22. Chương 22: Yểm Mộng

Khống Mộng Sư - Ân Dưỡng

Chương 22: Yểm Mộng

Khống Mộng Sư - Ân Dưỡng thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ta đuổi đến nơi nàng biến mất, nhìn những căn điện giống hệt nhau xung quanh, trong lòng thầm nghĩ: “Nàng có thể thoát khỏi ta, tám phần là nhờ nơi này chứa mộng tâm của nàng.”
Không ngờ mộng tâm lại nằm ngay trong cung của hoàng hậu.
Ta lần lượt bước vào từng gian phòng. Mỗi phòng đều được bày trí giống nhau như đúc, đầu giường đều đặt một chiếc gương, khiến người ta không thể phân biệt được đâu là thật, đâu là giả.
Chính là để che giấu mộng tâm, ngăn không cho kẻ khác động tay vào.
Mộng tâm không thể xuất hiện vô cớ.
Nơi này chắc chắn là nơi mang ý nghĩa đặc biệt trọng đại trong ký ức của Lạc Ninh.
Chỉ cần sau khi tỉnh mộng, đến Phượng Nghi cung một chuyến là rõ.
Giờ không cần nghĩ nhiều, trước hết phải tìm được nàng.
Lạc Ninh gục bên tường, bỗng nhiên ngã người về phía trước, giật mình tỉnh giấc.
Nàng lồm cồm bò dậy, tay chân loạng choạng, ngơ ngác nhìn quanh.
Một tên lính gác đi ngang ngoài cửa, lập tức bị nàng túm chặt.
“Ta hỏi ngươi, mấy hôm trước Khương Tiễn có tới đây không?”
Tên lính định quát lại, nhưng vừa chạm vào ánh mắt đỏ ngầu của nàng, khí thế liền xẹp xuống.
“Quốc sư bị trọng thương, vẫn chưa tỉnh lại.”
Lạc Ninh buông tay ra, thân hình như mềm nhũn.
“Nàng ta chưa từng tới… Vậy sao nàng ta lại biết ta và…”
Nàng bám chặt vào chấn song, hét lớn: “Ta muốn gặp hoàng hậu! Có việc khẩn cấp ta phải gặp nàng ấy ngay!”
Nàng như kẻ điên loạn, gào thét suốt canh giờ, cuối cùng mới có người chịu đi báo về Phượng Nghi cung.
Tinh thần Lạc Ninh căng như dây đàn, đi tới đi lui trong ngục, không thể ngồi yên.
Nhưng hoàng hậu chỉ phái một cung nữ đến.
“Quý phi nương nương, bệ hạ đã có chỉ, không cho nương nương can thiệp vào chuyện của người nữa.”
“Vậy ta…”
Ngón tay nàng cắm sâu vào chấn song, giọng nói yếu ớt, gần như không nghe thấy:
“Ta… ta muốn gặp Từ Chẩn.”
Nửa ngày sau, Từ Chẩn xuất hiện, đứng đối diện nàng.
“Nghe nói ngươi muốn gặp ta.”
Lạc Ninh chăm chú nhìn hắn: “Ta chỉ muốn nói cho ngươi biết — Khương Tiễn đã biết rồi.”
Từ Chẩn nhíu mày: “Biết chuyện gì?”
“Trong lòng ngươi rõ hơn ai hết.”
Lạc Ninh bước tới một bước.
Từ Chẩn cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt khẽ lóe, bỗng đưa tay đặt lên má nàng, giọng nói dịu dàng đến lạ:
“Đa tạ.”
Đồng tử Lạc Ninh hơi co lại, dường như bị sự thân mật bất ngờ này làm cho hoảng hốt.
Nàng từ từ cúi đầu, ánh mắt trống rỗng, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ:
“Ngươi vẫn mặc bộ y phục hôm ấy, ngày ngươi hồi kinh. Đến nay đã mấy ngày rồi…”
Bỗng nhiên, Lạc Ninh đẩy mạnh Từ Chẩn ra, lao đầu vào tường.
“Bốp” — một tiếng vang trầm đục vang lên.
Lạc Ninh giật mình tỉnh lại, đầu lại đập mạnh vào vách tường lần thứ hai.
Nàng lập tức bật dậy, nắm chặt tay, đấm mạnh vào tường.
“Khương Tiễn! Ra đây! Ra đây mau! Ta biết đây không phải hiện thực!”
“Cùng là tỷ muội đồng môn, sao phải trêu đùa ta như thế?”
Nàng nhìn quanh liên tục, sắc mặt hoảng loạn, cổ họng gào đến khản đặc.
“Tiểu sư muội, cảnh giác không tệ.”
Ta xuất hiện giữa không trung.
Lạc Ninh nhìn thấy ta, mặt mày biến sắc, bước chân lùi lại không tự chủ.
“Sư tỷ, ta cũng là khống mộng sư. Ngươi tưởng dùng mộng trong mộng có thể lừa được ta sao?”
Ta từng bước tiến lại gần: “Nhưng ngươi đã mộng ba lần, tỉnh ba lần.”
Lạc Ninh tiếp tục lùi, môi cong lên nụ cười lạnh: “Thì sao? Ta không sợ.”
Nàng cười khẽ vài tiếng: “Mộng trong mộng thì đã sao? Ngươi có thể nhốt ta bao nhiêu tầng?”
Ta tháo chiếc gương bên hông, ném xuống chân.
Chiếc gương vừa rơi xuống đã xoay tròn, nhanh chóng phóng to, biến thành một mặt gương vô tận.
Ta đưa tay nhẹ nhàng nâng lên.
Toàn bộ ngục giam dưới chân cũng dần nâng theo, cảnh tượng hư ảo xung quanh đồng loạt tan vào bóng tối.
Lạc Ninh bám vào tường, căng thẳng quan sát bốn phía.
“Nhìn lên đi.”
Nàng ngẩng đầu, thấy phía trên đỉnh đầu hiện ra từng tầng ngục giam chồng chất, trong mỗi tầng đều có một đôi “ta và nàng” đang đối thoại, thời gian, không gian hoàn toàn trùng khớp.
Ánh mắt Lạc Ninh tràn đầy kinh hãi.
“Nhìn xuống.”
Nàng cúi đầu — bên dưới lớp gương cũng hiện ra vô số tầng ngục giam, liên tiếp sáng lên, nối dài đến vô tận.
Nếu có người đứng từ xa quan sát, sẽ thấy giữa bóng tối một cột sáng vươn thẳng lên trời.
Chính giữa là điểm sáng nhất, lan tỏa ra hai đầu như dải ngân hà bị lật ngược, vô tận, vô biên...
Ta khẽ hỏi: “Đủ chưa?”
Lạc Ninh ngồi phệt xuống đất, mặt tái nhợt như giấy, ngón tay run rẩy.
“Tầng thứ tư của khống mộng thuật… Yểm Mộng… thật sự tồn tại…”
Ta ngắm nhìn vẻ mặt kinh ngạc đến mức không thể tin nổi của nàng, trong lòng vừa hả hê, vừa chua xót.
Thanh Tuyệt phủ năm xưa, giờ chỉ còn lại mỗi nàng.
Người từng cùng ta chứng kiến ta luyện khống mộng thuật đến cảnh giới này, cũng chỉ còn mỗi nàng.
Thế mà, chính ta lại phải tự tay giết chết người ấy.
Bốn phía từ từ khôi phục như ban đầu.
“Ngươi vốn nên là phủ chủ Thanh Tuyệt phủ – Lạc Ninh, chứ không phải một quý phi bị giam trong hậu cung. Ngươi hối hận không?”
Lạc Ninh ngồi thừ dưới đất, sắc mặt u ám, tóc xõa rối bù.
“Sư tỷ… đời người không có đường quay đầu. Mười năm qua… ta cũng rất nhớ tỷ.”
Nàng ngơ ngác nhìn trước mặt, thở dài khẽ, rồi bỗng rút viên đá dưới mép giường, đập mạnh vào trán.
“Ta nhất định phải tỉnh lại!”
Lạc Ninh dùng cách gần như tự hại, cố ép bản thân tỉnh mộng, lần này đến lần khác.
Sự lặp lại, luân hồi, tưởng đã tỉnh nhưng thực ra vẫn trong mộng — mang đến nỗi đau tinh thần tột cùng, nhất là mỗi lần tỉnh dậy đều nghi ngờ chính mình.
Ta ngồi nhìn một lúc, cuối cùng vẫn thu tay lại, để giấc mộng trở về như cũ.
Ta trở về nơi đàn cá mộng bơi lượn, chuẩn bị rời khỏi mộng cảnh, thì bỗng phát hiện một con cá đỏ gần như trong suốt, đang hấp hối, gần chết.