Không Làm Pháo Hôi Lụy Tình
Chương 70: Em trai lần đầu gặp người yêu của anh
Không Làm Pháo Hôi Lụy Tình thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tạ Nguyễn giật mình, quay đầu lại.
Ánh đèn cảm ứng trong hành lang bật sáng, soi rõ hình bóng cậu em trai đứng trên bậc thang, đôi mắt tròn xoe chằm chằm nhìn hai người. Cậu há hốc mồm, vẻ mặt ngạc nhiên đến mức tưởng như đếm được từng chiếc răng.
Hai anh em nhìn nhau, im lặng không nói lời nào.
Trong bầu không khí tĩnh mịch, cuối cùng Tạ Nguyễn cũng trấn tĩnh lại, cố tỏ ra nghiêm nghị như một người anh:
"Muộn thế này, xuống đây làm gì?"
Hạ Thần vẫn còn đang choáng váng.
Ở cái tuổi này, dù không nói to nhưng cũng không quá nhỏ. Giờ mạng xã hội phát triển mạnh, người lớn tưởng có thể giấu giếm trẻ con, nhưng kỳ thực, những gì chúng cần biết đều đã nắm rõ.
Chưa nói chuyện xa xôi, ngay trong lớp của Hạ Thần cũng đã có không ít tin đồn về chuyện hẹn hò.
Nhưng...
Hạ Thần nuốt một ngụm nước bọt.
Đó đều là chuyện nam nữ, chưa bao giờ nghe nói hai nam sinh lại có thể thân mật như vậy.
Cảnh tượng vừa rồi thật sự khiến cậu bé choáng ngợp. Anh trai mình, người mà cậu luôn ngưỡng mộ, lại dám mạnh dạn kéo cổ áo người khác hôn!
Anh mình, đúng là người dũng cảm!
Trong khoảnh khắc đó, hình tượng anh trai trong lòng Hạ Thần trở nên vô cùng cao lớn.
Nhìn thấy em trai đứng ngây người, Tạ Nguyễn cảm thấy hối hận. Mình không nên nghe theo lời Bạc Tấn mà làm chuyện này ở nơi công cộng.
Cậu tự nhủ, chắc chắn lúc nãy không còn ai khác đi qua.
Nhưng cậu em trai này đúng là như con mèo, đi lại không hề gây tiếng động.
"Hạ Thần, nói chuyện."
Hạ Thần chỉ biết hôn là hành động của người yêu nhau, còn những ý nghĩa sâu xa hơn thì cậu chưa hiểu rõ. Khái niệm đồng tính luyến ái đối với cậu chỉ là điều mới lạ, chứ không hề có sự kỳ thị hay ác cảm như một số người lớn.
Bạc Tấn không xen vào, một tay đút túi, dựa vào tường, hứng thú quan sát hai anh em tương tác.
Bị anh trai nhắc nhở, Hạ Thần mới hoàn hồn, nhớ ra lý do mình xuống đây: "Mẹ bảo em xuống xem anh về chưa."
Tạ Nguyễn nghe vậy biết ngay em trai đang nói dối.
Mẹ của Hạ Thần rất yêu thương cậu bé, nhưng khu vực này không an toàn, giờ đã hơn mười giờ rồi mà lại bảo cậu bé xuống một mình thì không hợp lý. Chắc hẳn là Hạ Thần muốn xuống xem anh trai mình đang làm gì nên mới tự tìm cớ.
Thấy gương mặt bối rối của Hạ Thần, Tạ Nguyễn không nhịn được cười. Đứa em trai này từ nhỏ đã ương ngạnh, đến giờ vẫn vậy.
Cậu quay người nhận lấy cặp từ tay Bạc Tấn, nói: "Thế tôi lên trước đây, cậu về đi."
Bạc Tấn nhướng mày: "Chỉ thế thôi à?"
Không thì?
Tạ Nguyễn nhìn Bạc Tấn bằng ánh mắt như nhìn kẻ mặt người dạ thú, chẳng lẽ hắn muốn mình làm chuyện trước đó trước mặt đứa em trai?
Mọi ý nghĩ của Tạ Nguyễn đều hiển hiện trên mặt, Bạc Tấn khẽ gõ vào đầu cậu, cười khẽ: "Cậu nghĩ gì vậy?" Dù gì hắn cũng không đến nỗi không biết xấu hổ như vậy.
"Ý tôi là..." Bạc Tấn cúi người lại gần tai Tạ Nguyễn, thì thầm cười nhẹ: "Đã gặp em vợ rồi mà không giới thiệu sao?"
Biến em vợ cái khỉ gì chứ!
Tạ Nguyễn tức không thể đấm chết cái người ăn nói không biết kiêng nể này, làm một động tác "còn không ngoan ngoãn là tôi giết cậu đấy", không tình nguyện vẫy tay với Hạ Thần: "Đây là Bạc Tấn, em gọi là anh Bạc đi, xuống chào hỏi một tiếng."
Hạ Thần từ nãy đến giờ đã rất tò mò về người này, nghe Tạ Nguyễn giới thiệu liền chạy xuống, gọi một tiếng "Anh Bạc."
Bạc Tấn xoa đầu cậu bé, lấy kẹo bạc hà trong túi ra đưa cho cậu bé: "Lần này không mang quà cho em, lần sau dẫn em đi chơi sẽ đưa bù."
Mắt Hạ Thần sáng rỡ lên, thiện cảm của cậu bé với Bạc Tấn tăng vọt.
Quà gì đó không quan trọng, quan trọng là dẫn ra ngoài chơi!
Hạ Thần từ lâu đã mong được đi chơi cùng anh trai. Anh của nhóc vừa cao lại còn đẹp trai, đi chung đặc biệt ngầu, đáng tiếc là Tạ Nguyễn không có chút gì với cậu nhóc.
Trăm ngàn lần không nghĩ tới anh trai yêu sớm lại có lợi như vậy!
Hạ Thần lén lút nhìn Tạ Nguyễn, xác nhận lại: "Thật không anh?"
Tính hắn lúc gây chuyện cho mình, nghĩ trẻ con dễ chăm sóc lắm hả.
Nào là đói, khát, mệt, phiền phức chết đi được.
Tạ Nhàn liếc mắt nhìn Bạc Tấn, vẻ mặt không mấy tình nguyện: "Được rồi, ai hứa thì người đó lo."
"Dạ!" Hạ Thần vui vẻ nhảy lên.
"Ừ." Bạc Tấn chỉnh lại cổ áo, nhìn Tạ Nhàn đầy ẩn ý: "Một đứa nhỏ cũng vậy, mà hai đứa nhỏ cũng vậy."
Tạ Nguyễn sững sờ, mặt đỏ bừng.
Bạc Tấn cười: "Vừa hay Chủ nhật có một buổi tiệc nhỏ, cậu dẫn em trai đến đi."
Tạ Nguyễn có chút do dự, bởi vì thái độ của Hạ Kim Khánh nên cậu đối với Hạ Thần là kiểu không liên quan thì không quan tâm. Để tránh cho cái chứng ảo tưởng bị hại của Hạ Kim Khánh phát tác, nghĩ cậu muốn hại con ông ta.
Nhưng nhìn thấy ánh mắt mong đợi của Hạ Thần, Tạ Nguyễn đành thở dài đồng ý: "Được rồi, chỉ một lần này thôi." Nếu Hạ Kim Khánh kiếm chuyện thì không có lần sau.
Hạ Thần lập tức vui vẻ thiếu chút nữa là nhảy dựng lên.
"Tôi đi đây," Sau khi làm quen với em vợ, Bạc Tấn cũng cảm thấy hài lòng, lén lút móc ngón tay với Tạ Nguyễn khi Hạ Thần không nhìn thấy, "Cậu lên trước đi."
Hạ Thần còn ở bên cạnh, lại bị kích thích như vậy, Tạ Nguyễn cảm thấy miệng khô lưỡi khô tim đập thình thịch. Cậu khẽ chạm vào ngón tay của Bạc Tấn: "Về nhà nhớ nhắn tin cho tôi."
"Được."
Nhìn bóng dáng Bạc Tấn khuất dần trong màn đêm, Tạ Nguyễn dẫn Hạ Thần lên lầu, vừa đi vừa suy nghĩ xem nên giải thích với em trai về chuyện vừa xảy ra như thế nào.
Cậu không sợ Hạ Thần đi nói bậy, Tạ Nguyễn cũng không sợ người ta biết, nếu làm mà sợ người khác biết thì đã không làm.
Nhưng cậu cũng không muốn oang oang ra cho người ngoài biết, có khi lại trở thành tin nóng cho người ta bàn tán.
Trước khi Tạ Nhàn kịp nghĩ ra cách giải thích, Hạ Thần đã lên tiếng trước: "Anh, em sẽ không nói cho ba mẹ đâu."
Cậu bé đã xem nhiều tin tức trên mạng, biết học sinh cấp ba yêu sớm sẽ bị người lớn cấm cản.
Cậu bé đã xem không ít tin tức, học sinh cấp ba yêu sớm bị phát hiện sẽ rất thảm. Huống chi không nói tương đương với việc có thể chơi với anh trai, phải giữ bí mật! Nhất định phải giữ bí mật!"
Tạ Nguyễn không ngờ thằng nhóc lại nói như vậy, không kịp lấy tâm lý trước: "Hả?"
Hạ Thần lại cho rằng Tạ Nguyễn không tin mình, nắm chặt tay nói lớn: "Thật đó, anh cứ yên tâm. Nếu ba mẹ hỏi em cũng sẽ không nói."
"Biết rồi," Tạ Nguyễn xoa đầu cậu bé, "Đừng có nói to như vậy."
Hạ Thần lẩm bẩm: "Em chỉ sợ anh không tin thôi."
"Tin, anh tin được chưa."
Thời gian trôi qua nhanh chóng, rất nhanh đã đến cuối tuần.
Tạ Nguyễn bảo Bạc Tấn tới nhà hàng với mọi người, còn mình thì về nhà đón Hạ Thần.
"Tinh Tinh, con nhớ trông chừng Hạ Thần kỹ nhé." Trần Vi nhắc nhở con trai lớn, bà là người dù đã dặn nhưng không yên tâm. Lại dặn thêm mấy lần, Tạ Nguyễn nghe riết cũng thấy khó chịu.
Hạ Thần thấy anh trai nhăn mày là biết không tốt rồi, sợ anh trai đổi ý nên vội vàng nói: "Mẹ, mẹ có thể đừng nói nữa được không?"
Tình mẫu tử của Trần Vi bị nghẹn lại trong cổ họng, mặt bà tái mét.
Hạ Thần không quan tâm vẻ mặt của mẹ mình như thế nào, trực tiếp kéo Tạ Nguyễn đi vào thang máy. Mệt đến đỏ mặt cũng không chịu dừng lại, như thể ở phía sau lưng có thú dữ: "Anh ơi, đi nhanh đi, đi nhanh đi."
Trần Vi ở phía sau mặt càng tối hơn.
Khi Tạ Nguyễn dẫn Hạ Thần đến nhà hàng, thì mọi người cùng đã đến nơi. Một số bạn học cảm thấy buồn chán thì lấy điện thoại ra chơi game.
Trong phòng tràn ngập hiệu ứng âm thanh của trò chơi, Tạ Nguyễn còn tưởng rằng mình bước vào quán cà phê internet.
"Đây nè." Tôn Hạo Tường để điện thoại xuống, đẩy đứa nhỏ bên cạnh về phía trước: "Đây là em trai tôi, Tôn Hạo Diểu. Anh Bạc sợ thằng nhóc em cậu chán nên bảo tôi dẫn nó đến đây."
"Xin chào Hạo Diểu, anh là Tạ Nguyễn."
Cậu bé Tôn Hạo Diểu không chỉ có ngoại hình giống anh trai mình, là một cậu nhóc mập mạp chắc nịch, mà tính cách cũng giống. Cậu bé cất giọng nói to rõ: "Anh Tạ Nguyễn!" rồi vui vẻ chạy đến tìm Hạ Thần chơi.
Tạ Nguyễn quan sát một lúc, thấy hai đứa nhỏ chơi rất vui vẻ nên không để ý nữa, để bọn nhỏ tự chơi với nhau.
Tạ Nguyễn tìm chỗ ngồi cạnh Bạc Tấn: "Đã gọi món chưa?"
"Ừ," Bạc Tấn nhìn đồng hồ, có lẽ một lúc nữa mới mang lên, "Yên tâm, không cay đâu."
Hai đứa nhỏ chơi đùa rất vui vẻ, Tạ Nguyễn và Bạc Tấn yên tâm trò chuyện.
Tạ Nguyễn gật đầu, đang định nói thêm gì đó, thì giọng nói trêu trọc của Tôn Hạo Tường vang lên: "Hai người thì thầm cái gì đó, nói to lên cho tụi tao nghe với."
Tống Tinh Hà cũng gật đầu đồng ý, dùng đũa gõ vào chén, "Đúng rồi, nói tụi tao nghe đi."
Hai người bọn họ từ khi biết nhau đã nói chuyện rất hợp chơi đến bây giờ.
Tạ Nguyễn theo phản xạ liếc nhìn Hạ Thần và Tôn Hạo Diểu đang ngồi xì xào ở góc phòng, thấy hai đứa nhỏ không để ý đến mình thì mới yên tâm.
Cậu nhướng mắt nhìn sang, hừ một tiếng: "Có chút tinh tế nào không vậy, chuyện này là thứ mấy người có thể nghe sao."
Trừ Bạc Tấn ra, cậu không sợ ai trêu chọc cả.
Ngay lập tức, cả căn phòng càng ồn ào hơn.
"Ôi chao, Tạ Nguyễn quả nhiên khác trước rồi!"
"Cặp đôi huyền thoại phải cỡ này."
Tôn Hạo Tường, Hạ Minh Kiệt và Phan Vũ đều rất tò mò không biết Bạc Tấn đã tán đổ Tạ Nguyễn bằng cách nào. Trong học kỳ vừa rồi không có một chút dấu hiệu nào về việc Tạ Nguyễn đồng ý vậy mà sau một kỳ nghỉ đã thay đổi hoàn toàn. Nên bọn kéo Tạ Nguyễn hỏi han.
Bạc Tấn vốn dĩ muốn khoe khoang một chút, giờ lại càng có cơ hội, liền bắt đầu kể lại câu chuyện tình yêu của mình.
Tống Tinh Hà kéo tay Tạ Nguyễn: "Hay lắm bạn ơi, ngay cả Bạc Thần cũng hốt về tay được, đúng là cậu mà!"
Cậu ta giơ ngón tay cái với Tạ Nguyễn: "Nói đi, hai người đã tiến triển đến mức nào rồi? Hôn nhau chưa? Học thần hôn có giỏi không?"
Tạ Nguyễn mặt không biểu cảm nhìn cậu ta: "Cậu tò mò lắm à?"
"Tất nhiên rồi!" Tống Tinh Hà lén nhìn Bạc Tấn, ánh mắt đầy ngưỡng mộ, "Đó là Bạc Thần đấy!"
Tạ Nguyễn nhấp một ngụm trà, mỉm cười: "Vậy thì cậu đi hỏi cậu ta đi."
Tống Tinh Hà ngây người: "Cậu nghĩ tôi dám hả?"
Tạ Nguyễn: "Tôi cũng không có tò mò chuyện đó."
Tống Tinh Hà: "..."
Tống Tinh Hà cười nhạt: "Đúng là không ngờ nha, không ngờ cậu lại giỏi ăn nói như vậy, chắc là đã luyện tập riêng với Bạc Thần nhiều lắm đúng không."
"Ặc..." Tạ Nguyễn bị sặc trà, ho sặc sụa.
Thật ra... những gì Tống Tinh Hà nói cũng không sai, gần đây hai người họ luyện tập rất nhiều...
"Cậu --"
"Anh trai tớ dám dùng điện thoại trong giờ học!"
Giọng nói của Tôn Hạo Diểu ngắt lời cậu.
Tạ Nguyễn: "???"
Tạ Nguyễn và Tống Tinh Hà nhìn nhau, vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy?
"Không sao đâu," Bạc Tấn có chút khát, cũng lười lấy ly, trực tiếp lấy cái ly của Tạ Nguyễn uống một ngụm trà, rồi lười biếng nói: "Trẻ con cãi nhau thôi, lát nữa là hết."
"Ò." Tạ Nguyễn tin lời Bạc Tấn, lòng cũng yên tâm hơn.
Nhưng cậu đã đánh giá thấp sự cạnh tranh giữa hai đứa trẻ này.
Một đứa cuồng anh trai như Hạ Thần sao có thể để anh trai mình thua anh trai của người khác.
Cậu bé lập tức phản bác: "Anh trai tớ có thể đánh ba người một lúc!"
Tôn Hạo Diểu cũng không chịu thua, vắt óc suy nghĩ những thành tích to lớn của anh trai mình,: "Anh tớ đã từng trộm rượu của ba!"
Tôn Hạo Tường cũng không hề tức giận khi bị em trai tố cáo, cậu ta cười ha ha uống coca: "Ba tao có nguyên một hầm rượu, trộm một hai chai thì ba cũng không biết."
Hạ Thần không chịu thua: "Anh tớ đã từng nhảy bungee!"
Tôn Hạo Diểu tiếp tục: "Anh trai tớ dám bắt rắn đó!"
Hạ Thần suy nghĩ một lúc, cảm thấy đối thủ của mình khá mạnh, chuyện bình thường không thể áp đảo được.
Dù sao ở đây cũng không có ba mẹ, cái đầu nhỏ thông minh của Hạ Thần hoạt động, sau đó ——
"Anh tớ đã từng hôn anh Bạc!"
Điện thoại của Tống Tinh Hà rơi bộp xuống đất.
Kính của Phan Vũ được đẩy lên trán.
Hạ Minh Kiệt thì đập đầu vào bàn.
Sợ nhất là bầu không khí đột ngột trở nên im lặng.
Sợ nhất là những lời bất chợt của trẻ con.
Trong không khí im lặng một cách không thể diễn tả được, đứa nhỏ Tôn Hạo Diểu nắm chặt tay, hét lên: "Anh tớ cũng dám!"
"Phụt!" Tôn Hạo Tường phun hết coca-cola ra ngoài, suýt nữa bị sặc chết.
Cậu ta nhìn chằm chằm vào ánh mắt giết người của Bạc Tấn, sợ hãi đến mức run rẩy: "Tao... tao không dám!"