Khống Mộng Sư - Ân Dưỡng
Chương 59: Điểm Hồng – Mộng Tưởng Đế Vương
Khống Mộng Sư - Ân Dưỡng thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sắc mặt Lý Tuyên vặn vẹo đến mức không thể nào dữ tợn hơn.
"Trẫm chưa từng phong quý phi nào tên Khương cả! Nàng là Khương Tiễn! Rõ ràng đã chết rồi mà!"
"Bệ hạ, thần thiếp làm sao có thể chết được? Năm đó chính ngài đã sắc phong thần thiếp làm quý phi, ngày nào chúng ta chẳng bên nhau, chẳng quấn quýt nhau, ngài quên hết rồi sao?"
Tôi đưa tay chạm vào trán hắn.
Lý Tuyên hoảng hốt giật mình, gạt mạnh tay tôi ra.
"Đừng đụng vào trẫm!"
Tôi loạng choạng ngã ngồi xuống đất, đau đến nỗi siết chặt bàn tay đến mức cạn máu.
"Mẫu phi!"
Một thiếu niên áo tím vội vàng chạy vào, đỡ tôi dậy.
"Mẫu phi có sao không?"
Lý Tuyên trợn mắt nhìn thiếu niên, đầy nghi hoặc: "Ngươi là ai?"
Thái giám vội bước tới khẽ nhắc:
"Bệ hạ… đây… đây là thái tử điện hạ ạ…"
Tôi được thái tử đỡ đứng lên, giọng nghẹn ngào:
"Bệ hạ, Minh Nhi là con trai của thiếp và ngài, ngài cũng quên sao?"
Thái tử cúi đầu hành lễ: "Phụ hoàng."
Lý Tuyên đứng sững, ánh mắt dán chặt vào hai mẹ con tôi hồi lâu, rồi dùng tay bóp trán, loạng choạng ngồi phịch xuống ghế.
"Tất cả lui ra ngoài. Trẫm cần yên tĩnh suy nghĩ một chút."
Sau đó, Lý Tuyên đích thân đến mộng tâm.
Chiếc gương phản chiếu rõ ràng khuôn mặt hắn, không có gì dị thường.
Hắn sống thêm hai tháng, cuối cùng cũng bán tín bán nghi mà chấp nhận sự thật.
"Có lẽ trí nhớ trẫm thật sự có vấn đề. Nhưng… sao nàng lại nguyện ý làm quý phi của trẫm?"
Tôi nắm lấy tay hắn, áp nhẹ lên má mình.
"Thần thiếp thật lòng yêu mến bệ hạ."
Hắn rút tay về, sắc mặt đầy phức tạp: "Trẫm… có lẽ cần thêm thời gian để quen."
Nửa năm sau, hắn đã quen rồi.
Giờ đây, thiên hạ thái bình, Khương quý phi ôn nhu hiền thục, thái tử thông minh hiếu học, chuyện ở Hồ Tâm Các chỉ còn là một giấc mộng hỗn độn, chẳng còn đáng để nhắc đến.
"Quý phi, trẫm tìm được bức họa nàng thích rồi! Quý phi…"
Cung điện của quý phi trống không, không một bóng người.
Lý Tuyên một mình bước vào tẩm điện, thấy bóng người lay động sau lớp màn sa, liền từ từ tiến lại gần. Từ bên trong, vang ra tiếng nói mơ hồ.
"Quý phi nương nương, mỗi ngày nhìn người và hoàng thượng ân ái mặn nồng, ta còn tưởng người sẽ không tìm đến ta nữa chứ."
Giọng nói kia có chút quen thuộc.
Màn sa khẽ rung, tiếng nói yêu kiều, quyến rũ vang lên:
"Ngươi ghen sao? Hắn là hoàng đế, còn ngươi là gì? Được hầu hạ bản cung đã là vinh hạnh lớn rồi."
Người kia bật cười trầm thấp.
"Ta là gì? Nương nương thật sự không biết sao? Những điều hoàng đế làm được, ta cũng làm được. Còn những chuyện hắn không làm nổi, ta vẫn có thể làm vì nương nương…"
Giọng Khương Tiễn bỗng trở nên quái dị: "Ngươi… đi chết đi…"
Lý Tuyên lập tức nghẹn thở, ngực như bị siết chặt, vội bước tới, từng lớp màn sa bị vén lên.
Hai người bên trong hoàn toàn không hay biết, vẫn thì thầm những lời ái muội khiến người phải đỏ mặt.
"Nếu ta chết rồi, nàng sẽ thế nào?"
"Hừ, đều tại ngươi! Ngươi tưởng ta muốn tốn tâm sức đối phó với hắn sao? Không phải vì đứa nhỏ của chúng ta sao!"
Lý Tuyên khựng lại, máu dồn lên não, giật phắt thanh kiếm treo gần đó.
"Sau này Minh Nhi lên ngôi, nàng có để nó nhận ta làm cha không?"
"…Phải xem ngươi biểu hiện ra sao đã."
Một nhát kiếm đâm thẳng qua màn, xé toạc không gian, để lộ khuôn mặt u ám của Lý Tuyên.
"Tiện nhân!"
Tôi bật dậy, vội kéo tấm màn trên giường che ngực, mặt mày hoảng loạn.
"Bệ hạ, thần thiếp…"
Lý Tuyên siết chặt chuôi kiếm, giận dữ nhìn người trên giường:
"Là ngươi!"
Chẩm Nguy thản nhiên khoác áo đứng dậy, giọng điệu lạnh lùng:
"Là ta thì sao? Dù sao cũng đâu phải lần đầu. Ta mới là người đầu tiên của nàng. Bệ hạ biết rồi thì có thể làm gì?"
Tay Lý Tuyên run lên vì phẫn nộ, hắn xông tới, rút kiếm đâm mạnh vào da thịt.
Chẩm Nguy ngã vật xuống giường, mắt trợn trừng, máu đỏ lan rộng dưới thân, không còn hơi thở.
"Ngươi giao cấu với hắn rồi! Ta liều mạng với ngươi!"
Tôi túm lấy chiếc gối ném về phía hắn, rồi nhảy xuống giường, cuống cuồng bỏ chạy.
"Cứu mạng! Có người giết người rồi!"
Lý Tuyên giận dữ đuổi theo:
"Khương Tiễn! Tiện nhân! Đứng lại cho trẫm!"
Tôi quấn tấm lụa bỏ chạy, vừa đến bậc thang đã trượt chân, ngã phịch xuống đất, quay đầu nhìn hắn với ánh mắt hoảng sợ.
"Bệ hạ, thần thiệp sai rồi, thần thiếp…"
Chưa kịp nói hết, tôi đã phun ra một ngụm máu tươi, ánh mắt đờ đẫn nhìn thẳng vào hắn.
Lý Tuyên rút kiếm khỏi ngực tôi, ngồi bệt xuống đất, ôm tôi vào lòng.
"Trẫm đối xử với nàng… có tệ đâu?"
Hắn thì thầm như tự nói với chính mình.
Tôi đưa tay chạm nhẹ lên mặt hắn, giọng yếu ớt:
"Nhưng lần trước, bệ hạ đã nói… chỉ cần thiếp đồng ý làm quý phi, sẽ không giết thiếp nữa mà…"
Lý Tuyên sững sờ: "Ngươi vừa nói gì?"
Khung cảnh xung quanh bỗng nhiên biến đổi nhanh chóng.
Lý Tuyên buông tôi ra, đứng dậy nhìn quanh, sắc mặt hoảng hốt.
Lại là lầu trên của Hồ Tâm Các.
Nửa người tôi đẫm máu, thân thể yếu ớt trượt dần xuống, tay cố gắng với ra, muốn kéo hắn lại:
"Bệ hạ, vì sao… lại giết thiếp lần nữa?"
Lý Tuyên kinh hãi nhìn tôi, lùi liên tục:
"Vừa rồi… là chuyện gì? Ngươi… ngươi… ngươi chưa chết sao?"
Tôi sững người, khó tin ôm lấy vết thương:
"Đúng vậy… sao ta vẫn chưa chết nhỉ?"
Rồi cúi xuống nhặt con dao hắn từng ném dưới đất, đưa trả lại:
"Ngài muốn thử… một lần nữa không?"
Lý Tuyên bị ép phải nhận lấy dao, trừng mắt nhìn tôi, thân hình khẽ run.
Hắn bỗng phát điên, túm chặt cổ tôi, tay cầm dao đâm liên tiếp vào người tôi, mạnh đến mức như muốn cắm cả cổ tay vào trong cơ thể.
Máu tươi bắn lên, nhuộm đỏ cả hai người.
Toàn thân tôi vô lực, như treo lơ lửng trên lưỡi dao, ngửa đầu nhìn hắn, đôi mắt đỏ ngầu vì máu bắn lên.
"Bệ hạ… làm sao đây… vẫn chưa chết được đâu…"