Không Được Phép Rung Động – Yểu Yểu Nhất Ngôn
Lâm Tụng An Hiểu Ra Sự Thật
Không Được Phép Rung Động – Yểu Yểu Nhất Ngôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đàm Ninh không về ký túc xá, cậu ngồi suốt một đêm ở nhà để xe đạp cách đó không xa.
Mãi đến khi ánh sáng hừng đông le lói nơi chân trời, Đàm Ninh mới sực tỉnh, nhận ra đầu gối và khuỷu tay đã lạnh cóng đến tê dại. Cậu hắt xì một cái, lảo đảo đứng dậy, rồi đi về phía ký túc xá.
Hơn sáu giờ sáng, trong ký túc xá tĩnh lặng. Đàm Ninh lên lầu, khẽ khàng mở cửa bằng chìa khóa, cởi áo khoác rồi leo lên giường. Bình thường vì dáng người gầy gò nên cậu luôn di chuyển nhẹ nhàng, leo lên giường tầng trên hầu như không phát ra tiếng. Nhưng lần này do toàn thân đau nhức, cứng đờ, nên đã phát ra đôi chút tiếng cọt kẹt.
May mà ba người bạn cùng phòng vẫn đang say ngủ.
Hà Thanh Duệ ngủ vung tay vung chân, chăn đã bị đá văng sang một bên.
Đàm Ninh thỉnh thoảng lại thấy ghen tị với bọn họ vì chẳng phải lo toan nhiều, mỗi ngày chỉ bận tâm chuyện ăn uống, vui chơi. Cậu cũng ghen tị với Trịnh Ngọc, ghét ai là hành động ngay lập tức. Họ dường như chẳng có gì phải bận tâm, có lẽ vì họ đều có cha mẹ làm chỗ dựa vững chắc phía sau.
Khi Đàm Ninh nằm lên giường, đắp chăn, trái tim cậu mới dần dần sống lại.
Cậu lấy chú mèo sứ từng bị bỏ xó từ một góc lạnh lẽo, đặt lên ngực, đè chặt lên tim mình.
Cậu ngủ một mạch đến trưa.
Buổi chiều có tiết Luật tố tụng hình sự, giáo sư dạy môn này rất giỏi nhưng cực kỳ nghiêm khắc, cách vài ba hôm lại điểm danh một lần. Đàm Ninh cố hết sức để ngồi dậy.
Hà Thanh Duệ đã mang cơm về cho Đàm Ninh, còn gửi tin nhắn: [Dậy ăn cơm đi nào, trông cậu mệt chưa kìa, hí hí hí ~]
Rồi gửi kèm một sticker mặt cười gian.
Đàm Ninh lười trả lời, chỉ nhắn lại: [Cảm ơn cậu mang cơm cho tôi.]
[Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ, chúng ta là bạn bè mà!]
Đàm Ninh cảm thấy hơi sốt, sờ trán cũng không cảm nhận rõ được nhiệt độ. Cậu gắng gượng trải qua hai tiết học Luật tố tụng hình sự, tan học xong, cậu lại nhớ ra buổi tối có lớp Phân tích tình huống kinh doanh & pháp luật.
Lại phải đụng mặt Lâm Tụng An.
Nhưng rồi cậu lại nghĩ, Lâm Tụng An có lẽ sẽ không đến. Dù sao tiết học này quá đơn giản so với thực tế công việc của anh, anh đến lớp chắc chỉ vì rảnh rỗi.
Hôm qua bị cậu làm cho tức giận như vậy, hôm nay chắc hẳn chẳng muốn nhìn thấy cậu đâu.
Đàm Ninh cảm thấy đầu óc choáng váng, hốc mắt đau nhức, ăn không nổi, cậu liền ôm bụng rỗng đi đến Học viện Thương Mại. Cậu vẫn ngồi ở chỗ cũ, lần này ngay cả laptop cũng lười mở, chỉ lấy sổ tay ra, định ghi chép bằng tay.
Một lát sau, Lâm Tụng An bước vào.
Tay Đàm Ninh đang cầm bút hơi khựng lại.
Lâm Tụng An đi thẳng về phía hàng ghế sau. Đàm Ninh không động đậy, cũng không ngẩng đầu lên nhìn anh.
Trong mười phút nghỉ giữa tiết, Lâm Tụng An ra ngoài, khi đi ngang qua Đàm Ninh, anh cũng không dừng lại.
Đàm Ninh cúi đầu đọc sách.
Cho đến khi tan học, cậu vẫn không nhận được tin nhắn nào từ Lâm Tụng An.
Toàn thân Đàm Ninh như đang lơ lửng. Cậu nghĩ, hôm qua ngồi ngoài trời cả đêm, đúng là đã bị cảm rồi.
Khi theo dòng người xuống cầu thang, bước chân Đàm Ninh chông chênh, trượt một bậc cầu thang suýt ngã. Lâm Tụng An đỡ lấy cậu một chút rồi lại buông tay. Đàm Ninh quay đầu lại nhìn, thấy đó là anh.
Tầm mắt cậu hạ xuống, đột nhiên dừng lại.
Lâm Tụng An không đeo chiếc đồng hồ màu xanh đó. Anh không đeo.
Anh từng nói sẽ luôn đeo nó, không bao giờ tháo ra, nhưng anh đã thất hứa rồi.
Điều đó có phải có nghĩa là, anh đã hoàn toàn thất vọng về cậu rồi không?
Đó giống như cọng rơm cuối cùng. Trong khoảnh khắc ấy, cảm giác khó chịu tột độ dâng lên cổ họng, toàn thân Đàm Ninh đau nhức rã rời như thể sắp sụp đổ. Cậu cúi đầu, không để Lâm Tụng An thấy được gương mặt tái nhợt của mình, vội vàng bước nhanh, hòa mình vào đám đông.
Lâm Tụng An nhìn theo bóng lưng cậu, thở dài bất lực.
Đúng lúc đó, điện thoại rung chuông. Lâm Tụng An lấy điện thoại ra nghe, là một người bạn đang làm việc ở Thành phố Huyên. Người kia nói: “Xin lỗi Lâm thiếu, dạo này công ty bận quá nên bây giờ mới gọi lại cho ngài.”
“Không sao, là tôi làm phiền cậu. Cậu nói đi.”
“Công ty chúng ta có một nhân viên, cha mẹ của cậu ấy sống gần nhà ông ngoại cậu bé đó. Tôi đã nhờ anh ta dò hỏi, quả thật cậu bé sống cùng ông ngoại từ nhỏ, dọn về đó từ năm 8 tuổi, vì cha của cậu bé—”
“Cha cậu ấy làm sao?”
“Cha cậu ta bị tai nạn giao thông, chuyện này nói ra cũng thật bi thảm.” Người kia như có vẻ khó nói, ngập ngừng vài giây rồi mới tiếp lời: “Lúc cậu bé kia tám tuổi, cha cậu bé ngoại tình, sống chung với người phụ nữ kia. Mẹ cậu bé không chịu nổi, liền dắt con đi đánh ghen. Ban đầu không tìm thấy, cha cậu ta trốn trong tủ quần áo. Lúc đó cậu bé còn nhỏ, có thể không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cũng không biết đó là chuyện nghiêm trọng đến mức nào, còn giúp mẹ đi tìm. Khi nghe thấy tiếng động trong tủ, cậu bé đã mở tủ ra.”
Lâm Tụng An lập tức nhíu mày.
“Cha cậu bé bị chính con trai mình phát hiện, có lẽ cảm thấy quá mất mặt nên liền lao ra ngoài, thậm chí không kịp đi giày, như phát điên chạy thẳng ra khỏi khu dân cư. Mẹ cậu bé đuổi theo phía sau. Cả hai đều mất lý trí lúc đó. Cha cậu bé lao thẳng ra đường, đúng lúc có xe chạy tới, bị đâm chết ngay tại chỗ.”
“Lúc đó cả cậu bé và mẹ đều chứng kiến.”
Lâm Tụng An chỉ cảm thấy nghẹt thở, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Tủ quần áo, tai nạn giao thông…
Hôm đó khi Diệp Linh đến, Đàm Ninh đã trốn vào tủ quần áo, sau đó đã nổi giận với anh. Còn hôm ở trên cao tốc, nghe nói phía trước có tai nạn, Đàm Ninh đã lập tức van anh đừng lái tiếp.
Hóa ra đều có nguyên nhân.
Năm đó, Đàm Ninh mới tám tuổi. Trước năm tám tuổi, cậu chắc chắn không phải là người có tính cách như bây giờ.
“Lâm thiếu, Lâm thiếu, ngài còn nghe không?”
Lâm Tụng An lấy lại tinh thần: “Nghe.”
“Mọi chuyện đại khái là như vậy. Mẹ cậu bé có lẽ không chịu nổi cú sốc đó, chẳng bao lâu sau liền dọn đến nơi khác, gửi cậu bé cho ông ngoại chăm sóc. Hiện tại bà ấy đã tái hôn và có con riêng, rất ít khi quay về thăm ông ngoại. Hàng xóm nói cậu bé rất ngoan, ăn mặc không đòi hỏi, ai cho đồ cũ cũng mặc được, học xong cấp ba thì đi làm gia sư kiếm tiền phụ giúp gia đình.”
Đối phương ngập ngừng một chút rồi nói: “Nhưng có lẽ bị cái chết của cha mình dọa sợ, tính cách cậu ấy trở nên kỳ lạ, không có bạn bè, cũng không nói chuyện với ai, những người xung quanh đều nói trông cậu ấy giống bị tự kỷ.”
Lâm Tụng An nhắm mắt lại.
Làm sao anh có thể trách Đàm Ninh khi cậu ấy có bạn mới được? Rõ ràng Đàm Ninh rất cần bạn bè mà.
Anh lẽ ra nên vui mừng cho cậu. Chẳng lẽ anh lại hy vọng Đàm Ninh mãi mãi cô độc một mình sao? Sao anh có thể ích kỷ như vậy?
“Những chuyện khác thì không có gì nhiều.”
Giọng Lâm Tụng An nghẹn lại: “Tôi hiểu rồi, cảm ơn cậu.”
Cúp điện thoại, Lâm Tụng An lập tức xuống lầu, nhưng trong đám người đã không còn bóng dáng Đàm Ninh nữa. Anh nhanh chóng đuổi theo về hướng ký túc xá của cậu ấy, cuối cùng ở cuối con đường, anh nhìn thấy thân hình gầy gò quen thuộc của cậu.
Đàm Ninh đi rất chậm, mỗi bước đều như đang kiệt sức.
Lâm Tụng An vừa định đuổi theo thì lại thấy Đàm Ninh bất ngờ đổi hướng, không về ký túc xá mà quay đầu đi về phía cổng trường. Để đuổi kịp, Lâm Tụng An vội vã đến bãi đậu xe lấy xe.
Đàm Ninh từ hiệu thuốc bước ra, dược sĩ vừa đo nhiệt độ cho cậu, 38,9 độ C, cậu đã mua thuốc hạ sốt.
Vừa bước ra khỏi hiệu thuốc liền chạm mặt Lâm Tụng An, người đang vội vã tìm kiếm cậu.
Đàm Ninh theo phản xạ lùi lại một bước.
Cậu sợ nhìn thấy Lâm Tụng An.
Lâm Tụng An có phải đến để nói lời chia tay với cậu không?
Thế nhưng Lâm Tụng An lại bước đến ôm chầm lấy cậu vào lòng. Mùi hương quen thuộc ập vào. Lâm Tụng An ngẩng đầu nhìn hiệu thuốc phía sau rồi hỏi: “Bị bệnh à? Khó chịu chỗ nào?”
Đàm Ninh ngơ ngác, hoàn toàn không phản ứng kịp.
Cho đến khi Lâm Tụng An nhìn thấy thuốc trên tay cậu thì không nói thêm lời nào nữa, liền trực tiếp đưa cậu về nhà.
Đàm Ninh ngồi ngẩn ngơ trên sofa, nhìn Lâm Tụng An vào bếp đun nước, pha thuốc, khuấy đều, thổi nguội rồi bưng ra đặt trước mặt cậu.
“Ngoan, uống cái này trước đã.”
Giọng Lâm Tụng An dịu dàng khiến mắt Đàm Ninh nóng lên.
“Lâm Tụng An, sao anh lại làm như vậy?”
Lâm Tụng An như thể không nghe thấy gì, lại khuấy thuốc thêm vài lần, rồi đưa chén thuốc đến bên miệng cậu, nhẹ giọng dỗ dành.
Đàm Ninh không chịu uống.
Lâm Tụng An nhìn cậu cười: “Vậy em muốn anh phải làm sao?”
Đàm Ninh cúi đầu, tay giấu trong tay áo, siết chặt thành nắm đấm: “Anh rõ ràng đã nghe thấy tất cả rồi.”
Lâm Tụng An vẫn cầm chén thuốc, lòng bàn tay ấm áp của anh luồn vào trong tay áo Đàm Ninh, nắm lấy tay cậu, nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay xoa nhẹ vào giữa ngón cái và ngón trỏ như đang an ủi.
Móng vuốt nhỏ của chú mèo con bất chợt nới lỏng.
Lộ ra phần thịt mềm mại, Lâm Tụng An nhéo nhẹ một cái.
“Anh nghe thấy rồi, cũng thực sự có chút tổn thương, tối qua mất ngủ đến tận nửa đêm.”
Đàm Ninh cụp mắt xuống.
“Nhưng hôm nay nhìn thấy em, anh lại nghĩ,” Lâm Tụng An cười khẽ, hơi cúi xuống, in một nụ hôn nhẹ lên má Đàm Ninh “Thôi bỏ đi, tính toán với mèo con làm gì cơ chứ?”
Đàm Ninh ôm chén thuốc uống.
Hơi nóng bốc lên làm mắt cậu gần như rơi lệ.
“Cậu bạn hôm qua là bạn mới của Ninh Ninh phải không? Gặp nhau ở đâu vậy?”
“Bạn cùng phòng, chuyển ngành đến.”
“Ra là vậy, anh bảo sao thấy lạ vì chưa từng gặp. Anh nên xin lỗi, Ninh Ninh có bạn mới, anh nên vui mừng thay em, hôm qua anh đã cư xử không đúng.”
Đàm Ninh ngẩn người.
“Anh chỉ đang ghen thôi.”
“Cậu ấy là beta.”
“Vậy thì anh càng dễ ghen hơn.”
“Tại sao?”
“Vì khả năng em ở bên beta còn lớn hơn ở bên anh, nếu như anh chưa từng xuất hiện trong cuộc đời em.”
Đàm Ninh như thể không hiểu được, trong lòng nghĩ: Trước khi anh xuất hiện, em chưa từng nghĩ sẽ ở bên ai cả, em luôn nghĩ mình sẽ cô độc đến suốt đời.
“Nhưng Ninh Ninh cần bạn bè, cần tiếp xúc với những người khác ngoài anh, anh sẽ chú ý hơn, và cố gắng không ghen nữa.”
“Còn chuyện kỳ mẫn cảm, anh biết mỗi lần em đều rất khó chịu. Trong thời gian đó anh mất hết lý trí, người phải chịu khổ là em. Xin lỗi Ninh Ninh, cho anh thêm một chút thời gian nữa được không? Cha anh đang đầu tư vào nghiên cứu thuốc, anh cũng đang theo dõi tiến triển của nó. Sẽ có thuốc thôi, mọi chuyện rồi sẽ có hy vọng.”
Đàm Ninh bắt đầu thấy bất an.
Lâm Tụng An nói quá nhiều. Từ chỗ hai người không giao tiếp, rồi chỉ nói chuyện trên giường, đến bây giờ lại là như thế này.
Đàm Ninh không quen với việc Lâm Tụng An bộc bạch nội tâm với mình.
Chia sẻ cảm xúc có nghĩa là mối quan hệ sẽ trở nên sâu sắc hơn.
Lâm Tụng An muốn nắm tay cậu, nhưng cậu bất ngờ hất tay anh ra.
Cả hai đều sững lại.
Đàm Ninh biết mình lại làm sai rồi.
Lâm Tụng An đã tháo đồng hồ, bước tiếp theo là gì? Đập vỡ chú mèo sứ đó sao?
Khi thất vọng tích tụ đến tột cùng, nó sẽ biến thành sự thờ ơ. Đàm Ninh đã từng trải qua. Mười mấy năm trước, cậu ngồi trước cửa nhà ông ngoại, ngày nào cũng mong Việt Oánh đến đón mình, nhưng chờ đến khi mặt trời lặn cũng chẳng thấy bóng dáng đâu. Nhiều năm thất vọng chất chồng, sau này nghe tin mẹ tái hôn sinh con, trong lòng Đàm Ninh cũng không chút gợn sóng.
Việt Oánh đối với cậu như thế nào, cậu lại trút hết lên người Lâm Tụng An.
Làm sao trên đời lại có người xấu xa như cậu được chứ?
Thế nhưng Lâm Tụng An lại ôm chầm lấy cậu vào lòng, một cái ôm rất ấm áp. Má cậu áp vào vai anh, một tay anh ôm chặt eo cậu, tay kia nhẹ nhàng xoa lưng cho cậu.
Một cái ôm mà Đàm Ninh thực sự rất cần.
Đàm Ninh càng vùng vẫy, Lâm Tụng An càng ôm chặt.
Cuối cùng Đàm Ninh kiệt sức, bị anh bế ngang vào phòng ngủ.
Đàm Ninh được xem là khá cao trong số các beta, vậy mà lúc này lại được Lâm Tụng An ôm trọn dễ dàng. Anh ôm cậu từ phía sau, Đàm Ninh mệt đến mức thiếp ngủ đi.
Nửa đêm, Lâm Tụng An muốn đo nhiệt độ xem cậu đã hạ sốt chưa.
Vừa buông tay ra, Đàm Ninh liền trở mình ngay lập tức, trong giấc mơ vẫn vô thức tìm hơi ấm từ cơ thể Lâm Tụng An. Lâm Tụng An lập tức nằm xuống, không dám rời đi, chỉ dám áp trán mình lên trán cậu, để đo thử nhiệt độ đã giảm nhiều, không còn nóng như tối qua nữa.
Đàm Ninh trong cơn mơ màng đã bật khóc.
Cậu mở mắt, nhưng ánh mắt vẫn lơ đãng. Cậu nắm lấy cánh tay Lâm Tụng An rồi cắn, cắn vào cánh tay anh.
Lâm Tụng An ghé sát mới nghe rõ tiếng lầm bầm của Đàm Ninh:
“Sao lại không đeo đồng hồ? Chiếc em tặng đó, không được tháo ra. Không đeo thì không được đeo bất cứ thứ gì nữa, vĩnh viễn không được đeo nữa…”
Lâm Tụng An bật cười, lấy từ tủ đầu giường chiếc đồng hồ mặt xanh mà sáng nay anh đã quên đeo, đeo lại ngay trước mặt Đàm Ninh.
“Vậy được chưa?”
Ánh mắt Đàm Ninh ngây dại, rồi gật đầu.
“Từ giờ anh sẽ không quên nữa đâu, Ninh Ninh cứ yên tâm.”
Lâm Tụng An vỗ nhẹ lưng cậu, dỗ dành cậu ngủ tiếp. Một lúc sau, Đàm Ninh hoàn toàn tỉnh táo. Ban đầu hơi ngơ ngác, ngồi nhìn Lâm Tụng An đờ đẫn mấy chục giây.
Lâm Tụng An cúi đầu hôn cậu, cắn nhẹ vào má cậu, Đàm Ninh vẫn còn ngơ ngác.
Lâm Tụng An nhận ra Đàm Ninh muốn xin lỗi, nhưng con mèo nhỏ bướng bỉnh này không biết phải mở lời thế nào.
Anh lấy nhiệt kế điện tử đo thân nhiệt cho cậu, thấy cậu đã hạ sốt mới thở phào nhẹ nhõm. Sau đó anh dựa vào đầu giường, cố nhịn cười nhìn Đàm Ninh.
Anh rất tò mò xem Đàm Ninh sẽ làm gì.
Đàm Ninh do dự lâu như cả một thế kỷ.
Rất lâu sau, cuối cùng cậu cũng cử động. Cậu dịch người lại gần Lâm Tụng An một chút, thấy Lâm Tụng An không chủ động ôm mình, lại dịch thêm một chút nữa, rồi nghiêng nửa người, tránh ánh mắt nóng bỏng của Lâm Tụng An, mặt vẫn lạnh như băng, rầm một cái ngã thẳng vào lòng anh.
Cậu chủ động ôm eo Lâm Tụng An, bắt chước anh, cọ má vào hõm cổ của anh.
Trái tim Lâm Tụng An như tan chảy, vừa nhịn cười vừa hỏi: “Đàm Tiểu Miêu, đây là cách em xin lỗi sao? Không chân thành gì cả, chẳng nói được một lời nào sao?”
Đàm Ninh lần đầu làm chuyện như vậy, như thể bị xúc phạm sâu sắc, giọng cứng ngắc: “Không phải xin lỗi.”
“Ồ? Vậy là gì?”
“Truyền virus cho anh.”
Lâm Tụng An sững lại hai giây, rồi bật cười thành tiếng.
Anh kéo chăn trùm lên cả hai người, đung đưa cậu, ghé vào tai cậu trêu chọc: “Mèo con thật độc ác, sao lại có con mèo độc ác thế này chứ? Phải trừng phạt mới được.”
Đàm Ninh ngẩng đầu lên, Lâm Tụng An liền cúi xuống hôn môi cậu, cắn nhẹ đầu lưỡi một cái.
Lại một lúc lâu sau, cơn buồn ngủ kéo đến, Lâm Tụng An chuẩn bị tắt đèn để ngủ. Vừa xoay người thì nghe thấy Đàm Ninh trong lòng anh khẽ nói: “Lâm Tụng An, em cho anh thời gian, anh cũng cho em thêm một chút kiên nhẫn nữa, được không?”