6. Chương 6: Giấc Mộng Thanh Minh

Khống Mộng Sư - Ân Dưỡng

Chương 6: Giấc Mộng Thanh Minh

Khống Mộng Sư - Ân Dưỡng thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lý Tuyên đờ đẫn, như chẳng còn phân biệt được ngày đêm, đứng lặng người, buông rơi cây bút, bóng dáng dần trở nên mờ ảo.
Ta vội vàng chụp lấy tay hắn, kéo bật người bay vút lên nóc cung điện.
"Bệ hạ, hôm nay đã là năm thứ mười ngài đăng cơ rồi."
Lý Tuyên từ từ tỉnh táo trở lại, thân hình chuyển hóa thành một vị hoàng đế trưởng thành, oai nghi đầy mình.
"Đây... là giấc mộng của trẫm sao?"
5
Lý Tuyên tràn ngập kinh ngạc, lặng thinh nhìn về chân trời xa xăm.
Trước mắt hắn, kinh thành hiện ra rực rỡ, đèn hoa sáng rực như tranh vẽ, sống động đến từng chi tiết.
Đây chính là thiên hạ trong giấc mộng của đế vương.
Hắn quay sang ta: "Đây chính là Thanh Minh mộng?"
Ta nắm chặt tay hắn, nhún người nhảy xuống, vượt qua bức tường thành cao vút, lướt sát mặt đất, bay xuyên qua bầu trời kinh thành.
Bên tai vang lên tiếng hét thất thanh của Lý Tuyên. Hắn cúi đầu, nhìn những mái ngói cong vút vụt qua dưới chân, trên mặt hiện lên vẻ vừa mơ hồ, vừa rạng rỡ.
Trong mộng, thân thể nhẹ tựa lông hồng, trời cao đất rộng, tung bay tùy ý — cảm giác ấy khiến không ít người mê đắm, khoái lạc khôn tả.
Ta đưa Lý Tuyên bay tới rìa thành, lướt qua những hàng liễu rủ mềm mại, một vùng xanh mướt trải dài trước mắt.
Rồi lại lướt sát mặt nước, từng gợn sóng lan ra theo thân ảnh hai người.
Ta nghiêng đầu, khẽ thì thầm như gió thoảng bên tai: "Bệ hạ, muốn ngắm lá sen không?"
Lý Tuyên mừng rỡ: "Muốn chứ! Nhưng đi đâu ngắm?"
"Chỉ cần nhắm mắt lại, nghĩ đến nó."
Hắn ngoan ngoãn làm theo.
Khi mở mắt, mặt sông bỗng trồi lên hàng trăm chiếc lá sen, xanh biếc như ngọc, long lanh những giọt sương, nhanh chóng lan rộng từ nơi hai ta đứng, biến cả dòng sông thành biển sen bát ngát.
Ta và Lý Tuyên cùng ngồi trên một chiếc lá sen khổng lồ.
Ta biến ra một đóa hoa sen, đưa cho hắn.
"Bệ hạ, đây chính là tầng thứ hai của khống mộng — *tùy tâm sở dục*, muốn gì được nấy."
(*tùy tâm sở dục: muốn gì được nấy, vạn sự như ý)
Lý Tuyên ngồi bên rìa lá, tay nâng đóa hoa, ánh mắt đầy kinh ngạc, gỡ từng cánh hoa một, dường như đang cố phân biệt thực hay ảo.
Trong mộng, tất cả đều do nhận thức con người kiến tạo.
Dù bông hoa này không phải hoa thật, nhưng trong mắt Lý Tuyên, nó hoàn toàn khớp với hình ảnh "hoa sen" mà hắn từng biết.
Ta khẽ ngẩng đầu nhìn trời.
Chẳng bao lâu sau, Lý Tuyên kinh ngạc thấy tuyết bắt đầu rơi xung quanh.
Hắn đưa tay đón, một bông tuyết nhẹ nhàng đáp vào lòng bàn tay.
Liễu rủ, hoa sen, tuyết rơi.
Rõ ràng là cảnh sắc của ba mùa, vậy mà trong mộng lại có thể cùng hiện diện.
Lý Tuyên vui sướng khôn xiết, xúc động thốt lên:
"Quả thật là một giấc mộng tuyệt đẹp."
"Nhưng bệ hạ cần nhớ kỹ: trong mộng, phải luôn giữ tâm trí tỉnh táo."
Ta kéo hắn đứng dậy, nhìn về phía biển sen xa tít, nơi đang cuộn trào một cách bất thường.
"Khống mộng sư sợ nhất là lạc mất chính mình trong mộng — đặc biệt là khi sa vào ác mộng, chẳng khác nào rơi vào địa ngục vĩnh hằng."
Lý Tuyên theo ánh mắt ta nhìn lại, chỉ thấy một ngọn lửa đỏ rực bùng cháy, thiêu rụi cả mặt sông, trong chớp mắt đã lan tới ngay dưới chân.
Hắn vội cúi xuống — dòng sông đã biến thành vực sâu vạn trượng, đen ngòm không thấy đáy.
Hắn lập tức lao xuống, vừa rơi vừa hét vang, kinh hoàng tột độ.
Toàn bộ giấc mộng lập tức chìm vào bóng tối đặc quánh.
Ta lơ lửng giữa không trung, nhìn xuống vực sâu, đợi hắn hét một hồi, mới bỗng dưng lao xuống, ôm chặt hắn vào lòng, rồi nhẹ nhàng đáp xuống nền đất chắc chắn.
"Bệ hạ, trong mộng càng sợ hãi, càng dễ gặp những điều khủng khiếp."
Lý Tuyên mặt tái nhợt, nắm chặt tay ta, không chịu buông.
"Vậy phải làm thế nào để tránh được?"
Ta dẫn hắn trở về hoàng cung.
"Bệ hạ cần chọn một căn phòng trong mộng làm ‘mộng tâm’ — nơi quen thuộc nhất, không bao giờ quên."
Lý Tuyên nhắm mắt suy nghĩ hồi lâu.
Dưới chân hắn bỗng thay đổi: những viên gạch xanh kéo dài rồi co ngắn, sắc đỏ của tường cung như lùi xa trong làn sương mờ.
Khi mở mắt, hai người đã đứng trong một tiểu điện ở đông nam hoàng cung.
Trước điện có hai cây ngô đồng được cắt tỉa cẩn thận, bóng lá in lên mành cửa, lay động theo gió, sắc thu vàng nhạt nhòa, lúc đậm lúc nhạt.
"Chính là nơi này."
Lý Tuyên đẩy cửa bước vào. Trong điện bài trí tinh tế, thanh nhã, từ bàn ghế đến đồ trang trí, tất cả đều ngăn nắp, hoàn hảo.
Hắn chậm rãi nhìn quanh, ánh mắt như mang theo chút hoài niệm xa xăm.
Ta đi loanh quanh một lượt, rồi đặt một chiếc gương đồng dưới án thư, bên cửa sổ hướng tây.
"Bệ hạ, sau khi tỉnh mộng, cũng phải đặt một chiếc gương giống hệt ở đúng vị trí này ngoài đời. Mộng tâm chính là ‘ngôi nhà’ trong mộng của khống mộng sư."
"Một người nếu suốt ngày lang thang giữa các giấc mộng, lòng vòng không lối thoát, ý thức hỗn loạn, không còn phân biệt thực hay mộng, thì phải quay về nơi này để định tâm — dựa vào tiềm thức mà tìm đường trở về."
Lý Tuyên nghe xong liền hỏi: "Quay về đây rồi, tiếp theo thì sao?"
"Bệ hạ có từng nghe nói, trong mộng không nên soi gương không?"
Ta quay đầu, vẫy tay gọi hắn đến bên chiếc gương đồng.
"Khi thực sự tuyệt vọng, không cách nào tỉnh lại, hãy soi vào tấm gương này…"
Chưa kịp nói dứt lời, Lý Tuyên đã tự tay nhấc gương, cúi đầu chăm chú nhìn vào mặt gương, như muốn soi rõ từng đường nét khuôn mặt mình:
"Trắng xóa một màu… chẳng thấy gì cả…"
Lời còn vang, gương đã rơi xuống đất, còn người thì tan biến không còn dấu vết.
Ta sững người trong chốc lát, lẩm bẩm vào khoảng không:
"À… nó sẽ giúp ngài tỉnh lại nhanh nhất có thể mà…"
Chưa nghe hết lời sư phụ dặn đã tự ý tỉnh mộng — thế này thì làm sao làm được hoàng đế chứ?
Giấc mộng bắt đầu vỡ tan, cảnh vật chậm rãi sụp đổ vào hư vô.
Xem ra Lý Tuyên đã tỉnh.
Ta nhắm mắt, trong khoảnh khắc liền rời khỏi mộng cảnh, trở mình một cái, lại chìm vào giấc ngủ say.
Khống mộng xong, quả thật rất mệt.