Chương 25: Khoảnh khắc đắc ý (1)

Không Lối Thoát - Xuân Sắt

Chương 25: Khoảnh khắc đắc ý (1)

Không Lối Thoát - Xuân Sắt thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ông trời khéo sắp đặt, sáng ấy mặt trời đã lên cao, cuối thu mát mẻ, gió nhẹ mang theo hương thơm, phảng phất vị ngọt lành của mùa quả chín.
Tống Thanh Thư tỉnh dậy từ rất sớm, ôm chặt Tư Nam không chịu rời giường, cứ thế thoải mái cọ xát vào người nàng, bàn tay mải miết vuốt ve từng tấc da thịt mềm mại của nàng.
Tư Nam hôm nay hiếm khi không tỏ vẻ lạnh nhạt, thậm chí dù chỉ một chút thiếu kiên nhẫn cũng không biểu lộ, chỉ nhàn nhạt nói: “Đến lúc phải dậy rồi, chần chừ thêm nữa e rằng sẽ muộn giờ vào cung, làm tổn hại thanh danh Đoan Vương cũng chẳng hay ho gì.”
Tống Thanh Thư lại ôm lấy nàng không buông, giọng điệu như đang làm nũng: “Nặc Nặc, cùng ta vào cung một lần đi.”
Căn nhà trống trải, để nàng ở lại một mình, lỡ như nàng không vui, biết làm sao cho phải?
Tim Tư Nam khẽ rung động, song nàng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, lôi kéo hắn ngồi dậy, tiện tay nhận lấy mãng phục Yến Yến mang đến, khoác lên vai hắn.
Nàng mỉm cười khuyên giải, trong mắt ánh lên vẻ dịu dàng: “Dạ yến Trung thu trong cung, mỗi năm chỉ một lần. Vả lại chàng bắt buộc phải tham dự, nếu không đi, Thái hậu chắc chắn sẽ không vui lòng.”
Tống Thanh Thư thấy nàng tự tay cầm lấy trâm cài đầu, nhẹ đè vai mình mà chỉnh sửa, liền vô thức ngồi xuống, để mặc nàng búi tóc, buộc đai, cài mũ ngọc, khóe môi nàng khẽ cong lên như nụ hoa hàm tiếu.
Tâm tư bao năm bỏ hoang của hắn bỗng tràn đầy ấm áp, trong mắt hắn, Nặc Nặc thoáng chốc như hiền thê dịu dàng, khiến một thân cương nghị của hắn bị tình ý mềm mại quấn chặt không buông.
Nhưng cũng thoáng thấy có gì đó bất thường, hắn hơi cúi xuống, khẽ chạm môi bên nàng, nhẹ nhàng khẽ hôn, giọng nói dịu dàng nhưng hơi nghẹn ngào: “Nặc Nặc, hôm nay… dường như nàng có chỗ không giống thường ngày.”
Tư Nam chỉ cảm thấy trong lòng bị thắt chặt, sự tu dưỡng hiện tại vẫn chưa đủ vững vàng, đành nuốt xuống sự kinh hoảng, miễn cưỡng nở nụ cười: “Có gì khác biệt đâu.”
Nói rồi, nàng nhấc vạt áo lên, liếc hắn một cái: “Nếu Đoan Vương không muốn ta giúp mặc xiêm y, vậy thì ta không hầu hạ nữa là được.”
Tống Thanh Thư thấy nàng mỉm cười mềm mại, khóe mắt mang ý tình tứ, giọng điệu giận dỗi mà lại ngọt ngào như mật đường, chỉ cảm giác trong lòng mềm nhũn, tựa có một chỗ trong lòng được lấp đầy bởi sự dịu dàng.
Hắn khẽ siết lấy tay nàng, môi khẽ mấp máy như muốn nói điều gì, rồi lại nuốt xuống, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng nói một câu đơn giản: “Được, ở nhà đợi ta.”
“Ừm.”
Tư Nam nhẹ nhàng thở ra một hơi sâu, dùng xong bữa sáng liền tiễn hắn ra tận cổng sân, còn cố ý dặn dò một tiếng: “Phúc Tử, phải theo sát Vương gia, chớ để ngài uống quá nhiều rượu.”
Nàng tự hiểu rõ ràng, Phúc Tử đầu óc linh hoạt, nếu ở lại trong viện, e rằng khó mà qua mắt được hắn. Huống hồ tối nay Tống Thanh Thư chắc chắn phải dự yến, rượu xã giao không thể tránh.
Phúc Tử thoáng nhìn chủ tử, thấy Vương gia khẽ gật đầu, trong lòng mừng như trẩy hội. Hắn ta vốn không quen canh gác mãi ở nơi tiểu viện vắng vẻ này, làm gã sai vặt lâu ngày thật sự đã có dáng vẻ của một gã sai vặt.
“Cô nương cứ yên tâm.” Trong giọng nói không khỏi mang theo mấy phần kính trọng, cô nương này xem ra càng ngày càng được Vương gia sủng ái.
Tư Nam đứng ở cổng sân một hồi lâu, nhìn xa xa, dáng vẻ ngơ ngẩn như phụ nhân đưa tiễn chồng đi xa.
Sau khi trở về sân, nàng ngủ một giấc nướng ngon lành, mãi đến lúc trời chiều ngả bóng. Thức dậy rồi, liền sai Yến Yến bày tiệc, lại gọi cả gánh hát Bách Diễm Lâu đến mua vui, thêm phần hứng khởi.
Thái độ nàng khác hẳn ngày thường, khiến Yến Yến cùng Cẩm Sắt không khỏi nảy sinh nghi ngờ.
Yến Yến theo hầu nàng lâu ngày, cuối cùng không nhịn được lên tiếng: “Cô nương, trước kia dù Vương gia bày yến ngài cũng chẳng mấy vui lòng, hôm nay vì sao lại hứng khởi như vậy?”
Tư Nam không đáp, chỉ ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn đang từ từ nhô ra khỏi mái hiên. Kỳ thực, trăng đêm mười lăm vẫn kém vẹn tròn đêm mười sáu, nhưng từ ngàn xưa đến nay, con người đã gửi gắm biết bao tâm tư vào ngày rằm, coi ánh trăng viên mãn là biểu tượng đoàn viên.
Cẩm Sắt bên cạnh vẫn còn mơ hồ chưa hiểu, chỉ Yến Yến đã đoán được đôi phần. Nàng ấy tuy đến sau, nhưng khi Tư Nam mới bị đưa vào tiểu viện, nàng ấy đã có mặt ở đây rồi.
Yến Yến âm thầm kéo tay Cẩm Sắt, khẽ lắc đầu ý muốn nói đừng hỏi thêm: “Cô nương hẳn là nhớ nhà,” nàng ấy thấp giọng nói, “dù sao cũng đã ở nơi này lâu ngày, Vương gia còn chẳng biết cô nương có người thân hay không.”
Tư Nam sai người bày một bàn tiệc giữa sân, lại dọn thêm một bàn ngay trước sân vườn.
“Nào, đêm nay ta tâm trạng vui vẻ. Các ngươi cứ việc ăn uống cho thỏa,” nàng nói, thấy hộ vệ do dự bèn bảo mang ra một vò rượu lớn, “Vương gia đã chấp thuận, các ngươi cứ yên tâm. Không uống cũng được, ăn là chính.”
Đám hộ vệ nhìn nhau, rồi theo thói quen cùng ngồi xuống. Thấy cô nương ngồi giữa bàn lớn ung dung ăn uống, lại còn chỉ từng món nói rõ cách nấu, xuất xứ, ai nấy dần thả lỏng.
Gánh hát và phường xiếc ảo thuật cũng được mời góp vui, tiếng nhạc tiếng reo hòa vào khói rượu giữa đêm thu, một lúc sau hai bàn đã dần dần náo nhiệt, ý vui càng thêm đậm. Tuy vậy, vì còn nhớ lời của Vương gia, mỗi người chỉ dám chạm môi ba chén.
Tư Nam ăn liền hai chén cơm, một bát canh vịt hầm, còn ăn thêm không ít hoa quả sấy khô cùng mứt trái cây. Một vò rượu ấm trôi xuống, men say đã phủ mờ đôi mắt, trời đất cũng trở nên chao đảo.
Nàng lôi kéo Yến Yến, lưỡi đã líu lại: “Đi thôi… ăn nhiều quá… lại béo… ngươi theo ta chạy một vòng… chạy xong là ngủ… ai cũng không được quấy rầy…”
Cẩm Sắt vẫn còn tỉnh táo, vội vàng níu lấy nàng khuyên nhủ: “Cô nương, đừng chạy lúc đêm khuya, thà rằng rửa mặt rồi nghỉ ngơi, nếu Vương gia trở về e rằng sẽ trách phạt.”
Tư Nam lập tức vỗ mạnh lên bàn, gương mặt đỏ ửng như quả đào, hừ nhẹ một tiếng: “Hắn mà dám…”
Lời còn chưa dứt, nàng đã ngơ ngác bị Cẩm Sắt kéo đi.
Rửa mặt súc miệng xong, trong viện người cũng dần tản hết: kẻ vào bếp, người thì vào nhà xí, lại có vài kẻ vẫn còn tiếp tục uống rượu. Tư Nam hai mắt sáng rõ, nằm im trên giường lẳng lặng chờ đợi thời cơ.
Quả nhiên, đến lúc đổi ca, động tĩnh của đám hộ vệ bắt đầu lớn dần.
Tư Nam khẽ nhấc chăn, lấy ra bọc nhỏ đã chuẩn bị từ sáng, nhét vào trong áo ngực. Lại cuộn gối đầu nhét sâu dưới đệm chăn, tạo thành dáng người nằm ngủ.
“Mau lên, ra ngoài chạy mấy vòng! Kẻ nào béo thành heo, đừng trách ta không kéo giúp!”
Vừa chạy vừa la hét làm trò, nàng cố ý khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía mình. Đám hộ vệ vốn đã quen với chuyện “cô nương mỗi đêm đi chạy bộ”, lại thêm rượu vào người, nên sự cảnh giác giảm hẳn so với thường ngày.
Chạy được vài vòng, nàng cố tình thở hổn hển: “Ai nha, mệt chết đi được rồi… về ngủ thôi… Yến Yến, mau mang rượu tới, ta còn muốn uống…”
Tư Nam loạng choạng lao về phía phòng ngủ, cố ý làm trò để cho đám hộ vệ nhìn theo tới tận cửa. Bất chợt nàng khựng lại, ánh mắt đảo một vòng liền trông thấy Yến Yến đã say ngủ trên giường bạt bộ, tối nay bị nàng ấy chuốc cho không ít rượu; còn Cẩm Sắt cũng đã sớm lui về gian phòng của mình nghỉ ngơi.
Tư Nam khom người xuống, những dây leo cùng đám lá rậm rạp mà nàng công phu vun trồng từ đầu xuân năm ngoái giờ đã phát huy tác dụng, trở thành lớp che chắn tự nhiên, dẫn lối nàng luồn mình về phía hồ sen.
Tiếng nước từ ống cống ngầm róc rách truyền đến tai, trong gió đêm phảng phất hương sen và mùi cỏ ẩm. Tư Nam ẩn mình bên bờ hồ, cẩn thận quan sát bốn phía, xác định không có ai theo dõi, mới chậm rãi thở ra một hơi, rồi lặng lẽ lội xuống hồ. Nước hơi lạnh ngấm dần qua lớp vải, bùn đất dưới chân mang chút mùi tanh ngai ngái xộc lên cánh mũi.
Đêm lạnh như nước, ánh trăng như ngọc.
Trong phủ tĩnh mịch không một tiếng động. Hồ sen mênh mang, ngập đầy lá rộng. Gió đêm khẽ lay, hoa lá lấp lánh trong ánh trăng, đẹp đến ngỡ như mộng cảnh.
Tư Nam khó nhọc bò trong đường cống ngầm tối om. May là tuy nàng ăn nhiều, nhưng thân thể vẫn gọn gàng, miễn cưỡng có thể luồn qua. Thế nhưng tình thế cũng chẳng hẳn dễ chịu, nơi tối sâu ẩm thấp, thỉnh thoảng vang lên tiếng ếch xanh nhảy qua, lại có vài loài sâu nhỏ bò qua da thịt khiến người nàng tê rần rật.
Nàng đã tính toán trong lòng vô số lần, tưởng rằng đến lúc này hẳn sẽ rất bình tĩnh. Song giây phút thực sự đối mặt với sinh tử, tay chân vẫn không khỏi mềm nhũn.
Trong tiểu viện, sau khi Cẩm Sắt hoàn thành xong việc của mình, lại sai người nấu canh giải rượu mang đến phòng cô nương. Vén rèm vào nhìn, chỉ thấy Yến Yến đã ngủ say. Nàng ta lại nhẹ nhàng vén mành lên nhìn vào trong phòng, nương theo ánh trăng chiếu vào mà thấy trên giường còn nhô lên một hình khối, nghĩ đêm nay hai người đều uống không ít, mà cô nương sau khi rời giường vốn có tính khí không dễ chịu, nàng ta do dự một thoáng rồi đặt bát canh giải rượu xuống bàn, quay về phòng nghỉ ngơi.
Tư Nam hoàn toàn không biết gì về điều ấy, vẫn đang chật vật bò trong lòng đất lạnh lẽo. Tim đập thình thịch, nàng âm thầm tính thời gian, may mà nơi này vắng vẻ khuất bóng, ban ngày chỉ thỉnh thoảng có kẻ nhàn rỗi ghé qua ngắm cảnh, đêm xuống dường như không ai bén mảng đến.
Đường cống ngầm dẫu đã được nàng ngầm tác động để nới rộng, song cũng chỉ vừa đủ cho một người chui lọt, muốn xoay người cũng khó. Bùn đá sắc nhọn nhiều vô kể, quần áo bị cắt rách từng mảng, trên cánh tay đã chi chít vệt đỏ, thậm chí có chỗ da thịt bị cứa rách, rớm máu.
Tư Nam vốn định nâng người tạm nghỉ một chút, bởi từ nãy đến giờ chỉ dựa khuỷu tay mà cố gắng tiến lên, không biết đã bị vật nhọn nào rạch qua, cơn đau dữ dội truyền đến khiến nàng khẳng định nơi ấy đã tứa máu.
Vừa mới chống tay định ngồi dậy, bả vai phía sau liền bị một vật sắc nhọn hung hăng đâm sượt qua, nàng không kìm được tiếng kêu nghẹn ngào, chỉ đành lập tức úp người xuống bùn lạnh, máu từ sau lưng tuôn ra như suối nóng bỏng.
Nàng cảm nhận được dòng máu ấm áp từ lưng thấm ướt ra phía trước ngực, nhưng không dám động đậy thêm một chút nào, chỉ có thể nghiến chặt răng, chịu đựng đau đớn mà từng tấc từng tấc bò về phía trước.
Nàng trời sinh tính kiên nhẫn, cơ hội này chờ đợi đã lâu, tuyệt đối không thể kinh động bất kỳ ai.
Lần này là cơ hội sống còn mà nàng đã cân nhắc suốt bao ngày, cũng nhẫn nhịn chờ đợi suốt bao tháng. Nàng không chịu nổi cú sốc “dồn sức ba năm, đổ sông đổ biển trong một khắc”.
Chậm lại một chút, chậm lại một chút… không thể hoảng loạn… Tư Nam, cứ từ từ thôi… chỉ cần thoát ra được là có thể sống.
Mồ hôi lạnh từng giọt lăn xuống trán, hòa cùng máu nóng nơi lưng bỏng rát như có búa lớn gõ mạnh. Tư Nam nghiến chặt khớp hàm, toàn thân căng cứng, không dám buông lỏng dù chỉ một hơi thở.
Ước chừng bò chừng một giờ đồng hồ, giữa đêm tối rốt cuộc lờ mờ xuất hiện một dải ánh sáng mỏng manh phía trước. Tư Nam không màng đau đớn, cố gắng dốc hết sức bò ra ngoài.
Trên mặt hồ, lá sen đong đưa nhè nhẹ trong gió đêm, ánh trăng như tơ phủ lên từng phiến xanh mượt, trời đất rộng mở, không khí cũng trở nên dễ thở hơn nhiều; ngay cả tiếng ếch xanh kêu cũng nghe ra vài phần đáng yêu.
Tư Nam ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn trắng như mâm ngọc trên không trung, khẽ cong khóe môi, nở một nụ cười méo mó khó coi tựa nụ cười của kẻ vừa từ âm phủ bò lên.
Đột nhiên, giữa bụi cỏ khẽ động, vang lên tiếng xào xạc như bước chân người. Tư Nam lập tức toàn thân cứng đờ như đá, tim như ngừng đập, nàng không ngờ bên ngoài hồ sen lại có người canh giữ hay tuần tra!
Tư Nam vội ẩn mình dưới một tầng lá sen rậm rạp, toàn thân như căng dây đàn, mắt chăm chú dõi theo nơi phát ra âm thanh, trái tim run rẩy như bị treo giữa không trung.
Nào ngờ, dưới ánh trăng sáng vằng vặc, một bóng dáng mập tròn trắng muốt lù lù tiến lại, chính là con Tiểu Bạch thân hình mập mạp, lỗ tai dựng thẳng tắp, đôi mắt tròn vo như chuông đồng mở to nhìn nàng chằm chằm.
Nỗi sợ hãi trong lòng thoáng chốc tan biến thành một tiếng cười khổ, quả tim tưởng chừng muốn nhảy ra ngoài kia, hóa ra lại bị một con chó nhà của mình hù dọa.
Tiểu Bạch nghiêng đầu, đôi mắt đen láy sáng ngời, ngây ngốc mà nhìn nàng, như thể đang hỏi: “Chủ nhân, người đang làm gì vậy?”
Tư Nam đang định xua nó đi xa một chút, tránh vướng chân vướng tay, thì bỗng nghe phía trước truyền đến tiếng người trò chuyện, âm thanh càng lúc càng gần, nghe ra là lính gác cổng vừa đổi phiên.
“Ai da, lại đến lượt chúng ta gác đêm, trung thu như thế này mà cũng chẳng được về nhà.”
“Đừng than vãn nữa, Vương gia thưởng không ít bạc rồi còn gì?”
“Ta chỉ nói cho hả giận thôi. Đi, đi tiểu xong rồi quay về ngay, suốt ngày canh giữ nơi vắng người, đến cả bóng quỷ cũng chẳng thấy…”
Nghe thấy lời đối thoại kia, toàn thân Tư Nam lạnh toát người, từng sợi lông tơ như dựng ngược. Nếu bị bọn họ nhìn thấy ở đây, đêm nay e là sống chết khó lường.
Nàng đưa mắt nhìn quanh, lá sen tuy dày nhưng không đủ che chắn. Cắn răng, nàng định nhịn đau lặn xuống bùn nước lần nữa để trốn mình, thì đột nhiên Tiểu Bạch hành động.
Chỉ thấy một mảng trắng vụt lên, Tiểu Bạch tung người lao ra, khiến hai tên hộ vệ kinh hãi kêu “úi” một tiếng. Tiểu Bạch nay đã trưởng thành, thân hình cao gần bằng nàng, tuy ít khi sủa bậy, song bộ dáng rắn chắc, lông trắng bóng mượt dưới ánh trăng khiến nó trông uy phong lẫm liệt, khí thế áp đảo người khác.
Tư Nam vốn chẳng hiểu rõ về loài chó, chỉ nhớ trước kia từng thấy qua trên mạng, suy đoán đây hẳn là giống hạ tư khuyển, loài chó săn cổ truyền từng tồn tại hơn ngàn năm trên đất Trung Hoa, nổi danh trung thành, biết bảo vệ chủ, năng lực vượt trội.
Quả nhiên, hai tên hộ vệ kia bị Tiểu Bạch hù dọa đến hồn xiêu phách lạc, vội vã vòng lối khác rời đi. Tư Nam khẽ thở phào, trong lòng âm thầm cảm kích, nhân tiện làm một động tác tay ra hiệu cho Tiểu Bạch quay lại.
Nàng rút từ ngực ra chiếc túi vải, lấy một bình sứ nhỏ, ngửa đầu uống cạn. Rượu mạnh như lửa ràn rạt cháy xuyên cổ họng, trút thẳng xuống dạ dày, khiến toàn thân tức khắc nóng bừng, khí huyết như được thổi bùng lên.
Quay người, nàng men theo bùn nước mà bơi về phía đối diện hồ sen. Giờ tạm thời nàng chưa dám lên bờ, e rằng trong phủ còn có người theo dõi. Cẩn trọng lúc này là sống, liều lĩnh là chết.
Đợi đến khi trăng đã treo ngang đầu cành liễu, phủ đã cách xa một đoạn đường dài, nước hồ cũng dần sâu hơn, Tư Nam mới âm thầm thở ra, nâng cánh tay lau mồ hôi trên trán, rồi nhẹ nhàng ngoảnh đầu lại —
Trong mắt chỉ còn một điểm sáng nhỏ bé từ nơi từng giam giữ nàng suốt gần hai năm trời. Cuối cùng, nàng đã thoát khỏi chiếc lồng son ấy.
Khóe mắt dần nhòe đi, lửa nóng bốc lên trong lồng ngực, nàng hít sâu một hơi, chậm rãi tiến về phía bờ xa. Nơi này nàng chẳng còn xa lạ, đi thêm nữa là đến Ngọc Đái Hà. Chỉ cần đến được đó, nàng liền có cơ hội sống.
Vừa quay đầu, nàng chợt thấy Tiểu Bạch âm thầm theo phía sau cách một khoảng xa. Nhưng lúc này nàng không còn tâm trí để để ý đến nó, từng khắc đều quý như tính mạng.
Nước hồ dù lạnh thấu xương, may mắn rượu mạnh còn đang phát huy tác dụng. Vết thương sau vai bỏng rát như lửa thiêu, đau buốt đến run rẩy toàn thân. Nàng không dám đưa tay dò xét, sợ rằng giống kẻ trong chuyện xưa, chỉ vì một chút đau mà buông xuôi giữa chừng, rồi vĩnh viễn không thể bò dậy nữa.
Toàn thân phủ đầy bùn lạnh, Tư Nam run rẩy đứng dậy, vươn vai, duỗi chân, khởi động gân cốt để làm nóng thân thể. Vừa rồi bò trong đường cống ngầm quá lâu, tứ chi đã cứng ngắc. Nhưng đến lúc này có thể chống đỡ được, nàng biết mình vẫn còn đủ sức để tiếp tục.
Kiếp trước, những năm cấp hai, nàng từng bị bắt tham gia chạy 3000m trong hội thao của trường, vòng quanh sân vận động không biết bao nhiêu lần. Tính tình nàng bướng bỉnh, đã tham gia liền cắn răng chạy đến đích, lồng ngực như bị nghẹt thở, suýt chút nữa gục ngã trên đường chạy. Về sau phải rất lâu mới hồi phục lại được.
Cũng chính từ lần ấy, nàng sinh ra ý chí quyết tâm, bắt đầu rèn luyện thân thể. Việc đầu tiên nàng tập chính là chạy bộ.
Trong lòng mang theo niềm tin, sức lực toàn thân như vô cùng vô tận, trái tim cũng chỉ còn một ý niệm duy nhất —
Chạy.
Liều chết mà chạy.
Nàng hít sâu một hơi, lập tức lao đi. Khó khăn nhất là đường cống ngầm đã vượt qua. Giờ ánh trăng treo cao giữa trời như ban ngày sáng tỏ. Nàng không biết liệu Tống Thanh Thư đã quay về hay chưa.
Trong nỗi sợ xen lẫn, trong lòng nàng lại trào lên một tia đắc ý: Cái tên khốn ấy chắc chắn không thể nào ngờ được, nàng lại thật sự dám chạy.
Nếu không có Ngọc Đái Hà, nàng tuyệt không dám mạo hiểm. Nhưng chỉ cần đến được đó, nàng liền có cơ hội sống.