Chương 45: Khai trương tiệm mới, Tiểu Lục tự tiến cử

Khoa Cử Hằng Ngày - Đảo Lí Thiên Hạ

Chương 45: Khai trương tiệm mới, Tiểu Lục tự tiến cử

Khoa Cử Hằng Ngày - Đảo Lí Thiên Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cửa tiệm mới này hẳn là từng có người ở. Sau khi dọn dẹp, Dương Diệp mang đồ đạc mới vào. Hắn cảm thấy trong phòng vẫn còn hơi ấm của người, không hề lạnh lẽo như một nơi đã lâu không ai ở. Một căn nhà như vậy thì dọn dẹp cũng dễ dàng hơn nhiều.
Rửa mặt xong, Dương Diệp đóng cửa sổ cẩn thận. Gió đông lạnh buốt, huyện thành không giống thôn quê, nơi bếp lửa lúc nào cũng đỏ hồng. Ở đây lạnh hơn rất nhiều, chẳng trách cứ vào mùa đông, người huyện thành lại đổ xô đi mua than sưởi. Dân thôn quê cũng nhờ đó mà kiếm thêm được chút tiền.
Cửa tiệm mới còn thiếu thốn đủ thứ, đừng nói chi đến than sưởi. Hắn vội đóng cửa lại, xoa hai tay cho ấm rồi đi vào phòng trong.
Căn phòng này rộng hơn Phúc Hỉ Trai nhiều, giường đệm cũng lớn hơn. Dưới ánh đèn dầu vàng cam, A Hỉ đã được hắn gọi lên giường nằm nghỉ trước. Có lẽ chiếc chăn bông mới mua rất ấm áp, hoặc cũng có thể vì mệt mỏi cả ngày, A Hỉ vừa ngả lưng chưa bao lâu đã ngủ say. Dương Diệp đứng bên giường, nhìn cậu nằm nghiêng, vùi mình vào chăn đệm dày, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt trắng nõn, tay trái gác bên gối.
A Hỉ dần trưởng thành, nét ngây ngô đã phai nhạt đi nhiều, dung mạo ngày càng thêm thanh tú. Dù ngày ngày đối diện, Dương Diệp vẫn nhận ra sự thay đổi đó. Cậu đẹp đến vậy, hẳn phụ mẫu ruột cũng phải có dung mạo vô cùng xuất chúng.
Hắn nắm lấy bàn tay A Hỉ đang lộ ra ngoài chăn, lạnh buốt vì gió. Hắn ủ ấm một lát rồi nhét tay cậu vào trong chăn, kéo góc chăn đắp kín cho cậu.
Trong giấc ngủ, A Hỉ khẽ cau mày, dường như chẳng an lòng. Dương Diệp nhẹ nhàng vuốt phẳng hàng lông mày của cậu, cúi xuống hôn khẽ lên trán: "Đừng lo, ta luôn ở đây."
Thổi tắt đèn, Dương Diệp ôm A Hỉ vào lòng. Hắn đã quen ôm cậu ngủ, nhất là vào mùa đông, ôm một người ấm áp sẽ dễ chìm vào giấc ngủ hơn. Nhưng đêm nay, nhìn lên trần nhà tối đen, dù đã nhắm mắt, hắn vẫn không sao ngủ được.
Hắn mơ hồ cảm thấy thân thế của A Hỉ không hề đơn giản. Cậu không muốn nói ra, hẳn là gia đình từng gặp chuyện chẳng lành—gia đạo sa sút, bị giáng chức lưu đày, hay điều gì khác, hắn đoán mãi vẫn không ra. Nhưng việc này không thể vội vàng, ép hỏi chỉ khiến A Hỉ thêm bất an. Hắn quyết định chờ qua đợt bận rộn này, tìm lúc thích hợp để trò chuyện cùng cậu.
Thoáng chốc đã đến ngày khai trương cửa tiệm mới của Phúc Hỉ Trai. Khách đến đông như hội, cả huyện thành đều nghe nói hai ngày trước các tú tài đã tụ họp ở yến hội bánh ngọt, khiến danh tiếng của tiệm vang xa. Hơn nữa, cửa tiệm này vốn là Nhất Phẩm Hương đổi chủ, ai nấy đều muốn đến xem náo nhiệt.
Khách mới đến vì tò mò sự lạ lẫm, khách cũ nghe nói có món mới, đều muốn mua ngay khi còn nóng hổi.
Vào giờ Thìn (7h - 9h sáng), tiếng pháo dài vang lên từ phía phố. Trời đông còn sớm, đường phố thưa người, nên tiếng pháo càng thêm rộn rã. Lần khai trương này, pháo được đốt nhiều hơn trước vài xâu, thắp từng đợt, kéo dài mãi đến trưa mới ngừng. Náo nhiệt đến vậy, ngay cả người từ huyện khác đi ngang qua cũng ghé vào xem.
Nhờ có kinh nghiệm từ tiệm cũ, việc khai trương tiệm mới thuần thục hơn rất nhiều, không còn lúng túng như lần đầu nữa. Một buổi sáng náo nhiệt trôi qua thật nhanh chóng.
Dương Diệp vẫn giữ lệ giới hạn số lượng. Bánh nướng trứng chảy chỉ làm năm mươi cái, vì nguyên liệu quý hiếm, trứng muối lại khan hiếm, giá bán là chín văn tiền một cái—đây là món đắt nhất tiệm hiện nay.
Giá vừa công bố, khách hàng liền xôn xao.
Bánh nướng trứng chảy dùng để thử đã hết sạch trong chốc lát. Vì giá đắt, ai cũng muốn nếm thử thêm vài miếng, xem liệu có đáng để mua không. Nhưng bánh của Phúc Hỉ Trai, hương vị nào từng làm khách thất vọng bao giờ?
Quầy bánh nướng trứng chảy đông nghịt người. Người biết chữ thì đọc thơ đề trên bánh, người không biết chữ thì xem tranh. Người hiểu chuyện thấy món bánh nhỏ bé mà tinh tế, thơ họa ý tứ lại hay, cảm thấy thật đáng giá.
Tiểu Lục lách qua đám khách đang tặng lễ, chạy đến. Dương Diệp thấy dáng vẻ lanh lợi của hắn, bèn đưa ít bánh nướng trứng chảy cho hắn nếm thử. Cũng nhờ có Tiểu Lục, việc tiếp quản Nhất Phẩm Hương mới được suôn sẻ.
"Bánh nướng trứng chảy ngon thế này, sao khách lại không mua nhiều? Họ cứ mua bánh cũ của Nhất Phẩm Hương," Tiểu Lục đi một vòng về, nói: "Nhưng bánh Nhất Phẩm Hương khi vào Phúc Hỉ Trai trông tinh xảo hơn nhiều."
Dương Diệp đáp: "Họ ngại bánh nướng trứng chảy đắt tiền, chỉ dám thử, chứ không dám mua."
Tiểu Lục nhướng mày: "Chuyện này đơn giản thôi, chỉ cần kích họ một chút là được."
Hắn cất giọng, hô to: "Lý thiếu gia trong phủ đã đặt mười cái bánh nướng trứng chảy rồi, ngài cứ đi thong thả!"
Rồi giả vờ như đang nghe Dương Diệp nói: "Bánh nướng trứng chảy không còn nhiều sao? Chỉ bán lẻ số ít thôi à? Được rồi, nghe lời ngài!"
Quả nhiên, những vị khách đang lưỡng lự, nghe nói bánh sắp hết, liền vội vàng mua ngay. Một người dẫn đầu, cả đám liền ùa theo như ong vỡ tổ.
Dương Diệp buông bàn tính xuống, cười nói: "Ngươi đúng là lanh lợi thật."
Tiểu Lục cười hì hì: "Dương tiên sinh quá khen rồi."
Do dự một lát, hắn nói: "Tiên sinh giờ có hai tiệm rồi, nhưng chưa thấy mướn thêm người. Nhân lực có đủ không ạ?"
Dương Diệp đáp: "Đủ thì chưa đủ thật, nhưng vẫn chưa tìm được người đáng tin cậy. Ngươi có ai để đề cử không?"
Tiểu Lục cười: "Nếu tiên sinh tin tưởng, Tiểu Lục xin tự tiến cử bản thân."
Dương Diệp hơi suy ngẫm. Hắn quen biết Tiểu Lục đã lâu rồi, từ hồi ở Phượng Hương Lâu đã thấy hắn rất lanh lợi. Hắn chạy việc cho mình nhiều lần, việc gì cũng làm chu toàn. Nếu Tiểu Lục theo mình, đó là một chuyện tốt. Nhưng hắn lại là người của Bàng Triển Trung, đào người như vậy e là sẽ tổn hại đến tình cảm.
Tiểu Lục dường như đoán được băn khoăn của hắn, nói: "Phượng Hương Lâu chê mấy tiểu nhị cũ lười biếng, gian dối. Giờ họ đang mướn người mới, đuổi bớt người cũ đi. Ta vốn dĩ không được Bàng lão gia coi trọng, nếu không nhờ quen Hoàng quản sự, thì đã mất chỗ đứng rồi. Tiên sinh, ta đã sớm muốn theo ngài rồi. Việc ngài giao phó, ta đều xem như việc nhà. Phượng Hương Lâu người đến người đi nhiều lắm, mười ngày nửa tháng lại có người nghỉ việc. Ta theo ngài, chắc cũng chẳng ai để ý đâu. Tiểu nhị như ta vốn dĩ chẳng ai đoái hoài gì."
Dương Diệp cười: "Ngươi nói khẩn thiết đến thế, ta mà không nhận thì e là không có tình nghĩa rồi. Ngươi cứ về làm việc trước đi, khi nào cần người, ta sẽ gọi."
Tiểu Lục cười toe toét: "Được ạ, ta sẽ chờ tin của ngài!"
Hắn đi rồi, Dương Diệp hỏi A Hỉ: "Em thấy Tiểu Lục thế nào?"
"Em... thấy cậu ấy rất thông minh. Nếu thành tâm theo chàng, rất hợp với tiệm," cậu đáp.
Dương Diệp gật đầu. Hắn thực sự đang cần người. Tiểu Lục lại biết chữ, nếu dạy dỗ thêm, có thể trở thành người tài. Hắn động lòng: "Tối nay ta dẫn em đi Phượng Hương Lâu ăn, tiện thể xem bên đó có đúng như Tiểu Lục nói không."
Cẩn thận vẫn hơn, lỡ làm mất lòng người khác thì thiệt hại sẽ nhiều hơn là được lợi.
Tối đến, sau khi đóng cửa tiệm, cả nhà kiểm kê thu nhập. Một ngày kiếm được hơn mười lượng bạc, nghe tưởng chừng là nhiều, nhưng trừ đi chi phí, lợi nhuận thực tế chẳng còn lại bao nhiêu. Vẫn còn nợ một khoản lớn, lòng ai nấy cũng nặng trĩu.
"Nhưng dù sao cũng kiếm được nhiều hơn trước rồi. Đây mới chỉ là tiệm mới, tiệm cũ cũng có thu nhập. Chẳng bao lâu nữa sẽ trả hết nợ thôi," Dương Diệp nói.
Cả nhà gật đầu, hy vọng ngày sau mọi thứ sẽ khởi sắc.
Đóng cửa xong xuôi, cả nhà đến Phượng Hương Lâu ăn cơm, coi như mừng tiệm mới khai trương.
Vào mùa đông, tửu lâu đông khách hơn hẳn. Khi đến nơi, các nhã gian đã kín chỗ, vì không đặt trước nên không còn chỗ ngồi. Không kén chọn, Dương Thành tìm một bàn trống trong đại sảnh mà ngồi. Đại sảnh ồn ào, nhưng cũng chẳng sao cả.
Dương Diệp gọi món *canh cá tạp, còn lại để Dương Thành tự chọn. Tiểu nhị ghi món có vẻ lạ mặt, Dương Diệp chưa gặp bao giờ. Hỏi vài câu, tiểu nhị nói nhiều, tiết lộ rằng Phượng Hương Lâu mới mướn thêm tiểu nhị, và vài người cũ vừa nghỉ việc. Tiểu Lục không hề nói dối, Dương Diệp liền yên tâm để hắn theo mình.
_____________________________
*“Canh cá tạp” tức là món canh nấu bằng nhiều loại cá tạp (cá nhỏ, cá vụn, cá đồng không phải cá quý).
_____________________________
"Canh cá tạp giờ ngon hơn trước nhiều, đầu bếp đúng là biết cách cải tiến. Trước ta chỉ truyền chút tay nghề thôi, giờ họ làm còn tốt hơn nữa," Dương Diệp nói.
Cả nhà đợi một lúc lâu, canh cá tạp mới được mang lên. Đại sảnh có nhiều bàn cũng gọi món này, nên việc lên món chậm cũng là điều phải lẽ. Vào mùa đông, ăn một bát canh nóng hổi thật sảng khoái, chỉ tiếc là nó nguội đi quá nhanh. Dương Diệp gắp một miếng cá tạp cho A Hỉ, khen ngon.
Tiểu Tương ngồi trên đùi Dương Thành, vung tay muốn với tới mâm, miệng bi bô nói gì đó.
"Con bé này như hiểu lời nhị đệ nói vậy, cũng muốn nếm thử," Ngô Vĩnh Lan múc chút canh đút cho Tiểu Tương, làm ướt cả vạt áo nó.
"Tiểu Tương lớn nhanh thật đấy, chớp mắt đã cao đến thế này rồi," Dương Diệp nói.
Ngô Vĩnh Lan cười: "Ở tuổi này, trẻ con ngày một khác hẳn. Hai ngươi không mau sinh con đi, sau này Tiểu Tương sẽ lớn hơn con các ngươi nhiều đấy."
Dương Diệp cười: "Lớn hơn thì tốt chứ sao, dẫn dắt đệ muội, như đại ca từng dẫn dắt ta, chẳng phải hay lắm sao?"
Dương Thành mắng yêu: "Ngươi đúng là biết chiếm tiện nghi thật!"