Khiêu Chiến Không Rung Động - Beta Quân
Chương 17: Chiếc máy ảnh và ánh mắt thần tượng
Khiêu Chiến Không Rung Động - Beta Quân thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 17: Chiếc máy ảnh và ánh mắt thần tượng
Buổi dạ tiệc từ thiện này không có tiết mục biểu diễn đơn lẻ, tất cả khách mời chỉ có thể ngồi im lặng thưởng thức, mỗi người đều biết thứ tự lên sân khấu của mình.
Theo lời của ông Chu, buổi dạ tiệc này được tổ chức theo phong cách riêng tư, khá thoải mái hơn. Vì vậy, trong hội trường không có máy chụp ảnh, cũng không có buổi diễn tập trước giờ, thậm chí khách quý lên biểu diễn cũng không cần thay lễ phục trang trọng.
Sau khi nhận được tin nhắn WeChat, Trần Song lập tức cất điện thoại vào túi.
Cô ngồi ngay ngắn, hai tay chồng lên nhau đặt trên đùi, ánh mắt tập trung nhìn chằm chằm về phía sân khấu, hiếm khi thấy cô nở nụ cười mong đợi.
Trần Độ liếc nhìn cô, thấy rõ áo vest của Trần Song, chỉ biết thở dài trong lòng.
Quả nhiên là như thế.
Trước đây, Trần Độ từng nghe nói: lúc đu idol, lượng dopamine sinh ra cũng tương tự như khi ta yêu và thích ai đó.
Vì vậy, tâm trạng khi đu idol vô cùng giống với tâm trạng khi đang yêu đương.
Chỉ là Trần Song có nghĩ như thế không, liệu cô đang đu idol hay đang theo đuổi Khương Tuyết, có lẽ hỏi cô cũng không biết rõ ràng.
Đầu óc Trần Độ nghĩ nhiều, nếu chỉ đơn thuần là đu idol, hợp tác quay phim xong sớm tan sớm, mọi người có thể làm bạn bè đi ăn cơm, đó là tốt nhất.
Nếu không phải vậy thì sao?
Bởi trái tim của con người vốn dĩ thiên vị.
Nếu không, cứ sắp xếp mối quan hệ của đoàn phim, phòng ngừa những chuyện không may xảy ra.
Trong lúc Trần Độ vẫn còn lo lắng, Khương Tuyết đã lên sân khấu.
Duyên phận của Khương Tuyết trên sân khấu cũng khá tốt. Không chỉ vì cô đối xử thân thiện với mọi người, mà còn nhờ hào quang từ gia đình.
Ngoại trừ một số scandal đồng giới, tài năng và nghiệp vụ của cô đều được mọi người trong nghề công nhận.
Vì vậy, khi cô vừa bước lên sân khấu, tiếng vỗ tay vang dậy, các tiền bối ngồi phía trên cũng vỗ tay theo, tạo nên không khí như xem biểu diễn của con cháu ngày tết.
Trần Song vỗ tay khá rụt rè, hai tay cô đặt trước ngực, lòng bàn tay chắp lại, chỉ vỗ đầu ngón tay nhỏ nhẹ.
Giống như một chú hải cẩu ngượng ngùng.
Hải cẩu ngẩng đầu, ánh mắt dưới ánh đèn sân khấu trở nên long lanh, nhìn thẳng vào Khương Tuyết đang đứng trên đài.
Khương Tuyết mặc chiếc váy dài màu đen do cô tự chọn, phía sau có hình thoi nhỏ. Lúc đứng trên sân khấu, thần thái thần tượng của cô lập tức bộc lộ, toàn thân cô toả sáng.
"Cô bé này là Khương Tuyết à?" Ông Chu quen biết bố mẹ cô, lập tức nhận ra, "Vẫn xinh đẹp như xưa, phim này của tiểu Song có phải tìm cô ấy đóng không?"
"Vâng." Trần Song mím môi cười, xấu hổ như thể mình được khen vậy.
Dù hội trường cấm máy ảnh, nhưng ngầm cho phép mọi người dùng điện thoại chụp ảnh và ghi lại.
Thấy sân khấu ổn, người xinh, người trong nghề hay nhóm trợ lý đều vỗ tay dưới khán đài.
Xung quanh có người thoải mái lấy điện thoại ra chụp. Trần Song xoa xoa chiếc điện thoại trong tay mình, siết chặt rồi lại buông ra.
Lúc này, tiểu Thời vì muốn chụp ảnh Khương Tuyết nên chạy đến đứng chung hàng với tiểu Tiền. Nhưng vóc dáng cô nhỏ nhắn, sân khấu khá xa, cô cầm điện thoại một lúc cũng không tìm được góc chụp ưng ý.
Tiểu Thời ngẩng đầu nhìn, phía trước là chỗ ngồi của tiền bối, không tiện đến gần. Cô đi một vòng, Khương Tuyết hát được phân nửa rồi mà vẫn chưa tìm được vị trí tốt, cô quay đi quay lại loay hoay.
"Tiểu Thời." Bỗng nhiên có một giọng quen thuộc gọi cô.
Tiểu Thời ngẩng đầu, phát hiện Trần Song ở hàng trước vẫy tay với cô. Lúc này cô vừa mừng vừa sợ, nửa ngồi nửa quỳ chen qua, "Trần tổng?"
Trần Song xích sang bên cạnh một chút, nhường nửa cái ghế cho cô. Nàng chỉ chỉ chỗ này, nói: "Đến đây chụp."
"A?" Tiểu Thời không để ý kinh sợ, nhỏ giọng nói cảm ơn xong nhanh chóng giơ điện thoại về phía sân khấu.
Chỗ ngồi của Trần Song ở dãy trước, không bị vật gì che khuất, cách sân khấu không quá mấy mét.
Tiểu Thời chỉ lo xem ảnh trên màn hình, điện thoại ấn chụp liên tục. Mãi đến khi trên màn hình xuất hiện cảnh Khương Tuyết ngoái đầu, Tiểu Thời không khỏi kinh hô thành tiếng: "Nha..."
Trần Song hơi nghiêng đầu, tiểu Thời nhanh chóng bịt miệng lại, nhưng vẫn ngạc nhiên nói: "Cô Khương Tuyết... đang cười với máy ảnh."
Trần Song nghe vậy liền quay đầu lại.
Sân khấu rộng lớn, giọng hát trong trẻo của Khương Tuyết vang lên. Cô cầm micro đứng lặng trên sân khấu, chìm trong ánh sáng.
Dường như cô nhìn thấy Khương Tuyết chậm rãi nhìn về phía mình, tất cả mọi người thưởng thức sân khấu còn nàng lại thưởng thức ánh mắt trên khán đài.
Khương Tuyết dùng ánh mắt trò chuyện với nàng, nói những lời chỉ hai người biết.
Trần Song ngây người tại chỗ, trong chốc lát không rời mắt được.
"Không hổ là thần tượng đỉnh lưu, cảm giác màn ảnh quá tuyệt..." Tiểu Thời chụp liên tiếp nhiều tấm, sau khi cảm ơn xong liền đứng dậy khỏi ghế. Vì không che khuất khán giả phía sau, cô nửa ngồi lùi lại vừa cảm ơn Trần Song: "Cảm ơn Trần tổng đã nhường chỗ, tôi đi trước đây."
"Không sao."
Sân khấu tối đi, trước khi vị khách quý tiếp theo lên sân, khán giả được nghỉ ngơi chút.
Trần Song thấy tiểu Thời định rời đi, liền gọi cô lại: "Tiểu Thời."
"Hả?" Tiểu Thời dừng lại, quay đầu về.
Trong hội trường tối đi, chỉ có vài ngọn đèn phía trên, Trần Song mím môi trầm mặc vài giây. Tiểu Thời không dám nhúc nhích cũng không dám thúc giục, cứ đứng chờ như vậy.
"Sao sau khi về, thêm chị vào WeChat." Trần Song cuối cùng mới nói.
"A?" Tiểu Thời khó hiểu, không ngờ tới chuyện này. Nhưng nghĩ lại cô là trợ lý sinh hoạt của Khương Tuyết, Trần Song là bà chủ của Khương Tuyết, lỡ có chuyện muốn tìm người thì sao.
"Được thôi, Trần tổng." Tiểu Thời ngoan ngoãn đồng ý.
Trần Song còn chưa nói hết: "Sau đó ảnh chụp, gửi chị một phần."
Đèn trên sân khấu rất nhanh đã mở lại.
Khán giả đang vỗ tay ngắt quãng, nghênh đón vị khách quý tiếp theo lên sân. Sáng tối giao thoa trong thời gian ngắn, mắt tiểu Thời thoáng bị đau, trong hai giây này, dường như cô đã nhìn thấy Trần Song có chút xấu hổ cúi đầu.
Xấu hổ? Trần tổng?
Tiểu Thời chớp mắt, lúc nhìn lại, thân hình Trần Song đã ngồi ngay ngắn lại. Để lại cho cô một bóng hình trước sau như một, nghiêng về chút cảm giác khoảng cách.
Do ánh đèn, hay là nhìn nhầm rồi.
Tiểu Thời không quấy rầy Trần Song nữa, yên lặng nhớ kỹ Trần tổng, cầm máy đi về.
Dạ tiệc từ thiện sau khi tất cả khách quý biểu diễn xong chính thức bắt đầu rồi.
Vật bán đấu giá ngoại trừ đồ do người chủ trì chuẩn bị, còn có phần do khách quý tự nguyện quyên tặng, tất cả giá tiền ở đây đều được trao tận tay, cuối cùng sẽ trực tiếp quyên tặng đến tài khoản của trường tiểu học Hy Vọng trên vùng núi, ban tổ chức sẽ thống nhất giám sát và công bố hướng đi.
Hàng năm tới tiệc, các khách quý đều sẽ mang tác phẩm hội hoạ của bản thân, đồ trang sức góp nhặt gì đó, dưới không khí tô đậm của người chủ trì, mọi người vô cùng náo nhiệt liên tục chụp ảnh.
Năm rồi Trần Song cũng có ý định đóng góp tâm ý, vô tình lấy một món đồ trang sức có cảm giác hứng thú, nhưng năm nay hình như không có ý định giơ thẻ.
Trần Độ quay đầu lại, tò mò nhìn nàng: "Tiểu Song năm nay không hợp ý à?"
"Cũng không phải..." Trần Song xấu hổ, vuốt tóc, nhỏ giọng nói với chị gái: "Chỉ là, phim sắp khai máy, không có tiền."
Buổi đấu giá từ thiện tuy nói tiền nhiều tiền ít là một tâm ý, nhưng mọi người ngồi xung quanh lấy ra cái gì cũng đáng giá. Thêm việc đây là từ thiện, sau cùng giá giao dịch đều trên sáu chữ số.
Phim của Trần Song là do tự nàng đầu tư làm ra, mỗi khoản tiền đều là nàng tích góp, bây giờ đang là lúc chi tiền, năm nay nàng không dư tiền mua đồ đấu giá.
Chân mày Trần Độ nhíu chặt: "Cần chị cho em mượn tiền không?"
"Không cần đâu." Trần Song có chút không tự nhiên, lại thở dài: "Nếu chị thật sự muốn, có thể thay em lấy ít đồ, quyên chút tâm ý."
Trần Độ cười cười, em gái này của cô, từ nhỏ đến lớn nàng muốn quá ít thứ.
"Vậy chị xem ít đồ cho Tư Ninh, cũng xem là quà cậu ấy tặng cho em."
Trần Song không nhịn được, hơi ghét bỏ nói: "Rõ ràng là chị muốn tặng quà cho chị Tư Ninh mà thôi, lấy em làm cớ làm gì...."
Trần Độ không chấp nhận ý kiến đó.
Hội đấu giá tiến hành thuận lợi, sau khi tất cả đồ được bán đấu giá xong, người chủ trì và nhân viên công tác trên đài đều lui xuống.
Dạ hội bên trong chính thức bắt đầu rồi. Nói là dạ tiệc, nhưng cũng chỉ là một dịp xã giao lớn mà thôi. Trong hội trường mọi người bắt đầu tự do qua lại, nâng chén với nhau hoặc bắt chuyện.
Nhưng dù đã trải qua bao nhiêu lần, Trần Song vẫn không thích loại bầu không khí này.
Trong hội trường, rất nhiều người mời rượu ông Chu. Ông Chu cả đời không con, thích nhất là cháu gái của tiểu bối Chu Tư Ninh, những người khác là con gái nhà họ Trần qua lại thân thiết với nhà họ Chu.
Trần Độ không uống rượu, một khi cô say thì sẽ chọc ghẹo chơi đùa, Chu Tư Ninh nghiêm lệnh cấm cô ngoài phạm vi tầm mắt mình thì không được uống rượu.
Nhưng cô có khả năng nói chuyện hơn Trần Song, cũng càng thích hợp với những thứ xã giao này hơn. Trần Song chỉ cần đi theo sau chị gái, chỉ cần bình tĩnh, bưng rượu, thỉnh thoảng trò chuyện phụ hoạ là được.
Chỉ là đúng lúc đang xã giao, điện thoại Trần Độ vang lên.
"Là Tư Ninh." Trần Độ nói bên tai ông Chu, "Chú hai, cháu ra ngoài nghe điện thoại."
Ông Chu biết mối quan hệ của hai người, gật đầu. Trần Độ đi qua bên người Trần Song, thoải mái cụng ly với nàng.
Ý là, Trần Song phải tự mình ứng phó với tình cảnh này rồi.