Khói Lửa Thượng Hải - Đại Cô Nương Lãng
Chương 88: Mua bán đất
Khói Lửa Thượng Hải - Đại Cô Nương Lãng thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Diệp lên tiếng: “Chủ nhiệm Kiều, vừa rồi Thâm Quyến có đem một mảnh đất ra bán, chắc Thượng Hải sắp tới cũng sẽ có hình thức đấu giá tương tự. Cải cách mở cửa phải song hành, chúng ta cũng không thể mãi thua kém người ta, đúng không?”
Kiều Thu Sinh mỉm cười đáp: “Chúng tôi chỉ muốn làm cho công việc được chu đáo hơn, vì vậy càng phải thận trọng, càng phải nghiêm túc. Một khi đã quyết tâm làm, phải làm đến nơi đến chốn, và hai chữ ‘đến nơi đến chốn’ lại cần có thời gian tích lũy. Hôm nay mọi người cũng đã thấy, bốn mươi tư doanh nghiệp tham gia đấu thầu, nhưng toàn bộ đều là doanh nghiệp nội địa, không có sự tham gia của công ty vốn nước ngoài hay nhà đầu tư ngoại. Nói thẳng ra, chính quyền thành phố đem đất đấu giá, rồi giao cho doanh nghiệp bất động sản quốc doanh trúng thầu, nhằm khai thác mảnh đất ấy.”
Tô Diệp cười nói: “Thế mới biết, lông cừu vẫn mọc trên mình cừu.”
Kiều Thu Sinh tiếp: “Ý của tôi là, Thượng Hải đã mở cửa đón chào bốn phương, hướng đến tầm quốc tế, làm thì phải làm lớn, phải mở cửa bình đẳng với toàn thế giới. Chỉ cần có vốn và ý muốn, đều có thể tham gia đấu thầu. Chúng tôi không bán đất, chỉ cho thuê đất.”
Phan Dật Niên góp lời: “Chế độ thuê đất dài hạn ở Hồng Kông cũng đáng để học hỏi.”
Kiều Thu Sinh nói: “Tổng giám đốc Phan quả nhiên am hiểu rộng. Thượng Hải muốn phát triển đô thị, lâu nay bị hạn chế bởi thiếu vốn, trước đây giải pháp là địa phương vay trung ương, quốc gia vay nước ngoài, đây không phải kế sách lâu dài. Tháng tám năm ngoái, chính phủ đã cử chúng tôi sang Hồng Kông khảo sát, mới nhận ra đất đai cũng có thể thu phí sử dụng, có thể nhượng quyền, chuyển nhượng có giá. Sự giàu có về tài chính của Hồng Kông, cùng chế độ cho thuê đất không thể bỏ qua. Chúng ta cứ ôm chặt con gà đẻ trứng vàng, lại còn chạy khắp nơi đi vay mượn trứng gà.”
Phan Dật Niên mỉm cười: “Ý ông là cầm chén cơm vàng đi ăn xin.”
Kiều Thu Sinh gật đầu: “Đúng vậy. Vài hôm trước, Thượng Hải vừa ban hành quy định về chuyển nhượng có thu phí quyền sử dụng đất, hai anh chị có thể nghiên cứu thêm.”
Tô Diệp hỏi: “Thượng Hải sẽ bắt đầu khi nào?”
Kiều Thu Sinh đáp: “Sau này cứ theo dõi tin tức của Quốc hội, anh cũng có kênh riêng, chỉ cần chú ý sát sao. Nói gần thì không gần, nói xa thì chẳng xa.”
Tô Diệp đưa lon bia tới: “Chủ nhiệm Kiều thật có bản lĩnh.”
Kiều Thu Sinh mỉm cười: “Tôi không uống rượu.”
Ông Lý quay lại, Tô Diệp hỏi: “Ai gọi điện mà nghe tới hai mươi phút thế?”
Ông Lý đáp: “Vợ tôi kiểm tra đấy.”
Phan Dật Niên cười: “Lại tìm cớ gì nữa.”
Ông Lý nói: “Tôi bảo ở khách sạn, một mình khó ngủ.”
Phan Dật Niên đáp: “Bà Lý đâu dễ bị gạt.”
Ông Lý nhìn đồng hồ: “Đã chín giờ rồi.”
Phan Dật Niên nói: “Mười giờ, giờ mùa hè mà.”
Ông Lý cười: “Quên vặn nhanh lên rồi.”
Kiều Thu Sinh hỏi: “Tổng giám đốc Phan đến đây, Ngọc Bảo có biết không.”
Phan Dật Niên chỉ mỉm cười, không trả lời.
Kiều Thu Sinh lại bảo: “Ngọc Bảo dễ bị lừa lắm.”
Phan Dật Niên nói: “Chủ nhiệm Kiều không uống rượu, sao toàn nói lời say?”
Một cô gái bóc quả nho, đưa vào miệng Tô Diệp. Anh ta vừa ăn vừa cùng ông Lý nhìn nhau cười vui.
Kiều Thu Sinh đứng dậy: “Tôi còn việc, xin đi trước.”
Tô Diệp nói: “Về Thượng Hải, chúng ta lại gặp nhau.”
Kiều Thu Sinh không nói thêm, rời đi.
Trăn Trăn mồ hôi nhễ nhại bước tới, cầm chai bia, ngửa cổ uống một ngụm lớn, hờn dỗi bảo: “Bắt em hát, cũng chẳng ai nghe, em không hát nữa.”
Ông Lý vòng tay ôm eo cô: “Được rồi, chẳng phải còn có anh sao.”
Tô Diệp nói: “Nghe giọng là biết, Trăn Trăn là người Thượng Hải.”
Ông Lý cười: “Giờ mới nghe ra à, Trăn Trăn vốn người Thượng Hải.”
Tô Diệp nói: “Quả là đồng hương gặp đồng hương, nước mắt lưng tròng.”
Trăn Trăn cười: “Sau này tổng giám đốc Tô đến, nhớ gọi em nha.”
Phan Dật Niên bảo: “Tôi về khách sạn đây.”
Tô Diệp nói: “Ngọc Bảo lại không ở bên, anh cứ chơi thêm chút nữa đi.”
Phan Dật Niên không để ý, đứng dậy đi ra.
Trăn Trăn hỏi: “Ngọc Bảo họ gì thế?”
Tô Diệp đáp: “Họ Lâm.”
Trăn Trăn hơi sững người, không trả lời. Ông Lý hỏi: “Chẳng lẽ là người quen cũ?”
Trăn Trăn cười: “Không quen.”
–
Ngọc Bảo và Triệu Hiểu Bình đến quán mì của Lữ Cường. Lữ Cường cười chào: “Mau ngồi xuống, muốn ăn mì gì?”
Ngọc Bảo đáp: “Hai tô mì sườn lớn, một tô thêm dưa mặn với đậu hũ chay, một tô thêm trứng ốp la.”
Lữ Cường nói: “Được rồi.”
Chẳng bao lâu, hai tô mì nóng hổi được bưng lên, kèm theo cả tương ớt bát bửu.
Triệu Hiểu Bình húp một muỗng nước, xuýt xoa: “Anh à, mì này em ước gì ngày nào cũng được ăn, em thật sự không hiểu nổi.”
Lữ Cường cười: “Có gì mà không hiểu?”
Triệu Hiểu Bình đáp: “Cũng là dưa mặn, đậu hũ chay, trứng ốp la, cũng là nước dùng ấy, sao hương vị lại ngon hơn người ta chứ.”
Lữ Cường chỉ cười.
Ngọc Bảo lên tiếng: “Ông nội anh ấy từng làm ngự trù, cha từng tham dự yến tiệc quốc gia, tay nghề truyền đời, thêm vào lại có hứng thú, nên dù là mì thường thôi, cũng thành ngon. Còn nữa, món thịt kho tàu, cá thu chiên giòn anh làm, mùi vị tuyệt vời.”
Triệu Hiểu Bình nói: “Anh ở đây mở quán mì, thật sự là phí tài.”
Lữ Cường đáp: “Em khen quá lời rồi, miễn có thể kiếm ra tiền, ở Khách sạn Hòa Bình hay bên lề đường cũng đều như nhau.”
Triệu Hiểu Bình nói: “Anh giữ được tâm thái thế này, thật sự là quý.”
Ba cậu thanh niên đi tới gọi: “Ba tô mì dương xuân, thêm trứng ốp la.”
Lữ Cường đi bận rộn. Ngọc Bảo khẽ hỏi: “Anh Lục, có chuyển biến chứ.”
Triệu Hiểu Bình than: “Hầy.”
Ngọc Bảo hỏi: “Ý là sao?”
Triệu Hiểu Bình đáp: “Đi Quảng Châu kiểm tra xong, chị đã biết coi như tuyên án tử hình rồi.”
Ngọc Bảo nói: “Đừng bi quan, vẫn phải tích cực điều trị.”
Triệu Hiểu Bình bảo: “Đây đâu phải cảm mạo, chích thuốc uống thuốc là lành. Bây giờ chỉ còn nước chết ngựa coi như ngựa sống mà chữa. Ngày nào chị cũng sắc thuốc bắc, hành lang lúc nào cũng sặc mùi. Những lúc ấy chị lại rơi nước mắt, nghĩ mình khổ quá, Lục Kế Hải cũng khổ. Cả hai là cặp nam nữ khổ nhất chốn hồng trần tục thế này. Nhưng đến ban đêm chị lại nghĩ, rõ ràng mình vốn khỏe mạnh, cớ gì phải chịu thứ dằn vặt quái ác này, đây là sự tàn phá nhân tính phụ nữ đến cùng cực. Chị hỏi Ngọc Bảo, nếu chồng em cũng như Lục Kế Hải, thì Ngọc Bảo sẽ làm thế nào.”
Ngọc Bảo ngẫm nghĩ: “Chỉ cần tình cảm sâu đậm, thì chuyện vợ chồng cũng không quan trọng.”
Triệu Hiểu Bình cười lạnh: “No ấm rồi sao hiểu được cái đói.”
Ngọc Bảo đáp: “Vậy còn hỏi em làm gì.”
–
Mẹ Ngô đang ủ rượu nếp trong gian bếp, trông thấy Ngọc Bảo, ngạc nhiên bảo: “Không đi buôn bán nữa à.”
Ngọc Bảo mỉm cười: “Con để Ngọc Khanh với Hiểu Bình coi sạp giúp, sáng nay Dật Niên đi công tác trở về, con giúp mẹ Ngô nấu thêm vài món.”
Mẹ Ngô nói: “Con gà trống buộc trong góc ấy, thì làm thịt hầm lên ăn luôn đi.”
Ngọc Bảo đáp: “Dạ được.” Rồi xắn tay áo, đun nước làm gà.
Mẹ Ngô vừa vo gạo nấu cơm, vừa bảo: “Cái nồi cơm điện bác hai ở Đài Loan cho, dùng thì tiện thật, nhưng tốn điện.”
Chị Diêu chen vào: “Anh Trương tầng ba, vợ sinh con xong, hai vợ chồng chẳng quay lại ở, sao vậy ta.”
Không ai lên tiếng.
Chị Diêu lại nói: “Ngọc Bảo, em với chị ấy thân, chắc biết chứ.”
Ngọc Bảo chỉ mỉm cười lắc đầu.
–
Gần hoàng hôn, Tinh Tinh và Nguyệt Lượng đứng ngoài ban công, thấy Phan Dật Niên kéo vali, từ xa lại gần, lập tức chạy ra cổng, nghiêng đầu lắng nghe tiếng động.
Mẹ Ngô với Ngọc Bảo đang bày món, mẹ Phan nói: “Hai đứa nhỏ phấn khởi không chịu nổi.”
Phan Dật Niên mở cửa bước vào, Tinh Tinh Nguyệt Lượng gọi “ba ba”, chìa tay đòi bế.
Phan Dật Niên đặt vali xuống, trước tiên bế Nguyệt Lượng, cười nói: “Lại nặng rồi.”
Rồi anh bế Tinh Tinh, cười bảo: “Chẳng thêm chút thịt nào.”
Nguyệt Lượng giúp lấy dép, Tinh Tinh ôm giày da, đặt vào tủ.
Ngọc Bảo bước đến, cất lời: “Dơ chưa kìa.”
Phan Dật Niên bất ngờ ôm chặt Ngọc Bảo, hôn lên má cô.
Ngọc Bảo toan giãy khỏi, anh đã buông tay.
Gương mặt Ngọc Bảo đỏ bừng, kéo Tinh Tinh đi rửa tay.
Dật Văn cũng từ trong phòng ra, mỉm cười: “Anh về rồi.”
Phan Dật Niên hỏi: “Dật Thanh đâu.”
Dật Văn đáp: “Đi công tác rồi.”
Dư Lâm dắt Tráng Tráng đến bên mẹ Phan: “Mẹ, giúp con trông Tráng Tráng, con đi nấu cơm.”
Mẹ Phan bảo: “Giờ nào rồi, còn nấu nướng. Hôm nay Dật Niên công tác về, món đã làm đủ cả rồi, Ngọc Bảo, hay là cùng ăn luôn nhé.”
Ngọc Bảo cười: “Mẹ quyết đi ạ.”
Dư Lâm vội nói: “Cảm ơn mẹ.”
Đứng ngoài cửa phòng, cô ta gọi: “Quyên Quyên, ra ăn cơm đi.”
Tinh Tinh chạy tới trước mặt Tráng Tráng, muốn nắm tay nhỏ, Tráng Tráng không chịu, giấu tay ra sau lưng.
Nguyệt Lượng ở phía sau, chộp lấy ngón tay Tráng Tráng, moi ra một viên kẹo.
Tráng Tráng òa khóc.
Dư Lâm bực mình: “Đồ vô dụng, chỉ biết khóc thôi.”