Chương 9: Hồi phục

Không Lối Thoát - Xuân Sắt

Chương 9: Hồi phục

Không Lối Thoát - Xuân Sắt thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tư Nam nửa tỉnh nửa mơ, cả người như bị lửa thiêu đốt, ửng đỏ lên. Lông mày nàng nhíu chặt vì không thể chịu đựng thêm, đôi mắt mờ mịt khẽ hé mở, như bị che phủ bởi một tầng sương mờ lãng đãng, hơi nước lượn lờ, lại ánh lên tia dục vọng mong manh.
Tống Thanh Thư hài lòng khẽ cười, cúi xuống hôn nàng. Hắn thấy người trong lòng cuối cùng không còn cắn chặt môi, ánh mắt càng lúc càng thêm mờ mịt sương khói.
Hắn cố ý thả chậm động tác, ma sát triền miên, lẳng lặng nhìn đôi mắt từng cười rạng rỡ như ánh mặt trời của nàng đang dần dần bị bản chất của hắn lây nhiễm, tại nơi mành trướng chật hẹp này, cùng nhau chìm vào đáy biển dục vọng.
Phúc Tử đứng ngoài hành lang đã hồi lâu, nghe bên trong không còn tiếng chửi rủa hay đánh phá nữa, trong lòng cũng nhẹ nhõm thở phào.
Hắn ta thật sự không muốn nửa đêm còn phải xông vào dọn dẹp tàn cuộc. Cô nương này tính tình cứng cỏi, ngay cả đầu của Vương gia cũng từng bị nàng đánh toạc. Nay cuối cùng đã nghĩ thông suốt, nói vậy những ngày sau này hẳn sẽ dễ thở hơn nhiều, đám người bọn họ cũng khỏi phải theo hầu chịu khổ nữa. Nửa năm qua, hắn ta quả thật đã mệt đến kiệt sức.
Mãi đến khi ánh bình minh dần ló rạng, âm thanh trong phòng mới dần dần lắng xuống. Tống Thanh Thư đã hai ngày chưa chợp mắt, tuy hắn thân thể cường tráng như sắt, giờ phút này cũng đã thấm mệt, liền sai nha hoàn bưng nước vào lau người.
Yến Yến mang nước đi vào, thoáng thấy cô nương ẩn mình giữa mái tóc đen rối bù, gương mặt tái nhợt như tuyết nằm bất động giữa chăn gấm uyên ương đỏ rực, khiến người nhìn không khỏi rùng mình. Nàng ta vội vàng cúi đầu, bước mau ra ngoài.
Tư Nam nửa híp mắt, nhìn tua rèm giường trên đỉnh đầu hơi lay động. Toàn thân đẫm mồ hôi, nhưng nàng không muốn nhúc nhích, chỉ để mặc Tống Thanh Thư lau chùi thân thể mình.
Nàng không cách nào thoát khỏi.
Trong mơ hồ, nàng như lại thấy bàn tay bị cắt đứt gân kia, đầu ngón tay run lên khe khẽ, máu tươi tuôn trào…
Ngủ một mạch đến khi hoàng hôn, nàng mới tỉnh lại. Đảo mắt nhìn quanh, Tống Thanh Thư đã không còn ở đây. Hiện tại nàng cảm thấy thân thể càng thêm tệ, mỗi ngày đều mê man, chìm sâu vào giấc ngủ.
“Cô nương, ngài tỉnh rồi ạ?” Yến Yến nghe tiếng động liền vội vã đến hầu hạ.
Cả người Tư Nam đau nhức, đầu đau như muốn nứt. Lúc chống người ngồi dậy, nàng suýt nữa ngã lăn xuống.
“Ngươi ra ngoài đi, ta muốn ngồi một mình một lát.”
Yến Yến định nói rồi lại thôi, gương mặt tràn đầy thương cảm. Nhưng cô nương vốn không thích người khác ở gần hầu hạ, nàng ta chỉ đành lui ra.
Không biết Tống Thanh Thư rời đi khi nào, Tư Nam mệt đến không muốn mở miệng, tự nhiên cũng chẳng quan tâm hắn đi đâu.
Nàng nhất định phải nghĩ cách chạy trốn. Nơi này là địa ngục, nàng không thể chịu thêm dù chỉ một khắc.
Chỉ là thân thể hiện giờ quá tệ, nàng có chút hối hận vì bản thân đã để mình rơi vào tình trạng kiệt quệ thế này. Nếu hôm ấy có thể giữ được chút sức lực, biết đâu đã chạy thoát.
Nghĩ đến đây, Tư Nam vội vàng ra lệnh: “Giúp ta tìm một đại phu đến.”
Nghe vậy, Yến Yến mừng rỡ, giọng trong trẻo đáp: “Vâng, cô nương!”
Cô nương trước kia thà chết cũng không chịu để đại phu xem bệnh, mặc cho Vương gia cưỡng ép cũng không chịu khuất phục. Hôm nay cuối cùng đã chịu nghĩ thông suốt.
Tư Nam cảm thấy bản thân chắc hẳn là thiếu máu, lại thêm quanh năm không thấy ánh mặt trời, trong người có phần thiếu chất vôi (canxi), có lẽ còn mang theo chút tổn thương ở thận – tất cả đều nhờ “ân sủng” của Tống Thanh Thư mà ra.
Đại phu vuốt râu, nhìn khuôn mặt tái nhợt của Tư Nam, cả người vô lực, suy nghĩ chốc lát mới mở miệng nói: “Cô nương khí huyết suy nhược, cần phải bổ huyết, ích khí cho tốt. Ngoài ra, quầng mắt xanh xao, trong cơ thể hư hỏa vượng quá, đây là chứng âm hư. Nên chú ý việc chăn gối không nên quá độ…”
Lời còn chưa dứt, đã nghe Tư Nam khẽ cười nhạt, khóe môi hơi tái khẽ nhếch lên:
“Mấy lời ấy, ngươi lưu lại mà nói với chủ tử của ngươi đi.”
Đại phu vốn hiểu biết rộng, nhưng dù sao cũng là nam nhân, lúc này sắc mặt không khỏi trở nên lúng túng. Viết đơn thuốc xong, nói lời cáo từ, liền vội vã xách hòm thuốc rời khỏi.
“Ngươi nghe rõ rồi chứ?” Tư Nam nghiêng mắt nhìn Yến Yến, tỳ nữ thân cận của nàng, vốn là người của Tống Thanh Thư.
Tên điên ấy, quả thực chính là ác quỷ. Tư Nam chưa bao giờ nhìn rõ điều này như lúc này.
Yến Yến khẽ đáp: “Dạ…”, rồi vội cúi người: “Cô nương, bếp đã chuẩn bị xong, chắc ngài đói bụng rồi?”
Tư Nam lạnh nhạt nói: “Đói, đương nhiên đói.”
Trên bàn bày một chén cơm tẻ, một bát canh cá trắng đục, một đĩa ngỗng om mềm, một bát măng chua da gà, cùng vài món ăn nhẹ, đều là những món tốt để kích thích vị giác.
Thân thể mệt mỏi, nàng chẳng có mấy khẩu vị, nhưng vẫn cố ăn hết chén cơm. Đợi cơm nước xong xuôi, trời đã tối, trong viện cũng đã thắp đèn.
Trong lòng nàng có chút buồn phiền. Cứ thế này mãi, làm sao luyện lại thân thể cho khỏe mạnh? Mỗi ngày phần lớn thời gian đều nằm trên giường, tâm tình cũng không thoải mái được.
Tiểu Bạch ở một bên hào hứng húp canh cá, thân mình nhỏ xíu, vừa ăn vừa quanh quẩn bên bát, đuôi nhỏ lay động run run.
Tư Nam nhìn đến không nhịn được bật cười. Đợi nó ăn xong liền bế lên, lau miệng cho nó. Thấy cái bụng trắng hồng căng phồng, nàng vui vẻ sờ sờ mãi không thôi.
“Ngốc tử, không biết tự lượng sức, ăn nhiều như vậy, không sợ no căng ra à?”
Nói rồi, lại nghĩ đến bản thân, nàng không khỏi lắc đầu cười khổ. Chẳng phải nàng cũng vậy sao? Tiểu Bạch thì cố gắng lớn lên, còn nàng thì cố gắng hồi phục thân thể.
Chỉ có thể đi lại để tiêu hóa thức ăn. Nàng liền ngầm quyết định, từ tối nay bắt đầu phải thay đổi. Tống Thanh Thư người này, nàng hiện tại không thể làm quá căng, lỡ như nửa đêm hắn lại “mang lễ tới”, nàng thật sự không chịu nổi nữa.
Tóm lại, phải tìm đường sống trong kẽ hở. Khiến Tống Thanh Thư không nghi ngờ mình, đồng thời khiến hắn có thể chấp nhận sự tồn tại của nàng. Sống chung từng ấy thời gian, lâu ngày Tư Nam cũng không phải là không học được gì.
Tiểu Bạch ngoan ngoãn đi theo phía sau nàng, cái bụng căng như sắp kéo lê xuống đất. Nha hoàn hầu hạ trong viện bị Tư Nam dặn không ai được lại gần quá, đành đi theo phía sau con chó nhỏ, cảnh tượng thành ra có chút buồn cười.
Rất nhanh, nàng đã mệt không chịu được. Lần trước thử qua, thân thể mình chẳng khác nào một cây cột sắt rỉ sét sắp gãy, muốn hồi phục ắt sẽ cần thời gian.
Tiểu Bạch cũng mệt, từ đằng xa ngã sụp xuống. Đợi nàng lên giường, nó mới cố sức gian nan lắm mới vượt qua bậc cửa.
Tư Nam nằm trên giường hồi lâu, đầu óc trống rỗng. Nghiêng đầu liếc thấy Tiểu Bạch đang dựa trên mép giường, đôi mắt đen tròn xoe nhìn nàng, liền gọi một tiếng: “Yến Yến, mang nước và khăn lại đây.”
Yến Yến vén rèm giường, thấy dáng vẻ ngốc nghếch của Tiểu Bạch cũng bật cười khẽ, nhỏ giọng kể: “Cô nương, Tiểu Bạch thật che chở cho ngài lắm. Hôm đó Vương gia muốn đi ra ngoài, Tiểu Bạch đuổi theo cắn vạt áo người, chỉ là nó quá nhỏ, Vương gia không hề nhìn thấy.”
Tư Nam ngạc nhiên: “Nó cắn hắn làm gì?”
Yến Yến ghé lại thấp giọng nói: “Tiểu Bạch nghe thấy tiếng ngài, muốn chạy vào phòng nhưng nô tỳ đã ngăn lại. Vương gia lúc ra cửa thì bị nó trông thấy…” Nói đến đây, giọng nàng ta càng nhỏ dần, vẻ mặt hơi ngượng ngùng.
Tư Nam lập tức hiểu ra, trong lòng chợt xấu hổ. Những âm thanh hôm đó cũng không phải nàng cố tình gây ra. Động tác trong tay càng thêm nhẹ nhàng, ôm lấy Tiểu Bạch không muốn buông.
Hai người quyết định giúp nó lau sạch cả người, đặt lên giường, còn trải riêng một cái chăn nhỏ cho nó.
Đã muộn thế này, Tống Thanh Thư có tới hay không, nàng cũng không còn bận tâm. Nhìn Tiểu Bạch mềm mại thơm tho bên cạnh, sự mệt mỏi khiến nàng nhanh chóng thiếp đi.
Ngày hôm sau, Tư Nam tỉnh giấc đón ánh sáng sớm. Trên cổ tay ngứa ngứa, nàng biếng nhác liếc nhìn qua, quả nhiên Tiểu Bạch đang gặm cổ tay nàng, vừa gặm vừa liếm, vui sướng không thôi.
“Tiểu Bạch, từ hôm nay bắt đầu, ngươi theo ta cùng nhau luyện thân thể nhé.”
Tư Nam dậy sớm, ăn chừng hai cái bánh bao hấp thủy tinh, nghỉ ngơi một lát rồi chạy quanh tiểu viện. Tiểu Bạch lon ton theo bên cạnh, Yến Yến dĩ nhiên cũng theo hầu.
“Cô nương, chẳng phải chúng ta nên uống thuốc trước sao?” Yến Yến thở hổn hển theo sát bên cạnh, “Ngài chạy như vậy, lỡ đâu lát nữa trúng gió thì không hay.”
Tư Nam chẳng buồn để ý tới nàng ta. Tiểu thư thời cổ đại tuy đại môn không ra, nhị môn không bước, nhưng đâu có nghĩa là việc gì cũng không thể làm. Còn như cầm kỳ thư họa hay thêu thùa may vá gì đó, nàng từ trước tới nay vốn không hề hứng thú.
Thấy Yến Yến thở không ra hơi, nàng liền cân nhắc, nếu làm quá lộ liễu, sợ rằng khó qua mắt Tống Thanh Thư. Người này từ nhỏ đã luyện võ, chuyện thân pháp, thân thủ rất tinh tường.
Tư Nam chỉ khẽ chớp mắt, liền thấy trong tiểu viện kế bên có một góc vườn ngập tràn sắc hoa muôn hồng nghìn tía: hải đường bốn mùa, ngọc trâm hoa, hương tuyết lan… Tuy chẳng phải loài quý hiếm, nhưng lại đua nhau khoe nở, khiến nàng bất giác nảy ra một ý tưởng hay.
“Yến Yến, trong phủ có thợ trồng hoa không?”
Yến Yến lập tức gật đầu: “Có, có thợ trồng hoa.”
Tư trạch nơi ngoại thành này tuy không lớn, nhưng người hầu không ít. Từ sau khi cô nương tới đây, số lượng người hầu càng ngày càng nhiều.
Chẳng bao lâu, toàn bộ hoa đều bị dọn đi sạch, chỉ còn lại mặt đất nâu đen trơ trọi. Thợ trồng hoa lại mang theo bùn đất mới lấp đầy.
Thợ trồng hoa là một người đàn ông trung niên khoảng bốn, năm mươi tuổi, mọi người gọi là lão Tiền. Người vạm vỡ, chân chất, lông mày rậm và thô kệch. Tư Nam nhìn ông ta, không hiểu sao lại nhớ đến cậu bé bút chì Shin.
Ông ta yêu hoa, tuy bất mãn với quyết định của nàng, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo, cẩn thận đào hoa lên chuẩn bị chuyển đi nơi khác.
Tư Nam hỏi hắn: “Lão Tiền, thời tiết này nếu trồng hoa màu, nên gieo hạt giống gì?”
Lão Tiền nhất thời ngẩn người ra nhìn nàng, mãi đến khi bị Yến Yến đá khẽ một cái mới khom lưng trả lời: “Mùa xuân là lúc gieo hạt, các loại đậu hoặc rau ăn lá đều có thể.”
Tư Nam nhìn một khoảng đất nhỏ này, có chút trầm ngâm: “Có loại nào khó trồng, sản lượng ít, dễ kiểm soát không? Trái cây cũng được.”
Lão Tiền vốn là người nông dân, hiểu rõ việc này. Ông ta nhíu đôi lông mày rậm suy tư hồi lâu rồi mới chợt nhớ ra: “Cô nương, có một loại dưa gọi là hàn dưa, nghe nói vị ngọt thơm, nhiều nước. Chỉ là ít người trồng, nên sản lượng thấp.”
Tư Nam biết, hàn dưa này chính là dưa hấu. Ở Trung Hoa cổ đại từ rất sớm đã có rồi, trong sách cũng có ghi chép qua. Thời Nam triều, y học gia Đào Hoằng Cảnh từng viết: “Vĩnh Gia hữu hàn qua cực đại, khả tàng chí xuân.” (*)
(*) “Ở vùng Vĩnh Gia có loại dưa hàn (dưa hấu) rất lớn, có thể cất giữ đến tận mùa xuân.”
Người nông dân lúc này đa phần trồng ngũ cốc. Dưa hấu vốn không phải lương thực, ăn no hay không chẳng ảnh hưởng, nên ít người trồng, sản lượng cũng chẳng mấy ai quan tâm.
“Được, vậy trồng dưa hấu, à không, hàn dưa đi.” Tư Nam vỗ tay cái đét, quyết định. Chỉ là trong phủ không có hạt giống, cần phải tìm.
Nàng vô cùng yên tâm, đường đường là Đoan Vương, chẳng lẽ đến hạt giống dưa hấu còn không kiếm được? Nếu thế thì cũng khỏi làm kẻ ăn chơi nữa.
Bận rộn một hồi, tay đều dính đầy bùn, Tư Nam liền định quay về rửa tay ăn cơm.
Tại tiền viện, Tống Thanh Thư vừa mới trở về. Hắn có chút mệt mỏi, trong đầu kinh văn vấn vít như dây cột tóc thắt chặt, khiến da đầu căng ra, đầu đau nhức từng cơn.
Phúc Tử dẫn vài người đến: “Vương gia, cô nương có việc, muốn sai nô tài bẩm báo lại.”