Khiêu Chiến Không Rung Động - Beta Quân
Chương 13: Giúp đỡ
Khiêu Chiến Không Rung Động - Beta Quân thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần Song chỉ dừng lại một chút, rồi phản ứng nhanh chóng bước vào, đóng cửa phòng ngay lập tức.
Cửa nhẹ nhàng đóng sầm một tiếng, sau đó là khoảng lặng im.
Khương Tuyết quay người gấp rút kéo khóa chiếc váy của mình, chờ mãi nhưng chẳng thấy Trần Song "giúp đỡ" mình.
"Tiểu Trần tổng?" Khương Tuyết quay đầu lại lần nữa.
"Ừ." Trần Song lấy lại tinh thần, cô nhẹ nhàng chạm vào ngón tay Khương Tuyết, nhận lấy chiếc khóa kéo phía sau lưng cô.
"Em quay mặt đi nhé."
Khương Tuyết ngoan ngoãn quay đầu, im lặng chờ đợi.
Chiếc khóa kéo của chiếc váy này khá thấp, eo của cô khá săn chắc. Trần Song không thể không dùng một tay giữ hai bên đường khóa, một tay từ từ kéo chiếc khóa lên.
Chiếc khóa kéo như một đoàn tàu chậm rãi leo núi, Trần Song là người lái xe, khởi hành từ khe hẹp dưới thấp, dần dần tiến lên phía trên.
Làn da mịn màng của cô và dáng vóc được chăm sóc kỹ càng, thoáng chịu tác động ngoại lực, hai bên đường khóa đã thoáng hồng nhạt. Nhưng nhanh chóng, những bí mật ấy đã biến mất trong bóng tối.
Ngoại trừ Trần Song, không ai biết điều đó.
"Tiểu Trần tổng, cô là người thẳng thắn nhỉ?"
Khương Tuyết đột nhiên lên tiếng.
Tiếng khóa kéo bỗng dừng lại trong chốc lát, Trần Song dường như chợt suy tư điều gì.
Thực ra xu hướng tính dục của một người từ lâu đã không còn là điều khiến người ta ngạc nhiên, huống hồ bên cạnh Trần Song còn có chị gái Trần Độ đang yêu đương.
Chỉ là mình...
"Ừ... Đúng vậy." Trần Song cúi đầu, "Trước đây chị chưa từng yêu đương."
Chưa từng yêu đương, nên chỉ có thể dùng lẽ thường để phán đoán.
Cô cảm nhận được người trước mặt mình nhẹ nhàng cười, cơ thể dưới đầu ngón tay cô rung lên.
Khương Tuyết nghiêng đầu, nháy mắt với Trần Song phía sau lưng vài cái.
"Em không phải đâu."
Không phải...?
Trần Song trong đầu hỗn loạn, hơi ngây người tại chỗ.
Khương Tuyết lại cười, lần này cô quay đầu trở lại, chỉ để lại một câu nhẹ nhàng: "Đùa thôi mà."
Chiếc khóa kéo vừa đúng lúc kéo xong.
"Xong rồi." Trần Song thả khóa kéo, giọng bình thường: "Chị ra ngoài chờ em trước."
Cửa phòng thử đồ lại mở ra một lần nữa, Trần Song mặt trầm như nước, tiếp tục ngồi lại ghế salon.
Giá treo quần áo không xa, Lâm Thanh Thiên qua khe hở giá áo, lén nhìn Trần Song với vẻ mặt không thay đổi, cau mày nhẹ nhàng nói nhỏ với Bạch Lộ bên cạnh.
"Chị nói xem, Trần tổng có phải không vui vẻ lắm với Khương Tuyết nữ thần không? Từ lúc vào cửa đến giờ vẫn cứ giữ nguyên một biểu cảm, cảm giác như chưa từng cười."
"Phải không?" Bạch Lộ nhẹ cười, nhìn về phía Trần Song, nói đầy ngụ ý: "Chị nghĩ, tiểu Trần tổng đang cố gắng không thích cô ấy."
Trần Song liếc nhìn tạp chí thời trang của cửa hàng, cô đặt tạp chí sát vào người, đầu như muốn chôn vào, không nhìn rõ chữ.
"Tiểu thư, cô có muốn nước chanh không?" Nhân viên cửa hàng lễ phép đến gần, nhận ra trạng thái của Trần Song không ổn. "Tiểu thư?"
Nhân viên cửa hàng đến gần mặt của Trần Song, không khỏi kinh ngạc hô lên: "Tiểu thư...?! Cô... cô không sao chứ? Cô bị chảy máu mũi..."
So với sự bối rối của nhân viên cửa hàng, Trần Song trông bình tĩnh hơn nhiều.
Cô nhận lấy khăn tay của nhân viên cửa tiệm run rẩy đưa đến, bình tĩnh lau máu mũi đi.
"Không sao."
Chắc là nóng trong người rồi.
Cuối cùng Khương Tuyết mua chiếc váy đó, buổi chiều vẫn còn nhiều thời gian, nhưng hai người vẫn trở về khách sạn trước giờ.
Sau khi Trần Song quay về, cô không kịp quay đầu nhìn Khương Tuyết đã bị nhân viên công tác gọi đi. Thôi Liễu muốn vào tổ slowly tiến vào tổ, sau khi vào tổ, hai người bắt đầu chính thức huấn luyện võ thuật cơ bản trong đoàn phim. Trần Song cần xử lý rất nhiều việc, rất bận.
Còn Khương Tuyết tự mình quay về nhà nghỉ ngơi. Buổi tối cô chẳng có chút khẩu vị nào, bảo tiểu Thời mang cơm lên cho cô, chỉ động đậy hai cái rồi xem như qua bữa tối.
Cô nằm xuống giường, lật kịch bản xem một lúc rồi lại mở ti vi xem kịch truyền hình một hồi. Nhưng không biết tại sao, hình ảnh cứ nhìn không rõ.
Đêm ở thành phố Hồng rất dài, trấn xưa không có nhà cao tầng, bầu trời cũng tối hơn trong thành phố một chút. Đèn trong nhà Trần Song sát vách vẫn chưa sáng, chắc là cô vẫn còn đang làm việc dưới đó nhỉ.
Khương Tuyết chán đến chết, không thể làm gì khác ngoài mở điện thoại gọi cho Hàn Hoa.
Sau vài tiếng chuông điện thoại reo, Hàn Hoa vẫn không nghe. Khương Tuyết gọi lần hai, vẫn không có kết quả.
Hắn đang làm gì thế... Chẳng lẽ lại đang chơi game?
Khương Tuyết thở phì phò oán trách hai câu, suy nghĩ một lát rồi bấm một dãy số khác.
Thẩm Thấm Duyệt nhận điện thoại rất nhanh, giọng cô ấy ngọt ngào, mềm mại làm nũng: "Bảo bối, nhớ mình hả? Ừ?"
Khương Tuyết run rẩy toàn thân, nổi hết da gà, giả vờ tức giận nhổ nước bọt cô ấy: "Thẩm Thấm Duyệt! Đừng dùng cái giọng này nói chuyện với mình!"
Bên đầu kia điện thoại người cười khanh khách, mang theo giọng oán trách: "Ai bảo cậu bao lâu rồi không gọi cho mình, hẹn cậu gặp mặt cậu cũng không rảnh. Gần đây cậu không xem weibo à? Siêu thoại CP hai ta rớt hạng rồi."
"Rớt bao nhiêu?"
"Hai hạng!" Thẩm Thấm Duyệt không hài lòng lắm: "Bây giờ đang ở dưới CP của cậu và Hàn Hoa!"
"Cậu cũng mang thù quá đấy." Khương Tuyết trề môi nói khẽ, nhưng cũng không xem là thật. Nhớ Hàn Hoa, cô lại thở dài: "Nói đến Hàn Hoa, ngoại giới gần đây lại bảo là hai người các cậu không hợp nhau, cậu nên chú ý chút đi."
Thẩm Thấm Duyệt vừa nhắc đến Hàn Hoa là lại tức giận: "Mình chú ý cái gì? Là phòng làm việc của mình ký với cậu ấy, cậu ấy lại từ chối mình. Sau đó tin tức xung quanh mới nói cậu ấy chơi đùa thương hiệu lớn, nói hai bọn mình quan hệ cá nhân không hợp. Cậu tới nhắc nhở mình, tại sao lại không nhắc nhở cậu ấy! Mình không phải là cục cưng cậu thích nhất sao!"
"Phụt...." Khương Tuyết rốt cuộc cũng bị Thẩm Thấm Duyệt chọc cười, giọng của một ngự tỷ làm nũng cô rất là thuận buồm xuôi gió.
"Mình nào dám nhắc nhở cậu ấy. Ngày hôm qua cậu ấy tới tham ban mình, mình đã nói cậu muốn tới tiệc từ thiện, cậu ấy giận rồi." Khương Tuyết ngượng ngùng cười hai tiếng, "Nói trước, ngày mai hai người cau mày tại chỗ, tớ cũng không đến chỗ hai cậu đâu."
"Đã biết đã biết, yên tâm đi, cậu ấy nhất định mặc kệ." Giọng Thẩm Thấm Duyệt mang vẻ sung sướng chắc chắn: "Đúng, lại nói cậu gọi điện thoại cho mình rốt cuộc là làm gì thế?"
"Cái đó..." Khương Tuyết nhăn nhó, ánh mắt đảo loạn: "Đương nhiên là nhớ cậu rồi."
Thẩm Thấm Duyệt vui vẻ, được dỗ đến mở cờ trong bụng: "Thật sao~ mình cũng nhớ cậu nữa. Vậy ngày mai hai đứa mình buổi tối gặp nha, hai đứa mình ngồi chung..."
Sân thượng bên kia bỗng sáng đèn.
Khương Tuyết tắt hết đèn trong phòng đi, rèm cửa sổ không kéo lại, ánh sáng gần nửa là chiếu sang bên lan can gỗ trên ban công nhà cô.
Thẩm Thấm Duyệt hình như đang nói gì đó, Khương Tuyết cúi đầu mở điện thoại nhìn giờ, đúng là sắp mười một giờ rồi.
"Duyệt Duyệt, Duyệt Duyệt." Cô thoáng cuống cuồng nói: "Cái đó, hôm nay đến giờ mình tập luyện rồi, trước không nói chuyện nữa! Ngày mai gặp nha~ cúi chào~"
Điện thoại cúp rồi.
Thẩm Thấm Duyệt thậm chí còn chưa kịp phản ứng. Qua vài giây, cô chỉ hậu tri hậu giác nhớ đến.
Tập luyện? Tập luyện cái gì?
Khương Tuyết có thói quen tập luyện vào buổi tối khi nào vậy?
Dạ hội từ thiện hôm sau là sau chạng vạng mới bắt đầu.
Sau khi Trần Song xử lý xong công việc ban ngày, thấy Khương Tuyết vẫn còn ở khách sạn chưa đi.
Nhưng cô đã trang điểm xong, trên người mặc chiếc váy đen dài hôm qua bản thân đi mua cùng cô. Hôm nay tóc Khương Tuyết được búi lên, bên tai đeo khuyên tai dạng dây xích quấn quanh tai.
Cô khoanh hai tay trước người, hơi cụp mắt xuống. Nhân viên đoàn phim đi lại ở đại sảnh đều nhìn đến ngơ người, có người thậm chí còn lén chụp ảnh.
Trần Song từ phía sau không nặng không nhẹ vỗ vai nhân viên công tác chụp lén kia, người nọ vừa quay đầu đã nhìn thấy Trần Song nhíu chân mày lại.
"Xóa." Trần Song nhìn chằm chằm anh ta.
Ở đoàn phim làm việc sao lại không biết nặng nhẹ như thế.
"Biết rồi biết rồi.... em không truyền đi đâu Trần tổng." Nhân viên công tác vội vã cười làm lành, lộ ra khuôn mặt có hơi oan ức lẩm bẩm: "Nhưng mà tạo hình này của Khương Tuyết thật sự rất đẹp... cho nên...."
Rất đẹp. Trần Song đương nhiên biết.
Thấy đối phương không có ý định xóa đi, Trần Song lập tức không khách khí trực tiếp cầm điện thoại đối phương tự mình xóa hết ảnh.
"Aiz--" nhân viên công tác thở dài, Trần Song trả điện thoại đã về.
Xung quanh những người khác nhìn thấy Trần Song đến, lúc này mới lưu luyến rời đi.
Trần Song đi đến, cúi đầu hỏi Khương Tuyết: "Em không phải khách quý mở màn dạ hội sao? Tại sao còn chưa đi?"
Không biết Khương Tuyết vừa rồi có ngủ một chút rồi không, sau khi nghe được giọng của Trần Song, mới chậm chạp ngẩng đầu lên, giọng oa oa, như là chờ rất lâu rồi: "Chị làm việc xong rồi?"
"Em là đang... chờ chị đi cùng à?" Trần Song có hơi ngạc nhiên.
"Nếu không thì sao?" Khương Tuyết lộ vẻ đương nhiên: "Em không có xe."
"Không có sắp xếp xe đến đón em à?"
"Xếp rồi, em từ chối rồi." Khương Tuyết nói.
Trần Song ngậm miệng.
Thay vì nói nàng bị Khương Tuyết thuyết phục, chẳng bằng nói kết quả này, hình như Trần Song cũng đã đoán được.
Vì không làm lỡ nhiều thời gian, Trần Song bước nhanh về phía phòng mình thay quần áo.
Trần Song ít khi mặc váy liền thân, dự họp chính thức, đa phần là áo sơ mi, cộng thêm quần lửng ống rộng ở dưới, trên vai có thêm một món tây trang.
Suy nghĩ đến tối nay khả năng cao sẽ có trường hợp uống rượu xã giao, Trần Song cũng không đi xe riêng mà gọi tài xế, mang theo trợ lý tiểu Thời của Khương Tuyết, mấy người cứ như vậy mà đi vào hội trường.
" Hắt xì -- "
Trong xe, Khương Tuyết và Trần Song đều ngồi phía sau, tiểu Thời ngồi ở vị trí kế bên tài xế. Khương Tuyết mới vừa lên xe không lâu đã hắt hơi mạnh một cái.
"Khương..." Tiểu Thời vừa mới nói.
Trần Song đã ngắt đầu, cướp trước cô: "Lạnh không?"
"Có hơi." Khương Tuyết cười xấu hổ, hai tay đan chéo xoa xoa cánh tay lộ ra ngoài của mình.
"Miếng giữ nhiệt đâu?" Trần Song đánh giá cô, cái váy này không tính là lộ, hơn nữa còn là màu đậm, hẳn là giấu rất tốt loại thần khí giữ nhiệt này.
"Không có." Khương Tuyết nói, "Quên mất."
"..."
Xe tiếp tục chậm rãi đi về phía trước, Khương Tuyết rồi tê mông bên cửa sổ, giữa mơ mơ màng màng, cảm giác trên vai rơi xuống một mảnh tình cảm ấm áp.
Lại quay đầu, cô nhìn thấy áo khoác tây trang của Trần Song trên người mình, Trần Song đầu hướng ra ngoài cửa sổ, không nhìn cô nữa.
"Cho em mượn." Trần Song nói.
Khương Tuyết che kín áo khoác, cười híp mắt đáp lại nàng: "Cảm ơn tiểu Trần tổng."
Trong xe chỉ có tiểu Thời ngồi đằng trước giỡn với quạt hút điều hòa trong xe, cô nhìn đồng hồ hiện nhiệt độ trong xe là hai mươi tám độ nghĩ thầm.
Cô Khương, cũng sợ lạnh quá rồi nhỉ....