Khống Mộng Sư - Ân Dưỡng
Hồi 10: Vết Mộng Chưa Lành
Khống Mộng Sư - Ân Dưỡng thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bởi thế mới có câu: cuối con đường của giấc mộng, là vô mộng.
Và chính vì vậy, ta thích sưu tầm những giấc mộng của kẻ khác.
Bất cứ giấc mộng nào ta từng bước vào, ta đều để lại một lối đi.
Ta giơ tay lên, đàn cá trên không trung ùn ùn kéo đến, quây quần quanh ngón tay ta, hôn lên đầu ngón tay, tạo nên một vầng sáng bảy sắc cầu vồng.
Ở một góc tối, con cá bị nhốt trong lồng bạc không thể thoát ra, nó cuống quýt bơi vòng quanh, càng lúc càng nhanh.
Ta khẽ vẫy tay về phía không trung, chiếc lồng bạc như bị hút vào, lơ lửng tiến đến trước mặt ta.
"Sở Vô Yếm, ngươi nên đến tìm ta thôi."
Ta nhắm mắt lại.
Khi mở mắt ra, ta đã đứng trên núi Thanh Tuyệt.
Rừng núi bốc lửa, khói mù mịt, sư phụ toàn thân đầy thương tích ngã vào lòng ta.
"Phù Khương, đừng quay lại."
Bà đưa tay định chạm vào ta, chiếc nhẫn bạc trên đầu ngón tay lướt qua má ta.
Ta bình tĩnh nắm lấy bàn tay bà: "Sư phụ."
Nhưng bà chỉ nhìn ta chằm chằm, nước mắt lấp lánh, không ngừng lặp đi lặp lại lời ấy, bảo ta đừng quay lại.
Bà đã ra đi mãi mãi.
Ta dùng lòng bàn tay lau đi giọt lệ trên má bà.
Trong rừng sâu, Sở Vô Yếm đang bước lên, từ xa nhìn thấy ta, lập tức giương cung bắn tên. Một mũi tên xuyên qua sương mù, đâm ngay vào tim ta.
Ta nhìn mũi tên lông vũ ghim nơi ngực, lòng dấy lên vô vàn cảm xúc.
Đây chính là lý do ta hiếm khi bước vào giấc mộng của Sở Vô Yếm. Mỗi lần vào, đều phải chịu đựng điều này.
Dù trong mộng không cảm thấy đau, nhưng cái cảm giác thân thể bị xuyên thủng ấy...
Nói chung là bị giết đi giết lại, chẳng phải chuyện hay ho gì.
Sở Vô Yếm nhảy xuống vài bước, vượt qua rừng rậm, rơi thẳng trước mặt ta.
Sở Vô Yếm năm ấy mới mười bảy tuổi, môi hồng răng trắng, khí huyết sung mãn, so với hắn mười năm sau, hai mươi bảy tuổi, u ám đa nghi, mất ngủ quanh năm, quả thật phong thần tuấn lãng hơn nhiều.
Hắn dùng đầu cung khẽ nâng cằm ta lên: "Ngươi là ai?"
Ta vừa định ngẩng đầu nói chuyện, máu đã trào ra khỏi miệng.
Sở Vô Yếm chăm chú nhìn vết thương của ta, khẽ nhíu mày.
Ta lau sạch máu, hít sâu một hơi, rồi ngẩng đầu nhìn hắn.
"Sở Vô Yếm, ngươi lại mơ thấy ta rồi, phải không?"
Thiếu niên siết chặt cán cung, tiến gần nửa tấc, kề sát vào yết hầu ta.
"Rốt cuộc ngươi là ai? Sao lại biết tên ta?"
Người trước mắt là Sở Vô Yếm trong mộng.
Muốn hắn sớm tìm đến ta, ta phải khiến hắn gặp nhiều ác mộng hơn.
"Khai tên ra." Cán cung đã dí sát cổ ta.
Ta hơi ngửa người tránh.
"Thanh Tuyệt phủ, Phù Khương."
Vừa dứt lời, ta liền nhân lúc hắn phân tâm, một tay nắm lấy đuôi cung, mạnh mẽ kéo về phía trước.
Sở Vô Yếm bị kéo lệch bước, kinh ngạc nhìn ta.
Ta đang ở trong mộng, tất nhiên sức mạnh kinh người, Sở Vô Yếm bị kéo ngã nhào vào người ta chỉ trong chớp mắt.
Ta trở tay giật đứt dây cung, quấn lấy cổ hắn, nhanh chóng siết chặt.
Sợi dây cung nơi cổ hắn lập tức lún vào trong thịt.
"Ngươi!"
Sở Vô Yếm bị siết đến sắc mặt trắng bệch, hai mắt trừng lớn, nhìn ta chằm chằm.
Ta cúi đầu nhìn hắn, ánh mắt lạnh lùng.
Cứ mỗi lần thấy Sở Vô Yếm sắp nghẹt thở, thân thể trong mộng dần trở nên mơ hồ, ta lại thả lỏng một chút, để hắn hít được một hơi.
Chốc lát sau, lại siết chặt.
Cứ lặp lại vài lần như vậy, khiến hắn sống không bằng chết.
Ai bảo ta là người thù dai chứ?
Đêm đó hắn siết cổ ta không chút nương tay, giờ ta phải trả lại trong mộng.
Sở Vô Yếm thở không nổi, hai tay nắm chặt lấy dây cung, ngón tay căng chặt đến mức bị dây cứa rách da, lộ ra xương trắng.
Cả người hắn gần như cứng đờ.
Ta mạnh tay nhấc dây cung lên, đầu và ngón tay hắn cùng lúc đứt lìa, đôi mắt khiếp đảm nhìn chằm chằm thân thể mình đang lăn xuống dưới.
"A ——"
Ta suýt bị hắn gào điếc tai, chỉ cảm thấy đất trời rung chuyển, ngay cả thân thể trong mộng cũng lúc ẩn lúc hiện.
Ta cảnh giác nhìn quanh, cảm thấy có điều bất thường.
Bởi mọi thứ trong mộng đều dựa vào thị giác để kiến tạo.
Dù giấc mộng có kỳ quái đến đâu, cũng chỉ diễn ra trong phạm vi tầm mắt. Ngoài tầm mắt, đều là hư vô và bóng tối.
Nói cách khác, bất cứ lúc nào, thị giác luôn dẫn đầu năm giác quan.
Cho nên cảm giác lay động này không phải do thị giác tạo ra, mà giống như chấn động thực sự truyền từ nơi khác đến, điều này vốn không nên xuất hiện trong mộng.
Cứ như để chứng thực suy đoán của ta, bên tai truyền đến một tiếng vang giòn tan.
Ta bừng tỉnh khỏi giấc mộng, mí mắt đau nhức, trên đầu truyền đến tiếng ngói lật gấp gáp, như đá vụn rơi vào mặt hồ tĩnh lặng, khiến lòng người bực bội mãi không thôi.
Ta kéo áo khoác lên vai, ra mở cửa phòng.
Một bóng đen từ trên trời rơi xuống, rơi thẳng trước mặt ta.
Lúc người đó sắp tiếp đất, một tay chống xuống, đầu gối hạ mạnh xuống, phát ra tiếng "bụp" vang dội.
Sở Vô Yếm quỳ trên mặt đất, đưa tay lên xem vết thương, nhíu mày khẽ hít một hơi, rồi ngẩng đầu, rất bất ngờ khi nhìn thấy ta.
Hắn theo phản xạ lùi lại một bước, đưa tay xoa cổ, trong mắt đầy áng mắt thấp thoáng vẻ sợ hãi.
Ta cụp mắt, lặng lẽ quan sát hắn, không nhịn được ngáp một cái.
"Sở đại nhân nửa đêm nửa hôm, hành đại lễ như vậy sao?"
Sở Vô Yếm mím môi, chậm rãi đứng dậy, điềm tĩnh nói: "Ta gặp ác mộng."
Ta cúi xuống nhặt mảnh ngói vỡ, quay đầu lại nhìn hắn.
"Ngài ngủ trên nóc nhà à?"
Sở Vô Yếm để lại một câu, không quay đầu mà bỏ đi.
"Ngày mai ta sẽ cho người sửa lại."
Ta mặt không đổi sắc nhìn theo bóng lưng hắn.
Chỉ cần cho hắn gặp thêm vài cơn ác mộng như vậy nữa, thì hắn nhất định sẽ đến tìm ta chữa bệnh.
–
Vừa hay mấy ngày nay Lý Tuyên đắm chìm trong xuân mộng, mỗi đêm ta đều rảnh rỗi, có thể đến sắp đặt đủ kiểu chết cho Sở Vô Yếm.