tay đổ nước tương cho hai người.
Cô đổ một phần trước đưa cho Khương Tuyết, rồi lại đổ thêm một phần, ngẩng đầu hỏi Hàn Hoa: "Bỏ mù tạc không?"
Khương Tuyết chớp chớp mắt, ngạc nhiên nói: "Sao chị biết em không ăn mù tạc?"
"Biết không ăn nên không hỏi."
Trần Song vững tay, cố gắng bình tĩnh trả lời: "Trước khi em vào tổ, chị có bổ sung thêm vài tài liệu về em."
Dừng một chút, cô lại nói: "Chỉ là hiểu thêm một chút thôi."
Khương Tuyết không phủ nhận, đưa chén mù tạc cho Hàn Hoa.
"Em chịu không nổi cái mùi mù tạc xông vào mũi. Có lần làm chương trình tạp kỹ, rút trừng phạt là ăn bánh bích quy mù tạc, vẫn là Hàn Hoa ăn giúp em."
"Là năm ngoái nhỉ? Chương trình tạp kỹ Hỏa Long Quả đó." Hàn Hoa không chắc lắm.
"Năm ngoái nhỉ, sao mình lại nhớ là mới debut chưa lâu." Khương Tuyết nhớ lại cẩn thận: "Mình chỉ nhớ đoạn biên tập hội tiếp ứng CP… ăn mù tạc nhiều quá, cậu còn khóc nữa."
"Là năm trước. Tháng sáu chương trình tạp kỹ Tinh Thiên Nhai, hai người phân nhóm chơi bạn vẽ tôi đoán, thua bị phạt."
Hàn Hoa và Khương Tuyết cùng quay đầu nhìn Trần Song. Cô ấy lại cúi thấp đầu nói: "Đúng lúc vừa bổ sung đến."
Hàn Hoa lén cắn môi, cố ý hỏi Khương Tuyết: "Chương trình tạp kỹ hai đứa mình chèo thuyền cùng nhau cũng là năm ngoái thôi nhỉ?"
"Cái nào? Cái mà cậu ném mình lên thuyền xong mình gào khóc? Không nhớ nữa…" Khương Tuyết nói.
"Tháng hai năm ngoái, Cực Tốc Xung Lãng." Trần Song bổ sung.
Hàn Hoa nói tiếp: "Chúng ta còn ra nước ngoài cùng nhau, cùng đi du lịch, ở cùng phòng, nấu ăn cùng nhau."
"Cuối năm trước, đi Italy. Hai người các em trắng đen rút ngẫu nhiên vào một nhóm."
Hàn Hoa hít một hơi khí lạnh, vùi đầu vào gửi tin nhắn cho Khương Tuyết: "Tiểu Trần tổng chị ấy, chắc không phải là fan CP của chúng ta chứ!!!"
Fan CP tiểu Trần tổng đang vô tư lột tôm ăn, Khương Tuyết đá Hàn Hoa dưới bàn, cười híp mắt.
"Tiểu Trần tổng, em đi vệ sinh trước."
Hàn Hoa cũng tự nhiên đứng dậy: "Em cũng đi."
Hai người mở vòi nước ở bồn rửa tay nói chuyện phiếm. Hàn Hoa vừa xoa nước vừa cảnh báo Khương Tuyết: "Mình cảm thấy tiểu Trần tổng không phải là fan qua đường của cậu, trình độ hiểu rõ cậu của chị ấy quá sâu. Mình nghi ngờ chị ấy không ngừng bổ sung thông tin. Vì vậy…"
"Thôi đi."
"Thú vị thật đó."
Giọng Hàn Hoa và Khương Tuyết cùng lúc phát ra, cùng lúc dừng lại. Phòng vệ sinh chỉ còn tiếng nước chảy.
Hàn Hoa kinh ngạc hai giây, lập tức hạ giọng: "Khương Tuyết, đừng có lại gần fan quá. Cậu biết mà."
"Nhưng chị ấy không phải là fan thuần túy." Khương Tuyết xoa nước rửa tay, màu quả chanh, bọt nổi rất nhanh. Hai tay cô xoa bóp một chút, bọt dày đặc thi nhau tuôn ra.
Khương Tuyết cầm đầu ngón tay chọc vào bọt, khoé môi cong theo thói quen.
"Cậu cũng biết, chị ấy hiện tại là bà chủ của mình, là nữ chủ nhân, vừa là fan của mình. Lại gần chị ấy chút, với mình trăm lợi không hại không phải sao?"
Tiểu hồ ly rất thông minh, khoác da thỏ, từ nhỏ đã theo bố mẹ lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm, xu cát tị hung, quả là người lành nghề.
Dưới lớp mặt thuần lương vô hại của Khương Tuyết cất giấu lòng thích cảm giác kích thích, mới mẻ của cô.
Cô thích được sủng mà kiêu, thích lại gần người khác, thích khiêu vũ sát ranh giới.
Hàn Hoa hợp ý cô, đã đi vào phạm vi an toàn của tiểu hồ ly.
Trần Song à, có lẽ là "món đồ chơi" mới cô cảm thấy hứng thú mà thôi.
"Hoa Hoa nha." Khương Tuyết rửa trôi bọt biển trên tay, thấy mặt Hàn Hoa không thay đổi, liền đổi chủ đề: "Chị có đi tiệc từ thiện đêm giao thừa không?"
"Xem tình hình đã." Hàn Hoa không yên lòng.
"A? Thẩm Thấm Duyệt sẽ đi đó." Khương Tuyết mím môi, lén giấu ý cười, chế nhạo bạn thân: "Xem ra là cậu ấy không nói cho cậu biết nhỉ."
"Cậu ấy nói với cậu à? Chắc không?" Hàn Hoa nghe được cái tên phía sau, chân mày lập tức nhíu lại.
Khương Tuyết gật đầu: "Ừ."
Hàn Hoa quay đầu lại, không nhìn Khương Tuyết. Giày bốt martin của cô ấy để lại tiếng chân đạp trên gạch men sứ trong phòng vệ sinh, đi qua đi lại rồi lại thở dài: "Biết rồi."
Sau đó bữa cơm trưa diễn ra trong vui vẻ. Sau khi thăm ban Khương Tuyết, buổi chiều Hàn Hoa phải rời đi.
Đoàn phim chưa chính thức khởi quay, ở đây nhàn rỗi cùng là nhàn rỗi, chẳng bằng về nhà viết bài hát.
Hôm nay Khương Tuyết cũng ít quấy nhiễu Trần Song, qua nguyên đán là ngày chính thức vào tổ.
Sáng sớm Khương Tuyết lại tới gõ cửa nhà Trần Song. Trần Song để cô ngồi trong nhà một lát, bản thân lên sân thượng nhận điện thoại công việc.
Dù lâu như vậy rồi, Trần Song vẫn không quen được việc một mình chung phòng với Khương Tuyết.
Trần Song cúp điện thoại, từ sân thượng đi xuống. Hôm nay thời tiết đẹp, cô mặc chiếc áo lông cao cổ màu đen, phối với quần jean cạp cao. Trong phòng, cô không mặc áo khoác, quần áo bó sát tôn lên khung xương dài mảnh của mình.
"Chuyện gì?" Trần Song dùng câu khai mào quen thuộc với Khương Tuyết.
Khương Tuyết biết Trần Song không hề thiếu kiên nhẫn với cô, nên cười híp mắt hỏi: "Tiểu Trần tổng, chiều nay chị có rảnh không?"
Trần Song suy nghĩ một chút: "Không có."
"Chiều thầy Thôi Liễu muốn vào tổ, tôi phải đi tiếp đãi." Thế nhưng Trần Song vẫn hỏi lại: "Chuyện gì?"
"Tiệc từ thiện tối mai, chị có đi không?"
"Có."
Khương Tuyết giả vờ phiền não: "Bởi vì đi công tác nên em không mang theo quần áo phù hợp."
"Bên hoạt động không chuẩn bị sao?" Trần Song nhướng mày.
"Lần này là tiệc từ thiện tối, là buổi tiệc tư nhân." Khương Tuyết cầm ngón trỏ vỗ môi dưới: "Chắc là không."
"Đi mua quần áo với em đi." Khương Tuyết nài nỉ.
"Chiều thầy Thôi Liễu sẽ vào tổ." Trần Song lập lại một lần nữa.
"Ờh." Khương Tuyết méo miệng, không nói nữa.
"Xin lỗi, em nghe điện thoại." Khương Tuyết nói xong liền rời khỏi phòng của Trần Song.
"Em ấy vừa nãy không vui sao?" Trần Song ngẩng đầu lên, nhìn về phía cửa phòng sau khi Khương Tuyết rời đi.
Buổi sáng nhân viên công tác đoàn kịch đều lục tục trở về. Trần Song ngồi trong đại sảnh nơi cô thường hay làm việc.
Chẳng bao lâu, Khương Tuyết lại tươi cười trở về.
"Tiểu Trần tổng, em có thể ngồi ở đây không?" Cô chỉ chỉ vị trí đối diện Trần Song, cũng không chờ trả lời, Khương Tuyết đã ngồi xuống.
"Ừ." Trần Song vẫn mím môi, trả lời cô.
Lúc Trần Song đang muốn cúi đầu làm việc, điện thoại cô ấy để trên bàn vang lên.
Nhìn màn hình, cô nhanh chóng nhận.
"A lô, xin chào." Giọng cô rất chuyên nghiệp.
"Trần tổng chào ngài, tôi là Thôi Liễu." Giọng nam trầm ổn phía đầu dây, là nam diễn viên chủ lực buổi chiều sắp vào tổ điện ảnh, vai nam chính.
"Chào thầy Thôi. Ngài đã đến rồi sao? Bây giờ tôi ra đón ngài." Trần Song định đứng dậy.
"Không phải." Giọng Thôi Liễu nhanh chóng ngăn cô, trong lúc Trần Song nghi hoặc, Thôi Liễu có chút ngượng nghịu nói: "Trần tổng, tôi gọi điện tới là muốn nói với ngài, hôm nay nhà tôi có chút việc làm trễ nải, ngày mai lại có tiệc từ thiện. Chắc là tôi phải sau buổi tiệc tối mới có thể vào tổ."
Trần Song bỗng dưng ngây cả người.
Cô không biết tại sao, ngẩng đầu nhìn về phía Khương Tuyết đang ngồi đối diện.
Khương Tuyết ôm gối thả lỏng cơ thể tựa vào ghế salon, cầm lấy điện thoại di động của mình không biết đang chơi trò gì, vẻ mặt vui sướng.
"Trùng hợp nhỉ."
Trần Song bóp điện thoại nghĩ.
"Được, hai ngày sau gặp." Trần Song lễ phép cúp điện thoại.
Trong chớp mắt, cô cúi đầu đã bỏ lỡ ánh mắt khẽ nhếch mép phía sau của Khương Tuyết.
Esley: Thấy quan ngại dùm tiểu Trần tổng quá vậy :))